Cố Minh Châu “Dạ?” một tiếng rồi vội lắc đầu, “Dạ không không, cháu không sao ạ. Ôi chao, cháu nhìn bác gái thái rau mà hoa cả mắt. Bác luyện sao mà tài quá ạ? Cháu thử không biết bao nhiêu lần rồi, có lần còn suýt thái vào tay!”

Mẹ Dung Lỗi mim cười hồn hậu, “Làm nhiều khắc quen, người xốc vác như cháu, cần gì phải bận tâm mấy chuyện này."

Chảo dầu vừa sôi, cô liền đổ thức ăn sống vào, tay thoăt thoắt xào nấu, đoạn cười nói với mẹ Dung Lỗi đang đứng phụ giúp bên cạnh: “Lấy chồng mới là nghề nghiệp cả đời của phụ nữ, chẳng qua bây giờ cháu bận tối tăm mặt mũi chứ thực ra, người phụ nữ nên ở nhà chăm chồng dạy con mới đúng. Chính ra cháu thấy cứ sống như bác gái bây giờ mới là mỹ mãn."

Nghe cô nói mà mẹ Dung Lỗi thấy mát lòng mát dạ, nụ cười tươi rói hiện rõ trên gương mặt bà.

Quá thực bà rất quý cô bé Cố Minh Châu này, con bé vừa đảm việc nhà, vừa tháo vát chợ búa, chẳng có vé gì là tiếu thư đỏng đánh cả.

Lầy về được cô con dâu như thế, sau này sinh cháu trai cháu gái ắt phải hoạt bát đáng yêu lắm đây!

Xào xong hai món rau, mẹ Dung Lỗi bưng canh và rau ra ngoài, tiện tyy biện bát đũa, chuẩn bị mâm cơm.

Ớ trong bếp, Cố Minh Châu đang dở tay ngắt cuống ớt, khi đã đầy một bát ô tô, cô nhúng qua dầu, kế đó thái một tảng thịt to ra thành nhiều miếng vuông vức vừa ăn để làm món thịt kho tàu với rau mai khô. Cô đổ ớt và thịt vào chảo, xào to lửa.

Cuối cùng là rắc ít vừng. Một mùi thơm ngậy, ngào ngạt tỏa ra từ bép khiến ông nội Dung Lỗi đang ngồi bên ngoài cũng phải thốt lên đấy phấn khởi: "Món gì mà thơm vậy?”

Tiếng ông vọng qua cánh cửa để ngỏ, đến bản thân Dung Lỗi hình như cũng loáng thoáng ngửi thấy một mùi hương ấm nồng.

Quẳng chổi đó, anh liền vòng ra ngoài, ghé đầu qua cửa sổ nhìn cô.

Mái tóc dài tết hờ sau gáy, gương mặt chỉ thoa một lớp phấn nhẹ nhàng, xinh xắn tựa búp bê bày trong tủ kính cùa cửa hàng. Thấy cô nhấp môi nêm nếm, rồi lại khom lưng gia giám gia vị, hạnh phúc ùa về với Dung Lỗi như những bông tuyết mềm mại vờn bay theo gió.

Đúng lúc Dung Nham dắt Kỷ Nam bước vào sân nhà, bắt quả tang ông anh đang trồng cây si. Cậu chàng liền buông tiếng cười khẩy làm Dung Lỗi giật mình ngoái lại.

Thoạt trông bóng người đang đứng bếp nấu nướng, Kỷ Nam rụt rè kéo ống tay áo Dung Nham, thì thào bảo: “Anh Hai ơi, chúng mình không về bàn bạc với anh Cả thật đó à? Cố Yên mà biết bọn mình bán đứng Cố Minh Chầu là không xong đâu.”

Dung Nham chau mày vỗ đôm đốp lên ót cô, “Đồ đần này! Đây là anh ruột anh! Huống hồ việc này có ảnh hướng đến thể diện của nhà anh, bố anh là chính khách cơ mà! Bây giờ bọn mình giấu Dung Lỗi, nhở sau này xảy ra chuyện, con mụ Cố Minh Châu bị anh ấy cho một trận nên thân thì mặc xác mụ, nhưng thể nào anh cũng chết với bố anh và ông bác ở nhà.”

"Ơ nhưng mà...” Kỷ Nam ấm ức vò đầu, lòng vẫn do dự lắm.

Trừ Trần Ngộ Bạch ra, trong đám loắt choắt bọn cô chỉ có Lý Vi Nhiên là thân với Cố Minh Châu, còn như cô và Tần Tống hễ tránh được là tránh ngay, chứ chẳng muốn dây với Cố Minh Châu làm gì.

“Nhát thế cái con bé ngố này!” Dung Nham bực mình gắt Kỷ Nam rồi lôi xềnh xệch con bé xông thắng lên thư phòng trên gác theo bóng Dung Lỗi.

Đến bữa cơm, nhìn đĩa thịt ba chỉ xào ớt đỏ quạch, to đùng trước mặt, ông nội Dung Lỗi phấn khởi đến độ chùm râu trắng vểnh cả lên.

Cố Minh Châu đơm cho ông cụ một bát cơm đầy, đi kèm chén rượu vị dìu dịu. Ông cụ gắp thịt, và cơm, ngụm rượu xuôi xuống cổ liền hả hê vỗ bàn bảo: “Đã thật!"

Những người có mặt bên bàn ăn đều bật cười vui vẻ, riêng cậu chàng Dung Nham là nghẹn cơm, vỗ ngực thùm thụp, đoạn nhăn nhó thở dài: "Ông ơi là ông, cháu mà chết sớm thì đích thị là bị ông hù chết chứ chẳng phải bị ông hành chết đâu nhé.”

Mẹ Dung Nham ngồi đối diện liền gõ vào đĩa của cậu con trai: “Năm mới năm me, cái thằng này ăn nói kiểu gì đấy!”

Dung Nham đành làm động tác kéo khóa mồm lại cho mẹ xem, đoạn gắp hai miếng thịt cho Kỷ Nam bấy giờ đang cắm mặt vào bát cơm.

Ông cụ nhấp rượu vào lại thấy phấn khởi, thành thử nói cũng nhiều khiến không khí trên bàn ăn sôi nổi hơn hẳn.

Mẹ Dung Lỗi gắp thức ăn cho Cố Minh Châu, lời lẽ vô cùng thân thiết.

Mẹ Dung Nham quay sang hỏi han Kỷ Nam, trong khi cô bé khờ khạo này lại đang lúng búng đầy cơm trong miệng.

Bụng bảo dạ nói mãi kiểu này cũng mất vui, thế là dì Vi bắt đầu lèo lái câu chuyện, khéo thế nào lại nhắc đến chuyện lấy vợ của Dung Lỗi.

Ông cụ nhà họ Dung vẫn tỏ vẻ mơ hồ, thay vì góp lời thì cụ chỉ cười hà hà. Cố Minh Châu mỉm cười e dè, đoạn khẽ nhấp từng ngụm canh.

Ánh mắt bà Dung lướt qua Cố Minh Châu rồi nói giọng trách móc với con trai: “Sang năm lại già thêm một tuổi rồi dấy, con cũng nôn sớm ốn định đi."

Dung Lỗi khẽ cười, cánh tay vẫn ung dung gắp thức ăn vào bát. Kỷ Nam thấy bầu không khí chợt lắng xuống một cách kì lạ, cô nàng chột dạ bật luôn thành tiếng nấc cụt.

Dung Nham không có sức đâu mà để ý Dung Lỗi, anh cuống lên lấy nước cho cô nàng.

Chờ một hồi lâu sau, Dung Lỗi mới tạm cho mẹ anh một câu trả lời, “Vội gì ạ. Việc đâu còn có đó mà mẹ.” Nói đoạn, ánh mắt liền đảo sang Cố Minh Châu làm cô ngây người, gượng gạo gật đầu phối hợp với anh.

Ông nội Dung Lỗi liền phá lên cười cốt khuấy động cả nhà: “Ăn cơm, ăn cơm nào! Nhà ta quen nếp dân chú, không bao giờ chơi cái trò cưỡng hôn này nọ đâu! Bạn gái Dung Nham cũng ăn mạnh vào, trông cháu còm nhom cứ như là đàn ông ấy!”

Nghe ông cụ nói mà mặt Dung Nham tối sầm lại. Miếng nước đang ngậm trong mồm Kỷ Nam bây giờ nuốt thì khó mà phun ra thì bẽ mặt, không biết trốn vào đâu.

Nhà họ Dung không thuê vệ sĩ cũng không mời người làm. Cơm nước xong xuôi, hai bà mẹ thu dọn bát dĩa, dì Vi vào bếp chuẩn bị rửa bát. Xó xong đôi găng tay, Cố Minh Châu hồ hởi gọi Kỷ Nam: "Cô Tư vào giúp chị với nào.”

Kỷ Nam đang gặm dở miếng dưa mật, nghe thế thì giật nẩy mình, cuống cuồng đảo mắt nhìn Dung Nham.

Nhận được cái gật đầu của Dung Nham, Kỷ Nam bèn nhăn nhó đứng dậy, cô nàng dùng dằng vào bếp mà đầu vẫn ngoái lại theo tần suất một bước chân ba lần quay đầu.

Đợi Cố Minh Châu đi khuất, Dung Nham mới huých cùi chổ sang ông anh ngồi kế bên.

Dung Lỗi nâng ly trà lên môi nhấp nhè nhẹ. Nói thêm với ông nội mấy câu rồi mới đứng dậy theo cậu em lên lầu.

Trong thư phòng tầng hai, một chồng tài liệu dầy cộp được lật giở sẵn sàng, đang nằm ngoan ngoãn trên chiếc bàn rộng rãi sạch sẽ chỉ chờ Dung Lỗi xem qua. Đóng cứa cẩn thận, Dung Nham bước lại chỗ anh, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Lúc đưa anh những thứ này, Kỷ Nam có nói, đầy chỉ là một phần rất nhỏ trong tổng thể báo cáo điều tra xoay quanh mối quan hệ làm ăn mật thiết giữa Vi Bác và Hồng Nghiệp, cùng chi tiết về quá trình chuyển tiền đầu tư cho Hữu Dung.

Quãng chừng một tháng trước, Dung Lỗi từng nhờ mạng lưới điều tra của Kỷ Nam để tìm hiểu nguồn gốc vốn liếng của một khách hàng. Bắt đầu từ thành phố C lần sang Canada, rồi từ Canada mò về Mỹ, song vẫn chẳng thu hoạch được gì, xem ra công ty đầu tư có vốn nước ngoài này hoàn toàn bình thường.

Đêm Giao Thừa, sau cú điện thoại của Cố Minh Châu, anh và Dung Nham cùng xuống lầu. Khóe môi vẫn đọng nụ cười trìu mến, nhưng khi vỗ vai Dung Nham, giọng lại bình thản bảo: “Nhắc Kỷ Nam chuyển hướng điều tra sang Phương Phi Trì và phía công ty bên Mỹ, khoản tiền này chắc chắn là có vấn đề, nhớ để mắt đến quy trình kế toán của bọn họ.”

Có gợi ý trong tay, chẳng bao lâu Kỷ Nam đã lần ra manh mối.

Khoản tiền đầu tư vào dự án đất đai của Hữu Dung do Cố Minh Châu làm trung gian quả nhiên bắt nguồn từ Phương Phi Trì.

Xem qua vài trang, Dung Lỗi lật luôn trang cuối, đảo qua một lượt, anh gập bản báo cáo lại, châm điếu thuốc rồi bắt đầu trầm ngâm.

Ha, so với suy đoán của anh cũng chẳng khác là mấy nhi.

Khuôn mặt tuấn tú đanh lại sau làn khói thuốc mờ đục như sương.

“Tiếp theo anh định thế nào?” Dung Nham cũng vừa làm một điếu thuốc, đoạn hối bằng giọng nghiêm túc.

Trong kết quả điều tra của Kỷ Nam đã nói rõ, khoản tiền này là phi pháp và nó chỉ là một phần nhỏ của cả tảng núi băng.

Vài năm gần đây nước Mỹ mới nổi lên một băng đảng xã hội đen chuyên tổ chức buôn lậu của cái tham ô đút lót sang Trung Quốc, bao gồm thư họa có giá trị, đồ cổ quý hiếm, xe ăn cắp, v.v... Bọn chúng công khai bán đấu giá những thứ này ở chợ đen Trung Quốc, thu về nhiều khoán lãi kếch xù.

Khoản tiền này không thể quy đổi toàn bộ ra tiền mặt hòng thuyên chuyến về Mỹ được, trong khi Phương Phi Trì lại là đối tác làm ăn lớn của chúng. Hắn ta đã chia nhỏ số tiền này cho nhiều công ty con, thế vừa an toàn lại vừa thực hiện trót lọt hành vi rửa tiền của mình thông qua một số phi vụ đầu tư.

Bộ sậu lãnh đạo của thành phố C sắp bước sang nhiệm kỳ mới, nếu như Hữu Dung bị phát hiện có hành vi rửa tiền, vậy thì không chỉ mình bố Dung Nham mà ngay cả đảng phái của bố Lý Vi Nhiên cũng phải gánh chịu ảnh hưởng nặng nề.

Đây cũng chính là lý do khiến Dung Nham dám xá thân quên mình, bất chấp việc bị Cố Yên đì chết.

So với Dung Nham, tâm trạng của Dung Lỗi hầu như chẳng có chút nao núng, anh hỏi vặn lại: “Chú tính sao?”

"Nếu anh muốn nhân cơ hội này xứ lý nhà họ Phương thì chúng ta có thể hợp tác với nhau." Dung Nham nghiêm túc cân nhắc rồi lại bảo, “Cứ đà này, việc Phương Phi Trì muốn thanh toán Phương Diệc Thành cũng chi là việc sớm hay muộn mà thôi. Đợt bầu cứ sắp tới, khả năng Phương Diệc Thành sẽ được thăng chức to, mình cứ lấy cớ giáng cho hắn một đòn phú đầu, cẩn tắc vô ưu mà.”

Dung Lỗi búng tàn thuốc rồi cười rộ lên. Ngó cái mặt cười cợt ấy mà Dung Nham thấy ớn lạnh.

Lão này... chẳng giống sáu năm trước gì cá. Đến ánh mắt cũng thay dổi thật rồi! Đành rằng trước kia lão cũng điềm đạm từ tốn, nhưng hai con ngươi đen nhánh kia nào có sát khí đằng đằng như lúc này.

Đột nhiên Dung Nham có cám giác Dung Lỗi là sự kết hợp hài hòa của Trần Ngộ Bạch và Lương Phi Phàm, à tất nhiên là một Lương Phi Phàm có hoài bão lớn lao, trước khi vớ phải con nhóc Cố Yên, cộng với một Trần Ngộ Bạch chưa bị An Tiếu Ly bỏ bùa mê thuốc lú.

"Cái anh quan tâm là hình tượng của Hữu Dung và tầm ảnh hướng của chuyện này tới cuộc bầu cứ của chú Hai, còn Phương Phi Trì và nhà họ Phương không thuộc phạm vi cân nhắc của anh.” Nét lạnh lùng vẫn ngự trị trên khuôn mặt anh.

“Qua Tết là mảnh đất kia phải khởi công rồi. Rồi chẳng mấy sẽ bước sang quá trình tiêu thụ, khoản vốn thu hồi để trả cho bên đầu tư chắc cũng đủ. Đến lúc đó, chú phải để mắt vào, có biến là phải báo ngay cho anh. Đồng thời chú cũng nên đề cao cảnh giác cho bố mình, ngộ nhỡ có biến thì chú Hai cũng sẵn tính toán.”

Dung Nham dùng ánh mắt nghi hoặc ngó trân trân Dung Lỗi, “Nếu không muốn đụng đến thằng cha Phương Phi Trì kia, thì anh còn chóng trả tiền, phân rạch ròi quan hệ với hắn làm cái quái gì nữa?”

“Anh bảo không đụng tới hắn à?” Dung Lỗi hỏi vặn lại, vé mặt hết sức bình tĩnh, “Anh chỉ bảo hắn ta không nằm trong phạm vi cân nhắc của anh.”

“Anh nắm đằng chuôi, anh muốn hắn chết lúc nào chẳng được.” Dung Nham nheo mắt nhìn ông anh họ bằng vẻ suy xét, "Ôi ông anh tôi, anh đúng là đồ nguy hiểm!”

Dung Lỗi cười nhạt, “Chỗ đứng của anh hiện nay vẫn chưa vững, tạm thời không thích gây sự chú ỷ. Chú nhắc Kỷ Nam kín miệng một tí."

Cái vẻ từ tốn thúng thắng của anh như một con báo núp mình trong bóng tối, toàn thân ẩn giấu một thứ sức mạnh đáng gờm. Bất giác, Dung Nham phải nín thở, “Được thôi. Nhưng mà anh lại nợ em đấy nhé.”

Dung Lỗi gật đầu, “Tạm cho là thế, dù chú chỉ điều tra dưới sự chỉ đạo của anh, theo hưóng suy đoán của anh.”

Dung Nham buông cái hừ mũi khinh khỉnh rồi nhấc người đứng dậy, miệng huýt sáo ráo bước ra ngoài.

Còn lại mình anh trong căn phòng, chẳng rõ ánh mắt đang trôi về đâu nhưng ngón tay vẫn miết nhẹ lên hai chữ Vi Bác xuất hiện nhằng nhịt trên mặt giấy, tiếng sột soạt vang lên đầy đau đớn.

Chương 8: Chỉ mong nhận được sự an ủi lẫn cái ôm từ mình em mà thôi

Kể từ lúc bước chân vào bếp, ánh mắt của Kỷ Nam cứ đảo liên hồi làm Cố Minh Châu càng thêm khắng định chắc nịch, nhất định hai đứa này đã nói gì với Dung Lỗi rồi.

Đánh rắn phái đánh ở đốt thứ bảy, cô vừa đả động Dung Nham, con bé đã luống cuống xin hàng, nhưng vẫn ậm à ậm ờ, không chịu nói cho trót.

Cố Minh Châu sốt hết cả ruột gan, cô trừng mắt, thì thào hỏi: “Cô để lộ thông tin của Đá nhỏ cho Dung Nham biết rồi à! Hay cô đã nói với Dung Lỗi rồi!”

"Không, không, em chưa!" Kỷ Nam lắc đầu nguây nguẩy, “Hồi xưa Cố Yên từng dặn, nếu chưa được sự đồng ý của chị, em không được phép để anh Hai biết chuyện Đá nhỏ, bằng không cô ấy sẵn sàng hạ độc anh Hai để đảm bảo bí mât.”

Tự biết thân biết phận mình khó lòng chịu được cực hình, thế nên thừa lúc Cố Minh Châu đang mải thở phào, có phần lơ là cảnh giác, cô nàng liền quẳng cả giẻ rửa bát ở đấy rồi chạy bán sống bán chết.

Dọn dẹp bếp núc gọn gàng xong xuôi, Cố Minh Châu ngồi tiếp chuyện hai bà mẹ một chốc rồi chuyển hướng sang ông nội Dung Lỗi - cũng là mục tiêu chính của ngày hôm nay.

Ở sân sau, ông cụ đang bách bộ cho tiêu cơm, thấy Cố Minh Châu đẩy cửa bước ra, ông liền quay lại mỉm cười hiền từ với cô.

“Dạo gần đây ông thấy mình già đi nhiều.” Hai tay ông cụ chống hông, làm mấy động tác thế dục “Thời gian trôi qua nhanh thật.”

“Về già được sống trong bình yên thanh thản âu cũng là phúc, lắm người muốn mà không được đấy ạ. Đời có quá nhiều chuyện khiến người ta phải phiền não. Nếu dư dả về mặt thời gian, lại giữ được mình thư thái, có can đảm chấp nhận bản thân đang già đi, đấy mới là hiếm ạ.”

“Cái con bé này, khéo mồm khéo miệng thật.”

“Ý ông nội đang chê cháu chỉ giỏi nói chứ không có thực tài phải không ạ?”

“Haha, ông nói vậy bao giờ? Con bé này đừng tưởng cài bẫy ông là dễ. Có khi nào ông lại ra đề thử mày? Ông chẳng tạo điều kiện cho mày qua được ải thằng đích tôn nhà ta, nhanh chóng trở thành dâu con trong nhà ấy chứ.” Ông cụ nheo mắt cười, thảnh thơi ngước nhìn theo áng mây trôi cuối trời.

“Ông!” Cố Minh Châu bật cười. Nhìn cô, ông cụ cũng cười sảng khoái.

“Ông ạ, cháu cứ đinh ninh ông không thích cháu cơ." Mỉm cười một lúc, Cố Minh Châu mới khẽ cất tiếng.

Vốn tưởng hôm nay sẽ phải chui đầu vào nơi hang hùm miệng rắn, phải tốn sức lắm chứ, nào ngờ ông cụ nhà họ Dung lại rộng lượng chỉ cho cô một con đường tắt, đó là về làm dâu nhà họ Dung rồi từ từ giành lại trái tim Dung Lỗi.

Việc này dễ dàng hơn việc hiện giờ cô cố gắng lựa ý chiều chuộng cái tảng đá thành tinh đầy xấu tính kia nhiều lắm.

Nom Cố Minh Châu có vẻ đã rưng rưng, ông nội Dung Lỗi từ tốn bảo rằng: “Con người ai cũng giỏi nhưng còn phải xem dùng vào việc gì, dùng như thế nào. Cháu rất cừ, song rằng vẫn còn thiếu tính quyết đoán, chung quy thì cháu cũng không phải con trai! Có điều, con người hiện nay của Dung Lỗi đã đạt đến trình độ lão luyện, cháu ở bên nó, từ từ rồi bản thân cũng sẽ được tôi rèn mà không cần tốn sức.”

“Cháu biết rồi ạ.” Cố Minh Châu thở phào, “Cũng như ông, cháu mong anh ấy được hạnh phúc hơn ai hết. Kể từ lúc anh ấy trở về, những chuyện mình làm năm xưa nay nhìn lại cháu cũng không khỏi chạnh lòng. Dù sao, chuyện cũng đã rồi ông ạ, cháu nhất định sẽ bù đắp cho anh ấy. Ông ơi, dù ông bằng lòng với cá tính của cháu, hay đơn thuần chỉ là thấy cháu phù hợp để làm cháu dâu ông, thì cháu vẫn phải cảm ơn ông vô cùng. Ông không biết được là cháu muốn làm vợ anh ấy nhiều đến thế nào đâu.”

Cô nói hết sức chân tình, ông cụ nghe rồi phá lên cười, cũng thẳng thắn bảo: “Vậy thì tốt.”

Tối đến còn bận bịu việc riêng nên cô chỉ ngồi chơi đến ba giờ là đã lên gác tìm Dung Lỗi.

Nghe nói cô sắp phải về, Dung Lỗi bèn gật đầu không quên dặn dò “Nhớ lái xe cẩn thận” rồi lại cắm cúi xem tài liệu.

Trong lòng cô bỗng thấy lấn cấn không yên, chưa đi được mấy bước đã quay lại hỏi, “Tối nay... em đợi anh nhé !”

“Tối nay anh ở đây, em về ngủ trước đi.” Dung Lỗi ngẩng mặt lên nhoén miệng cười với cô, giọng điệu vẫn hết sức bình thường.

Cố Minh Châu ôn tồn hỏi, “Anh có chuyện gì à Đá?”

“Anh không. Còn em? Có chuyện nào mà em quên chưa nói với anh không?" Dung Lỗi đặt giấy tờ trên tay xuống, mắt nhìn vào cô, "Sẵn lúc anh đang rảnh rỗi, em cứ nói đi, đừng ngại"

Ngày hôm nay, ngồi ở đây, con người anh đã mang trong mình một phong thái mạnh mẽ bẩm sinh.

Lòng cô rối ren bao hổn độn, còn não lại đang hoạt động với công suất lớn. Cô rà soát một lượt tên những người biết về Đá nhỏ, nghĩ tới nghĩ lui thấy không chỗ nào sơ hở, bèn lắc đầu.

Trực giác mách bảo cô rằng, vào lúc này tốt nhất mình nên án binh bất động.

Chính khoảng khắc ấy, dường như trong ánh mắt của Dung Lỗi vừa có một sợi dây nào đó đứt phựt.

Nhưng không đợi Cố Minh Châu kịp nhìn cho kỹ, nó liền biến mất tăm mất tích.

Anh còn cười vẻ thờ ơ, rồi dường như chỉ một giây nữa thôi, hoặc anh sẽ đứng lên ôm chầm lấy cô đầy âu yếm, hoặc sẽ mở miệng tuôn ra những câu chữ tuyệt tình.

Song anh vẫn thong thả chẳng buồn vội vã, không hẳn xa xôi nhưng chưa chắc đã gần. Thái độ của anh chẳng thể đoán ra điều gì, nhưng chính nó lại khiến cô có cảm giác nao nao.

Lòng thầm buông tiếng thở dài thườn thượt rồi xuống lầu ra về.

Ngày tết, chập tối là thời khắc pháo hoa đua nở tưng bừng.

Tiết trời không còn mang lại cái cảm giác lạnh thấu xương mỗi lần hít thở. Nơi lan can ngoài ban công, Dung Lỗi xỏ tay vào túi quần, lẳng lặng ngắm pháo hoa.

Đẹp làm sao, đẹp tựa như nụ cười cô ấy.

Buông một tiếng cười khẩy, anh ngứa đầu, mắt nhắm nghiền, vắng nghe có tiếng thở dài nặng trĩu. Giống với ngày còn ở Úc, mỗi lần trằn trọc khó đưa giấc là anh lại ngắm nhìn vòm trời đen đặc, ngắm nhìn vầng trăng lạnh lẽo, ngắm nhìn những vì sao buồn hiu hắt.

Một tương lai hoàn mỹ, một lý tưởng cao cả không gì sánh được lại bị cô ấy coi khinh như cỏ rác, thế rồi hất văng tất cả.

Khi tình yêu và lý tưởng khó lòng chung đường, anh bỗng nhận ra mình thật sai lầm, nỗi hoang mang về hai bàn tay trắng đã trở thành căn nguyên gốc rễ khiến anh trằn trọc suốt đêm.

Trong đêm dài thao thức, khi từng giây, từng phút “ngắm nhìn lại” trôi qua trong nặng nề, anh luôn ngó xuống vết sẹo nơi trái tim mình, lòng thầm nghĩ mình là một thằng đàn ông, cớ gì lại để người con gái mình yêu cự tuyệt vào đúng lúc cô ấy cần sự trợ giúp nhất.

Thế rồi anh như có thêm động lực, sau một đêm mệt nhoài vì mất ngủ, tinh thần anh vẫn tỉnh táo để đi sâu nghiên cứu những chiêu trò lừa gạt trong kinh doanh, mà anh chẳng hề lấy làm hứng thú.

Anh phải chắt chiu gian nan, nhích dần về phía trước. Cho đến khi nào mình đủ mạnh mẽ, mình đủ sức lực dồn những kẻ từng làm mình bị tổn thương rơi xuống chốn địa ngục.

Tình yêu thực ra cũng là một điều thiết yếu.

Trên quả đất mấy tỷ người này, bạn chỉ mong nhận được sự an ủi lẫn cái ôm từ mình cô ấy mà thôi, vậy tức là yêu rồi còn gì, tình yêu không thế thay thế, không thể dứt bỏ.

Cố Minh Châu, nếu quả thật tình yêu của em nhiều như những gì em nói, sao em vẫn đành lòng rời xa anh?

Anh thà sánh vai bên em, đôi ta cùng nhau đối mặt với cái chết, chứ không muốn một cuộc sống khổ sở như sáu năm qua.

Và nếu như, em thật lòng hối hận vì những gì từng nói, sao em còn gạt anh?

Anh vượt nghìn trùng đau khổ, để một lần nữa trao trái tim cho em, còn em, em đáp trả tình yêu của anh như thế này đây sao?

"Hi! Kevin!”

“Ngủ rồi à?”

"Chưa! Đang chuẩn bị mai bảo vệ luận văn. Hôm nay có lẽ phái thức trắng rồi. Anh thì sao? Khó ngủ à?”

“Ừ.”

“Hả? Không phải tuần trước mới nói dạo này ngủ ngon lắm mà… Anh, tìm được chị ấy, hai người quay về với nhau chưa? Hay lại cãi nhau rồi nên anh mới mất ngủ?”

"Fay, về đây đi.”

“…”

“…”

“Vâng.”

Dưới bầu trời đêm, muôn sao giăng.

Cố Minh Châu đang cặm cụi tăng ca, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc sát hạch mà ông nội Dung Lỗi gợi ý.

Trong một căn phòng tối om nào đó, Phương Phi Trì còn mải mê với những cơn say.

Trình Quang đang nhoài người ngủ ngon lành sau một ngày miệt mài nghiên cứu, thậm chí nhỏ nước miếng lên đống sách tiếng Anh dày cộp.

Lộ Hân Nam đang mắng chửi xối xả đám nhân viên thiết kế, đòi phải cho ra lò những mẫu tốt hơn, tốt hơn nữa, tốt hơn nữa nữa nữa.

Fay đang hí hoáy làm một cái đồng hồ đếm ngược trên máy tính, lát sau, cô đã chống cằm nở nụ cười mơ màng.

Dung Nham và Kỷ Nam đang đóng đô trong xe của Tần Tống, lén lút chén tạc chén thù.

Còn Dung Lỗi, anh vẫn đứng lặng thinh, âm thầm định liệu.

Rất lâu sau, nụ cười mới nở trên môi.

Đám cưới của Cao Hạnh tổ chức vào ngày mùng sáu.

Gia đình Chung Tiềm thuộc dạng khá giá, nên tiệc cưới cũng làm hoành tráng lắm.

Hơn nữa, Cao Hạnh đã phụ trách mảng quan hệ xã hội cho Vi Bác bao năm nay rồi, số nhân vật nổi tiếng cô ấy quen nhiều không sao đếm xuể, không ít người trong số ấy đã đến chia vui cùng Cao Hạnh ngày hôm nay.

Lộ Hân Nam tình tứ khoác tay một anh chàng diễn viên đẹp trai thuộc hàng hot nhất thành phố C hiện nay, cô dẫn theo một đội quân mười mấy người, toàn những nhân vật tiếng tăm lẫy lừng trực thuộc công ty của bố mình.

Ánh đèn flash chớp nháy lia lịa, đám ký giả chen nhau như đàn ong vỡ tổ, thảm đỏ dành cho cô dâu chú rể bước vào bỗng chốc trở thành sàn diễn thời trang.

Trong vai trò phù rể nhí, bữa nay Duệ Duệ được bố mẹ diện cho một bộ vest màu đen đi kèm nơ cài cổ cực kỳ bánh bao.

Cố Minh Châu đang bắt chuyện với Duệ Duệ thì bị cắt ngang bởi tiếng ồn ào nhốn nháo, đứng dậy xem thì thấy một đám ngọc nữ nức tiếng của thành phố C đang bám sát Lộ Hân Nam tiến vào, đi ngay hàng đầu là Điền Tư Tư - trong bộ váy voan trắng muốt kiểu thiên sứ, nom thuần khiết dáng yêu tựa một bông bách hợp.

Quay lưng về phía đám đông, Lộ Hân Nam lè lưỡi bảo cô: “Cần tao sắp xếp thời gian đi dằn mặt con ranh kia hộ mày không?”

“Phải tội chết, nó còn là trẻ con, lo mà tích đức cho đời đi.” Cố Minh Châu ra vẻ trịch thượng không thèm chấp rồi rủ cô bạn thân cùng hùa vào trêu Duệ Duệ.

Cạnh đó, cô phù dâu nhí xinh xắn đỏ mắt ghen tị nãy giờ, nay lại thấy có thêm một bà cô quái đản khác xúm vào tranh hoàng tử bạch mã với mình. Không những vậy, bà cô này còn lao đến ôm Duệ Duệ vào lòng, chu mỏ hôn một cái rất kêu vào mặt Duệ Duệ, đánh dấu chú uyển bằng dấu son đỏ chót.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 14

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chỉ Vì Yêu Chương 13