CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGUỜI BỊ BẮT GIỮ

Vào sáng chủ nhật, Palton Yewbeam ngồi trong một cái xe hơi đậu bên ngoài bệnh viện. Nó là một ngày bão tố mù mịt nhưng không có liên quan gì đến Tancred Torsson, lúc này đang xem một trận đá bóng với bạn nó, Lysander.

Palton đeo kính râm như thường lệ, nhưng một bài báo đập vào mắt ông khiến ông nhảy lên mạnh đến nỗi nó trượt khỏi mũi và rơi xuống. Palton đang đọc bài báo viết về một nơi mà ông biết từ khi còn nhỏ, một nơi để ông phải nhớ đến với sự kinh hoàng.

Đây là những gì ông đọc được:

“Một buổi tiệc mừng đã được tổ chức tại làng Yorwynde ngày hôm qua. Vào sáng thứ ba, ông hiệu trưởng Tantalus Wright và người đưa thư Vincent Ebony đã trở về nhà sau khi đã biến mất ba tuần lễ liền. Họ kể rằng họ đã bị giam cầm trong lâu đài của nhà Yewbeam, một nơi mà đã có nhiều tai tiếng về những rắc rối trong quá khứ.

Hai người đàn ông đã phải sống trong tình trạng nửa mê nửa tỉnh, không thể nói, không thể cử động. Cả hai thú nhận rằng họ có cảm giác như là tâm trí của họ đang bị sử dụng. Họ đã trải qua nhiều giấc mơ kì lạ trong đó họ bị bao vây bởi những đứa trẻ trong những bộ áo choàng nhiều màu sắc.”

“Chúa ơi!” Palton dí tờ báo vào sát mặt.

“Ông Wright nói rằng họ có vẻ như đã bị giam giữ trong trạng thái sinh học lơ lửng và vì thế không phải chịu đói khát gì. Ông cũng nói rằng ông có nghe thấy tiếng bước chân phía trên chỗ họ bị giam giữ. Một hay hai lần, ông nghe tiếng gọi và đôi khi chỉ là tiếng ngâm nga. Ông ấy cho là còn có một tù nhân thứ ba nữa trong tòa nhà.

Vào sáng thứ ba, ông Ebony và ông Wright đã được thả một cách không thể giải thích được. “Tự nhiên nó đến,” ông Ebony nói. “Chúng tôi có thể cử động, có thể nói chuyện. Chúng tôi ra cửa và rồi thoát ra ngoài. Tuy thế tôi không biết người kia có thoát ra được hay không.”

***

Trong bệnh viện, Charlie, Billy, Fidelio, Emma và Olivia đang tiến đến phòng bệnh nơi Gabriel đang điều trị.

“Năm đứa nhóc?” người y tá trực nói. “không. Thế là quá nhiều. Ở đây chỉ cho phép ba đứa vào một lần thôi.”

“Chúng ta sẽ đợi bên ngoài chứ, Olivia?” Emma nói.

“Được thôi,” Olivia đáp, “dù sao mình cũng không chắc là mình muốn thấy mấy đứa con trai bệnh hoạn ấy.” Nó gần như đã lấy lại phong độ với váy nhung màu cam, ánh bạc ở trên và tóc được kín đáo xịt keo màu hồng.

“Tụi mình đi nào,” Charlie nói với hai đứa kia.

Gabriel đang ngồi trên giờng bệnh, trông tiều tụy và xanh xao. Nó nở một nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ khi thấy mấy đứa bạn của mình. Tụi nó tiến đến cạnh giờng. Fidelio là đứa thoải mái nhất. “thế nào rồi nhóc?” nó hỏi khi nắm lấy cái bàn tay trắng xanh của Gabriel.

Charlie chỉ nhăn nhó. Bệnh viện khiến nó căng thẳng. Chúng quá sạch, quá ngăn nắp và quá yên tĩnh.

Billy đang gặp rắc rối với mấy cái túi. Khi được thả ra khỏi học viện Bloor vào thứ sáu, nó cứ khăng khăng lấy con chuột Rembrant về từ quán cà phê Thú Kiểng. Charlie đã bảo nó phải cất giấu con chuột cẩn thận nếu không muốn tìm thấy nó trong món súp của bà nội Bone. Vì thế Billy giấu nó trong một cái túi và một con chuột khác ở trong túi kia.

Con chuột này là ý kiến của bà Silk. Bà ấy nghĩ nó sẽ giúp Gabriel mau chóng bình phục. “Gabriel chỉ mong mình có thể nghe được con chuột nói gì,” bà ấy bảo Billy.

Billy lê bước lại gần Gabriel và đặt con chuột lên tấm khăn trải giờng trắng-gì-mà-trắng-thế.

“Rita!” Gabriel hồ hởi reo lên, nâng con chuột lên áp vào má. “tao yêu mày lắm, Rita!”

Rita chỉ kêu vài tiếng choe chóe.

“Nói cho anh biết nó đang nói gì đi, Billy,” Gabriel nài nỉ.

Billy lại lâm vào tình huống khó xử. Con Rita rõ là đang chửi rủa. Giữa những tiếng chửi rủa đó, nó càu nhàu, “ta đang ở đâu thế này? Ai lại mang ta đến chỗ chết tiệt này vậy hả?”

“Nó nói là nó cũng yêu anh lắm,” Billy bảo.

“Ôi, Rita, mày là con chuột đáng yêu nhất thế giới!” Gabriel gào lên.

Một tiếng hét thất thanh chợt vang lên từ thằng bé ở giờng kế bên. “cô y tá ơi! Nó đang ôm con chuột kìa! Có chuột ở đây!”

“CÁI GÌ?” một giọng nói nghiêm khắc vang lên.

Billy chộp lấy Rita, và ba đứa nó chạy hộc tốc ra khỏi phòng bệnh, trong khi những tiếng la ó “Chuột! Chuột!” “Thật là ghê tởm!” “Đâu? Đâu? Mình muốn thấy nó!” theo chúng ra tận hành lang.

Nhưng lớn hơn tất cả những tiếng la ó ấy là tiếng cười của Olivia.

---HẾT---

{Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại . .com - gác nhỏ cho người yêu sách}

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Mai – Hải Băng – Tiểu Bảo Bình

(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)​
Loading...

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Charlie Bone và lâu đài gương (Tập 4) Chương 21 (Hết)