Chương 1: Đá yêu của em, chào mừng anh trở về

Năm 2002 Cố Minh Châu vừa bước sang tuổi hai mươi. Khi đó cô và bạn trai cửa mình là Dung Lỗi đang theo học tại trường đại học C moi người đều ấp ủ những ước mơ của riêng mình: đó là trở thành nhà thĩết kế thời trang nối tiếng bên cạnh kiến trúc sư hàng đầu thế giởi. Tháng bảy năm ấy, hai người cùng nhận được thông báo trúng tuyến vào Học viện Mỹ thuật Lyon - Pháp, tương lai về sau tưởng chừng đã yên ổn.

Bước sang trung tuần tháng tám, cha của Cố Minh Châu là cố Bác Vân bị bắt giam vì dính líu đến làm ăn phi pháp. Còn mẹ kế của cô là Nguyễn Vô Song thì đột ngột qua đời sau một cơn đau tim.

Chỉ sau chưa đầy hai tuần, nhà họ cố vốn nức tiếng một thời ở thành phố c, giờ đã rơi vào cánh nhà tan cửa nát.

Mùa hè năm ấy dường như trở nên dài lê thê, tháng chín rồi mà thu vẫn chậm chạp chưa chịu tới.

Dưới cái nắng giữa trưa như đổ lửa, Cố Minh Châu lẩn quẩn suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng, cô cũng hạ quyết tâm bước vào cửa nhà họ Dung. Dãy hành lang đài dằng đặc mà cô đã từng đi không biết bao nhiêu lan, giờ bỗng chốc sâu hun hút và lanh lẽo hơn lúc nào hết.

Dì Vi - quán gia của nhà họ Dung - đi trước dẫn đường cho cô. Cố Minh Châu bộ mặt nhợt nhạt, theo sau bóng lưng uyển chuyến của bà, chỉ cách có tầm ba bước chân. Cô mặc chiếc áo thun dài tay màu đen, vậy mà vẫn thấy từng lỗ chân lông trên đôi cánh tay chừng như đang rớm đầy mồ hôi. Kế từ năm đó trở đi, Cố Minh Châu trở nên ghét mùa hè.

“Minh Châu!”, từ thư phòng của ông cụ Dung, cô chậm rãi bước ra, đi qua phòng khách xa hoa lộng lẫy của nhà họ thì gặp Dung Lỗi hớt hải chạy vào. Những giọt mồ hôi lấm tấm từ trên trán cháy xuống đôi lông mày rậm của chàng trai trẻ. Khuôn mặt không giấu được vẻ nôn nóng, “Em... ông nội anh đã nói gì với em”

Hai tay anh ghì chặt bờ vai cô, những ngón tay không còn kiểm soát được sức lực khiến bả vai cô đau nhói. Một lúc lâu sau, cô mới gom đủ sức để gượng cười với anh: “Đau em... anh bỏ tay ra đi.”

“Đá này, em vừa bán anh mất rồi.”

“Chậc chậc, Minh Châu bé nhỏ ơi, nếu em giữ nguyên vẻ mặt đáng yêu ấy mà nằm dưới thân anh thì hồn anh sẽ tan nát biết chừng nào...” - Bên tai cô chợt vang lên cái giọng điệu cợt nhả của Phương Phi Trì.

Sáu năm vội vàng vụt qua, đang miên man thả mình vào miền dĩ vãng, bỗng chốc bị đẩy về với hiện tại, bước chân Minh Châu trở nên chuệch choạng.

Lúc này đã vào nửa đêm, phần lớn những gương mặt chính khách quan trọng của thành phố C đang tập trung trong đại sánh giống như toà cung điện bằng pha lê này. Họ tụm năm tụm ba vừa trò chuyện râm ran vừa hào hứng thưởng rượu.

Bàn tay cùa Phương Phi Trì đang đặt trên eo cô nhưng cứ cố lần mò xuống dưới, hơi thở nóng hôi hối mà đầy đen tối của anh ta phả vào tai cô. Cố Minh Châu không thèm ngoảnh đầu nhưng cùi chỏ lại thúc mạnh ra đằng sau. Cái gã đang bám dính lấy cô - ké chuyên môn đế hoóc-môn nam phát tác hai mươi tư tiếng đồng một ngày - thốt ra một tiếng hự đau đớn.

Vừa khéo có một cô nàng xinh xắn ngực bự đi lướt qua hai người bọn họ thì chợt nghe thấy tiếng động lạ liền ngoái lại xem. Phương Phi Trì lập tức ưỡn thắng lưng, khẽ nhếch môi cười dâm đãng, đoạn đá lông nheo làm nàng ta phải bụm miệng cười. Khóe mắt Phương Phi Trì giật lên đầy phấn khích, nhanh như chớp, anh ta tách khỏi Cố Minh Châu rồi như một con cá hòa mình vào đám đông, đi tìm thú vui từ những bóng hồng khác.

Còn Cố Minh Châu, toàn bộ sự chú ý của cô vẫn theo sát người đàn ông vừa tiến vào đại sánh từ phía bục sân khấu, chẳng hề phát hiện ra Phương Phi Trì đang làm gì.

Người đàn ông đang thu hút ánh mắt của cô - độ chừng ba mươi tuổi, anh có dáng dấp cao to vạm vỡ, đường nét trên khuôn mặt nghiêng nghiêng ấy nom cương nghị mà từng trải. Anh vẫn trầm ngâm ít nói như sáu năm về trước, ai nói gì anh cũng chỉ mỉm cười lấy lệ, tai vẫn chăm chú lắng nghe, thính thoảng mới khẽ gật đầu.

Khuất ở một góc lầu vắng vẻ, ánh mắt cô nhìn đăm chiêu một lúc rất lâu. Những tiếng ồn ào của quang cảnh xung quanh đã dần trôi xa, bên tai cô chỉ còn láng máng tiếng gió rít gào như thế tiếng thời gian đang đổi dời.

Cố Minh Châu quay ngoắt mặt đi rồi nâng ly rượu lên dốc một hơi cạn đáy. Vào giờ phút này, đôi mắt luôn tồn tại sự bình tĩnh eủa cô dường như đã sóng sánh như hai đầm nước in bóng trăng rằm.

Thế là sau sáu năm chia ly, Đá yêu của em, mừng anh đã trở về.

Họ Dung là một gia tộc lớn có quan hệ rộng rãi với cả giởi chính khách lẫn giới doanh nghiệp của thành phố C. Bên cạnh đó, ông cụ Dung - người giữ vị trí cao nhất trong nhà họ Dung - luôn dành một sự ưu ái đặc biệt cho đứa cháu đích tôn Dung Lỗi.

Bữa tiệc tối hôm nay là đế chào mừng sự trở lại của anh, đồng thời cũng là một nghi thức ngầm công nhận việc anh sẽ gia nhập công tác quán lý sản nghiệp của gia đình, hiến nhiên bữa tiệc được tổ chức vô cùng long trọng.

Phương Phi Trì dẫn Cố Minh Châu đi chào hỏi gia chú. Dung Lỗi vừa trải qua một vòng rượu chúc tụng của mọi người, đôi đồng tử đen lay láy của anh càng trở nên ướt rượt, long lanh và thu hút hơn trước đó.

Nếu nhận xét chính diện thì khuôn mặt Dung Lỗi có các nét mềm mại, thuộc tuýp ưa nhìn. Thời trẻ, Cố Minh Châu từng huênh hoang nói với cô bạn thân của mình một câu ngô nghê rằng: Đá yêu nhà cô có vẻ đẹp trai khiến người khác thấy dễ gần và thoái mái.

“Dung thiếu gia!” Phương Phi Trì tiến lên, vỗ vai Dung Lỗi.

Phương Phi Trì xuất thân con nhà chức sắc, anh quen Dung Lỗi từ bé, miễn cưỡng thì cũng có thế gọi tạm là bạn bè.

Dung Lỗi quay người, chạm cốc với cậu ta rồi hàn huyên dăm ba câu, khóe môi anh hơi nhếch lên khi ánh mắt chạm đến người phụ nữ đang khoác tay Phương Phi Trì.

Một vị giám đốc đứng gần đó là chỗ quen biết với Cố Minh Châu, liền xới lới giởi thiệu cho Dung Lỗi: “Cô Cố đây là giám đốc điều hành của công ty xây dựng Vi Bác, không chỉ xinh đẹp mà còn giỏi giang hơn người! Tuổi tuy trẻ nhưng đã là đối thủ đáng gờm của mấy ông già bọn tôi rồi đấy!"

Cố Minh Châu cúi đầu cười giữ kẽ, để Phương Phi Trì nói đỡ hộ cô: "Đâu có, đâu có!”

Dung Lỗi cũng cười như thể mình là một người ngoài cuộc chứ chẳng hơn, thế nhưng chiếc ly đang cầm trên tay chợt bị anh siết chặt đến nỗi các đầu ngón tay đã chuyển sang trắng bệch, “Năm xưa, cô Cố thi vượt ba lớp liên tiếp để vào thẳng khoa Mỹ thuật đại học C. Ớ trường cũ của tôi, ai chẳng biết đó là thiếu nữ thiên tài. Thế nên đương nhiên năng lực cô ấy phải hơn người rồi”.

Anh nói mà như đùa, dứt lời liền ngoảnh đầu, mím cười nhìn Cố Minh Châu: “Lâu rồi không gặp Minh Châu.”

Cố Minh Châu gật đầu mỉm cười: “Giám đốc Dung quá khen rồi.”

Hai người họ đồng thời cùng chìa tay rồi nắm hờ tay đối phương. Vẻ tươi cười vẫn ngập tràn trong ánh nhìn của Cố Minh Châu, còn biểu cảm của Dung Lỗi lại lạnh nhạt hơn mấy phần.

Bữa tiệc thật buồn té.

Sau khi kết thúc, Phương Phi Trì chở cô bạn gái mới quen ra về bằng chiếc siêu xe “mới cứng” cùa mình, Cố Minh Châu nán lại trong phòng nghĩ một lúc, đợi người bên ngoài tán bớt, sau đó mới lặng lẽ lách qua cứa sau của khách sạn rồi thả bộ chậm rãi về nhà.

Sau lưng cô là đêm sâu như kéo vào vô tận, trên đường lác đác mấy bóng người, những ánh sao lẻ loi chẳng đủ sưới ấm sắc đêm nặng trĩu.

Đôi chân Cố Minh Châu thẫn thờ đưa bước, đằng sau lưng không biết từ bao giờ đã xuất hiện một chiếc Cayene màu bạc, nhẫn nại bám theo cô với tốc độ rùa bò.

Đi được một đoạn, thấy trong lòng tạm thời bình yên trở lại, lúc này đã thấm mệt, Cố Minh Châu bèn dừng lại toan vẫy taxi. Vừa định quay người thì thấy một chiếc xe đã đỗ ngay sau mình.

Ngồi sau vô lăng là một người đàn ông trung niên mặt mũi lạ hoắc, ô kính ở hàng ghế sau được hạ xuống một nửa. Ngó vào, cô thấy người ngồi sau đang chau mày, ánh mắt thất thần hướng về phía cô.

Cố Minh Châu nhoẻn miệng cười đoạn giơ tay vẫy chào, thấy thế người đó lại hờ hững quay mặt đi, song cô chẳng những không giận mà còn tự mình mớ cửa xe bên kia, leo lên ngồi cạnh anh.

Khuôn mặt dửng dưng của anh chuyển tầm nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Bây giờ đang vào cuối thu nhưng anh lại ăn mặc khá phong phanh, chiếc áo vest khoác ngoài lúc dự tiệc đã được trút bỏ, cà vạt hơi nới lỏng, cựờm áo sơ mi trắng được tháo cúc, xắn lên, để lộ bắp tay săn chắc với làn da màu lúa mạch.

Cố Minh Châu vừa lên xe đã bắt hơi ngay thấy mùi rượu trên người anh, “Uống cũng gớm nhỉ?"

Dung Lỗi tỏ vẻ thờ ơ như không hề nghe thấy lời cô nói. Cố Minh Châu sượng sùng, liền chữa thẹn bằng cách vỗ vào lưng ghế lái, đoạn đọc địa chỉ: “Làm phiền bác rồi!”

Chiếc xe lướt đi êm ru.

Dung Lỗi vẫn im lặng, Cố Minh Châu đành ngồi im thin thít, ánh mắt ngó mông lung ra ngoài trong làn gió đêm mát rượi. Cứa kính xe bất ngờ được đấy lên, Dung Lỗi quay sang, giọng anh lạnh lùng hơn lúc dự tiệc rất nhiều: “Hắn vẫn luôn đối xử với em như thế này à.”

Cố Minh Châu ngấn người, đoán bụng chắc anh đã chứng kiến hành vi phóng túng của Phương Phi Trì, cô liền nhoẻn cười: “Sao, thấy xót thay cho tình cũ à ?”

Dung Lỗi cười khẩy, “Cố Minh Châu em mà cần người khác xót hộ thì nam nữ ở đời này bình đẳng thật rồi.”

"Dung Lỗi này, anh sang Pháp du học chắc chọn ngành Hán Ngữ hả?" Cố Minh Châu khoanh tay cười nói, hoàn toàn không tỏ ra kém cạnh.

Dung Lỗi nhếch khóe môi, hai người chẳng ai chịu ai, rồi cũng chẳng ai nói với ai câu nào.

Chiếc xe dừng bánh ở địa điểm mà cô nêu tên, cô lịch sự hỏi anh có vội không, Dung Lỗi thờ ơ lắc đầu, cô liền xuống xe, không quên dặn mình sẽ quay lại ngay.

Trưốc cánh cổng lớn, có mấy anh em đang ngồi chơi oắn tù tì phạt rượu, thấy cô, họ liền nhanh nháu chào hỏi: “Chị Minh Châu ạ! Anh Quang và Duệ Duệ đang ở sân sau.”

Cố Minh Châu gật đầu rồi hối hả đi vòng qua phía sau nhà, đúng là hai người bọn họ một lớn một bé đang ngồi ở đó, nom thằng bé Duệ Duệ chau mày, chẳng rõ lại đang tính toán quỹ đạo vận hành của ngôi sao nào nữa đây, trong khi Trình Quang lại nghệt mặt, nghếch đầu nhìn lên vòm trời ban đêm.

Trình Quang, tự là Khỏa, hay còn gọi là Trần Trụi, hiệu là Lột Sạch cư sĩ, gọi tắt là Lục Lục - tất cả những cái tên ấy đều do Cố Minh Châu khởi xướng. Còn thực ra, phần lớn bọn choai choai ớ thành phố C thường gọi cậu bằng cái tên kính trọng là “Anh Quang”.

Bố đẻ của Trình Quang trước đây là đàn em của Cố Bác Vân, do một sơ sẩy nên ông đã bỏ mạng trong một lần làm nhiệm vụ chẳng rõ là giết người hay phóng hỏa. Mẹ Trình Quang đã tái giá khi cậu lên bốn, trước đó, bà quẳng Tiếu Quang lại trước cống nhà họ Cố. Cố Bác Vân là người có tình nghĩa, ông nhận nuôi và coi Trình Quang như con ruột trong nhà mà không nề hà bất cứ điều gì.

Trình Quang nhỏ hơn Cố Minh Châu hai tuổi, ngay từ lúc nhỏ, cậu bé đã có một khuôn mặt đẹp theo kiểu shotacon điển hình, bé thế nào, lớn lên vẫn y nguyên vậy. Với đầu óc thông minh nhanh nhạy, thoạt đầu, cậu chàng là nhân vật hô mưa gọi gió cầm đầu bọn choai choai trong bang hội, sau đấy lại thấy làm lưu manh chán ốm, bèn lon ton đi thi đại học, chẳng gì cũng đỗ đại học C. Cũng bởi vậy nên biến cố của nhà họ Cố không ánh hưởng đến cậu.

Cố Minh Châu và Trinh Quang là thanh mai trúc mã, tình bạn giữa họ đã đến độ trong sáng. Trong thời gian Cố Minh Châu gặp khó khăn, Trình Quang đã kiên quyết thôi học, trở về đỡ đần hộ cô.

Sau khi Cố Minh Châu vượt qua giai đoạn vất vả, Trình Quang lại nhận ra bán thân mình thích hợp làm lưu manh hơn cả, thế là cậu chàng không quay lại trường học nữa mà vẫn tiếp tục con đường lưu manh cho đến tận ngày nay.

Duệ Duệ năm nay đã năm tuối.

Khi thằng bé được tầm mười sáu tháng tuổi, cơ thể vẫn trên đà phát triển bình thường, nhưng thằng bé lại không hoạt bát hiếu động như những đứa trẻ cùng trang lứa, chưa nói gì đến việc bi bô tập nói mà thậm chí họa hoằn lắm mới có bận khóc nhè.

Cố Minh Châu ôm nó chạy đôn chạy đáo khắp các bệnh viện, cho đến khi nhận được kết quả chẩn đoán: thằng bé mắc chứng tự kỷ. Lúc đứng ở cổng bệnh viện, cầm trên tay số bệnh án chi tiết, cô vừa mừng vừa lo, chực khóc mà không ra nước mắt.

Trong tổng số những đứa trẻ mắc chứng tự kỷ trên toàn cầu thì thiểu năng trí tuệ chiếm bảy mươi phần trăm, hai mươi phần trăm trí tuệ bình thường, còn Duệ Duệ lại thuộc con số mười phần trăm còn lại trí vượt trội, khả năng ghi nhớ đáng kinh ngạc.

Song, Duệ Duệ vẫn ít khi biếu lộ tình cám, nó hầu như chắng bao giờ giao tiếp

Cậu chàng shotacon Trình Quang hôm nay lại mới đổi kiếu tóc mới sang màu đen láy như mỹ nam Hàn Quốc, cậu hí hửng hỏi Cố Minh Châu "Sao rồi chị”, thì tin Dung Lỗi về nước do chính cậu nói với Cố Minh Châu chứ ai.

"Theo em thì nó sẽ thế nào" Cố Minh Châu ngồi chen vào giữa hai nguờl, "Vẫn... bổi hổi bồi hồi như ngày xưa.”

Cô thở hắt ra, sự bồi hồi hạnh phức thấm đượm lời cô nói “Phương Phi Trì nói cả tối ngày hôm nay, chị cứ dán chặt mắt vào anh ấy."

Trình Quang nhìn cô bằng ánh mắt xăm xoi của những bà cô: “Ờ ha, em có thế tưởng tượng ra bức tranh bi đát ấy...”

Khoác lên mình vẻ bình tĩnh suổt cả buổi tối, cho đến khi gặp Trình Quang, Cố Minh Châu mới có thể thả lỏng bản thân, “Lục Lục này, anh ấy trở nên lạnh lùng hơn hẳn. Haizzz, con người ta đúng là kì quái, mới sáu năm mà anh ấy đã biến thành một con người hoàn toàn xa lạ, chị cũng biết anh ấy đã thay đổi rồi nhưng sao vẫn có cám giác quen thuộc, rằng con người đó chính là anh ấy.”

“Em biết tối nay chị đi thăm đò tình địch mà.” Trình Quang huýt sáo báo, “Minh Châu ơi, thực ra tình cảm chị dành cho Dung Lỗi cũng như cách em đối xử với mái tóc của mình đây này, giằng co thì cứ giằng co mà cảm xúc vẫn thuộc về cảm xúc."

Cố Minh Châu phì cười.

Trình Quang làm đỏm hất lại mái tóc mình, đoạn báo: “Mau lên, đừng để anh ấy chờ lâu. Có thăm dò thì cũng nên một vừa hai phải, lắm lúc chị thô bạo quá lại khiến người ta muốn bóp cố chị.”

Khi Cố Minh Châu bế Duệ Duệ lên xe, ánh mắt Dung Lỗi dừng trên khuôn mặt thằng bé một lúc lâu. Tiếc thay, Duệ Duệ có đôi mắt tròn to nhưng một mí, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ấy lại chẳng có chút tương đồng nào với đường nét sắc cạnh của Dung Lỗi.

Minh Châu cầm tay Duệ Duệ vầy vẫy với anh, dịu dàng báo: “Duệ Duệ ơi, đây là chú Dung Lỗi. Chúng ta làm quen với nhau nhé?”

Duệ Duệ vâng lời, ngẩng đầu nhìn. Dung Lỗi. Bình thường thằng bé rất ít khi nhìn thẳng vào người khác, thấy thế Cố Minh Châu lấy làm mừng lắm.

Nụ cười tươi rói của cô lọt vào mắt anh, Dung Lỗi nhìn lảng đi chỗ khác, đoạn ra hiệu cho tài xế lái xe.

Chiếc xe dừng dưới tòa nhà Cố Minh Châu sống, cô đưa chìa khóa cho Duệ Duệ, thằng bé lầm lũi xuống xe rồi tự mình lên lầu.

Ngẫu nhiên tài xế lại xin phép xuống xe đi toilet, thế là trên xe chỉ còn lại có cô và anh.

“Lần này anh định về bao lâu?”, Cố Minh Châu cười dịu dàng, bồi chuyện với anh rất đỗi tự nhiên.

Dung Lỗi dựa người vào lưng ghế, mắt nhắm hờ, đưa tay tháo chiếc cà-vạt, “Chưa rõ. Bệnh tim của bố tôi không ốn định, ông nội đế bố tôi nghỉ ngơi một thời gian. Tạm thời tôi sẽ tiếp quản Hữu Dung.”

“Xem ra, anh sắp là nhân vật tai to mặt lớn của thành phố này rồi nhỉ?”. Cố Minh Châu cười hỏi, “Vậy em phải tích cực nịnh bợ anh mới được, nhỡ đâu sau này có kiếm cơm dưới trướng anh, lúc đó, giám đốc Dung nhớ nể tình chúng ta năm xưa nhé.”

Nghe vậy, Dung Lỗi chợt im lặng, thậm chí động tác đang làm dở cũng khựng lại, sự trầm mặc của anh khiến Cố Minh Châu thấy hơi lúng túng.

Đang tính đổi chủ đề thì Dung Lỗi bất ngờ vòng tay qua cố kéo cô rạp người xuống bờ vai anh, gợi lên một cái nhìn khó hiểu từ phía cô, "Anh đang làm gì vậy giám đốc Dung?”

Dung Lỗi mở mắt, sau vài giây, anh cúi đầu nhìn cặp mắt đang tỏ vẻ ấm ức đầy mê hoặc của cô, anh nhếch môi báo: “Tôi biết, hiện nay em có Lương Phi Phàm và Phương Phi Trì làm hậu thuẫn. Em không giống Cố Minh Châu của ngày xưa nữa.”

Họ dựa vào nhau rất gần, khi cất tiếng, hơi thở mang theo hương rượu ấm nồng của anh phả lên mặt cô tê dại.

Cố Minh Châu nhích lại gần, cơ thể mềm mại nép sát vào người anh, tay quàng qua cổ, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cô nói trong hơi thở nồng nàn: “Muốn thử để xem khác ra sao không?"

Lúc đó, hai người đã ngà ngà say, trong lòng dậy sóng nhấp nhô mà vẫn giả vờ như rất bình tĩnh.

Năm năm cách mặt, anh không còn là hòn đá để cô nâng niu trên tay nữa. Mà cô, cô cũng không còn là đứa nhóc con bẽn lẽn rên rỉ dưới thân thể anh mỗi lần thân mật nữa.

Họ đối mặt với nhau, thế rồi khóe môi Dung Lỗi hơi giật giật mấy cái rất khẽ, đoạn buông cô ra, quay mặt đi, thở hắt một tiếng, “Tối nay, tôi muốn nói rõ với em một số chuyện. Dẫu thành phố này rất rộng, nhưng tôi không mong mình và em, hoặc Phương Phi Trì sẽ lại gặp lại nhau trong tình huống khó xử như thế nữa.”

Cố Minh Châu sửa lại dáng ngồi ngay ngắn, vuốt mái tóc dài, tỏ vẻ bất mãn với lời anh, "Nói rõ cái gì? Anh còn tình cảm với em không£”

Dung Lồi cười giễu cợt: "Em hơi tự tin thái quá rồi đấy Cố Minh Châu ạ."

"Đây là câu hỏi nghi vấn, anh chỉ cần trả lời có hoặc không.”

“Không.”

“Vô tình thật.” Cố Minh Châu chậc lưỡi cám thán, ngón tay cô vừa chọc chọc vào bắp tay anh, anh lập tức tỏ thái độ né tránh.

Cử chỉ thân thuộc ấy khiến cô thoáng mềm lòng. Chí ít, anh vẫn chưa đối với thói quen giấu đi những khó chịu nhỏ nhặt khỏi con mắt người ngoài.

“Cũng được, thực ra em cứ đắn đo không biết anh có hận em không. Song, anh đã nói không còn gì với em nữa, cũng có nghĩa, anh đã không còn hận em nữa phải không?” Cô vẫn mím cười, trong khi giọng lại thấp dần đi: “Nói cho cùng, có yêu mới có hận. Anh thấy đúng chứ?”

Những năm tháng thanh xuân, anh đã từng được chứng kiến sự vui buồn thất thường lẫn tính gàn bướng của cô. Thế mà bao năm xa cách, giờ đây Dung Lỗi lại đối mặt với một Cố Minh Châu lúc thì ngây thơ, lúc lại lạnh nhạt, cũng có lúc nom cô ủ dột chán chường, thế rồi ánh mắt anh bất giác không tài nào rời đi được.

Anh nhìn xoáy vào cô, dường như cô biết nhưng cũng không hề ngoảnh đầu để nhìn thẳng vào mắt anh.

Nếu đúng là phải vạch rõ ranh giởi thì anh sẽ không đi theo cô. Trong lòng Cố Minh Châu rõ hơn ai hết, nếu như buông xuôi rồi, cạn tình rồi, anh đâu cần phái “nói rõ ràng”.

Tất cả những ai có mặt trong bữa sáng theo thông lệ - dành cho các lãnh đạo cấp cao của Lương Thị - đều đang hào hứng thưởng thức vẻ mặt khó đăm đăm của Dung Nham.

Trong số con cháu của nhà họ Dung, dù là xét về tài hoa, dung mạo hay sự nhanh trí, sánh ngang được với Dung Lỗi tuyệt nhiên chỉ có Dung Nham. Tiếc thay, cha Dung Nham không phái là con trưởng nên không có tư cách thừa kế sản nghiệp gia đình. Đó là lý do mà Dung Nham có tài năng đến mấy đi chăng nữa thì ông cụ nhà họ Dung cũng chầng bao giờ dành cho cậu cái nhìn ưu ái.

Mấy năm gần đây, Dung Nham đã tách khỏi công ty nhà họ Dung, nín nhịn để giúp Lương Phi Phàm bành trướng thế lực, trải qua bao thăng trầm bể dâu, đến ngày hôm nay cũng có thế được xem như một nhân vật vai vế ở thành phố C. Ấy vậy mà sự trở về của Dung Lỗi đã khiến toàn bộ đám người nhà họ Dung phái đổ dồn mọi sự quan tâm chú ý vào vị thái tử kia.

Giờ đây, Dung Nham đang rất rầu rĩ, mà không phái chỉ vì lý do trên.

Dạo gần đây, chính quyền đang dự định tố chức đấu thầu công khai một lô đất gần trường đại học thành phố C. Dung Nham nhận được tin mật trước đó, ngay từ đầu cậu đã cắt cứ hẳn ba phái đoàn kháo sát và đánh giá, dồn mọi sức lực để giành bằng được miếng đất nọ. Ban đầu Lương Phi Phàm cũng đồng tình, thế nhưng giờ lại giở quẻ không làm nữa. Việc này khiến Dung Nham giận tím mặt, còn gì tức hơn khi Lương Phi Phàm lấy lý do nhường đường chỗ Dung Lỗi đế đem con bỏ chợ.

“Em muốn từ chức!” Dung Nham nghiến răng kèn kẹt, cốt cách công tử lịch lãm hằng ngày đã lặn mất tăm, thay vào đó là ngọn lửa giận dữ trên người cậu ta đang bốc cao hừng hực như kẻ đến từ địa ngục, “Em muốn tổ chức họp báo! Đế tố cáo việc em ở Lương Thị đã phải chịu những đối đãi bất công! Tổng giám đốc của Lương Thị ham mê xác thịt, hoang dâm vô độ, lẩm cẩm, chèn ép trung thần, nổi lửa đài tin trêu chư hầu! (1)

Lương Phi Phàm lờ đi, coi như không nghe thấy, anh tiếp tục dùng bữa sáng với vẻ mặt ung dung thoải mái. Trong sáu anh em kết nghĩa thì anh là lão đại, Dung Nham xếp thứ hai. Trần Ngộ Bạch là lão tam mà thằng em này lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh như tiền, thậm chí ánh mắt cậu ta còn chẳng thèm đoái hoài đến Dung Nham. Mấy đứa còn lại bao gồm lão ngũ Lý Vi Nhiên và lão lục Tần Tống đang hứng chí xem xét đủ thứ thông tin mà Ký Nam mới thu thập dạo gần đây, còn bản thân Kỷ Nam lại đang rúc vào sofa đánh một giấc. Vấn đề "ham mê xác thịt" mà Dung Nham nói đến ở đây, nhằm ám chỉ ái phi Cố Yên của gã hôn quân Lương Phi Phàm kia, cũng là em gái cùng cha khác mẹ với Cố Minh Châu.

Nói trắng ra, đây chính là yếu điếm chí mạng của Lương Phi Phàm. Hễ cái cô Cố Yên kia mà lên tiếng là dứt khoát thế nào tống giám đốc Lương cũng đồng ý ngay lập tức, khỏi cần lôi thôi dài dòng, bất cứ là điều gì đi chăng nữa. Có điều, việc khiến mấy anh em Dung Nham đau đầu hơn cả đó là, tuy cô Cố Yên này đè đầu cưỡi cổ Lương Phi Phàm hòng tác oai tác quái, chẳng coi ai ra gì là thế song lại tỏ ra khúm na khúm núm, bảo sao nghe vậy trước bà hoàng lừa đảo Cố Minh Châu kia. Dung Nham la lối om sòm khiến Lương Phi Phàm nhức óc, anh buộc phái tỏ thái độ bằng cách quay sang báo Trần Ngộ Bạch: “Lão tam thanh toán tiền lương cho anh hai đi.” Trần Ngộ Bạch đẩy gọng kính trên sống mũi, cấn thận đặt cốc cà phê cầm trên tay xuống, lấy chiếc notebook ra, mười ngón tay thon dài lướt nhoay nhoáy, thỉnh thoáng còn ném cho Dung Nham vài ánh nhìn sắc lạnh, “Đơn từ chức đâu? Có cần em viết hộ ông anh không? Số cổ phiếu của ông anh cứ để đó hay chuyến nhượng, hay quy ra tiền đâỵ? Lão ngũ lão lục, thằng nào muốn tiếp nhận vị trí của anh Dung?-”

Lý Vị Nhiên và Tần Tống chưa kịp giở trò giậu đổ bìm leo thì Dung Nham đã đứng phắt dậy, rướn người qua bàn ăn, gập bộp chiếc notebook của Trần Ngộ Bạch lại, lúc ngồi về chỗ còn chửi mát mấy câu, cậu ta khoanh tay trước ngực, cặp lông mày châu vào nhau đầy hậm hực. “Chỉ là một công trình nhỏ thôi, hà tất phái nổi cáu thế?”, Lương Phi Phàm thấy tình hình cậu em có vẻ căng thẳng nên mới nói mấy câu an úi qua quýt gọi là. “Em không chịu! Cớ gì em phái lót sẵn đường cho anh ta đi, chỉ một câu của Cố Minh Châu mà anh ta đã vớ bớ ngay được vụ làm ăn này!”, Dung Lỗi cáu nhặng cả lên, ngửa cổ tu một hơi hết veo cốc sữa bò, rồi lại nhe răng trợn mắt vì lạnh. Trong mấy anh em đang ngồi đó, chỉ có Lý Vi Nhiên là tốt bụng vỗ vai anh Hai an úi:
Loading...

Đọc Tiếp Chương 02

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chỉ Vì Yêu Chương 01