GƯƠNG THẦN CỦA AMORET

Thật là tốt khi chẳng ai cần nhờ cậy đến May Phúc đánh thức mình. Con chó già đã ngủ như chết trong căn phòng dưới lòng đất của bà bếp trưởng.

Nhưng Olivia không bị lôi đi giữa đêm khuya, và Charlie có một giấc ngủ dài yên bình một cách hiếm có. Ông cậu nó, trái lại, cứ trằn trọc bất an.

Không lâu sau khi cô Brown ra về, bốn bà chị của Ông cậu Paton cũng về nhà. Ông đang ở trong phòng mình thì nghe tiếng cửa trước nện một cái rầm, rồi đến tiếng xí xa xí xố trong hành lang. Ông đắn đo xem có nên đi xuống và đối mặt với họ hay không. Cuối cùng ông tự nhủ là mình cần phải xuống. Có thể họ sẽ phớt lờ không thèm nghe ông nói, nhưng ông cần phải cố bắt họ lắng nghe, vì lợi ích của Charlie.

Khi Ông cậu Paton bước vào nhà bếp, ông thấy các bà chị của mình ngồi bên bàn, đang húp một thứ súp trông kinh tởm – nhìn như là súp bạch tuộc. Tất cả đều đang tranh nhau nói và không ai nhìn lên khi ông em của họ xuất hiện. Ông đã lẹ làng tắt đèn đi.

“Ối giời, là nó đấy.”

“Cút đi.”

“Bật đèn lên!” Các bà chị của Ông cậu Paton nhao nhao gầm gừ ông.

“Tôi mà bật đèn lên thì các bà sẽ có mảnh thuỷ tinh trong súp,” Ông cậu Paton nói.

“Thế thì cút đi,” nội Bone nạt.

“Không,” Ông cậu Paton băng tới trạn bát đĩa và thắp lên hai ngọn nến.

“Tao không sao thấy được tao đang ăn cái gì,” bà cô Venetia rít lên.

“Thế còn tốt hơn đấy,” Ông cậu Paton nói, đặt nến lên bàn. “Trông gớm quá.”

Đồng loạt bốn tiếng thở hốc lên điên giận.

“Tôi muốn nói chuyện với các chị,” Ông cậu Paton lôi một chiếc ghế ở đầu bàn ra.

“Nói gì?” Nội Bone lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Về con dâu của bà.”

“Hứ!” Bà tiếp tục sục mặt vào món súp.

“Lạy trời, Grizelda, bà phải nhận thấy chuyện gì đang xảy ra chứ. Sự xuất hiện của tay bá tước – tên thầy bùa – đáng lý ra phải làm các bà choáng váng chứ. Các bà chắc chắn không thể tán thành những gì hắn đang làm đâu - lật tung thành phố lên, bóp vặn tâm trí người ta, đánh cắp mẹ của Charlie.”

“Bá tước Harken ấy, ngài rất hùng mạnh,” bà cố Venetia miệng nói tay sờ bông hồng lụa màu xanh lá cây gắn trên mái tóc đen của mình.

“Rất hùng mạnh,” bà cô Eustacia đệm nhịp đồng ý, vỗ vào chiếc trâm cài màu xanh lá cây trên ve áo mình.

“Rất mạnh,” bà cô Lucritie rờ một bên bông tai thuỷ tinh màu xanh lá cây lủng lẳng đáp trên vai.

Sự chú ý của Ông cậu Paton bị hút về cái lắc tay bằng đá màu xanh lá cây trên cổ tay nội Bone khi bà ta đưa muỗng súp lên miệng. Ông đứng dậy khỏi bàn. “Các bà làm tôi tởm lợm, tất cả các bà,” ông nói.

“Cảm giác tụi này cũng tương tự,” bà cô Venetia gầm gừ.

Ông cậu chộp lấy vai bà chị lớn nhất. “Grizelda, con trai bà đâu?”

“Chết rồi!” Bà nói, vẩy tay ông ra. “Nào, để chúng tao yên.”

“Không phải!” Ông cậu Paton gầm vang. “Tất cả chúng ta đều biết Lyell không chết. Nhưng mà nó ở đâu? Bộ bà không nhận thấy gã bá tước của bà, cái tên thầy bùa lọc lõi ấy, đang cố làm cho Amy quên chồng cô ấy hay sao?”

“Chừng nào Amy còn nhớ tới Lyell, cô ta còn giữ hắn bám víu vào cái thế giới này,” Eustacia, kẻ tiên tri, nói với ông, “Nhưng nếu cô ta quên chồng đi thì một ngày, một tuần, sau đó một tháng, hắn sẽ biến mất vĩnh viễn. Không bao giờ trở lại.”

“Cô nàng đã tháo nhẫn của cô nàng ra rồi,” bà cô Venetia hể hả.

“Đó là bước đầu tiên,” bà cô Eustacia đế thêm. “Bây giờ chỉ có thằng bé mới có thể giữ cho thằng bố nó thoi thóp thôi.”

“Mà nó thì đến mặt cha cũng chả nhớ,” bà cô Venetia mỉm cười độc địa.

“Sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người nếu Lyell Bone bị quên lãng,” bà cô Lucretia nói, liếc nhìn bà chị lớn của mình.

Gương mặt nội Bone trơ như tảng đá.

Ông cậu Paton trơn mắt kinh hãi nhìn họ. “Tôi không thể tin là mình lại được nghe những điều này. Bá tước sẽ đưa cô Amy vào quá khứ, vào tương lai, Ai biết là đi đâu. Ồ, phải rồi, tôi biết về Gương Thần của Amoret. Các bà thật sự muốn Charlie mất cả cha lẫn mẹ sao?”

“Tụi này hết hy vọng vào thằng Charlie rồi,” nội Bone thẳng thừng. “Có thời bọn ta tưởng nó sẽ theo bọn ta, sẽ đặt tài phép của nó vào việc hữu ích. Nhưng nó quá giống thằng cha nó. Giờ thì ta nhận ra rồi. Không ai trong cha con chúng nó muốn theo bọn ta, muốn là một phần trong kế hoạch vĩ đại, kiểm soát thế giới của Ezekiel. Chúng không chịu phục tùng!”

“Bộ các bà không thấy điều đó là đáng tự hào à?” Ông cậu Paton lẳng lặng nói.

“Đồ ngu!” Nội Bone cay cú. “Đừng hòng có tương lai nào cho kẻ bơi ngược dòng nước. Mi cần phải xuôi dòng nếu mi muốn có quyền lực.”

“Xuôi dòng? Huỷ hoại cuộc đời người ta? Đánh cắp con cái người ta? Đó là những gì các người gọi là quyền lực ư?” Ông cậu Paton quay gót và rời phòng, run lên vì kinh tởm.

Tất cả điều này rồi sẽ kết thúc ở đâu? Ông âu sầu tự hỏi khi leo lên những bậc thang tối thui. Những ngón tay ông nắm phải mảnh giấy da dê trong túi áo và ông sực nhớ rằng vẫn còn hy vọng – nếu tìm thấy nhà vua.

Tại học viện Bloor, nguyên một ngày trôi qua mà cả cô Brown lẫn chú Brown đều không thấy đâu. Charlie bắt đầu hy vọng cha mẹ Benjamin đã đổi ý. Có lẽ họ không đang tâm đi do thám bọn trẻ.

Trong Phòng Nhà Vua tối hôm đó chả ai hé răng lấy một lời. Tất cả đều cắm đầu vào làm bài tập, tuyệt nhiên không đứa nào nhìn vào mắt đứa nào. Cứ như thể một cuộc đình chiến ngầm vừa được tuyên bố, mặc dù Charlie biết là điều đó sẽ không kéo dài. Bọn Joshua, Drocas Loom, hai chị em sinh đôi chỉ đang rình chờ cơ hội tốt và đang vận dụng công lực thôi. Còn về Manfred, chắc chắn ai đó sẽ phải trả giá cho bộ mặt sẹo khủng khiếp của hắn.

Asa không ngồi chỗ thường lệ của nó bên cạnh Manfred, mà hơi tách ra một chút. Kể từ khi cái bóng đến đây, Asa có vẻ căng thẳng, cứ thắc tha thắc thỏm... hệt như một con thú trong đàn thú kia, Charlie nghĩ.

Sau giờ làm bài tập, Charlie đuổi theo kịp Tancred và Lysander trước khi hai anh lớn lên tới phòng ngủ chung của họ. “Ngày mai chúng ta gặp nhau ở đâu đó được không?” Charlie hỏi thầm. “Em cần lời khuyên... à, thật ra là cần sự giúp đỡ của các anh.”

“Trong phòng vẽ, trước bữa tối,” Lysander liếc xuôi hành lang. “Manfred tới kìa,” anh hạ thấp giọng.

Charlie bước lùi lại, “Chúc ngủ ngon, Sander! Chúc ngủ ngon, Tanc!” Charlie la to khi hai anh lớn rảo bước đi khỏi.

Charlie biết mình sẽ không thoát dễ dàng như mấy anh. Ngay tiếp theo, nó cảm thấy một bàn tay nặng trịch đè lên vai mình, nóng bỏng. Charlie nhăn lại đau đớn. “Úi da!” Nó ngước lên nhìn thẳng vào cái mặt lỗ rỗ của Manfred.

“Này, này, chống mắt nhìn kỹ đi,” Manfred hằn học. “Đẹp đấy chứ? Ông cậu mày chịu trách nhiệm cho điều này đấy.” Manfred giơ ngón tay chọc vào hai cái sẹo lớn hơn.

Bị rơi vào tình huống đòi hỏi phải khéo léo, Charlie đáng lý ra phải thông cảm với Manfred, nhưng thay vào đó, nó lắp bắp, “Đó là lỗi tại thầy.”

“Tại tao á?” Manfred đục nắm đấm vào vai Charlie.

“Charlie vặn vai thoát ra. Cơn đau xé gan. Y như một que cời nóng rực đâm vào bả vai. “Úi da! Đó là gì vậy?”

“Tao đã bảo mày trước rồi mà, hãy gọi tao là ngài.” Manfred giơ hai bàn tay lên, chĩa lòng bàn tay ra ngoài. “Cái đó là sự đau đớn, Charlie Bone. Hai bàn tay này chứa đầy sự đau đớn. Đừng có trêu chọc tao kẻo lại khiến tao sử dụng chúng nữa bây giờ.”

Charlie nhìn thò lõ vào tấm lưng của Manfred khi gã thanh niên cao nhòng, xương xẩu bước đi khỏi. Vậy là Manfred có một tài phép mới. Hắn đang trở nên giống như Borlath, con trai lớn nhất của Vua Đỏ, kẻ giết chóc bằng lửa. Tốt hết là loan ngay cái tin tức, Charlie nghĩ.

Buổi tối hôm sau, Fidelio xung phong lãnh phần làm Billy mất tập trung trong khi những đúa khác gặp nhau tại xưởng vẽ. Không phải là chúng không tin Billy, mà bởi vì nhiều đứa có pháp thuật vắng mặt quá thì dễ khiến người ta sinh nghi. Thật ra dùng xưởng vẽ làm nơi tụ họp là khá phiêu lưu. Rất có thể Joshua và Dorcas sẽ đột ngột xông vào. Cả hai đứa chúng nó đều ở khoa Hội hoạ, mặc dầu không đứa nào tỏ ra ham thích vẽ.

Charlie là đứa cuối cùng đến họp. Mãi nó mới xoay xở lẻn ra khỏi phòng ngủ chung được, trong khi Billy và Fidelio cãi nhau với Bragger Braine về việc chuột cống ăn đứt chuột đồng.

Nó thấy bọn bạn ngồi bệt dưới đất bên cạnh dãy cửa sổ dài nhìn ra vườn. Một bức tranh của Emma vẽ một con chim lớn đã che khuất bọn nhỏ – đó một bức tranh hết sức đẹp, Charlie xem xét nó dưới ánh sáng từ chiếc đèn bão mới của Lysander.

“Olivia đã kể cho bọn anh nghe về vụ bức tường,” Lysander nói khi Charlie quỳ gối xuống bên cạnh anh.

“Và bầy ong nữa,” Tancred thêm vào, cười tít.

“Em cho rằng bầy ong đã cứu sống em,” Charlie nói.

“Kể từ bây giờ tụi anh sẽ phải để mắt đến em, Charlie à,” Gabriel đề nghị. “Cái thằng Tilpin nhãi ranh đó đã nhất định ăn thua đủ với em rồi.”

Lysander mang theo một quyển sổ tay. Anh đề nghị cả bọn hãy lập bảng phân công để Charlie không bao giờ phải đi một mình trong giờ nghỉ giải lao đầu tiên ngày mai, thứ Năm.” Anh mở quyển sổ ra, đặt xuống đất và viết chữ “thứ Năm” ở trên cùng trang đầu tiên.

“Sander,” Charlie ngập ngừng. “Không phải là em lo lắng cho chính em đâu.”

“Ồ, em phải lo chứ,” Tancred nói.

“Em biết, và dĩ nhiên em cũng hơi sợ, nhưng mẹ em mới thật sự là đáng lo. Bằng cách nào đó em phải lấy cho được Gương Thần của Amoret. Nếu không thì em... em...”

“Không thì bồ làm sao?” Emma nhẹ nhàng hỏi.

“Em nghĩ cái bóng sẽ bắt mẹ em ra khỏi thế giới này. Hắn có thể đi chu du bằng chiếc gương, giống kiểu như em vậy. Mẹ em đã bị hắn ếm bùa rồi; mẹ đã quên mặt ba em, mẹ không bao giờ ở nhà; lần cuối cùng em gặp mẹ, mẹ đã nhìn sượt qua em, như thể em không tồn tại vậy.”

Lũ bạn của Charlie lộ vẻ khiếp hãi đến nỗi nó ước chi mình thu lại được những lời vừa nói. Nỗi kinh hoàng dường như đã cướp sạch lời nói của bọn trẻ con, mãi cho đến khi Olivia cất tiếng, “Để tớ làm cho!”

Cả bọn nhìn con nhỏ, và Lysander hỏi, “Làm gì?”

“Để em lấy chiếc gương cho,” Olivia nói, mặt rạng rỡ.

“Em thậm chí còn không biết nó ở đâu cơ mà,” Tancred bảo.

“Chỗ nào có hắn là có nó, đúng chưa nào?” Olivia nói với giọng thực tế. “Charlie bảo bá tước Harken Badlock giờ là quản lý mới của Vương Quốc. Ờm, em biết chắc chắn rằng người chủ cũ sống trong một căn hộ sa hoa ở trên tầng chót của cửa hàng.”

“Vậy em định làm gì? Nẫng chiếc gương ngay trước mũi hắn ư?” Tancred nói. “Đó là chưa kể em có vào được căn hộ gác mái đặc biệt của hắn hay không đấy, khi mà nó được hai tên tay sai đắc lực canh gác nghiêm ngặt suốt đêm ngày.”

“Đừng có giễu đi, Tancred Torsson,” Olivia phản đối kịch liệt. “Chắc chắn em sẽ đợi đến chừng nào tên bá tước đi khỏi. Thể nào hắn cũng sẽ đưa mẹ của Charlie đi du hí cuối tuần trên chiếc limo bóng lộn đó mà.”

“Trông bồ sẽ chẳng ăn nhập gì với Vương Quốc, Liv à,” Charlie nhận xét. “Mình không nói là bồ không bảnh, hay là gì gì, nhưng có điều...”

“Thế mới là chỗ cho mẹ tớ xông vào,” đôi mắt xám của Olivia long lanh phấn khích. “Mẹ tớ mê làm cái gì đó đại loại như thế này chết đi được. Vừa rồi mẹ tớ cũng mới vào một vai gớm ghiếc như thế đấy. Tụi mình sẽ có được coi một màn ngoạn mục. Tin tớ đi. Trông mẹ tớ sẽ cực kì rực rỡ. Đội ngũ nhân viên ở Vương Quốc sẽ lăng xăng xoắn xuýt để làm cho mẹ tớ hài lòng. Tớ sẽ lẻn vô trong khi họ còn đang cúi chào với lại quỳ gối.”

Một quãng im lặng trong khi cả bọn tiêu hoá kế hoạch của Olivia.

“Mình nghĩ ý này tuyệt vời đấy,” Cuối cùng Emma nói.

Tất cả tán đồng.

“Chỉ có một điều,” Lysander nói, “em sẽ để cái gương ở đâu khi mà, à nếu mà em lấy được nó?”

“Nhà em,” Olivia đáp gọn lỏn. “Charlie có thể gặp em ở đó.”

“Tớ nghĩ bọn mình cũng sẽ tới đó luôn,” Lysander nhìn Tancred và Garbiel.

“Tất nhiên,” Tancred nhất trí.

Garbiel gật đầu sốt sắng.

Nguyên đám đứng lên, duỗi cánh tay và ngo ngoe những cẳng chân bị chuột rút vì ngồi lâu. Nhưng Lysander không để cho cả bọn đi về mà chưa lập kế hoạch phân công bảo vệ Charlie. Mỗi phút của mọi giờ nghỉ giải lao đều phải được tính đến. Fidelio sẽ được thông báo về nhiệm vụ của mình trong kế hoạch, ngay khi tụi nó tìm gặp riêng được cậu chàng.

Charlie hơi ngại ngùng trước toàn bộ sự sắp xếp này. Thật xấu hổ khi nghĩ mình không thể tự bảo trọng được cái thân mình. Song, cũng dễ chịu lắm khi biết mỗi bước chân ra ngoài nó sẽ không phải chỉ có một mình.

Kế hoạch của Olivia đầy ắp những nguy hiểm. Có rất nhiều kẽ hở khiến vụ việc có thể chệch choạc, nhưng mà, kỳ nghỉ cuối tuần đã cận kề, tinh thần Charlie đang phấn chấn hơn bao giờ hết. Vụ việc phải thành công. Không thể nghĩ tới thất bại.

Chẳng đứa nào phải biết tính sao với Billy. Thằng nhỏ không muốn ở thêm một cuối tuần nữa trong Học viện Bloor, nhưng nhà của Charlie không phải là nơi tá túc dễ chịu, với một bà ngoại bị đông cứng trong bồn tắm và một bà mẹ bị bùa mê khuất phục. Ngoài ra, không ai nghĩ được tài phép của Billy có thể giúp ích gì cho chiến dịch quá bất trắc này. Thằng bé chỉ tổ vướng chân vướng cẳng mà thôi.

“Billy có thể ở nhà mình,” Emma đề nghị. “Mình không nghĩ mình hữu ích gì nhiều trong vụ này.”

Billy rất háo hức với viến cảnh nghỉ cuối tuần tại tiệm sách cô Ingledew. Không có chó cãi nhau với Rembrandt, chỉ có con vịt hiền lành để trò chuyện. Và dì của Emma lại là một đầu bếp xuất sắc.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 18 phần 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Charlie Bone và nhà vua ẩn mình (Tập 5) Chương 18 phần 1