Chương 7

Đồng Húc Hòa bị Đường Tắc An mang về nhà, vừa vào cửa, đã bị đẩy hung hăng ngã vào sô pha.

“A……” Cô hô nhỏ một tiếng, anh ghé vào trên đệm. (ghế sô pha)

“Nói!” Đường Tắc An lửa giận chưa hết, hai tay sát thắt lưng, giọng lành lạnh đối cô nói.

“Muốn tôi nói cái gì?” Cô quay đầu trừng anh.

“Nói rõ ràng em vì sao phải làm như vậy?” Anh một đường bão táp trở về, trong lòng càng không ngừng tự hỏi: Anh đối với cô có phải còn chưa đủ? Vì sao cô thế nhưng lại nói cô chịu không nổi? Là vì chịu không nổi anh, mới đi tìm cái ten tiểu tử Tạ Tường Nghị kia? Là như thế này sao?

“Tôi cái gì cũng không có làm, không phải sao? Cái gì đều còn không có làm, anh đã tới rồi……” Cô trong lòng chua xót cùng trào phúng.

“Em là đang trách tôi làm hỏng chuyện của em?” Anh cắn răng.

“Đúng vậy! Anh không nên tới…… Ai kêu anh tới……” Cô nói xong, đột nhiên rất muốn khóc.

Anh vì sao muốn tới đâu? Đến đấy, cũng không giải quyết được nỗi đau của cô. Đến đấy, chỉ biết hại cô càng muốn ỷ lại anh, càng rời không được anh……

“Nếu tôi không đến như em nói, em thật sự tính cùng tên tiểu tử kia lên giường sao? Phải không?” Anh giận dữ hỏi.

“Đúng vậy! Như thế nào? Tôi chính là muốn cùng bạn ấy trên giường! Bằng không tôi đi khách sạn làm cái gì?” Cô hồng mắt hô to.

Nhất tưởng đến cô thiếu chút nữa liền cùng tên tiểu tử họ Tạ cùng một chỗ, tâm anh liền như vạn cây châm tê dại.

“Em thích hắn?” Anh nhanh nhìn cô chằm chằm, trong lòng lửa bùng lên thêu đốt.

“Đúng.”

“Thương hắn?”

Cô, tâm co rút đau đớn một chút, dừng một giây, quyết định nói dối.

“Đúng vậy, tôi thương bạn ấy!”

Anh tư lự biến sắc, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo biến hình.

Cô nói…… Cô yêu Tạ Tường Nghị?

Trong ngực một cỗ lửa cháy nóng bỏng, ẩn chứa thật sâu tiến vào chích trái tim đau đớn, là cái gì? Rốt cuộc là cái gì? Vì sao anh lại cảm thấy mọi tế bào sở hữu đều ở kêu gào, mỗi một dây thần kinh đều muốn vỡ tung?

“Em nói lại lần nữa xem!” Thanh âm của anh đã lộ ra vẻ nguy hiểm.

“Nói một trăm lần đều có thể, tôi thương bạn ấy, phi thường phi thường thương ấy……” Cô giống như đang phát tiết, liều mình nói xong.

Phút chốc, anh cuồng nộ đánh về phía cô, dùng môi, chặt chẽ che lại thanh âm của cô. Dùng hôn, hung hăng cắn đi lời nói yêu người khác, cắn đi lời nói đáng chết của cô.

Mãnh liệt, vô cùng mãnh liệt, như là giam cầm lâu lắm nay được phóng thích, hoặc như là đối với người yêu phản bội mà trách phạt, anh làm càn chà đạp cánh môi mềm mại của cô, không hề cam tâm, lại có uấn giận, có nùng tình, cũng có ghen tỵ……

Đồng Húc Hòa bị dọa, đây là Đường Tắc An lần đầu tiên hôn cô, lần đầu tiên, cũng là như thế mãnh liệt và vô lễ.

Nhưng cô lại càng không hiểu được, anh vì sao muốn hôn cô? Vì sao tức giận? Anh đem cô trở thành cái gì?

Này hôn…… Tính là cái gì?

Cô chính kinh sợ hoang mang, anh đã buông cô ra, hơi hơi ngẩng đầu, lấy một loại khẩu khí  độc chiếm, khàn khàn ra lệnh:“Tôi không cho phép em thương hắn, không có sự cho phép của tôi, em không được phép yêu thương bất cứ người nào……”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô biến đổi, tức giận dùng sức đẩy anh ra.

“Tôi cũng không phải của ngươi này nọ, anh dựa vào cái gì nói những lời này? Anh…… Anh cho là anh là ai……”

Không có làm cho cô đem nói cho hết lời, anh lại giữ chạt môi của cô, cuồng dã vừa hôn vừa liếm, giống như muốn chiếm lấy hơi thở của cô làm sở hữu riêng, không cho bất luận kẻ nào thừa cơ chiếm hữu.

Dùng sức ôm thân thể yếu ớt như không có xương của cô, anh có loại cảm giác muốn đem cô bóp nát, cuồng tưởng đem nhét vào trong cơ thể chính mình, như vậy cô sẽ vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình anh, vĩnh viễn ở bên người anh.

Cô bị hôn tâm hoảng ý loạn, căn bản ngăn cản không được như vậy tiến công, nguyên bản kháng cự lập tức liền hóa thành ôn thuần, tùy ý anh vén lên môi của cô, tùy ý đầu lưỡi anh tham nhập, mê hoặc các giác quan của cô, cưỡng bức cô thần phục.

Cô cơ hồ đã hít thở không thông, anh mãnh liệt mang dục vọng nam tính một tấc một tấc xâm nhập, giống như độc chiếm cô, muốn cô dâng ra thân thể cùng linh hồn cho anh thì mới bằng lòng bỏ qua……

Đáng giận…… Nào có người như vậy, chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của cô, luôn là theo ý của anh……

Đáng giận…… Nào có người như vậy, chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của cô, luôn là theo ý của anh……

Vừa nghĩ đến vậy, trong lòng cô tức giận  hóa thành nước mắt ủy khuất, từng giọt rơi xuống.

Làm môi xuất hiên vị mặn của chất lỏng, Đường Tắc An mới đột nhiên bừng tỉnh, cả người lùi nhanh về phía sau, giống như sấm đánh lọt vào, giật mình kinh ngạc nhìn chằm chằm môi cô bị hôn đến sưng đỏ, cùng với nước mắt che kín khuôn mặt nhỏ nhắn.

Ông trời, anh làm cái gì? Anh đang làm cái gì a?

Anh là người giám hộ của cô cơ mà! Đúng…… Thế giới này cô là người anh vĩnh viễn không được phép chạm vào a!

Vừa ảo não vừa sợ hãi, anh bất động vài giây, tự trách lấy hai tay che mặt, ngã ngồi ở tên sô pha, thanh âm nói nhỏ:“Thực xin lỗi, Húc Hòa, anh nhất định là điên rồi……”

Nước mắt của cô, tuôn càng nhanh.

Cô không cần anh giải thích, vẻ mặt cùng bộ dáng hối hận kia của anh, so với trực tiếp lấy đao chém cô còn đau hơn.

“Để cho…… Để cho tôi đi thôi!” Cô nghẹn ngào yêu cầu.

Nguyên tưởng rằng chỉ cần yên lặng yêu anh là đủ rồi, nhưng là lòng cô trở nên càng lúc càng  tham lam, yêu càng nhiều, liền càng dễ dự đoán được, cho dù biết anh vĩnh viễn không có khả năng là của cô, chính là không thể hết hy vọng, như vậy không bằng nhanh chút rời đi, để tránh đến cuối cùng, cô sẽ trở nên rất khó coi……

“Cái gì?” Anh theo lòng bàn tay ngẩng đầu, kinh hãi trừng mắt nhìn cô.

Cô…… Thế nhưng còn muốn đi? Tưởng rời anh đi?

“Tôi không nghĩ…… Lại ở bên cạnh anh……”

“Vì sao?” Anh giận tái mặt.

“Tôi…… Tròn mười tám tuổi, có thể ở một mình, có thể tự mình chiếu cố chính mình……”

“Không được! Trước khi em tròn hai mươi tuổi, anh sẽ không cho em đi.” Anh quát chói tai, trong lòng hiện lên một tia khủng hoảng không hiểu.

“Có thể, Đường Tắc An, anh không cần đem tôi trở thành trách nhiệm của anh, buông tay đi……” Cô lần đầu tiên kêu tên của anh.

Anh kinh ngạc, trong lòng xao động. Cô…… Không còn gọi anh là Đường tiên sinh? Đây là thể hiện…… Cô đã vội vã muốn thoát ly khỏi sự bảo hộ của anh? Vội vã muốn trưởng thành?

“Là vì những gì tôi cho em không đủ, cho nên em mới phải đi sao?” Tâm anh hơi run.

“Không, những gì anh cho tôi đã rất nhiều…… Chính là, thứ tôi chân chính muốn, anh lại không thể cho……” Cô lã chã (nước mắt) nhìn anh, đáy mắt thâm tình, đầy ưu thương.

Anh vừa chấn động vừa kinh ngạc nhìn cô, bỗng nhiên hiểu ra.

Biết mấy ngày nay cô làm đủ việc dị thường, biết đủ loại phản ứng kỳ quái trong thời gian gần đây.

Đồng Húc Hòa…… Yêu anh! Cũng như anh…… Yêu cô, là giống nhau……

Hai người bọn họ…… Đều yêu đối phương……

Sự thật này đã tồn tại từ trước, đã sớm bị Lí Thụy Vân nhìn thấu, nhưng bọn họ cho đến tận bây giờ mới không thể không nhìn thẳng vào, không thể không thừa nhận.

Nhưng……

Nhìn thẳng vào, thừa nhận, không có thay đổi được điều gì, ngược lại càng thống khổ, hắn thà rằng vẫn ở trong mơ hồ, không cần vạch trần, như vậy, bọn họ có lẽ còn có thể nhiều ở chung thêm một thời gian.

Hiện tại, cũng không làm khác được, bởi vì bọn họ vô luận như thế nào cũng không thể yêu nhau, chết cũng không thể yêu!

Đây là sô mệnh của bọn họ……

Là do mười năm trước anh là người không ra gì, nên giờ bị báo ứng……

Thần sắc cứng ngắc không tránh được tầm mắt của cô, anh đứng dậy, lảo đảo lùi lại.

Thấy anh lùi về phía sau, cô đã hiểu được, anh có lẽ đối với cô động tâm, cũng không gọi là yêu cô, cho dù…… Vừa rồi không khống chế được hôn cô, nhưng anh vẫn là không có khả năng nhận thức cô.

“Nếu anh hiểu được…… Hãy…… Để cho tôi rời đi nơi này……” Cô cố nén nước mắt, lại nhịn không được tan nát cõi lòng.

“Không, em không cần đi, nên đi, là tôi.” Anh nói ảm đạm mà tự giễu. Nguyên lai, đối với cô người nguy hiểm nhất, không phải Tạ Tường Nghị, không phải nam nhân nào khác, mà là chính anh.

Chỉ cần anh cùng cô ở cùng dưới một mái hiên, anh không biết một ngày kia sẽ làm ra chuyện gì với cô……

Cô ngẩn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn biến thành một mảnh trắng bạch.

Anh…… Phải đi? Là vì cô tiết lộ tình cảm của cô với anh? Cô…… Phạm tới điều cấm kỵ sao?

“Căn nhà này sẽ để lại cho em, Trần tẩu mỗi ngày cũng vẫn đến, em tiếp tục ỏe lại đây đi! Tôi cam đoan, cuộc sống của em sẽ không có gì thay đổi……” Anh ủ dột nói.

“Vậy còn anh?” Cô run giọng hỏi.

“Tôi sẽ quay về nhà tôi, ba mẹ cũng thúc giục đã lâu, muốn tôi về nhà ở.” Anh nói xong lại liếc nhìn cô một cái, mới nói:“Tôi không ở đây, em sẽ thoải mái tự tại đi? Thật có lỗi làm cho em chịu khổ, về sau, tôi sẽ không can thiệp vào chuyện của em nữa……”

“Không……” Cô lắc đầu, hoảng loạn.

Này không phải kết quả mà cô muốn a! Cô đi, là sự thành toàn. Nhưng anh đi, lại là sự vứt bỏ……

Cô đã chịu đủ bị vứt bỏ, người đi thì tiêu sái rời đi, người bị bỏ lại lại thừa nhận cùng chịu đựng khổ sở đến vô tận, mỗi người ở bên cô đều dần dần biến mất, ba mẹ cũng là như thế này, nữ tu sĩ Trương cũng là như thế này, hiện tại, ngay cả anh cũng muốn đối cô như vậy sao?

Anh…… Cũng không cần cô sao?

“Không cần lo lắng, cuộc sống cùng việc học của em tôi vẫn lo cho em. Bất quá, luật sư của tôi sẽ xử lý tốt tài vụ trong tương lai cho em, em trước hãy giữ lấy cái này sử dụng (thẻ tài khoản), em tùy lúc có thể đi lĩnh tiền để dùng. Còn có, cái chìa khóa này sẽ để lại cho em, nhớ rõ ăn cơm đúng giờ, chuyên tâm đọc sách, buổi tối đi ngủ sớm một chút, đừng cảm lạnh.” Anh giống như làm việc cuối cùng, đem chiếc chìa khóa của chính mình lấy ra rồi đặt xuống, mở ra chiếc cặp tài liệu, đặt lên trên bàn, sau đó xoay người bước đi.

“Không…… Không cần đi……” Cô bật thốt lên.

Không cần bỏ lại tôi! Tôi có thể thu hồi những lời này, có thể đem tình yêu cất thật tốt, có thể chỉ làm cái muội muội…… Xin anh…… Đừng đi……

Lòng của cô hướng đến anh hò hét, nhưng là ở trong thâm sâu cô hiểu được, những lời này nếu nói ra miệng, anh sẽ gặp nhiều làm chuyện phức tạp, bởi vậy cô gắt gao che miệng mình, đem lời nói nuốt vào.

Anh tâm chấn động một chút, chân dừng lại, chỉ trong một cái chớp mắt, anh thiếu chút nữa đã nghĩ quay đầu ôm cô vào lòng, điên cuồng mà hôn cô.

Nhưng là, anh có thể đem bí mật chôn sâu, có thể mang cô cao chạy xa bay, nhưng không cách nào đối mặt với tội nghiệt của chính mình.

Anh vĩnh viễn cũng không có cách đối mặt với tình yêu của cô dành cho anh.

Anh quyết tâm, bước đi về phía trước, Đồng Húc Hòa không có lên tiếng giữ lại nữa, nhưng là anh có thể nghe thấy tiếng cô đau đớn khóc nức nở……

Đi ra khỏi cửa, anh hốt hoảng trốn vào thang máy.

Thang máy đi xuống bãi đỗ xe, ngực anh như bị nhéo đau đớn phải thở dốc, anh phảng phất nghe thấy tiếng cười quỷ dị càn rỡ ở trong lòng.

Anh rốt cục hiểu được, vong linh của Đồng gia muốn anh trả lại, không phải mạng của anh, mà là tâm của anh.

Đồng Húc Hòa bề ngoài thoạt nhìn không có gì bất đồng, nhưng là lòng của cô đang bị bệnh, bệnh thật sự nghiêm trọng.

Cô không thể ăn, không thể ngủ, chuyện duy nhất có thể làm, chính là liều mình học bài.

Bởi vậy thành tích của cô tốt đến mức làm cho thầy giáo phải giật mình, thi giữa kì vẫn duy trì ở vị trí thứ nhất, nhưng thân thể của cô lại xuất hiện thay đổi.

Cô không hề mở miệng nói chuyện, phải nói, cô không có biện pháp mở miệng nói chuyện, cô, mất đi thanh âm.

Trần tẩu lúc ban đầu vẫn chưa phát hiện ra, bởi vì cô vốn không nói nhiều, mà bà còn tưởng rằng là tâm tình của cô không tốt, mới dùng gật đầu lắc đầu qua lại để trả lời, thẳng đến một tháng sau, bà mới rõ ràng kinh ngạc thấy, khi Đồng Húc Hòa bị té ngã, đúng là há mồm mà kêu không ra tiếng!

“Tại sao có thể như vậy? Nhất định phải báo cho Đường tiên sinh mới được……” Trần tẩu bị dọa choáng váng, cầm điện thoại lên đã nghĩ khẩn cấp gọi cho Đường Tắc An.

Đồng Húc Hòa xông lên đi bắt lấy tay bà, liều mình lắc đầu.

Cô không thể lại phiền toái Đường Tắc An, tai thời khắc anh quay đầu rời đi kia, cô đã thề, không bao giờ nữa cùng anh gặp mặt, không bao giờ nữa ảnh hưởng đến anh.

Cô, một người cũng có thể sống tốt, cô không cần anh lo lắng, không cần anh khó xử, đây là phương thức duy nhất cô có thể báo đáp anh.

“Nhưng là tình trạng của tiểu thư……” Trần tẩu đau lòng nhìn cô.

Không có việc gì, tôi sẽ tốt…… Khẩu hình của cô nói như vậy, cô cố gắng quên đi chua xót mà mỉm cười.

“Làm sao có thể không có việc gì? Sau này tiểu thư có thể nói a! Cháu rốt cuộc muốn đem bao nhiêu khổ nuốt vào trong bụng đây? Đứa trẻ ngốc……” Trần tẩu ôm lấy cô, khổ sở không biết phải làm như thế nào cho phải.

Cô tựa vào vai Trần tẩu, trong mắt có một tia chua xót.

Nhân sinh vốn chính là khổ, may mắn cô từ nhỏ đã học được đem cái khổ nuốt vào như thế nào, lúc này đây cô cũng có thể sẽ vượt qua, cô có thể……

“Này nhất định là áp lực tâm lý tạo thành, tôi dẫn tiểu thư đi hỏi bác sĩ, xem có phương pháp gì có thể chữa trị……” Trần tẩu sao lại nhìn không ra chướng ngại tâm lí của Đồng Húc Hòa? Là tình yêu đem cô bức thành như vậy, tâm hồn nhó bé của cô dù không thừa nhận cũng không được, mới có thể để lại phản ứng trên thân thể.

Cô nhẹ nhàng gật đầu một cái, tuy rằng biết rõ bác sĩ trị không hết bệnh của cô, nhưng vì làm cho Trần tẩu an tâm, cô vẫn là đáp ứng chạy chữa.

Vì thế, nghỉ học nửa ngày, cô đi bệnh viện một chuyến, làm kiểm tra, kết quả cùng dự đoán từ trước của cô là giống nhau, là vấn đề tâm lý.

“Cô đại khái cho rằng chính mình nói cái gì không nên nói, mới dùng phương thức này trừng phạt chính mình đi?” Bác sĩ hỏi như vậy.

Là…… Như vậy sao? Cô giật mình kinh ngạc, run rẩy ẩn trong yết hầu của chính mình.

Bởi vì thổ lộ tình yêu với Đường Tắc An, cô mới biến thành như vậy sao?

“Đừng quá trách cứ chính mình, trên đời này có rất nhiều sự việc đều không phải như cô tưởng, thị phi đúng sai, có khi chính là bản thân cô tự cho là đúng, người khác không cho rằng như vậy, kết quả cũng là do cô đa tâm làm hại chính mình chịu khổ……” Bác sĩ ôn hòa khuyên nhủ.

Nếu cô không có sai, kia Đường Tắc An vì sao phải đi?

Cô cúi đầu không nói, có chút đăm chiêu, cầm một ít thuốc, cô trở lại trường học, tiếp tục đi học, bạn học cùng thầy giáo đều nghĩ thân thể cô không thoải mái, chỉ có Tạ Tường Nghị hiểu được mọi triệu chứng của cô căn nguyên là vì cái gì.

“Nếu thương anh ấy, phải đi yêu a!

Bạn rốt cuộc đang sợ cái gì? Anh ấy có bạn gái thì thế nào? Anh ấy còn không có kết hôn, ai cũng có thể thương anh ấy. Hơn nữa, anh ấy rõ ràng chính là yêu bạn, tôi thật không hiểu các người là làm sao vậy?” Tạ Tường Nghị lợi dụng thời gian tan học, mang buồn bực ra nói với cô.

Hai người yêu nhau cũng không cùng một chỗ, anh còn không có lên sân khấu đã bị phán cho một cú knockout thì biết dùng cái gì kham nổi?

Cô lắc đầu, viết lên trên giấy: Tôi không thể yêu anh ấy, anh ấy cũng không thể yêu tôi.

“Vì sao? Bởi vì thân phận, địa vị? Bạn làm sao lại tự ti như vậy? Là cô nhi thì thế nào? Bạn so với bất luận kẻ nào đều vĩ đại hơn, tư chất thông minh, lại thiện lương ôn nhu, một chút cũng không thua kém những người khác.” Tạ Tường Nghị khẳng định.

Cô bất giác nhìn cậu, cậu là người tốt, cô lần trước lợi dụng cậu, cậu cũng không tức giận, vẫn là giống như cũ đối với cô rất tốt, làm cho trong lòng cô cảm kích lại thật có lỗi.

“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi kỳ thật rất muốn đem bạn đoạt lấy, đáng tiếc tình yêu là bằng cảm giác, bạn đối với tôi không có cảm giác, tôi cho dù đi tìm Đường Tắc An một mình quyết đấu cũng không cần.” Tạ Tường Nghị ảo não thở dài.

Tình yêu nếu có thể dựa vào đánh một trận mà quyết định thắng bại thì tốt rồi, ít nhất thật muốn đánh nhau, cậu cũng không nhất định thất bại dưới tay Đường Tắc An.

Cô vỗ nhẹ cậu một chút, mỉm cười.

Cậu quay đầu nhìn cô, thương tiếc nói:“Không nghĩ cười cũng đừng cười, tôi lại hy vọng bạn muốn khóc thì cứ khóc, phát tiết một chút, đừng ôm buồn mà thành làm hỏng chính mình.”

Cô giật mình, gục đầu xuống.

Nếu có thể, cô cũng muốn khóc lớn một hồi, nhưng từ sau khi Đường Tắc An rời đi, cô sẽ thấy cũng khóc không được.

Ngực giống bị cái gì chặn lại, cổ họng chua xót cùng đau đớn, liền như vậy khóa chặt lại, buồn, chậm rãi chiếm lấy lòng của cô, tình yêu của cô, thanh âm của cô……

Nỗi đau này, cô không biết mất bao lâu mới có thể chữa lành, có lẽ đến chết cũng không hết được……

Một trận gió lạnh thổi qua, làm bay mấy sợi tóc, cô co rúm lại một chút, dựa vào bên hành lang, nhìn lên phía bên ngoài phòng học có vài bóng cây cao.

Tháng mười hai, trên núi hẳn đã là một mảnh khô vàng, trong thành thị lá cây lại còn kiên trì đến một chiếc lá xanh biếc cuối cùng, phảng phất không muốn lìa cành rời đi, biện mệnh cũng muốn chống đến thời khắc cuối cùng……

Đang trong trầm tư, cô đột nhiên nhìn thoáng xuống sân thể dục đối diện với tường vây ở biên dưới tầng cây, có một bóng người cao gầy, đang ngóng nhìn về phía cô……

Cô trừng lớn hai mắt, cả người cứng đờ.

Đó là……

“Húc Hòa, bạn làm sao vậy?” Tạ Tường Nghị thấy cô là lạ, ngạc nhiên hỏi.

Cô không có trả lời, ánh mắt khóa tại bóng người kia, sau đó giống như người điên, dọc theo hành lang chạy như điên.

“Này, Đồng Húc Hòa! Bạn làm sao? Uy……” Tạ Tường Nghị hoảng sợ, lập tức đuổi theo cô.

Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của các bạn học khác, cô lao xuống hành lang, trực tiếp xuyên qua sân thể dục, nhưng là khi cô đi tới phía dưới tầng cây, người kia cũng đã chẳng biết đi đâu.

Cô không ngừng thở gấp, ở mấy người xung quanh hỏi tìm, vẻ mặt lo lắng.

“Đồng Húc Hòa, bạn đang tìm cái gì?” Tạ Tường Nghị cầm lấy vai cô hỏi.

Là anh! Là Đường Tắc An! Anh đến đây!

Cô không thể nói ra tiếng, chính là càng không ngừng tìm kiếm, trái tim đập cấp tốc phồng lên cuồng loạn.

Nguyên lai…… Cô là nghĩ như vậy thấy anh! Rất mong muốn gặp được anh a!

Nhưng là cô không thấy, rõ ràng vừa rồi còn ở đây, lại tránh đi……

Ở nơi nào? Anh ở nơi nào? Nếu không nghĩ nhìn đến cô, anh vì sao còn muốn đến? Vì sao……

Giống như đữa nhỏ không tìm thấy người thân, cô không ngừng đảo quanh qua lại, vẻ mặt kinh hoàng bất lực. Tạ Tường Nghị cũng nhìn không được nữa, xông lên trước bắt lấy cô, nói to:“Bạn không cần tìm! Húc Hòa. Anh ấy không ở nơi này, anh ấy căn bản không có đến, cũng không khả năng đến, là bạn nhìn lầm rồi! Nhìn lầm rồi!”

Cô đột nhiên dừng lại, ngây ngốc ngạc nhiên nhìn cậu.

Đường Tắc An…… Không có tới sao? Người vừa nãy, không phải anh sao?

Tạ Tường Nghị tâm thu lại, nhịn không được đem cô kéo vào trong lòng, đối với vẻ si ngốc của cô có chút tức giận.

“Làm ơn đi, bạn đừng nghĩ đến anh ấy nữa, buông tha chính mình đi!” Cậu gầm nhẹ.

Không cần nghĩ đến anh? Cô cũng không nguyện nghĩ đến a! Nhưng là tâm không chịu khống chế, não không chịu khống chế, tưởng niệm…… Không chịu khống chế.

Cô, sớm không phải là chính mình, hiện tại chúa tể của Đồng Húc Hòa cô, chỉ có Đường Tắc An, chỉ có anh mà thôi!

Nhưng là chúa tể vừa đi, cô cũng thành vật bị đánh mất, không có người nhận thức, trừ bỏ chờ đợi, trừ bỏ tưởng niệm, cô còn có thể làm gì bây giờ? Còn có thể làm gì bây giờ……

Mở miệng ra, một tháng qua yết hầu cô đều phát không ra tiếng, rốt cục khóc lên bi thương trong lòng.

“A……”

Bên ngoài tường vây, Đường Tắc An một thân y phục màu đen, đối diện mặt tường, lẳng lặng đứng, tay phải anh nắm chặt thành quyền, khuôn mặt tuấn tú buồn ngủ, vẻ mặt thống khổ cùng áp lực.

Anh không nên tới, cho dù tưởng niệm đến đau lòng, cũng nên nhịn xuống, bởi vì sau khi nhìn thấy cô, tâm càng đau……

Trời biết anh muốn dùng nhiều khí lực, mới có thể ngăn cản chính mình đi vọt vào ôm lấy Đồng Húc Hòa. Phải dùng sức mạnh của ý chí, mới có thể khắc chế chính mình không ghen tị với Tạ Tường Nghị. Nhưng là anh cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể vụng trộm đến trường học nhìn cô, vụng trộm đứng ở chỗ này, chịu đựng sự dày vò của nội tâm.

Một tháng này anh là như thế nào chống đỡ được, anh không biết, anh chỉ biết là trong đầu anh lúc nào cũng nghĩ đến cô, lo lắng cho cô, không gỡ bỏ xuống được. Từng nghĩ đến tránh mặt cô thì có thể bình tĩnh, sau khi rời đi mới phát hiện, không thấy được cô, so với trước kia  ngược lại càng nhớ mạnh liệt, càng không thể tự kềm chế……

Hoặc là, ngay từ đầu không nên mang cô về ở cùng, nếu anh chỉ nặc danh giúp đỡ cô, như vậy bọn họ sẽ không quen biết, không có cùng xuất hiện, lại càng không yêu thương lẫn nhau……

Đây đều là lỗi của anh, là quyết định sai lầm của anh, nên hại khổ chính mình, cũng hại khổ Đồng Húc Hòa, từng thề muốn đem những thứ cô mất đi toàn bộ trả lại cho cô, nhưng là kết quả là, anh trừ bỏ thương tổn cô, cái gì cũng không làm được cho cô.

Cùng anh ở một chỗ trong khoảng thời gian này, cô chưa từng khoái hoạt……

“Tổng giám đốc, cần phải đi, Lí tiểu thư còn đang chờ anh thử lễ phục.” Giang thư ký đi vào phía sau anh thúc giục.

Anh ngẩn ra, thu lại tâm tư, hơi nhíu mi, xoay người đi hướng xe, cước bộ có phần nặng nề, nhưng lại kiên quyết.

Hiện tại, việc duy nhất anh làm được vì Đồng Húc Hòa, chính là cắt đứt ràng buộc giữa cô và anh.

Anh cùng Lí Thụy Vân kết hôn, sau đó, làm cho Đồng Húc Hòa hoàn toàn quên anh.

Cũng làm cho chính mình hoàn toàn hết hy vọng.

Đường Tắc An muốn kết hôn!

Đồng Húc Hòa ngây ngốc nhìn tin tức trên máy tính, không có biểu tình, cũng không có phản ứng, tâm, sớm đau đến chết lặng.

Trần tẩu không cho cô biết, giấu đi báo chí mấy ngày nay, nhưng là Trần tẩu không biết, tin tức trên máy tính so với báo chí còn nhanh, còn chi tiết hơn.

Hơn nữa, tập đoàn Thịnh Đường coi như là đại tập đoàn tài chính lớn trong nước, truyền thông đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, cố gắng đem gia thế của Đường Tắc An cùng Lí Thụy Vân nhất thanh nhị sở*, lớn hơn nữa là miêu tả hôn lễ này sẽ có bao nhiêu long trọng, bao nhiêu xa hoa……

*nhất thanh nhị sở: phân tích rõ ràng chi li từng chút.

Trong tin tức còn có ảnh chụp nam nữ nhân vật chính mặc thử lễ phục cưới sang trọng dắt tay nhau cùng xuất hiện, thoạt nhìn tựa như vương tử cùng công chúa, môn đăng hộ đối, cũng thực…… Xa xôi.

Kia không phải thế giới của cô, một khắc này cô càng hiểu, cô cùng Đường Tắc An trong lúc đó có bao nhiêu khác biệt.

Cho nên, anh không thể yêu nàng, cô cũng không dám yêu anh.

Run run đem màn hình (máy tính) đóng lại, cô ghé vào trên bàn học, sớm đã bị đau đầu, giờ càng thêm không khoẻ.

Di động ở một bên đột nhiên vang lên chuông báo có tin nhắn, cô chậm rãi ngẩng đầu, cầm lấy di động, là tin nhắn của Tạ Tường Nghị gửi đến.

Bạn có khỏe không? Có cần hay không tôi đi cùng bạn?

Trong mắt cô hiện lên một đám sương, Tạ Tường Nghị thật là một nam nhân thân thiết mà tốt bụng, vì sao cô không thể yêu thương cậu ấy? Vì sao…… Lại tự mình chuốc lấy cực khổ đi yêu thương một người không nên yêu?

Đang muốn trả lời tin nhắn nói cô không có việc gì, nhưng cô lại theo thói quen tính ấn vào hộp thư dự bị, sau đó, chính mình liền giật mình.

Hộp thư dự bị đã lưu trữ đầy mà cô không dám gửi đi, người nhận đều là Đường Tắc An.

Đường Tắc An đưa cho cô di động này, muốn cô có việc thì gọi cho anh. Nhưng cô chưa từng gọi cho anh, chỉ ở trong di động lưu lại một số tin nhắn, sau đó lại giữ nguyên, chưa bao giờ lôi ra.

Trên thực tế, những tin nhắn này nội dung đều giống nhau, chỉ có ba chữ –

Em yêu anh.

Ba chữ này cô vĩnh viễn nói không lên lời, chỉ có thể lẳng lặng khóa ở điện thoại của nàng lý, không thể nào truyền tống.

Mit xin nói một chút về từ “nói không nên lời” thì “nên” có nghĩa là cho nên, thế nên, vì nên, …  Còn “nói không lên lời” thì “lên” có nghĩa là bật lên, thốt lên, đi lên, tiến lên, … Tùy theo trường hợp mà ta lựa từ dùng cho đúng. Đây là hiểu biết và ý kiến riêng thôi, vì Mit nghĩ có thể có bạn sẽ thắc mắc

“Đường Tắc An, Đường Tắc An……” Cô đối với di động, nhỏ giọng gọi, nhớ kỹ, thanh âm đều là vô tận tưởng niệm.

Đột nhiên, như là đáp lại cô, chuông cửa vang lên, cô kinh ngạc ngẩng đầu, tâm đột nhiên nhảy dựng.

Đã trễ thế này, là ai tới? Chẳng lẽ…… Là anh sao?

Kích động lao ra khỏi phòng, đi ra phòng khách, cô dùng sức mở cửa chính ra, lập tức ngây dại.

Không phải anh…… Là Lí Thụy Vân!

“Thật có lỗi, đã trễ thế này còn quấy rầy, bất quá tôi là đến tặng đồ.” Lí Thụy Vân nói xong đi vào phòng khách.

Cô đóng cửa lại, bất an phỏng đoán lí do Lí Thụy Vân đến.

“Tắc An nhưng lại đem này gian phòng ở này tặng cho cô, anh ấy đối với cô thật đúng là tốt đến thế nào, tốt đến làm cho tôi ghen tị nha!” Lí Thụy Vân nhìn quanh này gian phòng cao cấp hơn năm mươi mét vuông, phát ra thanh âm chậc chậc.

Cô không dám tiếp lời, lẳng lặng ngồi ở một bên.

“Tôi nói cho anh ấy, đối với một nữ nhân quá tốt, là thực dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm, cho dù là nữ nhân mới mười tám tuổi.” Lí Thụy Vân xoay người, lợi hại nhìn thẳng cô.

Cô chột dạ co quắp cúi đầu, tổng cảm thấy hôm nay Lí Thụy Vân nói nhiều đến chuyện này.

Chẳng lẽ…… Cô ấy đã phát hiện cái gì sao?

“Tắc An thu dưỡng cô, thuần túy là thuận tình đã gặp cô, cô nếu biết cảm ơn, không nên làm ra những chuyện phiền toái khiến anh ấy khó xử. Cô còn trẻ, về sau sẽ gặp được rất nhiều nam nhân tốt, không cần vội vã đem tình cảm định vị, sau đó xả ra một đống sự tình……” Lí Thụy Vân nói thẳng.

Cô thân mình chấn động, Lí Thụy Vân quả nhiên đã biết……

“Tuy rằng Tắc An cũng chịu ảnh hưởng từ cô, tâm tình có chút lay động, bất quá anh ấy nói với tôi, kia chính là anh ấy nhất thời bị mê hoặc, hiện tại anh ấy đã thanh tỉnh, cho nên quyết định cùng tôi kết hôn.”

Đường Tắc An đối cô chính là nhất thời mê hoặc sao? Nụ hôn cuồng nhiệt kia, ánh mắt thâm sâu, chính là mê hoặc a……

“Anh ấy kỳ thật rất hy vọng cô tham dự, lại không tiện tự mình đến mời, cho nên bảo tôi đến một chuyến, đem thiếp cưới giao cho cô……” Lí Thụy Vân nói xong theo bao da lấy ra thiếp cưới, đưa cho cô.

Sắc mặt cô khẽ biến, Đường Tắc An muốn cô tham dự tiệc cưới của bọn họ?

“Cô hãy đi! Chúng tôi cần sự chúc phúc của cô.” Lí Thụy Vân ra vẻ hào phóng.

Trừng mắt nhìn thiếp cưới khoa trương lóe sáng đến chói mắt, cô thật lâu không thể đưa tay ra tiếp nhận.

Vì sao muốn như vậy? Vì sao lại đem miệng vết thương đã lâu của cô xé rách ra? Anh biết rõ cô sẽ chịu không nổi, biết rõ…… Này căn bản chính là khổ hình……

“Người giám hộ của cô muốn kết hôn, cô không thể vắng mặt đi? Hơn nữa, anh ấy thu dưỡng cô, chữa khỏi mặt cho cô, lại cấp cho cô đi học, làm cho cô nhiều như vậy, cô không thể tự mình đến vì anh ấy mà chúc mừng sao?” Lí Thụy Vân đến gần cô, chờ cô nhận lấy.

Người giám hộ! Đúng vậy, Đường Tắc An là người giám hộ của cô, anh đã vì cô làm rất nhiều, cô nếu không đi, sẽ không đúng với anh.

“Được…… Tôi sẽ đi.” Cô đem thiếp cưới nhận lấy, thấp giọng đáp ứng.

“Tôi đã giúp cô đặt một bộ lễ phục tốt, ngày mai sẽ đưa tới cho cô, cho nên chuyện trang phục cô không cần quan tâm.” Lí Thụy Vân cười có chút biến hoá kỳ lạ.

“Cám ơn.” Ngay cả quần áo cũng giúp cô chuẩn bị tốt, xem ra cô không thể không đi.

“Tốt lắm, tôi phải đi rồi, chúng ta hôn lễ gặp lại.”

Lí Thụy Vân rời đi, lưu lại cô một mình thống khổ mở ra thiếp cưới, nhìn hai người thành một đôi ở bên trong thiếp cưới, tâm địa rối rắm đau đớn.

Cô sẽ đi tham dự hôn lễ của anh, nếu, đây là anh hy vọng……

Nhưng, đây sẽ là lần cuối cùng cô nghe anh an bài, một lần cuối cùng.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 8

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chết Cũng Không Thể Yêu Chương 7