Chương 1: Thu Thủy

Thiên Hạ bảo có Trọng Bích thai. (thai là đài)

Mùa đông hàng năm, Vi Trường Ca sẽ dành phân nửa thời gian ở đây thưởng tuyết.

Từ trên đài cao nhìn xuống phía dưới, ốc vũ lầu các san sát của Thiên Hạ bảo đều thu vào đáy mắt, ban ngày phủ tuyết, từ xa nhìn lại, cũng chỉ thấy một mảng xanh ngọc mông lung, như là lớp lớp ngọc bích.

Trên mặt đất bày chậu than, một mẩu than đã cháy hết lộ ra điểm đỏ sẫm trong lớp tro tàn xám trắng.

Trong chén có mỹ tửu vàng nhạt.

Cuốn mành lên có tuyết mịn liên miên.

Tuy khí trời lạnh khủng khiếp, nhưng thế thượng thanh hoan, còn có ai hơn thế?

Vi Trường Ca thỏa mãn thở ra mang chút hơi men, một hơi uống hết rượu còn lại trong chén, gõ nhịp ca

“Phong xúc doanh hề nguyệt thừa hoảng,

Viên y khâm hề tọa phương nhục.

Liệu huân lô hề bỉnh minh chúc,

Chước quế tửu hề dương thanh khúc…”

(Dịch nghĩa:

Gió chạm vào cột nhà, màn che hứng lấy ánh trăng

Kéo mền lụa ngửi hương thơm (Ðồ lụa nhiều mùi, sặc sỡ. Vi thế nên lễ văn chu mật, lời văn chải chuốt gọi là phồn nhục 繁縟 hay cẩm nhục 錦縟.)

Bếp lò thoảng huân hương, nến sáng rực rỡ

Rót chén rượu quế xướng lên một khúc ca…)

Xướng tới câu cuối cùng, đột nhiên dừng lại, dường như có chút suy nghĩ, thở dài.

Vi Kính thị vệ ở một bên, nghe thấy được, vẻ mặt dè dặt tới hỏi thăm “Bảo chủ, làm sao vậy? Có chỗ nào không đúng sao?”

Vi Trường Ca liếc hắn một cái, mỉm cười, nói “Không có gì. Chỉ là một đêm tuyết thế này, uống rượu một mình, không khỏi có chút tịch mịch, nếu như…”

Lời đó còn chưa dứt, liền nghe xa xa có người thản nhiên hát, tiếp nối điệu xướng vừa rồi của y

“Khúc ký dương hề tửu tức trần,

Hoài u tĩnh hề trì diêu tư.

Oán niên tuế chi dịch mộ hề,

Thương hậu hội chi vô nhân.

Quân trữ kiến giai thượng bạch tuyết,

Khởi tiên diệu vu dương xuân…”

(Dịch nghĩa:

Nhạc khúc đã xướng, rượu đã bày ra

Trong lòng u tĩnh suy nghĩ xa xăm

Oán tuổi tác đã tới xế chiều

Bi thương không có nguyên nhân

Nhìn thấy tuyết trắng trên thềm,

Biết mùa xuân tươi đẹp đã tới…)

Tiếng ca đó trong trẻo mà du dương, trong ban đêm quạnh quẽ truyền đi xa xa, quanh quẩn trong khoảng không mờ mịt, lại như nhược phong tới tràn đầy ám hương, không vết tích, chầm chậm gần kề…

Nghe được thanh âm đó, con mắt Vi Trường Ca hơi rực sáng lên, không nhịn được nở nụ cười —— mỗi khi như vậy, đôi mắt y sẽ như bầu trời đầy sao sáng sủa mà động nhân.

Ngay đến Vi Kính cũng không nhịn được cười rộ lên, bước vài bước tới cửa, xốc mành lên trước.

Gió lạnh thấu xương tức khắc ập vào mặt.

Lại thấy bên ngoài trên tuyết trắng, một bóng người đạp lên tiếng ca nhanh nhẹn mà đến, miểu nhược kinh hồng (ẩn hiện như hồng nhạn), thoáng cái đã tới trước mặt, cùng gió tuyết khắp bầu trời ùa vào.

Vi Trường Ca đã sớm đứng dậy mỉm cười, tự mình ra nghênh đón, nói vô cùng thân thiết “Tới vừa lúc! Ta đang lo không có ai cùng uống rượu đây!”

Nếu nói vào một một đêm tuyết rơi như thế này, bảo chủ Thiên Hạ bảo sẽ nhớ tới ai, sẽ muốn cùng ai tương chước đối đàm (rót rượu cho nhau cùng nói chuyện), vậy không thể nghi ngờ chính là thanh niên trước mắt đây ——

Bằng hữu tốt nhất cho tới nay của Vi Trường Ca, đại công tử Tô gia Lạc Dương, mỉm cười đi theo phía sau Vi Trường Ca, nét mặt hơi ửng hồng, không biết là bởi vì chạy đi, hay là do hàn lãnh bên ngoài. Khoác một tấm áo cổ lông cáo trắng muốt, ánh mắt đảo quanh, dừng lại bên ngọn đèn dầu sáng sủa, càng thêm tuấn mỹ tới mức làm cho người ta không dám nhìn thẳng. Vừa vào Trọng Bích thai, trước tiên liền nhìn chung quanh một vòng, lúc này mới cười trêu ghẹo: “Lục nghị tân phôi tửu, hồng nê tiểu hỏa lô —— Vi bảo chủ cũng thật biết hưởng thụ!”

Vi Kính cười nói: “Tô đại công tử không biết, bảo chủ còn đang thở dài đó, cũng may ngài đã tới!”

Vi Trường Ca cười cười, kéo Tô Vọng Ngôn ngồi xuống đối diện mình, nói “Ta ở đây phong cảnh đều hợp, vốn đang thiếu một người có thể cùng uống rượu, vừa vặn ngươi đã tới, giờ thật đúng là đầy đủ hết rồi! Bên ngoài tuyết lớn, có lạnh không? Mau tới đây uống chén rượu ấm!” Nói xong, tự mình rót một chén, đưa tới trước mặt Tô Vọng Ngôn.

Tô Vọng Ngôn nhìn lướt qua, cũng không nâng chén.

Vi Trường Ca vừa mới nâng chén tới bên môi, thấy cậu không uống, liền cũng buông chén, lấy làm lạ hỏi “Làm sao vậy?”

Tô Vọng Ngôn mỉm cười, nói “Không hỏi ta tới làm gì sao?”

Vi Trường Ca nói “Ngươi tới làm gì?”

Tô Vọng Ngôn nói từng chữ “Ta tới cứu ngươi.”

Vi Trường Ca ngẩn ra, cười nói “Ta vẫn ổn, vì sao cần ngươi cứu?”

Tô Vọng Ngôn nghiêm mặt nói: “Hiện tại tuy rằng ổn, nhưng qua một hồi thì chưa biết thế nào.”

Vi Trường Ca suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu, cười “Qua một hồi có thể có chuyện gì?” Dừng lại một chút, chuyển hướng Vi Kính hỏi “Gần đây có người nào đó muốn gây khó dễ cho Thiên Hạ bảo sao?”

Vi Kính cũng lắc đầu: “Không có. Nói xong, lại ngẩng đầu lên, chêm một câu “Mà dù cho có người muốn tìm chúng ta gây khó dễ, Thiên Hạ bảo há có gì phải sợ?”

Tô Vọng Ngôn cười, cũng không nói, chỉ lấy một thanh kiếm từ bên người ra, đưa tới trước mặt Vi Trường Ca.

Vi Trường Ca kinh ngạc nhíu mày, hai tay tiếp nhận.

Đó là một bội kiếm bình thường, kiểu dáng cổ xưa, nhìn qua cũng không có điểm nào quá đặc biệt, nhưng chỉ rút ra một tấc thanh huy đã bắn ra bốn phía, toàn bộ Trọng Bích thai đều sáng rực lên. Kiếm quang kia chiếu vào trên vách, liễm diễm như sóng nước.Y thân là bảo chủ Thiên Hạ bảo, xưa nay nhìn chán thần binh lợi khí trong thiên hạ, nhưng tới lúc này, cũng không nhịn được khẽ hô một tiếng “Hảo kiếm”.

Lời còn chưa dứt, đã nghẹn lại.

Vi Kính đứng một bên cũng không kiềm được mà thở hắt ra ——

Sau khi rút ra khỏi vỏ kiếm, xuất hiện trước mắt ba người, rõ ràng là một thanh đoạn kiếm! (kiếm gãy)

Vi Trường Ca hơn nửa ngày vẫn không nói nên lời, hồi lâu, mới than thở “Thực sự là hảo kiếm! Dù là Thái A Trạm Lô năm xưa, sợ cũng không bằng! Thanh kiếm này vốn nên dài hai thước bảy tấc, nhưng lại sinh ra chỗ gãy ở một thước hai tấc, không biết là thế nào mà gãy? Chỉ tiếc ột thanh hảo kiếm như vậy…”

Tô Vọng Ngôn mỉm cười không nói, đi tới trước chậu than cúi người xuống, cầm que cời than, nhẹ nhàng đẩy một tầng tro bên trong lên.

Minh hồng hỏa quang chớp động, từng đám hỏa diễm màu lam nhạt, lại càng cháy thịnh vượng.

Vi Trường Ca dựa vào trước bàn, xem xét tỉ mỉ đoạn kiếm trong tay.

Tử đàn làm chuôi, ô kim quấn hai bên, toàn bộ không không thấy một nửa văn sức thừa thãi, cũng chỉ có trên thân kiếm, có khắc hai chữ triện (một kiểu chữ)nho nhỏ.

“…Thu Thủy?”

Vi Trường Ca thì thầm.

“Thu Thủy. Thanh kiếm này tên là Thu Thủy.”

Tô Vọng Ngôn thản nhiên giải thích.

Vi Trường Ca gật đầu, tiện đó ngước lên nhìn cậu, nghi hoặc nói “Chuôi kiếm này và ta có liên quan gì? Ngươi nói tới cứu ta, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Tô Vọng Ngôn liếc y một cái, cũng không trả lời, khoan thai trở về ngồi xuống phía trước, vỗ vỗ y sam, lúc này mới chậm rãi mở miệng, nhưng chỉ nói một câu “Tô gia có một kiếm các.”

Vi Trường Ca nhíu nhíu mày: “Kiếm các?”

“Nam tử Tô gia, người người tập kiếm. Mỗi người vừa sinh ra, phụ mẫu sẽ vì hắn đúc một thanh kiếm, thanh kiếm này từ đó về sau đi theo chủ nhân cả đời, đó là kiếm còn người còn. Sau khi chủ nhân mất, theo quy củ, những thanh bội kiếm này sẽ bị thu nhập kiếm các cung phụng, để tử tôn hậu thế tưởng nhớ. Cho dù người chết ở bên ngoài, tìm không được thi cốt, Tô gia cũng nhất định sẽ dốc hết sức tìm kiếm của hắn về. Cho tới giờ, trong kiếm các của Tô gia đã có bốn trăm bảy mươi sáu thanh kiếm rồi.”

Tô Vọng Ngôn dừng một chút, tự nói với mình “Bốn trăm bảy mươi sáu thanh kiếm, chính là bốn trăm bảy mươi sáu con cháu, mấy trăm năm qua, bao nhiêu giang hồ ân oán, bao nhiêu biến đổi bất ngờ, hết thảy đều viết trên bốn trăm bảy mươi sáu thanh kiếm đó… Cũng bởi vì những điều này, kiếm các là địa phương khẩn yếu nhất của Tô gia, ngoại trừ mỗi năm một lần gia tế, bất cứ kẻ nào cũng không được một mình bước vào trong kiếm các.”

Nói đến đây, lại gia trọng ngữ khí “Ai dám làm trái, nhất định phạt nặng.”

Vi Trường Ca một lòng muốn hỏi rõ sự tình, thật vất vả mới nhịn xuống được, nhẫn nại nghe cậu tới đây, đột nhiên tâm niệm khẽ động, mơ hồ có loại dự cảm không lành nổi lên trong lòng. Y cúi đầu nhìn Thu Thủy kiếm trong tay, lại ngẩng đầu lên nhìn Tô Vọng Ngôn ngồi đối diện, thì thào hỏi: “Chẳng… chẳng lẽ ngươi?”

Tô Vọng Ngôn cười ha ha, vỗ tay nói “Cũng là ngươi hiểu ta! Ngươi đoán không sai —— ta đột nhập vào kiếm các, thanh Thu Thủy này chính là ta trộm từ trong đó ra!”

Vi Trường Ca liền thấy một luồng nộ ý xông thẳng lên, đã muốn cho Tô Vọng Ngôn ăn mắng, nhưng lời ra tới bên mép rồi lại thành bất đắc dĩ, trầm giọng nói “Ngươi muốn hảo kiếm gì, Thiên Hạ bảo ta có, tự nhiên sẽ dâng hai tay lên, mà cho dù Thiên Hạ bảo không có, ta cũng sẽ tìm mọi cách lấy giúp ngươi. Ngươi lại muốn đi trộm một thanh đoạn kiếm vô dụng, rốt cuộc là vì sao?!”

Nói xong, tàn bạo trừng mắt nhìn cậu.

Bên môi Tô Vọng Ngôn vương ý cười, chỉ là khí định thần nhàn đón nhận ánh mắt của y.

Hơn nửa ngày, Vi Trường Ca rốt cuộc thở dài thườn thượt, lời nói ra có chút oán hận “Tô Vọng Ngôn! Tô Vọng Ngôn! Ta thật mong mỏi chừng nào thì ngươi có thể thay đổi tính tình!”

Tô Vọng Ngôn cười dài “Ta đi trộm nó, tự nhiên có lý do của ta. Có điều hiện tai, điều đó không quan trọng. Quan trọng là… Ta phải cứu ngươi ra ngoài trước khi họ tới.”

Vi Trường Ca không khỏi há mỏ, định đặt câu hỏi.

Tô Vọng Ngôn không đợi y mở miệng, cướp lời “Không được phép một mình đi vào kiếm các, chính là nghiêm lệnh của Tô gia. Ta lần này đột nhập kiếm các, còn mang đi tàng kiếm, mắc phải đại họa. Lúc từ kiếm các đi ra, lại không cẩn thận kinh động tới thủ vệ. Ngươi không biết chứ, buổi tối hôm đó, thực sự là rất náo nhiệt —— hỏa quang chiếu sáng nửa thành Lạc Dương, tiếng vó ngựa cách vài dặm cũng nghe được —— tính ra, sợ là vài chục năm nay Tô gia chưa từng khuynh sào xuất động như thế!

“Cha và nhị thúc mang theo người một đường đuổi theo ta, ta thử vài lần đều không có biện pháp thoát thân, dù sao đã tới phụ cận rồi, liền thẳng thắn mang theo họ tới chỗ ngươi. Mới vừa rồi ở cửa Thiên Hạ bảo, thủ vệ không dám ngăn ta, ta vứt lại được cha và nhị thúc ở phía sau, trực tiếp xông vào. May nhờ Vi bảo chủ ngươi ở đây quy củ nhiều, cha ta hành sự lại chính trực, không dám xông vào theo ta, lúc này mới cho ta trốn được. Có điều…” Tô Vọng Ngôn hơi ngừng chút, cười hì hì “Hiện tại cha ta đã dẫn người canh giữ ngoài cửa Thiên Hạ bảo, sợ là sáng mai sẽ cầm bái thiếp tới tìm ngươi đòi người.”

Lại cười, nâng chén rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch.

Cánh tay nâng chén rượu của Vi Trường Ca cứ vậy chưng hửng giữa không trung.

Tô Vọng Ngôn liếc y một cái, mỉm cười nói: “Ta vốn nghĩ, bọn họ mắt mở trừng trừng nhìn ta đi vào Thiên Hạ bảo, nhất định sẽ cho là ta muốn trốn ở chỗ ngươi, ta nếu lại nhân cơ hội này lặng lẽ trở ra, bọn họ tất nhiên sẽ không ngờ tới. Chỉ là nghĩ đi nghĩ lại, ta đi rồi, nhưng tới lúc Tô gia tìm ngươi đòi người, ngươi khó tránh khỏi phiền phức.”

Vi Trường Ca chỉ cảm thấy trong miệng đều chát, cắn răng nói “Cũng không có gì phiền phức cả! Tô gia đòi người, ta đơn giản đem ngươi giao ra là được, bớt được bao nhiêu phiền phức sau đó!”

Tô Vọng Ngôn nghe xong, lại thở thật dài “ ‘Trượng nghĩa mỗi tại đồ cẩu bối, phụ tâm đa thị độc thư nhân’—— ta còn tưởng rằng đường đường Vi đại bảo chủ Thiên Hạ bảo nhiều ít cũng có chỗ khác người thường, hóa ra cũng là như nhau không thể chung hoạn nạn. Đã vậy, cũng khỏi phải làm phiền Vi bảo chủ, tự ta đi ra ngoài là được.”

(tức là Kẻ trượng nghĩa đa số là người thất học, kẻ phụ lòng đa số là kẻ biết đọc sách)

Làm bộ muốn đứng dậy.

Vi Trường Ca không khỏi bật cười, vội rướn người nắm lấy ống tay áo cậu “Tô đại công tử dừng bước đã, kẻ phụ lòng ta đây còn chờ công tử cứu mạng đó!”

Tô Vọng Ngôn cũng cười, nhưng nét mặt đầy đắc ý, hỏi “Ngươi hiện tại biết ta vì sao muốn cứu ngươi rồi à?”

Vi Trường Ca cười khổ gật đầu.

Vi Kính lúc này mới vỡ lẽ, “A” một tiếng, vội nói “Ta hiểu rồi! Tô đại hiệp sáng mai sẽ hướng bảo chủ đòi người, bảo chủ đương nhiên không thể giao Tô công tử cho họ, nhưng nếu không giao người, chỉ sợ sẽ đắc tội Tô đại hiệp —— Tô đại công tử, việc này phải làm sao bây giờ?”

Tô Vọng Ngôn cười nói: “Ngươi yên tâm, bảo chủ nhà ngươi là kẻ phụ lòng, nhưng Tô Vọng Ngôn ta không thể không học đồ cẩu nhân, trượng nghĩa giúp hắn một lần.”

Vi Trường Ca nói “Vậy ý ngươi là, Tô gia tìm ta đòi người, ta nên làm gì đây?”

Tô Vọng Ngôn nháy mắt mấy cái: “Trước hừng đông, ngươi cùng lên đường với ta, Tô gia không tìm được ngươi, làm sao có thể đòi người từ ngươi?”

Vi Trường Ca ngẩn ra, cúi đầu nhìn một chút rượu ngon trên bàn, lại giương mắt nhìn một chút tuyết mịn bay bay bên ngoài mành cửa, hơn nửa buổi, mới thở hắt ra có điểm tiếc nuối lại có điểm bất đắc dĩ: “Đi đâu?”

“Cẩm thành.”

Tô Vọng Ngôn uống thêm chén nữa, mỉm cười nói.

***

Hừng đông, Vi Trường Ca và Tô Vọng Ngôn đã ở ngoài Thiên Hạ bảo ba mươi dặm.

Bốn con lương câu (ngựa tốt) trong trăm có một đang kéo mã xa nhanh chóng mà bình ổn phi băng băng trên quan đạo hướng về phía nam. Cửa sổ mã xa che dậy kỹ càng, trong xe rộng mở ấm áp vui vẻ, khiến người ta hầu như quên đi bên ngoài là trời đông giá rét. Tảng sáng vào đông, xung quanh đặc biệt yên tĩnh, chỉ có tiếng Vi Kính huy động mã tiên (roi ngựa) thi thoảng mơ hồ tiến vào trong xe.

Vi Trường Ca nắm Thu Thủy trong tay, lật qua lật lại xem.

Ở đối diện, Tô Vọng Ngôn quấn chặt lông cáo, dựa vào vách xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vi Trường Ca lo lắng thở dài “Ta vẫn không rõ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thanh kiếm này rốt cuộc có chỗ nào đặc biệt? Ngươi thà rằng phạm vào gia quy vẫn phải trộm nó ra?”

Tô Vọng Ngôn hơi hé mắt, không biết là đang suy nghĩ gì, một lúc lâu sau, lộ ra chút tiếu ý như có như không, chậm rãi mở miệng “Năm nay, ta lại gặp nữ nhân kia.”

Vi Trường ca nghi hoặc nhíu mày “Nữ nhân? Nữ nhân nào?”

“Nữ nhân kia họ Lăng. Lần đầu tiên ta thấy nàng, đã là chuyện của mười năm trước…”

Tô Vọng Ngôn nheo mắt lại, vừa chăm chú nhìn khói trắng trồi lên từ lư hương vừa nói êm tai.

***

Năm đó mùa đông tới sớm, mới vào tháng mười, đã có tuyết rơi. Cái ngày trận tuyết đầu tiên hạ xuống, sáng sớm đó, nữ nhân kia tới Tô gia

Nữ nhân tự xưng họ Lăng, không tới ba lăm tuổi, ăn mặc một bộ áo kép cũ kỹ bạc màu, trang phục tuy mộc mạc, nhưng cũng là kinh sai quốc sắc, có một loại tư thái quyến rũ không che lấp được, trong lòng ôm chặt một bọc vải xanh đen, không biết bên trong là thứ gì.

Nữ nhân đó rất rầy rà, yêu cầu của nàng cũng cổ quái, vừa vặn hôm đó trưởng bối có thể làm chủ ở Tô gia đều ra ngoài, vậy nên người nhà phụ trách đón khách không thể làm gì khác hơn là gọi Tô Vọng Ngôn mới rời giường đang Chẩm Kiếm đường đọc sách. Nhưng Tô Vọng Ngôn nghe xong yêu cầu của nữ nhân, cũng là dở khóc dở cười, không biết làm sao cho phải.

Yêu cầu của nữ nhân này cũng đơn giản, nàng muốn gặp tam công tử Tô gia. Nữ nhân nói, mình là bạn cũ của Tô tam công tử, vượt ngàn dặm mà tới, có chuyện quan trọng cầu kiến.

Thế nhân đều biết, Lạc Dương Tô gia gia quy sâm nghiêm, con cháu các phòng các chi tuy nhiều, nhưng chỉ có con cháu của chi trưởng mới có thể được người ta gọi một tiếng ‘Tô công tử’. Thế nhưng năm đó, vị Tô tam công tử kia, cũng chính là đệ đệ nhỏ nhất của Tô Vọng Ngôn, vừa mới tròn năm tuổi, thậm chí còn chưa ra khỏi cửa Tô gia —— Một hài đồng năm tuổi sao lại có thể là bạn cũ của nữ nhân họ Lăng này? Nó có thể có đại sự khó lường gì, đáng để nữ nhân nọ sáng sớm tìm tới cửa? Nhưng mặc kệ Tô Vọng Ngôn hỏi thế nào, nữ nhân cũng không chịu nói ra ý định, chỉ nhắc lại nhiều lần câu “Nói cho hắn có cố nhân họ Lăng tới thăm, hắn tự nhiên sẽ biết.”

Tô Vọng Ngôn thứ nhất là không lay chuyển được nữ nhân, thứ hai là cũng rất muốn xem một chút xem ‘chuyện quan trọng’ mà nàng nói rốt cuộc là cuyện gì, liền để người nhà đưa tam đệ tới tiền thính. Không ngoài dự đoán, tam đệ còn buồn ngủ nhìn thấy nữ nhân quả nhiên là vẻ mặt mờ mịt, nhưng Tô Vọng Ngôn không ngờ tới chính là, nữ nhân thật vất vả mới gặp được Tô tam công tử mình yêu cầu, vậy mà lại giận tím mặt!

Nữ nhân căm giận nói “Ta là bạn cũ của Tô tam công tử, đường xa mà tới, sao các ngươi lại đem một tiểu hài tử ra đùa giỡn ta?!”

Tô Vọng Ngôn lòng tràn đầy hiếu kỳ nhưng không thấy diễn biến như mình mong đợi, đã có chút thất vọng, nghe xong lời chất vấn của nàng, liền càng không hài lòng, nói lạnh như băng: “Phu nhân muốn gặp Tô tam công tử, Tô gia ta lại chỉ có một vị tam công tử. Nếu xá đệ cũng không phải cố nhân phu nhân muốn tìm, vậy xin mời trở về đi.”

Rồi liền sai người tiễn nữ nhân ra ngoài.

Nữ nhân vốn vẻ mặt tức giận, nhưng rồi ngây ngẩn cả người, như là rốt cuộc mình bạch Tô Vọng Ngôn không phải là giỡn với nàng. Hơn nửa ngày, cứ thế ngơ ngác đứng, nhãn thần thống khổ tới đáng thương, cuối cùng không nói gì cả, như vậy liền ly khai.

Tô Vọng Ngôn vốn cho rằng sự tình đến đó coi như là kết thúc. Nhưng mùa đông năm thứ hai, nữ nhân họ Lăng kia lại một lần nữa đứng ngoài cửa Tô gia. Vẫn ôm bọc vải xanh đen, nói muốn cầu kiến Tô tam công tử. Lúc này đây, Tô đại hiệp tự mình gặp nàng ở thư phòng, có lẽ cũng là dây dưa mơ hồ, chỉ nói được mấy câu, Tô đại hiệp đã tức giận ngút trời đem nữ nhân này đuổi đi, tiếp đó, còn gọi toàn gia tới, phân phó rằng, nếu nữ nhân kia trở lại, coi như không thấy, không cho phép bất cứ ai để nàng ta tiến vào.

Ai cũng không ngờ chính là, nữ nhân cổ quái này cứ như trúng tà, mỗi khi mùa đông tới, sẽ mang theo bọc vải kia xuất hiện ngoài cửa Tô gia, mỗi lần đều nói muốn gặp Tô tam công tử. Không cho nàng vào cửa, nữ nhân liền đứng ngoài cửa chờ, cũng không nói chuyện với ai, đứng cả ngày như vậy, cho đến khi trời tối đen mới bằng lòng ly khai —— mỗi năm đều vậy, chỉ thế thôi, nhưng năm sau so với năm trước sẽ càng tiều tụy hơn.

Tô Vọng Ngôn trốn ở một nơi bí mật gần đó nhìn lén vài lần.

Lúc nữ nhân đứng ngoài cửa, luôn gắt gao ôm lấy bao bố kia vào ngực, đôi khi, sẽ đột nhiên cúi đầu nhìn bao vải đó thì thào tự nói. Nhãn thần kia, mềm mại như nước, ngọt ngào như mật, cũng nói không rõ rốt cuộc là không đúng chỗ nào, nhưng không biết vì sao, khiến người ta toàn thân phát lạnh.

Qua một vài lần, Tô Vọng Ngôn cũng mơ hồ nhận ra trong đó hình như có chỗ không thích hợp.

Hành động cử chỉ của nữ nhân không hề giống cố tình gây sự. Nhưng nàng nói muốn gặp Tô tam công tử, mà rõ ràng cũng không phải là Tô tam công tử ngây thơ hài đồng kia, nếu không phải có ai đó to gan lớn mật, giả mạo Tô gia lừa bịp nàng, như vậy, lẽ nào nói Tô gia thật sự còn có Tô tam công tử thứ hai?

Tô Vọng Ngôn bị khơi lên lòng hiếu kỳ, vì vậy luôn muốn tìm cơ hội hỏi minh bạch nữ nhân họ Lăng kia. Thế nhưng e ngại người ngoài biết, cũng không dám qua tiếp lời.

Mãi cho đến mùa đông năm năm trước.

Lúc đó, lần đầu tiên nữ nhân quỳ xuống trước cửa, cũng không nói gì, không nhúc nhích, chỉ thẳng tắp quỳ gối trong tuyết. Thủ vệ rốt cuộc thấy không đành lòng, thu hết can đảm đi mời Tô lão gia ra. Thấy Tô đại hiệp đi ra, nữ nhân đầu tiên là nhếch nhếch khóe miệng, như là muốn cười, nhưng không thể cười nổi; hoặc là muốn nói cái gì, nhưng rốt cuộc lại cái gì cũng không nói, toàn bộ gương mặt đều là thê lương.

Tô Vọng Ngôn đứng dưới tường viện, xa xa thấy nữ nhân ở trên tuyết dập đầu ba cái thâm sâu, vừa nhấc đầu, hai hàng nước mắt liền lăn xuống. Tô đại hiệp nhìn nữ nhân, cũng không biết là suy nghĩ gì, đứng ở cửa chừng một nén nhang, đột nhiên thở dài, xoay người quay vào. Nữ nhân thấy ông xoay người đi, nước mắt lại càng tuôn thành chuỗi, nằm trên mặt đất khóc rống lên một hồi, rồi mới đứng dậy rời đi.

Mà từ đó về sau, nữ nhân cũng không tới Tô gia Lạc Dương nữa.

Tô Vọng Ngôn hít sâu một hơi, ngừng trong chốc lát, nói “Ta vốn tưởng rằng, đời này sẽ không gặp lại nàng nữa, không ngờ một tháng trước, ta lại thấy nàng!”

“Thế nào? Năm nay nàng ta lại tới Tô gia?”

Tô Vọng Ngôn lắc đầu: “Ta nhìn thấy nàng ở Cẩm thành.”

Vi Trường Ca ngạc nhiên nói: “Cẩm thành? Ngươi tới đó làm gì?”

Tô Vọng Ngôn nghe xong vấn đề của y, lại đột nhiên cười ha ha, nói “Lại nói tiếp một chuyện thi thú khác —— khoảng giữa mùa thu, ta nhận được thiếp mời, thỉnh ta tới Mai viên Cẩm thành tham gia một sự kiện trọng đại. Nói là chủ nhân Mai viên chuẩn bị đầu tháng tư tổ chức một thưởng hoa thi hội, mời thiên hạ tài tử danh sĩ khắp nơi, muốn noi theo Lan đình thịnh hội năm xưa và cũng vì lưu lại cho hậu thế một đoạn vận sự (chuyện phong nhã) ‘Mai viên nhã tập’.”

Vi Trường Ca không nhịn được cười “Cái gì thưởng hoa thi hội, chẳng qua là mấy người văn nhân mặc khách, tụ cùng một chỗ uống vài chén rượu lâu năm, phát vài câu oán thán, làm mấy bài thơ thương tâm mà thôi, có gì thú vị? Chẳng lẽ ngươi đi thật?”

Tô Vọng Ngôn lắc đầu nói “Ta vốn cũng là nghĩ giống như ngươi, nhưng mà tấm thiệp này cũng có điểm thú vị.”

Hơi suy tư một chút, bắt đầu đọc “ ‘Trần vương yến Bình Nhạc, Quý Luân yến Kim Cốc. Kê Nguyễn kết cựu du, dật thiểu tập Lan đình. Thị giai hào kiệt, nhi thiện phong lưu. Lưu thương khúc thủy, nãi nẵng tích chi nhã vận; bộ Nguyệt Nam lâu, hữu đương thế chi cao sĩ. Địa vô sở sản, duy dư nhất giang bích thủy, viên thực thiên tích, hạnh đắc tam thiên hàn mai. Bỉ giả sùng cổ, cảm bị bạc tửu dĩ hiệu tiên hiền. Văn quân lệnh danh, hùng tài cao nghĩa, bão ngọc Đông Đô, lãnh tụ Trung Nguyên. Pha nguyện đắc linh cao luận, sử ngã vi ngôn phục văn vu kim triêu. Mai viên chủ nhân, mười một đầu tháng tư, đợi ngài tại Mai viên Cẩm thành’.”*

Vi Trường Ca nghe xong, mỉm cười gật đầu “Quả nhiên có chút thú vị.”

Tô Vọng Ngôn nói: “Càng thú vị chính là người phát thiếp mời.” Dừng dừng, rồi lại nói “Ngươi đoán chủ nhân Mai viên là ai?”

Vi Trường Ca không khỏi hiếu kỳ: “Ai?”

Tô Vọng Ngôn cười, thản nhiên nói: “Quân Như Ngọc.”

Vi Trường Ca ngẩn ra, hỏi ngược lại: “Quân Như Ngọc? Quân tử như ngọc Quân Như Ngọc?”

Tô Vọng Ngôn gật đầu khẳng định.

Đôi mắt Vi Trường Ca sáng ngời, nói: “Mười năm trước, lâu chủ Yên Vũ lâu Giang Nam Quân Vô Ẩn lên phía bắc Trung Nguyên, lúc trở lại Yên Vũ lâu, bên người có thêm một hài tử, có người nói là cô nhi nhặt được ở ngoài. Hài tử nọ thuở nhỏ thông minh, rất có thiên tư, cực kỳ được Quân Vô Ẩn thương yêu. Quân Vô Ẩn tất hạ không có con cái, liền gọi hài tử kia là Như Ngọc, thu làm nghĩa tử, Quân lâu chủ tới nay không hỏi tục sự, Yên Vũ lâu lớn như vậy, liền giao cho Quân Như Ngọc kia. Người gặp qua Như Ngọc công tử, đều nói người này chân chính là một quân tử ôn nhuận như ngọc, lại được xưng là ‘thiên hạ đệ nhất thông minh’. Có nhân vật đặc sắc bực này làm chủ, ‘Mai viên nhã tập’ đúng là không thể không đi!”

Tô Vọng Ngôn gật đầu nói: “Ta thường ngày nghe người ta đồn đại các loại về Như Ngọc công tử kia, cũng đã sớm muốn gặp vị ‘thiên hạ đệ nhất thông mình’ này rồi, chỉ tiếc Quân Như Ngọc trước giờ ru rú trong nhà, rất ít rời khỏi Yên vũ lâu, bởi vậy vẫn không có duyên nhìn thấy. Vậy nên khi đó ta vốn dự định không đi, nhưng vừa nhìn tới chỗ lạc khoản của thiếp mời ghi ba chữ ‘Quân Như Ngọc’, liền sửa lại chủ ý ngay lập tức.”

Vi Trường Ca thò người về phía trước, hăng hái bừng bừng hỏi thăm “Kết quả ra sao? Thưởng hoa thi hội đó thế nào? Ngươi nhìn thấy Quân Như Ngọc rồi chứ? Như ngọc quân tử, như ngọc quân tử —— có thật sự là như ngọc không?”

Tô Vọng Ngôn thở dài “Ta vừa tới đó liền hối hận.”

Vi Trường Ca sửng sốt: “Làm sao vậy?”

Tô Vọng Ngôn lại thở dài tiếp, nhưng học ngữ khí lúc trước của Vi Trường Ca mà nói “Chẳng qua là mấy người văn nhân mặc khách, tụ cùng một chỗ, uống vài chén rượu lâu năm, phát vài câu oán thán, làm vài bài thơ đau thương, tự cao phong lưu mà thôi. Còn có thể có cái gì? Làm khổ ta cả một buổi tối phải nghe mấy lời đao to búa lớn lúc hiểu lúc không, ngược lại gặp ác mộng mấy đêm.”

Vi Trường Ca giật mình, nói “Có người thông minh thiên hạ đệ nhất làm chủ, sao lại đến mức như thế?… Quân Như Ngọc kia đâu? Ngươi ở Cẩm thành có gặp hắn không?”

Tô Vọng Ngôn cười lạnh nói “Gặp thì có gặp, bất quá là ‘gặp chẳng bằng không gặp’, ta thấy Quân Như Ngọc đó, bất quá có chút tài lẻ, hành sự trung quy trung củ mà thôi. Hai chữ ‘Như Ngọc’ cũng quá khoa trương, cái gọi là ‘thiên hạ đệ nhất thông minh’ lại càng không thể nói tới. Thực sự khiến người ta rất thất vọng.”

Vi Trường Ca nghe vậy, nét mặt mơ hồ có chút tiếc hận, lại nói “Đối với tiếng tăm vang lừng, thật khó xứng nổi, từ xưa đều là thế… Đúng rồi, ngươi nói ngươi ở Cẩm thành gặp nữ nhân họ Lăng kia, đó lại là chuyện gì xảy ra?”

“Đấy là trên đường ta từ Cẩm thành trở về.”

Tô Vọng Ngôn suy nghĩ một lúc, chậm rãi nói “Ngày ấy ta rời Cẩm thành, không may một cây cầu gỗ trên đường bị phá hủy, chỉ có thể đi đường vòng, mà trời lại tối sớm, liền bỏ lỡ túc đầu. Ta vốn định đi thêm một đoạn về phía trước, tìm nhà ai đó xin tá túc, nhưng buổi tối đấy, ánh trăng sáng vô cùng, chiếu hai bên đường núi, cỏ dại mọc thành bụi, khắp nơi không bóng người, rất có vẻ tịch liêu thi thú của sơn lâm vào đông, ta đơn giản tìm một chỗ bên đường, nhóm đống lửa, chuẩn bị lộ túc một đêm.”

Nói đến đây, chần chờ một chút, cũng không nói xong, muốn nói lại thôi, giương mắt nhìn về phía Vi Trường Ca.

Vi Trường Ca cười “Sao không nói nữa?”

Tô Vọng Ngôn trù trừ trong chốc lát, do dự nói “Chuyện phát sinh sau đó, rất là kỳ quái, đến chính ta cũng không rõ rốt cuộc là thật, hay là ta nằm mơ…”

Vi Trường Ca biết cậu xưa nay hiếu thắng, sợ cậu để ý, vội cười bồi “Ngươi yên tâm, bất kể ngươi nói gì, ta đều tin.”

Tô Vọng Ngôn cười cười, lúc này mới nói tiếp “Đêm đó, lúc ta sắp ngủ, trong lúc mơ màng, nghe được cách đó không xa truyền tới một trận thanh âm ‘tất tất sách sách’, tiếp đó là ngữ thanh —— nhưng ngữ thanh kia rất là kỳ quái, giống như có người đang nói chuyện, rồi lại trầm thấp mơ hồ, ẩu ẩu nha nha, không giống tiếng người.”

Tô Vọng Ngôn nghe được thanh âm đó, đã tỉnh táo hoàn toàn, nhưng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đi theo âm thanh tới xem.

Liền thấy cách đó không xa, ở giữa vài cây cổ thụ, lờ mờ có hai bóng người. Cách rừng cây, thấy không rõ diện mục, chỉ có thể mơ hồ nhận ra một trong số đó thân hình yểu điệu, tựa hồ là nữ tử, người kia vóc dáng thấp bé, chiều cao tầm bằng một hài đồng năm sáu tuổi.

Thanh âm mà Tô Vọng Ngôn nghe được, đó là tiếng nàng kia và người thấp bé nói chuyện.

Hai người lúc nói chuyện, thanh âm phóng cực thấp, tiếng lại ngắn, nghe không rõ là nói gì. Chỉ nhìn thấy nàng kia đứng dưới tàng kây, còn người vóc dáng thấp thì như là một khắc cũng không yên lặng, không ngừng kêu tới kêu lui, thi thoảng phát sinh hai tiếng kêu sắc nhọn gấp gáp.

Liền nghe nàng kia đột nhiên cao giọng nói “Ngươi gấp cái gì?! Thời gian còn rất sớm!”

Người thấp bé nhảy tới trước mặt nàng, tàn bạo nói “Không kịp mất! Không kịp mất!”

Thanh âm vừa cao vừa nhọn, tựa như hài đồng, chính là thanh âm Tô Vọng Ngôn vừa nghe được.

Nàng kia cả giận nói “Ngươi gấp cái gì! Tam nương cũng không phải người ngoài, dù tới trễ một chút thì cũng có sao đâu!”

Người thấp bé bị nàng mắng, nhảy loi choi, cũng kêu lên “Ngươi biết cái gì! Mừng thọ Tam nương, đại yến tân khách, ta và nàng nhiều giao tình, sao có thể muộn!”

Nàng kia cãi lại “Dù sao cũng tiện đường, chờ Vương gia tiên sinh tới, mọi người đi cùng nhau không phải vừa vặn sao? Nếu như ngươi sốt ruột, một mình ngươi đi trước là được!”

Đang tranh luận không ngớt, chợt nghe xa xa có người nói một câu “Làm phiền nhị vị đợi lâu…”

Từ sâu trong rừng trúc, có một thanh niên cầm sa đăng bạch sắc (chao đèn bằng vải lụa), hướng về phía bên này. Thanh niên đó một thân lục y, đĩnh bạt tú kỳ, mặc dù không nhìn thấy diện mục, nhưng nhờ ánh đèn yếu ớt, liền cảm thấy có vẻ ung dung nhàn nhã. Vừa tới gần, liền có một mùi thơm ngát tràn ngập trong rừng, thanh thanh đạm đạm, khiến người ta quên đi những điều tầm thường.

Tô Vọng Ngôn chỉ cảm thấy mùi hương đó đặc biệt quen thuộc, trong lúc nhất thời, rồi lại không nghĩ ra từng ngửi thấy ở đâu.

Nàng kia cười vỗ tay nói: “Vương gia tiên sinh, khiến người ta chờ lâu! Sao lại tới muộn như vậy?”

Thanh niên đi tới trước mặt, vái chào thật lâu “Vong thế cô nương, Thạch huynh, làm phiền nhị vị chờ lâu, thực sự băn khoăn. Chỉ là đêm nay chủ nhân nhà ta lại nghĩ tới chuyện thương tâm, ta có chút lo lắng, ở bên song nhìn nửa ngày, vậy nên đến chậm.”

Nàng kia khe khẽ thở dài “Kỳ thực khó trách chủ nhân nhà ngươi lại thương tâm, nàng cũng thật đáng thương. Tiên sinh học vấn cao, sao không nghĩ biện pháp giúp đỡ nàng?”

Thanh niên kia cười cười, nói “Vong thế cô nương không biết, chuyện của chủ nhân nhà ta, ngoại trừ Lạc Dương Tô tam công tử, trong thiên hạ không có người thứ hai có thể giúp được.”

Nghe đến đó, Vi Trường Ca không nhịn được khẽ “A” lên một tiếng.

Tô Vọng Ngôn biết y nghĩ tới cái gì, cười khổ “Lúc ta thình lình nghe được mấy chữ ‘Tô tam công tử’, cũng rất lấy làm kinh hãi, người thứ nhất ta nghĩ tới, chính là nữ nhân họ Lăng năm xưa —— lúc nàng tới Tô gia, nói là muốn tìm ‘Tô tam công tử’, mà vị Vương gia tiên sinh này cũng nhắc tới ‘Tô tam công tử’ của Lạc Dương! Ta thầm giật mình, cũng chỉ nghĩ, chẳng lẽ Tô gia chúng ta thật sự còn có ‘Tô tam công tử’ thứ hai sao?”

Lúc đó cả kinh, Tô Vọng Ngôn vội ngừng hô hấp, cẩn thận nghe mấy người kia nói chuyện.

Vong thế cô nương đang định trả lời, người vóc dáng thấp bé ở một bên đã vội vã kêu lên, một mặt không ngừng nhảy tới nhảy lui trên mặt đất, một mặt ồn ào “Không kịp mất! Không kịp mất! Mau, đừng nói những chuyện buồn chán này nữa, mau đi thôi!”

Thanh niên vội cười “Đều là ta không tốt, đã tới muộn. Đúng rồi, tại hạ gần đây có được một quyển sách cổ dạy đánh cờ, vốn định hôm nay đưa cho Thạch huynh, trong lúc vội vàng lại quên mang theo. Đợi hôm nào tại hạ mang tới quý phủ của Thạch huynh coi như bồi tội!”

Người thấp bé kia hú lên quái dị, lớn tiếng nói “Ở đâu? Sách dạy đánh cờ ở đâu cơ?”

Thanh niên lại nói “Để ở nhà.”

Người thấp bé ôm lấy tay hắn, vui vẻ nói “Ngươi nói muốn đưa ta, thật chứ hả?”

Tô Vọng Ngôn đứng cách xa, thấy không rõ biểu tình của thanh niên, chỉ nghe tiếng the thé của người thấp bé kêu lên vui vẻ “Đã vậy, trước tiên chúng ta tới nhà ngươi lấy sách dạy đánh cờ, rồi tới nhà Tam nương dự tiệc!”

Vong thế cô nương cười khẽ một tiếng, trêu ghẹo nói “Lúc này Thạch huynh ngược lại không sợ tới muộn thọ yến của Tam nương nha.”

Bóng người thấp bé cười hắc hắc, cũng không để ý, lôi kéo thanh niên muốn đi.

Thanh niên do dự nói “Đã như vậy, mời cô nương đi trước một mình đi, đỡ cho Tam nương phải chờ! Mong cô nương thay ta và Thạch huynh xin lỗi Tam nương, nói là chúng ta trở lại lấy đồ lập tức tới ngay.”

Nàng kia cười nhận lời.

Thanh niên lại nói “Chỉ là ta nhiều ngày rồi không tới nơi ở của Tam nương, sợ là không nhớ rõ nhà.”

Nàng kia cười “Cái này dễ, qua Hồi Mâu đình phía trước mặt, lối rẽ thứ nhất phía bên trái, cửa có ba gốc cây liễu là đó —— Thạch huynh quen đường, tiên sinh đi cùng hắn, tuyệt đối sẽ không lạc đường.”

Người thấp bé họ Thạch kia ở một bên đã gấp đến độ kêu lên kì quái, nghe vậy liên tục gật đầu.

Liền thấy thanh niên dẫn theo sa đăng và họ Thạch thấp bé cùng nhau đi về hướng lúc nãy đi tới, nàng kia đợi hai người đi được một đoạn, cười hì hì, cũng xoay người đi lên đường nhỏ bên cạnh, mới vừa vòng qua rừng cây, không ngờ đã vô tung vô ảnh!

Tô Vọng Ngôn đi ra từ chỗ ẩn thân, đứng ngây ra một lát, cũng không biết là mộng hay là tỉnh, chỉ cảm thấy tim đập bình bịch. Một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, theo hướng hai người đi mà đuổi theo.

Chỉ thấy phía trước ngoài mười trượng, một ngọn sa đăng bạch sắc lộ ra điểm quất sắc thảm đạm, ở trên sơn đạo như ẩn như hiện, dưới ánh trăng thanh bạch, một bóng người thon dài như bồng bềnh trong bóng đêm, theo ngọn đèn di dộng. Bệnh cạnh có một cái bóng cực thấp bé, nhảy chân sáo về phía trước, nhìn như rất vụng về, nhưng vẫn nhanh hơn cước bộ của thanh niên kia, không bị tụt lại phía sau một chút nào.

Tốc độ của hai người cực nhanh, Tô Vọng Ngôn đuổi theo xa xa phía sau, dùng hết toàn lực, mới miễn cưỡng đuổi kịp.

Đi được khoảng chừng một khắc, đột nhiên, chỉ thấy điểm sáng phía trước đột nhiên biến mất!

Tô Vọng Ngôn cả kinh, vội vàng chạy qua.

Nhưng ngay cả sa đăng bạch sắc, cả thanh niên nhân, đều đã tiêu thất không thấy bóng dáng tăm hơi!

—— Không quá một cái nháy mắt…

Tô Vọng Ngôn rùng mình, cảm thấy hàn khí nơi núi rừng từng luồng từng luồng tiến vào trong áo. Cậu chậm rãi đi không có mục đích về phía trước vài bước, đột nhiên, một tia sáng bắn thẳng vào mi mắt —— ven đường phía trước cách đó không xa lại có một gian nhà tranh, tia sáng đó, chính là từ cửa sổ trước của gian nhà ló ra!

Tô Vọng Ngôn chỉ sợ trong chốc lát, hít vào một hơi, đi tới gõ cửa.

Liền nghe trong phòng có một giọng nữ tử êm ái “Đêm khuya không tiện đãi khách, khách nhân mời trở về đi.” Nhưng thanh âm lại có chút quen tai.

Tô Vọng Ngôn cất cao giọng nói “Lạc Dương Tô Vọng Ngôn, đến đây tá túc, xin chủ nhân ột vị trí thuận tiện.”

Người trong phòng trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc thấp giọng hỏi “Là Tô đại công tử Lạc Dương sao?”

Theo âm thanh, cửa gian nhà tranh vang lên ‘y nha’, chậm rãi mở ra.

Tô Vọng Ngôn chỉ cảm thấy tim đập bình bịch liên hồi, hầu như sắp nhảy ra ngoài —— đứng ở cửa, không ngờ lại chính là nữ nhân họ Lăng năm xưa!

***

*Yến tiệc của Trần vương ở Bình Nhạc, yến tiệc của Quý Luân ở Kim Cốc. Kê Nguyễn kết bạn cũ, tụ tập ở Lan Đình. Tất cả đều là hào kiệt, lại phong lưu. Rót rượu đổ xuống dòng nước, là hướng về nhã vận ngày trước; bước lên Nguyệt Nam lâu, có cao sĩ đương đại. Không nơi nào không sinh sôi, chỉ trừ sông Bích Thủy, trong vườn hẻo lánh, may sao được ba nghìn hàn mai. Người thô thiển kính trọng thứ cổ xưa, xin chuẩn bị chút rượu nhạt trước hiên. Nghe thấy tiếng tốt của ngài, hùng tài cao nghĩa, ôm ngọc Đông Đô, đứng đầu Trung Nguyên. Xin nguyện được nghe lời bàn cao kiến… (còn câu gì đó khó dịch nhưng đại khái là ‘xin được mời ngài tới’ (?) =)) )

_ Trần vương là chỉ Trần Tư vương Tào Thực, Bình Nhạc là nơi ăn chơi của đại phú hào thời đó ngoài cửa tây thành Lạc Dương,

_ Quý Luân, tên tự của Thạch Sùng, mỹ nam tử trứ danh, rất giàu có, xây một tòa tư gia xa hoa ở Kim Cốc

_ Hai câu “Dật thiểu tập lan đình, Quý Luân yến Kim Cốc.” có trong bài ‘Du bình tuyền yến ấp giản túc Hương Sơn thạch lâu tặng tọa khách’ của Bạch Cư Dị

_ Kê Nguyễn là tên ghép của Kê Khang và Nguyễn Tịch, trong nhóm ‘Trúc lâm thất hiền’, mỗi khi gặp nhau đều uống tới say khướt

_ Thiếp Lan Ðình :

Tên gọi một bài tự tập “Lan Ðình” (Lan đình tập tự), chữ cực đẹp.

Vương Hy Chi người đời Tấn, chữ Thảo chữ Lệ quán cả cổ kim. Năm Vĩnh Hóa thứ 9 ngày mồng 3 tháng 3, họ Vương cùng các hiền nhân danh sĩ đương thời gồm 41 người hội ở Lan Ðình đất Cối Kê tỉnh Chiết Giang làm lễ Phất hệ (Lễ rửa tội trừ yêu tà) để cùng vui chơi. Người đến dự đủ cả hạng già trẻ. Nhân dịp này, Vương có làm bài tự tập Lan Ðình nổi tiếng. Họ Vương chính tay viết bài tự đó thành 28 hàng, 324 chữ với một thể đặc biệt đẹp vô song.

Chương 2: Lăng Tiêu

Nữ nhân đó đứng ở cửa, cười nhàn nhạt, nhẹ giọng nói “Nhiều năm không gặp, đại công tử vẫn khỏe chứ?”

Tô Vọng Ngôn cảm xúc phập phồng, nhưng trên mặt không chút giấu diếm, cũng cười nói: “Hóa ra là phu nhân… Lâu rồi không gặp, phu nhân vẫn khỏe chứ.”

Nữ nhân kia trầm mặc hồi lâu, mỉm cười buồn bã “Hóa ra Tô đại công tử vẫn còn nhớ ta.”

Một câu nói vô cùng đơn giản, như là đang trả lời Tô Vọng Ngôn, lại như độc thoại, ngữ khí mặc dù đạm, nhưng có rất nhiều cảm khái, rất nhiều trăn trở, rất nhiều điêu tàn… đều hòa trong một câu nói ngắn ngủi đó, nghe vào tai, lập tức như có kinh đào hải lãng.

Trong lúc nhất thời, Tô Vọng Ngôn cũng không nói nên lời, chỉ yên lặng đánh giá nữ nhân trước mặt.

Tính ra không quá năm năm, nữ nhân đã già nua đi rất nhiều. Năm xưa một đầu tú phát, hôm nay đã lẫn rất nhiều sợi bạc. Tô Vọng Ngôn nhớ tới lần đầu tiên thấy nàng, môi đỏ răng trắng, vai thuôn eo nhỏ, bỗng thấy trong lòng có chút chua xót.

Hơn nửa buổi, mới hỏi lại một lần “Phu nhân vẫn khỏe chứ?”

Nữ nhân cười cười, nhưng không trả lời, xoay người đi đằng trước.

Tô Vọng Ngôn theo sau vào cửa.

Bên trong, là một gian nhà không lớn, đồ đạc bày biện đều rất đơn sơ, trừ phòng này ra chỉ có một gian nội thất, dùng vải thô màu xanh chia tách với nhà chính. Trong nhà chính tứ phía đều đốt đèn, khiến cả căn phòng sáng sủa. Bên cửa sổ có một bàn nhỏ cùng mấy cái ghế trúc.

Nữ nhân dẫn cậu tới ngồi xuống trước bàn, hai người đều hồi lâu không nói.

Tô Vọng Ngôn nhìn quanh một vòng, cười nói “Tại hạ từ Cẩm thành đi ra, bỏ lỡ túc đầu, vốn định tìm nhà ai đó tá túc một đêm, không ngờ lại trùng hợp như thế, gặp được phu nhân!”

Nữ nhân khẽ thở dài một tiếng “Ta một nữ nhân gia, ở vùng ngoại thành này, có rất nhiều chỗ bất tiện, vậy nên vừa rồi mới không mở rộng cửa cho công tử, xin công tử đừng lấy làm phiền lòng.”

Tô Vọng Ngôn khẽ động tâm, nói “Phu nhân ở một mình?”

Nữ nhân gật đầu, nhìn thần sắc của cậu, lấy làm lạ hỏi “Làm sao vậy?”

Tô Vọng Ngôn nói “Không có gì, vừa rồi ở trên đường có thấy mấy người đi phía trước, tới phụ cận thì không thấy tăm hơi, còn tưởng rằng là người miền núi ở gần đây.”

Vẻ mặt nữ nhân cũng là hoàn toàn không hiểu, cười yếu ớt nói “Có lẽ cũng là người đi đường bị lỡ túc đầu thôi? Vùng này hẻo lánh như vậy, mấy dặm chung quanh, ngoại trừ ta ở đây thì không có nhà nào khác. Đừng nói là nhà, ngay cả người qua đường cũng hiếm khi thấy.”

Tô Vọng Ngôn thuận miệng ậm ừ, tâm trạng càng kinh nghi bất định, không biết những ‘Vương gia tiên sinh’, ‘Vong thế cô nương’ vừa rồi có lai lịch gì? Trong lúc nhất thời, chỉ cảm thấy trong lòng rất nhiều nghi vấn, cân nhắc hồi lâu, chỉ hỏi “Người phu nhân muốn tìm, đã tìm được chưa?”

Nữ nhân cười thảm “Nếu ta tìm được hắn rồi, cần gì phải trốn ở đây sống những ngày không có thiên lý như vậy?”

Tô Vọng Ngôn suy nghĩ một chút, nói: “Có câu, ta mười năm trước đã muốn thỉnh giáo phu nhân —— nếu nói là Tô gia tam công tử, đó chính là tam đệ ta, nhưng phu nhân muốn tìm hiển nhiên cũng không phải là nó. Không biết Tô tam công tử mà phu nhân muốn tìm rốt cuộc là ai? Thiên hạ người họ Tô đứng hàng ba nhiều không kể xiết, vị mà phu nhân muốn tìm có khi nào căn bản không phải Tô gia Lạc Dương hay không?”

Nữ nhân đó nói dứt khoát “Người ta muốn tìm là Lạc Dương Tô tam công tử, tuyệt không sai —— thiên hạ người họ Tô đứng hàng ba tuy nhiều, nhưng hai mươi năm trước, người dám xưng là Tô tam công tử, trong thiên hạ chỉ có một.”

Nhớ tới chuyện cũ, không khỏi lộ ra chút tiếu ý, ngâm nga:

“Khuyết nguyệt quải sơ đồng,

Lậu đoạn nhân sơ tĩnh.

Thùy kiến u nhân độc vãng lai,

Phiêu miểu cô hồng ảnh.

Kinh khởi khước hồi đầu,

Hữu hận vô nhân tỉnh.

Giản tẫn hàn chi bất khẳng tê,

Tịch mịch sa châu lãnh

Năm xưa ‘giản tẫn hàn chi’ Tô tam công tử bực nào phong thái? Đó thật sự giống như chi lan ngọc thụ, thiên nhân lâm thế!”

(Khuyết nguyệt quải sơ đồng – Tô Đông Pha

Dịch nghĩa – Tuệ Sĩ

Trăng sơ huyền treo trên ngọn ngô đồng thưa lá.

Trời khuya, người bắt đầu thưa vắng, chỉ nghe tiếng tí tách của đồng hồ

canh chừng giờ đêm

Chỉ thấy ẩn sĩ một mình đi lui đi tới

Thấp thoáng như bóng chim hồng lẻ loi

Giật mình quay đầu nhìn lại

Ngậm ngùi giữa lúc mọi người đang say ngủ

Lần lựa hết những cành cây trơ trọi, mà không chịu đậu,

Một mình bơ vơ trên cồn cát.

Dịch thơ

Trăng sơ treo đỉnh ngô đồng

Giọt khuya tí tách người lần lần thưa

U nhân đi lại ngẩn ngơ

Dáng như hồng hạc thẫn thờ lẻ loi

Người đi đầu ngoảnh u hoài

Thế gian tịch mịch biết ai bạn cùng

Cành đơn lần lựa loanh quanh

Thôi làm dáng nhỏ bên cồn quạnh hiu)

Nói đến đây, khẽ thở dài một tiếng “Mới chưa đầy hai mươi năm ngắn ngủi, không ngờ ngay cả người Tô gia các ngươi cũng không nhớ gì hết sao…”

Ngữ tất lại thở dài, rất có ý tứ sâu xa.

Bên trong xe ngựa, Tô Vọng Ngôn nói với Vi Trường Ca “Ta vốn không biết Tô tam công tử mà nàng nói là ai, nhưng khi ta nghe được bốn chữ ‘giản tẫn hàn chi’, thì đột nhiên nghĩ tới một người.”

“Người nào?”

“Ngươi có còn nhớ, ta từng nhắc tới Tây viện Tô gia có một vị Tam thúc ở hay không?”

Vi Trường Ca ngẩn ra, chợt nói “A, ngươi là nói, nữ nhân đó muốn tìm chính là vị Tam thúc kia?!”

Tô Vọng Ngôn mỉm cười.

“Làm sao mà ngươi biết được?”

Tô Vọng Ngôn lắc đầu “Kỳ thực ta cũng không biết. Chỉ là nghe nàng nói tới bốn chữ ‘Giản tẫn hàn chi’, người thứ nhất ta nghĩ tới chính là Tam thúc. Ta tuy rằng không biết người nàng nói rốt cuộc là ai, nhưng chỉ cảm thấy, ta đã gặp qua rất nhiều người trong nhà, ngoại trừ hắn, chỉ sợ không có người thứ hai xứng với bốn chữ kia.”

“Giản tẫn hàn chi bất khẳng tê, tịch mịch sa châu lãnh ——” Vi Trường Ca nhẹ nhàng gõ mấy nhịp, đem câu đó niệm đi niệm lại nhiều lần, nhịn không được nói “Giản tẫn hàn chi! Giản tẫn hàn chi! Dù chưa gặp gỡ, nhưng chỉ bốn chữ này, cũng đã gọi người hướng về! Nếu như có cơ hội, thật sự rất muốn thấy vị Tam thúc này của ngươi!”

Tô Vọng Ngôn chỉ cười nhàn nhạt.

Vi Trường Ca ngừng một lát, rồi lại ‘Di’ một tiếng, nói “Nghe cách nói của nàng, vị Tô tam công tử này năm xưa rất nổi danh, nhưng vì sao chẳng bao giờ nghe qua trong chốn giang hồ có một nhân vật đặc sắc như thế?”

Tô Vọng Ngôn lắc đầu nói: “Ta không biết…”

Vi Trường Ca khẽ lên tiếng, liền giục giã “Sau đó thì sao?”

“Sau đó? Ta nghĩ tới Tam thúc, thoáng cái hiểu được.”

Tô Vọng Ngôn cười, lại tiếp tục kể.

Tô Vọng Ngôn nghe nữ nhân kia nói xong, nghĩ tới Tam thúc ở Tây viện, thần sắc không khỏi có chút dị thường.

Nữ nhân nhìn thần sắc của cậu, trên mặt lộ ra vẻ kinh hỉ, liên tiếp truy vấn “Ngươi biết rồi? Ngươi biết hắn ở nơi nào? Có thể giúp ta tìm được hắn hay không?”

“Phu nhân tìm hắn làm gì?”

Nữ nhân bỗng nhiên đứng dậy, tới tới lui lui trong phòng vài bước, há miệng như muốn nói gì, nhưng đình chỉ, lại đi đi lại lại vài bước, rốt cuộc ngẩng đầu, như thể hạ quyết tâm, xoay người nhìn về phía Tô Vọng Ngôn.

Từ lúc vào cửa cậu đã chú ý, trong lòng nữ nhân vẫn ôm chặt một thứ, mơ hồ là bao bố màu xanh năm xưa, lúc này, nữ nhân vẻ mặt nghiêm nghị, thật cẩn thận đặt bao bố kia lên bàn, hít vào một hơi thật sâu, lúc này mới chậm rãi mở ra từng lớp một.

Mỗi lần nàng mở ra một tầng, hô hấp lại gấp thêm một phần, Tô Vọng Ngôn cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

—— Trong bao quần áo màu xanh rốt cuộc là có thứ gì?

Vấn đề này, mười năm nay, cậu đã tự hỏi rất nhiều lần, cũng nghĩ qua rất nhiều khả năng. Nhưng vào khoảnh khắc mà bao bố được hoàn toàn mở ra, Tô Vọng Ngôn vẫn nhịn không được đột nhiên phát ra một tiếng kêu sợ hãi! Tức khắc, trong đầu cậu nổ ầm một tiếng, hơn nửa buổi, chỉ là gắt gao nhìn chăm chăm thứ đó, không thể động đậy ——

Trong bao quần áo màu xanh, rõ ràng là một cái đầu người!

Đó là đầu một nam tử, dáng vẻ đoan chính, niên kỷ trên dưới ba mươi, hai mắt hơi mở, khóe miệng mang vẻ cười, diện mục sống động, thần tình giống như còn sống.

Mà mép của đầu người, thậm chí còn có thể thấy vết máu đỏ tươi.

Vết máu ở bên cổ nhìn thấy mà giật mình, làm cho hầu như có ảo giác vẫn còn mang theo ôn độ. Giống như tiên huyết còn chưa đông lại tùy thời sẽ phun ra từ đầu của nam tử, đảo mắt một cái sẽ ngập mặt đất!

Đầu vai Tô Vọng Ngôn run lên, một lát mới chợt hoàn hồn, thật vất vả tìm về chính thanh âm của mình, nhưng chỉ có thể thì thào gọi “Phu nhân…”

Nữ nhân nhẹ giọng nói “Tô đại công tử, đây là tiên phu.’

Nói xong, cười ôn nhu, vươn tay đem cái đầu người đó ôm vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve.

Động tác của nàng mềm nhẹ cực kỳ, đầu mày cuối mắt tràn đầy ý yêu thương —— nhãn thần kia, giống y như năm xưa đứng ở trước cửa Tô gia ôm bao quần áo này!

Tô Vọng Ngôn thì lại chỉ thấy hàn ý thấm vào xương, một cảm giác khó chịu khiến người ta run rẩy, vô pháp gọi tên từ từ bò dọc theo sống lưng, giống như tiên huyết trên đầu người nọ theo lưng cậu, từng giọt, từng giọt chậm rãi chảy xuống…

Nữ nhân ôn nhu nói: “Hai mươi năm rồi… Hai mươi năm qua, mỗi ngày ta đều mang theo huynh ấy bên người, một khắc cũng không ly khai… Ta nói chuyện với huynh ấy, rửa mặt cho huynh ấy, chải đầu cho huynh ấy… Ta đối với huynh ấy như vậy, ngươi nói xem, dưới mặt đất huynh ấy có biết không?”

Tô Vọng Ngôn giật giật môi, gian nan mở miệng nói “Hai, hai mươi năm… Phu nhân là nói…”

Nữ nhân thở dài yếu ớt “Tiên phu mất, đã tròn hai mươi năm rồi.”

Tô Vọng Ngôn rùng mình một cái, hơn nửa ngày, mới miễn cưỡng áp chế hàn ý đầy lòng, gượng cười “Phu nhân chê cười rồi, nhân tử hồn tán, huống hồ đã qua hai mươi năm, thi thể có lý nào lại không bị hư?”

“Nhân tử hồn tán, nhân tử hồn tán…” Nữ nhân đột nhiên cất giọng cười to, tiếng nói xé họng “Có lẽ oan khuất của huynh ấy quá lớn, trong lòng quá khổ sở, vậy nên hồn phách không tiêu tán, phải đợi xem ta thay huynh ấy báo huyết hải thâm thù này!”

Một câu nói xong nghiến răng nghiến lợi, khàn cả giọng, từng chữ từng chữ đều mang theo đầy ý oán độc!

Tô Vọng Ngôn cẩn thận hỏi: “Kẻ thù của phu nhân… là Tô tam công tử?”

Nữ nhân nghe được bốn chữ ‘Tô tam công tử’, sắc mặt nghiêm lại, liên tục lắc đầu “Tô tam công tử là đại ân nhân của ta, cũng là đại ân nhân của huynh ấy… Ta vốn, ta vốn là không có mặt mũi đi gặp công tử nữa, nhưng nếu không có Tô tam công tử hỗ trợ, chuyện của ta lại vô pháp hoàn thành…”

Dừng một chút, vuốt ve qua lại môi của đầu người kia, si ngốc nói “Ta là một người số khổ. Mẫu thân ta mất sớm, cha ta lại vô tình vô nghĩa, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, khó có được một thời nửa khắc hài lòng… Thật vất vả mới quen được huynh ấy, một lòng chỉ ngóng trông có thể ở bên huynh ấy sống qua những ngày thần tiên quyến lữ… Ai ngờ huynh ấy lại bị kẻ gian hãm hại, đầu với thân thể hai nơi… Ta… ta…”

Nói liền hai chữ ‘Ta’, rốt cuộc không thể nói thêm, chỉ là nghẹn ngào ôm chặt đầu nam tử.

Tô Vọng Ngôn hơi suy tư, nói “Phu nhân tìm Tô tam công tử, là muốn nhờ hắn giúp ngươi báo thù?”

Lăng Tiêu ngẩng đầu nhìn Tô Vọng Ngôn, lắc đầu, buồn vô cớ nói: “Ta tìm Tô tam công tử, là vì xin hắn đi cầu một người khác giúp ta.”

Tô Vọng Ngôn hỏi nghi hoặc “Cầu người? Phu nhân muốn cầu ai? Vì sao không thể tự đi? Ngươi tìm Tô tam công tử mười năm., nếu dùng mười năm đó đi tìm người khác hỗ trợ, bây giờ không chừng đại thù đã sớm báo rồi.”

Lăng Tiêu cười khổ nói “Thiên hạ tuy nhiều tài ba dị sĩ, nhưng người có thể giúp ta, chỉ có một. Mà người này lại là ý chí sắt đá nhất! Mấy năm nay, ta biện pháp gì cũng dùng hết rồi, mọi cách năn nỉ, nhưng đến gặp mặt người đó cũng không làm được. Aii, trừ phi Tô tam công tử đứng ra cầu người đó, bằng không người nọ quyết sẽ không giúp ta.”

Nói đến đây, lại không nhịn được buồn bã, lẩm bẩm “Hôm nay nói những lời này cũng vô dụng rồi, hai mươi năm, ta đã không báo được thù, cũng không tìm được Tô tam công tử, chuyện này, sợ là vĩnh viễn không có ngày chấm dứt…”

Tô Vọng Ngôn nghe nàng ngữ ý đau khổ, đầy mặt một vẻ bi thương, cũng không khỏi khổ sở thay nàng. Nhưng vừa cúi xuống, ánh mắt liền rơi vào cái đầu người dính máu, không khỏi một trận kinh hồn táng đảm. Suy tư trong chốc lát, liền nói châm chước “Phu nhân có từng nghĩ tới, dù là ngươi tìm được Tô tam công tử, hắn cũng chưa chắc đồng ý giúp ngươi đi cầu vị cao nhân kia?”

Lăng Tiêu thần tình cô đơn, cười hiu quạnh “Những lời đại công tử nói ta làm sao lại chưa từng nghĩ tới? Chỉ là hiện tại ta ngay cả Tô tam công tử thân ở nơi nào cũng không biết, đến cơ hội mở miệng cầu hắn cũng không có, thì đâu nói được chuyện sau đó? Hơn nữa, ta và Tô tam công tử là bạn cũ, hai mươi năm trước có một sự kiện lớn, chính là hắn giúp ta hoàn thành. Chỉ cần có thể thấy được hắn, nói ra sự tình, Tô tam công tử chưa biết chừng sẽ chịu giúp ta lần nữa —— về phần sự tình có thành hay không… đành phải xem ý trời!”

Tô Vọng Ngôn nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi hỏi “Phu nhân, nếu ta nhìn thấy Tô tam công tử, nên nhắc tới ngươi thế nào với hắn?”

Ánh mắt Lăng Tiêu sáng lên, không nói một lời, đứng dậy đi nhanh vào buồng trong. Sau một lúc lâu, cầm ra một cuộn tranh, trên mặt đầy vẻ mong đợi —— trong nháy mắt, như thể trẻ ra mười tuổi, lại nhớ tới dáng dấp lúc đứng ở trước cửa Tô gia lần đầu tiên.

Nàng dùng hai tay đem cuộn tranh tới trước mặt Tô Vọng Ngôn, đến thanh âm cũng không ngừng run “Tô đại công tử nếu thấy hắn, xin hãy giao bức họa này cho hắn, nói là, của cố nhân Lăng Tiêu đưa, hắn sẽ minh bạch.”

“Vậy trên bức tranh đó là gì?”

Vi Trường Ca rót một chén trà, mang theo vẻ hăng hái hỏi.

“Là một bức tranh ‘Hình Thiên vũ kiền thích’.”*

Tô Vọng Ngôn đoạt lấy chén trà trong tay y, uống một hơi cạn sạch, rồi mới tủm tỉm cười trả lời.

Vi Trường Ca cũng không tức giận, lại rót một chén nữa đưa cho cậu. Hỏi “Hình Thiên?”

Tô Vọng Ngôn tiếp nhận trà, gật đầu, tiện đà lộ ra vẻ có chút mê hoặc, nói “Trên bức tranh Hình Thiên đó còn đề một câu thơ ——

Hằng Nga ứng hối thâu linh dược

Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm.”

(Thơ của Lý Thương Ẩn

Dịch nghĩa:

Hằng Nga hối hận trót trộm linh dược

Trên trời cao lạnh lẽo hết đêm này qua đêm khác) *

Vi Trường Ca ngẩn ra, hơi chau mày, nói “Hình Thiên đoạn thủ nhi vũ, Hằng Nga thiết dược bôn nguyệt, đó là hai truyền thuyết không liên quan tới nhau, sao lại dính dáng gì ở đây?” Thì thào niệm câu kia hai lần, lắc đầu nói “Thật là kỳ quái, Lăng Tiêu đề một câu thơ như thế trên bức tranh, là có ý gì? Ngươi có hỏi nàng không?”

Tô Vọng Ngôn nói “Ta đáp ứng với Lăng Tiêu, nhất định phải giao tận tay bức tranh cho Tô tam công tử, vậy nên lúc ta xem được, thân đã ở Lạc Dương rồi, chính là hỏi cũng không có cơ hội nữa…”

Lặng lẽ trong chốc lát, nhẹ giọng nói “Ngày đó lúc ta đi rất xa rồi, quay đầu lại, nàng vẫn còn đứng ở cửa nhìn ta —— tuy rằng ta đáp ứng với nàng một khi sự tình ra đầu ra đuôi thì liền thông báo với nàng, nhưng nàng vẫn lo lắng… Sáng sớm hôm đó, trời lạnh như vậy, một mình nàng, cô đơn đứng ở trên sơn đạo, tuy rằng ta không biết trong lòng nàng có chuyện gì,nhưng vẫn không nhịn được thấy khổ sở thay nàng…”

“Tô tam công tử mà nàng nói, thật sự là vị tam thúc kia của ngươi sao?”

“Sau khi ta về nhà, tìm một cơ hội nói chuyện này cho Tam thúc. Nói từ chuyện mười năm trước lần đầu tiên nữ nhân tới Tô gia, cho đến lần này gặp nàng ở Cẩm thành. Tam thúc liền bảo ta mở bức tranh ra, nói cho hắn trên bức tranh vẽ gì —— lúc này ta mới nhìn đến bức tranh Hình Thiên và câu thơ kia —— khi đó biểu tình của Tam thúc, như là minh bạch cái gì, ta liền hỏi hắn: ‘Tam thúc, Lăng phu nhân nhờ đưa bức họa và câu thơ này tới, không biết là có ý gì?’ Tam thúc không trả lời, nhưng hỏi lại ta, sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán tăng hội, cầu không được, ngũ âm thịnh, ngươi nói trong Nhân sinh bát khổ* đó thì cái gì là khổ nhất. Ta nhất thời không biết nên trả lời thế nào, chỉ nói ‘Mỗi người vừa sinh ra từ trong bụng mẹ, liền đều ở trong bát khổ, loại khổ sở này, không đồng dạng dày vò người ta khó chịu. Nếu phải nói ra một điều khổ nhất, có lẽ là cầu không được?’”

Vi Trường Ca cười nhẹ, tiếp lời “Cầu không được mặc dù khổ, nhưng có đôi khi, cầu được rồi, cũng không chắc là chuyện may mắn.”

Tô Vọng Ngôn liếc y, cười “Ngữ khí này của ngươi cũng không khác Tam thúc là mấy —— ngày đó ta trả lời như thế, Tam thúc cũng cười cười, nói ‘Đúng vậy, người sống trên đời, trằn trọc bôn ba, hơn phân nửa đều là vì cầu không được mà khổ, lại không biết rằng, có đôi khi cầu được rồi, lại là một loại khổ cảnh khác.’”

“Ta đợi rồi đợi tiếp, nhưng hắn không nói gì thêm, ta nhịn không được, đành phải hỏi hắn ‘Lăng Tiêu nói thiên hạ chỉ có một người có thể giúp nàng, nàng nói, rốt cuộc là ai’ Tam thúc nghe xong, đột nhiên thu lại tiếu ý, như là bị câu nói của ta dẫn ra tâm sự gì đó, hơn nửa ngày, chỉ là ngơ ngác nhìn bầu trời trăng sáng tới xuất thần…”

Tô Vọng Ngôn nói đến đây, dừng dừng, giải thích “Tuy ta biết Tam thúc không nhìn thấy, nhưng con mắt hắn đẹp như vậy, ta liền không nhịn được mà nghĩ, mắt hắn, là đang nhìn ánh trăng…”

“Ta cứ nhìn mắt hắn, hắn lại đột nhiên hỏi ta ‘Hôm nay là rằm, ánh trăng có đẹp không?’ Ta lại càng hoảng sợ, vội nói ‘Đẹp cực kì’. Tam thúc liền cười cười, nói‘Thanh phong minh nguyệt dao tương tư —— đại để từ cổ chí kim, trăng sáng là vật tương tư nhất nhỉ? Bất quá trên đời này có một người, so với trăng sáng còn xinh đẹp, còn khiến người ta tương tư hơn…’ Ta không hiểu vì sao hắn lại nói tới câu này, đang ngẩn người, liền nghe hắn nói ‘Tên của nàng, cũng gọi là Tương Tư.’”

Vi Trường ca ‘A’ lên một tiếng: “Ta biết rồi ——”

Tô Vọng Ngôn nhìn y cười.

Hai miệng một lời nói ra ba chữ “Nguyệt Tương Tư!”

Dứt lời nhìn nhau cười to.

Tô Vọng Ngôn nói “Nguyệt Tương Tư là chủ nhân của Huyễn Cảnh nơi Điền Bắc, trong chốn giang hồ đều nói là nàng thông hiểu các loại kỳ môn dị thuật, có thể câu thông âm u, chính là kỳ nữ tử đệ nhất thiên hạ. Thậm chí có người nói, nàng có khả năng cải tử hoàn sinh! Có người nói năm xưa Nguyệt Tương Tư cũng không phải là lãnh tình lãnh diện như hôm nay, chỉ là sau không biết vì nguyên nhân gì, lẩn tránh thế tục, lúc này mới ẩn cư tại trong Huyễn Cảnh, không hỏi thế sự.”

“Lúc đó nghe Tam thúc nói tới đây, ta cũng lên tiếng ‘A, cháu biết rồi! Người Lăng Tiêu muốn tìm là Nguyệt Tương Tư!’, Tam thúc tuy cười cười, nhưng tiếu ý vô hạn tịch liêu… Hắn nói ‘Lăng Tiêu nói không sai, thiên hạ duy nhất có thể giúp nàng, chỉ có Nguyệt Tương Tư mà thôi.’. Ta nhìn sắc mặt hắn một chút, do dự hồi lâu, mới nhỏ giọng hỏi ‘Tam thúc, Lăng phu nhân nói ‘Giản tẫn hàn chi’ Tô tam công tử, là thúc sao?’, hắn nghe ta nói xong, chỉ cười nhạt nói ‘Có đúng hay không lại có quan hệ gì? Dù sao hôm nay trên đời đã sớm không có cái người tên là Tô Ý nữa.’”

Tô Vọng Ngôn nói “Ta vẫn không biết nên nói gì cho tốt, nhưng Tam thúc quay đầu lại nhìn ta, hỏi ta ‘Vọng Ngôn, cháu muốn giúp nàng, có đúng không?’, ta nói: ‘Vị Lăng phu nhân này xem ra cũng là một người đáng thương…’, hắn đồng ý, cúi đầu suy ngẫm hồi lâu rồi nói ‘Tỳ khí tương tư, là mãnh liệt nhất, những năm gần đây, nàng ly quần tác cư, đoán chừng là bởi vì không vượt qua được chuyện năm xưa. Hôm nay coi như là Tô Ý tự mình tới Huyễn Cảnh, cũng không biết nàng có gặp hay không…’. Ta lại hỏi ‘Chuyện của Lăng Tiêu nên làm thế nào bây giờ?’, hắn suy nghĩ một chút, bỗng nhiên tự nhủ nói ‘Tầng thứ ba kiếm các có một thanh đoạn kiếm, vốn nên là hai thước bảy tấc, nhưng gãy ở chỗ một thước hai tấc, trên thân kiếm, có khắc hai chữ thu thủy, đó chính là Thu Thủy kiếm năm xưa Tô tam công tử sử dụng, nếu cầm Thu Thủy tới tìm Nguyệt Tương Tư, có khi sẽ có vài phần cơ hội.’, nói đến đây lại thở dài ‘Chỉ tiếc kiếm các trọng địa, không được tự tiện vào. Nếu sau này cháu ở trong kiếm các nhìn thấy, nghĩ thú vị, đừng ngại nhìn thêm vài lần.’”

Vi Trường Ca cười nói “Tam thúc ngươi nói vậy, chẳng phải nói rõ bảo ngươi đi kiếm các trộm kiếm sao?”

Tô Vọng Ngôn mỉm cười, cúi đầu nhìn một chút Thu Thủy kiếm trên đùi, nói “Tam thúc biết ta muốn giúp Lăng Tiêu, cho nên mới cố ý nói như vậy. Hắn là muốn ta giao Thu Thủy cho Lăng Tiêu, hắn tuy rằng không thể tự đi giúp nàng, nhưng chỉ cần có thanh kiếm này làm tín vật, Lăng Tiêu cũng có thể cầu Nguyệt Tương Tư tương trợ rồi —— lại nói tiếp, từ nhỏ đến lớn, mặc kệ ta muốn gì, làm gì, chỉ cần Tam thúc biết, không có chuyện không giúp ta đạt thành tâm nguyện! Tam thúc đối với ta, quả nhiên là rất tốt…”

Vi Trường Ca hơi gật đầu, nhớ tới mấy người ở ngoài Cẩm thành kia, nói “Không biết mấy người đêm đó ngươi thấy ngoài Cẩm thành rốt cuộc có lai lịch gì?”

Tô Vọng Ngôn chần chờ nói: “Mấy người đó cử chỉ ngôn ngữ đều có chút cổ quái, nghe bọn họ xưng hô với nhau, gọi cái gì mà ‘Vong thế cô nương’, ‘Vương gia tiên sinh’, đều không phải người bình thường xưng hô. Cuối cùng ta nghĩ, mấy người đó… hình như không giống người, ngược lại có chút như là yêu mị tinh quái.”

Vi Trường Ca không khỏi cười: “Nga?”

Tô Vọng Ngôn liếc y, nói “Buổi tối hôm đó, thanh niên kia vừa vào rừng, liền có một loại hương khí. Lúc đó ta chỉ cảm thấy loại hương khí này rất quen, nhưng nhất thời không nghĩ ra rốt cuộc là hương gì. Thế nhưng sau đó, ta ở chỗ Lăng Tiêu, lại ngửi thấy hương này.”

“Nga? Là hương gì?”

“Trúc hương.”

“Trúc hương?” Vi Trường Ca nhướn mày “Ý ngươi là?”

“Lúc ta và Lăng Tiêu nói chuyện, từng lưu ý tới ngoài cửa có trồng một bụi trúc.” Tô Vọng Ngôn ngừng một lúc, hiếm khi lại có vẻ do dự, lúc này mới nói tiếp “Nàng kia gọi thanh niên nhân là ‘Vương gia tiên sinh’…”

Vi Trường Ca bình tĩnh nhìn cậu một lát, trầm ngâm: “《 Tấn thư 》ghi chép, cuộc đời Vương Huy Chi yêu trúc, từng tới ở nhờ nhà bạn, lệnh trồng trúc, có người hỏi vì sao, Huy Chi nhưng chỉ khiếu vịnh trúc, viết rằng, ‘hà khả nhất nhật vô thử quân’ (Làm sao có thể một ngày thiếu người này được?)—— ngươi là muốn nói, vị ‘Vương gia tiên sinh’ đó là ‘thử quân’?” (thử là này, ấy, quân là từ để tôn xưng với người khác, ‘thử quân’ trong trường hợp này là trúc)

Tô Vọng Ngôn nhìn y, nhưng không trả lời.

Vi Trường Ca suy nghĩ một chút, “Vậy ‘Vong thế cô nương’ kia là gì?”

Tô Vọng Ngôn hỏi ngược lại “Nhất bôi vong thế, thất oản sinh phong, ngươi nói là cái gì?”

Vi Trường Ca cúi đầu nhìn trên bàn một chút, cười khổ “Ngươi cũng đừng nói với ta, ‘Vong thế cô nương kia là một ly trà.”

(Nhất bôi vong thế = một chén quên đời. Thất oản sinh phong = bảy bát sinh gió, xuất xứ từ 《 ẩm trà thi 》, uống xong bảy chén, thấy hai bên nách (=)) ) phất phơ mát mẻ. Hai câu này để hình dung trà ngon)

Vậy mà Tô Vọng Ngôn thực sự gật đầu.

Vi Trường Ca sửng sốt, nhất thời quên cả nói.

Liền nghe Tô Vọng Ngôn chăm chăm chú chú nói: “Dù cho không phải là trà, thì cũng là chén trà, bát trà, ấm trà, cây trà gì đó.”

Vi Trường Ca nghe cậu nói tới đây, rốt cuộc không nhịn được cười ha hả “Vương gia tiên sinh, Vong thế cô nương, một người là trúc, một người là trà, thật sự là tuyệt phối!”

Tô Vọng Ngôn trầm mặt, lớn tiếng nạt “Có cái gì buồn cười? Người có tinh phách, vật có tinh hồn, từ xưa đến nay, có bao nhiêu ví dụ mộc thạch tử vật biến ảo thành quái, có cái gì kỳ lạ đâu!?”

Vi Trường Ca cũng không thèm để ý, vẫn cười như trước “Chỉ là, một ly trà cũng có thể thành yêu quái thì cũng hơi quá vô căn cứ chút. Nói vậy, cái vị Thạch huynh thích chơi cờ kia, có phải là một cái bàn cờ đá không đây…”

Tô Vọng Ngôn cười lạnh một tiếng, cũng không nói gì, đầy vẻ khinh thường.

Vi Trường Ca tâm niệm khẽ động, nhẹ nhàng ‘A’ một tiếng, nói “Ngươi tìm được cái vị Tam nương mà họ nói kia chưa?”

Tô Vọng Ngôn vẫn chỉ không đáp.

Vi Trường Ca len lén liếc cậu một cái, tự lẩm bẩm “Không có sao? Vậy kỳ quái nha! Địa điểm người ta cũng nói rõ ràng rồi, không đi thăm dò, thực sự không giống thái độ làm người của Tô đại công tử a?”

Tô Vọng Ngôn buồn cười, tươi tỉnh trở lại.

Vi Trường Ca cũng cười theo “Được rồi được rồi, mau nói cho ta biết đi! Tam nương kia, rốt cuộc là ai?”

Tô Vọng Ngôn thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói “Người chết.”

Vi Trường Ca giật mình.

Tô Vọng Ngôn nói: “Ngày dó ta từ chỗ Lăng Tiêu đi ra chuẩn bị chạy về Lạc Dương, nhưng sự tình thực sự quá mức ly kỳ, như là một giấc mộng trưa hè, vừa thức tỉnh một cái, phân không rõ thật giả. Ta nghĩ tới nghĩ lui, lúc thì nghĩ đó là sự thực, lúc thì lại nghi ngờ là đang nằm mơ, trăm mối không được tháo gỡ, vậy nên lại quay lại.

Ta ở phụ cận tìm một vòng, quả nhiên y như Lăng Tiêu nói, chu vi vài dặm không có nhà nào khác. Lại ở gần đó hỏi thăm, cũng không ai gặp qua ba người cùng dáng dấp. Ta không tìm được mấy người đó, đành phải đổi cách khác. Cũng may ta còn nhớ rõ đêm đó, vị Vương gia tiên sinh kia nói mình không nhớ đường, Vong thế cô nương trả lời hắn, nhà của Tam nương là ở lối rẽ thứ nhất bên trái của Hồi Mâu đình, trước cửa có ba gốc cây liễu. Hồi Mâu đình kia có thật, vì vậy ta liền theo như lời nàng nói, tìm tới cửa.”

Ngừng một lúc, thản nhiên nói “Nơi đó, là một bãi tha ma. Có một phần mộ đơn độc phía trước có ba cây liễu, chủ nhân là một kỹ nữ tên Chu tam nương.”

Vi Trường Ca không khỏi há hốc miệng, nhưng không nói gì, một lát sau nhẹ nhàng gõ mặt bàn, nhíu mày nói “Ta vẫn thấy có chút sai… Có khi nào là có người cố ý giả trang yêu mị, thiết lập cái bẫy, muốn dụ ngươi mắc câu?”

Tô Vọng Ngôn gật đầu nói “Lúc đầu, ta cũng có chút hoài nghi, sự tình quá trùng hợp, cảm thấy tâm lý không ổn định. Nhưng tiến trình sau đó, lại thực sự không giống như có chuyện như vậy.”

Vừa hồi tưởng, vừa chậm rãi nói “Lúc ta tới đó, chỉ nhìn thấy mộ hoang không ai coi sóc. Tìm hơn nửa ngày, mới ở đáy dốc tìm thấy ba gốc liễu. Bên cạnh đó quả nhiên có một mộ phần, xem ra cũng đã nhiều năm, mồ đã sụp đổ phân nửa, bên trên mọc đầy cỏ dại, tựa hồ lâu rồi không ai tế tự. Nhưng ở trên không có bia mộ, cũng không đánh dấu, nhìn không ra là mộ của ai.

Ta ở Cẩm thành hỏi thăm chung quanh, đều nói nơi đó gọi là sườn núi Diêm Vương, chôn toàn là những người qua đường nghèo khó chán nản chết tha thương, nếu không, thì cũng là khất cái hoặc kỹ nữ.Nhưng mỗi khi ta hỏi dưới ba cây liễu chôn ai, thì không ai nói tới. Ta đoán có hỏi nữa cũng không ra kết quả, vậy nên chuẩn bị ở lại Cẩm thành thêm một đêm, sáng sớm hôm sau về Lạc Dương.

Không ngờ tới, ta ở trong tửu lâu, lại đụng phải những ‘tài tử danh sĩ’ cũng từng gặp ở thưởng hoa thi hội lôi kéo ta cùng uống rượu. Trong tiệc mọi người thiên nam hải bắc khoe khoang một trận, dần dần nói tới phong lưu vận sự của mỗi người. Trong đó có một người, cảm khái hàng vạn hàng nghìn nói tới một cuộc gặp gỡ ba mươi năm trước ở Cẩm thành, nói là năm xưa hắn làm phụ tá ở Mộ phủ, trong thời gian đó giao hảo cùng một kỹ nữ, hai người có rất nhiều lời ước thệ dưới trăng trước hoa. Lau đó hắn lên kinh mưu chức, bất đắc dĩ phải bỏ lại đối phương, ba năm sau trở về, giai nhân cũng đã hương tiêu ngọc vẫn.”

Tô Vọng Ngôn nói tới đây thì chậm lại tốc độ “Người nọ nói, hắn không ngờ tới một lần từ biệt lại thành vĩnh biệt, trong lúc thương tâm, ở trước mộ đối phương trồng ba cây liễu, lấy đó để gửi niềm thương nhớ.”

Vi Trường Ca nhíu mày, không nói gì.

Tô Vọng Ngôn nói “Ta nghe đến đó, nghĩ tới ba cây liễu trước mộ Tam nương, liền thuận miệng hỏi hắn có phải nàng kia được mai táng ở sườn núi Diêm Vương hay không. Người nọ hỏi lại ta ‘Sườn núi Diêm Vương là nơi nào? Ta chỉ biết đó là một bãi tha ma ngoài thành, gọi là Hồi Mâu đình.’ —— sườn núi Diêm Vương là tên mấy năm nay mới đặt, trước đây nơi đó chỉ gọi là Hồi Mâu đình, hắn nhiều năm không tới Cẩm thành, vậy nên không biết Hồi Mâu đình đã cải danh thành sườn núi Diêm Vương. Vì vậy ta lập tức hỏi hắn nàng kia tên gọi là gì, hắn mặc dù thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn trả lời ta, nàng kia tên Chu Y Y, người ngoài đều gọi là Chu tam nương!”

“Lời nói một phía, không đủ căn cứ. Ngươi đã tra qua chưa?”

Trong mắt Tô Vọng Ngôn xẹt qua một vẻ tiếc hận “Ta đã tra rồi, ba mươi năm trước, giáo phường Cẩm thành đích xác đã từng có một Chu tam nương tử. Chu tam nương tử tên là Y Y, từng là ca kỹ hồng cực một thời (rất thành công) ở Cẩm thành. Chu Y Y đó yêu phải một người đọc sách, vào thời gian thành công nhất lại đóng cửa từ chối tiếp khách, xuất ra tất cả tiền tích góp để người nọ lên kinh cầu quan. Đối phương được chức quan xong, nhưng lại gửi về một phong thư tuyệt giao. Chu Y Y vừa nghèo vừa bệnh, một hồi giận dữ, không bao lâu thì chết. Tất cả tiền tích cóp nàng đều cho đối phương, sau đó thậm chí không đặt mua nổi một cỗ quan tài. Mấy tỷ muội thường ngày nhớ tình cũ, góp tiền mời một đạo sĩ cho nàng, một cái chiếu rách, táng qua loa ở sườn núi Diêm Vương ngoài thành.

Ta còn tìm được một lão nhạc công, chính là người quen cũ của Chu Y Y. Theo như lời ông nói, sau khi Chu Y Y mất ba năm, người đọc sách kia phạm tội bị cách chức, lại nhớ tới Cẩm thành. Chu tam nương tử sinh tiền hào sảng hiếu khách, cũng có chút danh hiệp nghĩa, có hơn hai mươi thiếu niên đường phố từng nhận ân huệ của nàng, quyết tâm báo thù cho nàng, đem người đọc sách đó trói tới trước mộ phần Tam nương, muốn giết hắn tế phần. Người đọc sách kia sợ đến tè ra quần, ở trước một Chu Y Y gào khóc một ngày, vừa làm thơ, vừa làm văn tế, còn trồng ba cây liễu, phát thệ vĩnh viễn không cưới ai, lúc này mới được thả đi. Nhạc công kia nói, sau đó hắn tới tế bái Chu Y Y vài lần, ba cây liễu đó cũng lớn thành như vậy, xa xa có thể thấy.”

Một hơi nói xong, nhìn về phía Vi Trường Ca.

Vi Trường Ca yên lặng, chốc lát mới nói “Một người nói là hồng nhan bạc mệnh đa tình công tử, một người nói là si tâm nữ tử gặp phải người xấu —— ai có thể nghĩ tới, hai cố sự lại nói tới cùng một việc?”

“Trượng nghĩa mỗi tại đồ cẩu bối, phụ tâm đô thị độc thư nhân.” Tô Vọng Ngôn cười lạnh “Cố sự đó nói đến ở nơi ‘danh sĩ’ dĩ nhiên là hoàn toàn bất đồng rồi. Ta vốn nghi ngờ tất cả đều là Lăng Tiêu bố trí, nhưng ngày đó nếu không nổi hứng quay ngược lại Cẩm thành, chẳng phải sẽ không gặp ‘danh sĩ’ kia sao? Vậy sự an bài của nàng chẳng phải là công toi?”

Vi Trường Ca chỉ cười, ngẩng đầu nói: “Thôi được, lục hợp chi ngoại, tạm gác lại. Dù là thật sự có yêu mị tinh quái, cũng không liên quan tới chúng ta!” Cười cười, lại tiếp “Ta chỉ là không rõ, cái câu ‘Hằng Nga ứng hối thâu linh dược’ trên bức tranh Hình Thiên đó là có ý gì?”

Tô Vọng Ngôn hơi gật đầu, chợt than thở “Ta đang suy nghĩ, không biết rốt cuộc Lăng Tiêu có oan khuất gì, vì sao trong thiên hạ chỉ có Nguyệt Tương Tư có thể giúp nàng? Còn có cái đầu người kia, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Nhớ tới tình cảnh lúc đó, trong lòng không khỏi hơi chấn động, khi đó chỉ thấy một loại cảm giác lạnh buốt lặng yên không tiếng động dâng lên trong lòng, không khỏi giơ tay ra cầm lấy chén, nhấp một ngụm trà.

Vi Trường Ca hai tay ôm ngực, trầm ngâm “Lăng Tiêu này, có chút cổ quái.”

Ra dấu để ngăn Tô Vọng Ngôn nói, rồi tiếp “Từ đầu tới cuối, nàng chỉ nói có huyết hải thâm thù, đau tận xương cốt, nhưng không chịu nói rốt cuộc là oan gì, thù gì. Trượng phu của nàng nếu bị người ta làm hại, giết cừu nhân báo thù là đúng, trong chốn giang hồ còn nhiều người lấy tiền giúp người tiêu tai, cũng có nhiều hiệp khách bênh vực kẻ yếu, vì sao cứ phải cầu Nguyệt Tương Tư?”

Vi Trường Ca trầm trọng thêm ngữ khí “Còn có đầu người kia —— vùng Mân Chiết xác thực có hương liệu bí phương có thể chống phân hủy, Tương Nam cũng có lời đồn vẫn có cản thi. Nhưng cản thi chỉ giới hạn trong vòng Tương cảnh, nếu đi xuống tiếp, hành trình có dài cũng không quá hai tháng, về phần đây là hương liệu, hay là bí phương, cũng không quá có thể dưới tình huống hoàn toàn phong kín duy trì thi thể dăm ba năm không hỏng. Nếu Lăng Tiêu không nói sai, thì trượng phu của nàng đã qua đời hai mươi năm rồi! Một người chết từ hai mươi năm trước, đến nay đầu vẫn còn rất sống động, thực sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi! Quỷ dị như vậy, nhưng nàng chỉ nói là ‘oan khuất quá mức, tinh hồn không tiêu tán’ —— như là cho có lệ, ắt là có chỗ không muốn cho ai biết.”

(cản thi: đưa tiễn xác chết, là một pháp thuật trong truyền thuyết có thể khu động thi thể đi lại)

Nhấp một ngụm trà, nói như đinh đóng cột “Nói chung ta nghĩ, Lăng phu nhân này nhất định có vấn đề.”

To Vộng Ngôn ngớ người ra, nói “Ngươi nói tuy không sai, nhưng trong lòng mỗi người đều có bí mật, đều có một vài chuyện không muốn nói ra, có lẽ là nàng không muốn nói, hoặc là, thật sự không thể nói.”

Vi Trường Ca cũng không tranh cãi với cậu, cười cười “Mặc kệ thế nào, chúng ta tới Cẩm thành rồi, giao Thu Thủy kiếm vào tay Lăng Tiêu, việc này thế là xong —— ngô, chúng ta hiện tại không quay về Lạc Dương được, cũng không thể về Thiên Hạ bảo, thẳng thắn tìm một chỗ qua mùa đông rồi mới trở lại đi?! Lúc khí trời ấm áp luôn dễ nói chuyện hơn, nói không chừng, cha ngươi chỉ phạt ngươi quỳ trước mặt tổ tông ba ngày là vô sự!”

Tô Vọng Ngôn giật mình, cúi đầu cười nhạt, dựa vào thành xe, lười biếng nhắm hai mắt lại.

Bên ngoài, cổ thụ cành khô bị tuyết đọng ép cong xuống dần dần lùi về phía sau, tiếng vung roi thanh thúy, mã xa đang phi nhanh về hướng Cẩm thành mùa đông.

“…Vi Trường Ca.”

“Sao?”

“Nếu ngươi từng thấy dáng vẻ thương tâm của nàng, nhất định cũng…”

Không biết qua bao lâu, lời thì thào mang theo than vãn của Tô Vọng Ngôn vang lên, rồi lại tiêu thất không thể nghe thấy trong tiếng thở dài.

***

Chú thích hơi bị dài :”>

* Hình Thiên đoạn thủ nhi vũ

Trong thần thoại Trung Quốc cổ đại có một nhân vật gọi là Hình Thiên, là chiến thần thời thượng cổ thần tiên, dân tộc Hoa Hạ. Theo《 sơn hải kinh · hải ngoại tây kinh 》ghi chép: “Hình Thiên cùng thiên đế tranh thần, đế đoạn kỳ thủ, táng ở Thường Dương chi sơn. Hinh Thiên dĩ nhũ vi mục, dĩ tề vi khẩu, thao kiền thích dĩ vũ.” Tức là: Hình Thiên cùng thiên đế đấu đá tranh thiên hạ, thiên đế cắt đầu Hình Thiên. Hình Thiên sờ mãi không thấy đầu, tìm kiếm khắp nơi. Thiên đế sợ Hình Thiên tìm được đầu, khôi phục nguyên thân, vậy nên giơ bảo kiếm bổ xuống Thường Dương sơn chém thành hai nửa, đầu Hình Thiên nhanh như chớp rơi vào trong núi, Thường Dương sơn lại khép lại, mai táng đầu Hình Thiên ở sâu bên trong. Hình Thiên biết đầu đã mất, vẫn hiên ngang lẫm liệt. Hắn thân trên xích lõa, coi vú là mắt, rốn là miệng, một tay cầm lá chắn (kiền) một tay cầm rìu (thích), mạnh mẽ huy vũ. Vậy nên mới có câu “Hình Thiên vũ kiền thích” hay câu “Hình Thiên đoạn thủ nhi vũ”. Thiên đế sợ run, không dám hạ độc thủ với Hình Thiên nữa, lén lút xoay chuyển trời đất đình chiến. Hình Thiên, tượng trưng ột loại tinh thần: vĩnh viễn không thỏa hiệp!

* Hằng Nga thiết dược bôn nguyệt

Theo một phiên bản thì Hằng Nga và chồng của mình là Hậu Nghệ đã từng là những vị thần bất tử sống trên thượng giới. Một ngày kia, mười người con trai của Ngọc Hoàng biến thành mười mặt trời, làm ặt đất trở nên nóng bỏng và khô cằn. Thất bại trong việc ra lệnh cho các con mình ngừng phá hủy mặt đất, Ngọc Hoàng triệu Hậu Nghệ đến cứu giúp. Hậu Nghệ, bằng tài bắn cung của mình, đã bắn hạ chín mặt trời, chỉ để lại một người con trai của Ngọc Hoàng làm mặt trời. Ngọc Hoàng rõ ràng là không vui mừng gì với giải pháp của Hậu Nghệ trong việc cứu mặt đất và các sinh linh trên đó: chín con trai của ông đã chết. Như là một sự trừng phạt, Ngọc Hoàng đày Hậu Nghệ và Hằng Nga xuống hạ giới để sống cuộc sống của con người.

Cảm nhận thấy Hằng Nga rất đau khổ vì bị mất khả năng bất tử, Hậu Nghệ quyết định lên đường đi tìm thuốc trường sinh trong một cuộc hành trình dài và đầy gian khổ, nguy hiểm để hai người có thể trở lại cuộc sống bất tử. Vào cuối cuộc hành trình, Hậu Nghệ đã gặp được Tây Vương Mẫu. Tây Vương Mẫu đồng ý cho Hậu Nghệ một viên thuốc, nhưng dặn rằng mỗi người chỉ cần nửa viên để trở thành bất tử.

Hậu Nghệ mang viên thuốc về nhà và cất nó trong một cái hộp. Hậu Nghệ dặn Hằng Nga không được mở chiếc hộp và sau đó rời khỏi nhà trong một khoảng thời gian. Hằng Nga trở thành người tò mò: Nàng mở chiếc hộp và nhìn thấy viên thuốc ngay khi Hậu Nghệ quay lại nhà. Sợ rằng Hậu Nghệ có thể nhìn thấy mình đang lục lọi chiếc hộp, nên vô tình Hằng Nga đã nuốt chửng viên thuốc. Ngay lập tức Hằng Nga bay lên trời do thuốc quá mạnh. Mặc dù Hậu Nghệ muốn bắn Hằng Nga để tránh không cho nàng bị lơ lửng trên bầu trời, nhưng chàng không thể nhằm mũi tên vào nàng. Hằng Nga cứ bay lên mãi cho đến khi hạ xuống được mặt trăng.

Còn câu thơ

Hằng Nga ứng hối thâu linh dược

Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm.

Câu thơ mượn việc Hằng Nga bay lên mặt trăng để miêu tả cảm giác thân tại cô tịch. Thân bị vây trong hiện thực hắc ám vẩn đục, truy cầu thoát khỏi trần tục, truy cầu một cảnh giới cao thượng, mà kết quả thường là rơi vào hoàn cảnh càng cô độc hơn. Còn về ý nghĩa của câu này trên tranh của Lăng Tiêu, cứ đọc khắc rõ : D

*Bát khổ:

1. Sinh khổ: Mỗi người đều có nổi khổ lúc sinh ra, chẳng qua là quên rồi

2. Lão khổ: Nỗi khổ lúc già đi, thể xác và tinh thần suy yếu, hư hỏng

3. Bệnh khổ: Nổi khổ lúc bị bệnh, đau đớn

4. Tử khổ: Thọ mệnh hưởng hết, chết bệnh, hoặc là thiên tai nhân họa chúng duyên bức bách mà chết

5. Ái biệt ly khổ: Nỗi khổ khi không thể ở bên người yêu thương

6. Oán tăng hội khổ: oan gia ngõ hẹp, mỗi người không có cách nào tránh xa oan gia, kẻ thù, lúc nào cũng phải gặp mặt, cái này gọi là oán tăng sẽ khổ.

7. Cầu bất đắc khổ: Ham muốn thứ gì đó, dùng đủ loại biện pháp thủ đoạn nhưng không chiếm được, là nỗi khổ khi cầu không được.

8. Ngũ âm thịnh khổ: Ngũ âm là sắc, thụ, tưởng, hành, thức, là năm loại yếu tố cấu thành nhân thân, các loại thống khổ trong nhân sinh, đều là do năm yếu tố cấu thành nhân thân này mà tới, vậy nên nói ngũ âm thịnh khổ, là một trong bát khổ
Loading...

Đọc Tiếp Chương 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chí Dị Huyền Nghi Hệ Liệt - Tương Tư Môn Chương 1