Sớm hôm sau, Tần Tiểu Mặc chạy đến thị cục báo danh.

Cục trưởng là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, người không béo mập, rất khoẻ mạnh, vừa thấy là biết bình thường có rèn luyện thường xuyên, nhìn có hơi khó nói chuyện, rất nghiêm túc. Thời điểm Tần Tiểu Mặc nhìn thấy hắn lập tức hợp thời mà nhớ tới Diệp Tử, bộ mặt hai người này đều lạnh lùng thật sự rất giống.

"Cục trưởng, Tần Tiểu Mặc đến báo danh." Tần Tiểu Mặc đứng thẳng tắp, hành lễ với cục trưởng.

"Ừ, không cần giữ lễ tiết, ngồi đi." cục trưởng Lâm gật gật đầu, trong mắt lộ ra một tia vừa ý đối với Tần Tiểu Mặc. Đứa nhỏ này thoạt nhìn rất có kỷ luật, thật không hỗ là xuất thân chính quy, mới đầu hắn còn sợ Tần Tiểu Mặc bởi vì đi cửa sau vào cho nên sẽ lười nhác.

"Vâng, cục trưởng." Tần Tiểu Mặc ngồi xuống.

"Tiểu Tần a, hôm nay là ngày đầu tiên ngươi đến thị cục chúng ta, ta đơn giản đem tình huống giới thiệu một chút cho ngươi hiểu, cụ thể thì lát nữa đội trưởng hoặc là đội phó sẽ nói cho ngươi biết ."

"Cục chúng ta có bốn đội, phân biệt là càn quét tệ nạn, đội tập kích buôn lậu, đội trọng án và đội chống tham nhũng. Ta cho ngươi vào đội 2, thanh tra nói chuyên ngành của ngươi cùng cái này có liên quan, học rất khá, ta tin tưởng hắn, cũng hy vọng ngươi sẽ không làm ta thất vọng."

"Cục trưởng, ta sẽ không để cho ngài thất vọng ." Tần Tiểu Mặc đứng lên, cam đoan nói.

"Vậy là tốt rồi, đi thôi, ta dẫn ngươi đi xem phòng làm việc."

Cục trưởng đứng lên, tính dẫn Tần Tiểu Mặc đi văn phòng đội 2, bỗng nhiên giống như nhớ tới cái gì, nghiêng đầu qua nói với Tần Tiểu Mặc : "Ta họ Lâm, Lâm Giản."

"Lâm cục."

"Ừ."

Tổ tập kích cách văn phòng cục trưởng cũng không xa, đi hết hành lang, quẹo qua một cái liền tới, lúc hai người vào văn phòng, đồng nghiệp trong tổ đều đang vội vàng. Nhìn thấy cục trưởng tất cả mọi người đều dừng tay lại.

"Cục trưởng."

"Cục trưởng."

"Cục trưởng buổi sáng tốt lành."

Lâm cục hướng bọn họ gật gật đầu. Mọi người lại cúi đầu làm chuyện của mình.

Có hơn hai mươi người, đều là nam, Tần Tiểu Mặc liếc mắt một vòng, thật sự không có nhìn thấy nữ nhân nào.

"Hoàng Hạo, ngươi lại đây." Cục trưởng kêu một người nam còn trẻ ngồi trên bàn làm việc ở cạnh cửa. Tần Tiểu Mặc nghĩ thầm, đại khái có lẽ là đội trưởng, không nghĩ tới đội trưởng trẻ tuổi như vậy.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tần Tiểu Mặc, Hoàng Hạo chính là đội trưởng đội 2.

"Hoàng Hạo, đây là Tiểu Tần, về sau ở đội 2 của các ngươi. Hướng dẫn cho tốt." Cục trưởng vỗ vỗ bả vai Hoàng Hạo.

"Vâng, cục trưởng ngài yên tâm."

"Tiểu tần, đây là đội trưởng của ngươi. Đừng thấy trẻ mà coi thường, chính là người đánh tự do giỏi nhất cục."Cục trưởng cười nói.

"Đội trưởng! Tần Tiểu Mặc báo danh."

"Ừ, hãy làm cho thật tốt nhé." Hoàng Hạo gật gật đầu, cười tủm tỉm nói.

"Tốt, vậy các ngươi trò chuyện đi, ta đi về trước ."

"Cục trưởng đi thong thả."

Nhìn cục trưởng rời đi rồi, Hoàng Hạo mới quay qua mọi người.

"Đến đây đến đây, mọi người ngừng việc, ta giới thiệu một chút!" Hoàng Hạo vỗ vỗ tay, đem lực chú ý của các đồng nghiệp đều tập trung sang hắn.

"hôm nay là ngày đầu tiên Tần Tiểu Mặc đến đội chúng ta báo danh, về sau cũng chính là một đóa hoa trong đội chúng ta a. Các ngươi đều phải chiếu cố nàng." Hoàng hạo cười nói.

"Đó là đương nhiên rồi, đội 2 của chúng ta lâu rồi không có em gái xinh đẹp nào tới a, buổi tối tổ chức một buổi hoan nghênh thấy thế nào?" Một người hơi béo đề nghị.

"Đúng đúng."

"Được, đêm nay tan việc chớ đi về a."

"Haizz, Tiểu Tần, buổi tối ngươi không có việc gì chứ ?" Hoàng Hạo quay qua hỏi.

"Không có." Tần Tiểu Mặc cười cười, lắc đầu nói.

"Tốt rồi, vậy đêm nay ."

"Tất cả mọi người trở về làm việc đi. Tiểu Đàm, vừa rồi nhận được báo án, nhà ga phát hiện kẻ tình nghi, ngươi cùng Đại Đàm đi xem." Đại Đàm, Tiểu Đàm, thoạt nhìn như là anh em sinh đôi, tuy một ột thấp, nhưng bộ dáng không khác bao nhiêu.

"Tiểu Tần, ngươi lại đây đi, ta nói với ngươi về chuyện công tác." Hoàng Hạo nói với Tần Tiểu Mặc.

"Tốt"

"Đây là bàn làm việc của ngươi, chốc lát ta kêu người giúp ngươi thu dọn một chút."

"Không cần đâu đội trưởng, tự mình ta có thể thu dọn."

"Cũng được." Hoàng Hạo có ấn tượng rất tốt với Tần Tiểu Mặc, lúc nhìn nàng, khóe miệng vẫn luôn lộ vẻ tươi cười.

"Đội chúng ta có ba nữ, công việc cũng tương đối đơn giản, chỉ là tiếp điện thoại báo án, kí án tử, nhưng khi nhân lực không đủ khả năng cũng phải đi hiện trường vụ án."

Tần Tiểu Mặc nhíu mày, như thế nào tới đây vẫn là làm công tác bàn giấy. Tuy có chút bất mãn, nhưng Tần Tiểu Mặc không có mở miệng, một hơi ăn thì không mập mạp liền được, chuyện này chưa cần gấp.

"Mỹ Lăng và Hiểu Hiểu ra ngoài hỗ trợ còn chưa có trở lại, chờ các nàng trở về ta giới thiệu nhóm các nàng với ngươi."

"Được."

"Tiểu Tần, ta nghe cục trưởng nói qua, ngươi là xuất thân chính quy, có học qua đánh nhau không?"

"Không có, nhưng ta là đệ nhất đánh nhau ở đại học." Tần Tiểu Mặc nói lên chuyện này rất là kiêu ngạo.

Nếu Diệp Tử nghe được lời này khẳng định sẽ không tin tưởng , cô bé này đi thang lầu cũng bị té, cư nhiên lại đạt giải nhất đánh nhau ở trường sao?!

"Không tồi, vậy ngươi có hứng thú theo chúng ta cùng đi ra ngoài làm việc hay không?"

"Có!"

"Ừ, vậy đến lúc đó ta sẽ sắp xếp, tạm thời ngươi vẫn là cùng Hiểu Hiểu các nàng làm một đoạn thời gian đi."

"Tốt quá. Cảm ơn đội trưởng."

Tần Tiểu Mặc thu dọn xong bàn làm việc đã là một tiếng trôi qua, Hiểu Hiểu và Mỹ Lăng cũng không có xuất hiện, giữa trưa Tần Tiểu Mặc bị một đám đồng nghiệp nhiệt tình sống độc thân kéo đi dùng cơm. Mọi người rõ ràng rất hiếu kỳ, vây quanh Tần Tiểu Mặc cười ầm ầm. Vốn đội 2 rất ít con gái, lại còn có bạn trai hết, thật vất vả lại xuất hiện một cô gái nhìn qua rất tốt, bọn họ có thể không nháo cả lên sao.

Tần Tiểu Mặc tính cách thoải mái , giờ ăn cơm trưa liền cùng mười mấy đồng sự xưng huynh gọi đệ , còn nhận đội trưởng làm sư phụ, làm Hoàng Hạo rất cao hứng, miệng cười không thể rộng hơn được nữa.

Cơm nước xong, Tần Tiểu Mặc liền quay về văn phòng lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Diệp Tử. Vài ngày không thấy, nàng nhớ Diệp Tử đến dạ dày đều đau.

【 chị Diệp, hôm nay em đi báo danh , trong đội hơn hai mươi người nam , ngoài em còn có ba người nữ, bất quá đồng nghiệp đều tốt lắm, em còn nhận đội trưởng làm sư phụ, đại khái ít lâu sau có thể tiếp nhận vụ án.】

Chỉ chốc lát sau, Diệp Tử trả lời lại tin của Tần Tiểu Mặc.

【 ừ, coi chừng bị ăn đậu hũ. 】< ăn đậu hũ ~ chiếm tiện nghi ~ bị dê >

Tần Tiểu Mặc nhìn tin nhắn của Diệp Tử, xì một tiếng liền nở nụ cười, chị Diệp sao lại lo lắng chuyện này...Bất quá trong lòng Tần Tiểu Mặc rất ngọt ngào, này có phải đại biểu chị Diệp cũng có chút thích nàng hay không?!

Nhưng tin nhắn kế tiếp làm Tần Tiểu Mặc hoàn toàn cười không nổi .

【 lúc nhận vụ án em nên cẩn thận một chút, đừng lại té cầu thang, đội trưởng còn chưa đủ quan tâm chăm sóc cho em đâu. 】điều Diệp Tử lo lắng kỳ thật không phải dư thừa ...


Ý Kiến

web mày đọc truyện đầy đủ hơn thích
scs

truyện này kết thúc SE hay HE vậy...ai pit ns mik vs
nguyễn hữu lịch

Đang tính đọc. Ae cho mình hỏi có thấy hay ko
nguyen duy toan

chưa đọc xin ý kiến nhận xét
DevelopedByKudanh

cac ban oi, may thang roi van chua co chuong moi roi
Phạm Trung Bình

truyên hay lắm t/g ơi
Huỳnh Lê Kiều My

Chuyện này khoảng bn chap ắ mb
đỗ huy kính

đăng nhanh lên đi bạn ơi, truyện ra chậm thế
CoryefMiller

có truyện đọc rồi, cảm ơn ad nhiều lắm
Do Kim Minh Phuc

có ai có truyện hay đọc ko vậy cho lick với
luu ngoc hai

Loading...

Đọc Tiếp Chương 17

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi Chương 16