"Chị đừng nóng giận, nếu chị mất hứng, coi như em cái gì cũng chưa nói được không."

Diệp Tử nhìn biểu tình mất mát của Tần Tiểu Mặc, cảm thấy rất kỳ quái, cô có biểu hiện ra bộ dáng tức giận sao, cô hoàn toàn không có giận a...

"Chị chỉ là muốn biết vì cái gì em lại quan tâm chị như vậy, không có giận." Với loại chuyện này Diệp Tử chỉ có thể thẳng thắn nói ra.

"Như vậy a, không giận là tốt rồi..." Tần Tiểu Mặc đã biết ý tứ Diệp Tử, nhất thời trên mặt lại hiện lên tươi cười.

"Vì cái gì?" Diệp Tử lại hỏi một lần nữa.

"Chị cảm thấy sao?" Tần Tiểu Mặc hỏi ngược lại.

Diệp Tử lắc lắc đầu, nếu cô biết sẽ không hỏi Tần Tiểu Mặc .

"Em cũng không biết." Tần Tiểu Mặc tựa đầu vào vai Diệp Tử, thấy nàng không có đẩy mình ra, liền được nước lấn tới bắt đầu cọ sát.

"Đừng cọ, nhột" Diệp Tử bị Tần Tiểu Mặc cọ làm cho buồn cười, Tần Tiểu Mặc âm thầm cười cười, thì ra nơi chị Diệp mẫn cảm là ở cổ. Cứ như vậy, Tần Tiểu Mặc cọ càng lợi hại hơn , đến khi làm cho Diệp Tử ngã xuống giường.

"Ngừng...ngừng lại..." Diệp Tử cười đến thở không được. Cho dù là cười như thế, cô cũng mang theo một tia rụt rè cùng dịu dàng, khiến Tần Tiểu Mặc tim đập thình thịch.

"Chị Diệp..." Tần Tiểu Mặc ngừng động tác, nhìn thẳng Diệp Tử.

"Huh?" Diệp Tử cố gắng ngồi dậy, miệng còn hàm chứa ý cười, khoé mắt vẫn còn hơi đọng nước mắt vừa mới cười ra.

Cứ như vậy không hề dự liệu , Tần Tiểu Mặc nhẹ nhàng chạm vào môi Diệp Tử.

Diệp Tử đang cười nhưng bởi vì cái hôn khẽ của Tần Tiểu Mặc, thay thế tươi cười chính là khiếp sợ.

"Em..." Diệp Tử muốn nói cái gì, lại bị Tần Tiểu Mặc ôm chặt lấy, cuối cùng cô cũng mất đi ngôn ngữ, ngây ngốc mà tiếp thu cái ôm ấm áp, nghĩ muốn mở miệng, nhưng lại không biết mở miệng có thể nói ra cái gì.

"Tốt lắm, trở về phòng ngủ ngon đi thôi..." Tần Tiểu Mặc buông lỏng tay ra, lôi kéo cô đứng lên, nhẹ nhàng đẩy cô ra ngoài cửa.

Diệp Tử cư nhiên không có bất luận cái gì dị nghị, vô cùng nghe lời theo Tần Tiểu Mặc đi ra ngoài.

"Của chị!"

Tần Tiểu Mặc gọi lại Diệp Tử, cầm lấy ly sữa trên bàn, sau đó đem ly sữa nhét vào tay cô.

"Ngủ ngon, mơ đẹp."

Thẳng đến đi trở về phòng, sau đó uống hết sữa, Diệp Tử cũng chưa kịp phản ứng mới vừa rồi là xảy ra chuyện gì, cô chỉ có hảo cảm với Tiểu Mặc, xem Tần Tiểu Mặc như em gái, tuy nàng vẫn luôn nói thích mình, cũng rất săn sóc mình, thực quan tâm chính mình, nhưng cô chưa từng nghĩ qua Tần Tiểu Mặc đối với mình là ý tứ kia.

Tần Tiểu Mặc là người Trung Quốc, tương đối bảo thủ, hôn môi không phải tỏ vẻ lễ phép, điểm ấy cô khắc sâu mà hiểu được, đêm nay nếu Tần Tiểu Mặc hôn môi thầm nghĩ cho cô một cái tin tức, thì phải là tình cảm của nàng đối với cô cũng không đơn giản như cô từng nghĩ.

Vì thế... Một đêm không ngủ.

Sáng ngày thứ hai, Tần Tiểu Mặc đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua nàng làm ra chuyện hoang đường gì, ảo não dúi đầu vào trong chăn, Tần Tiểu Mặc thật muốn rống to "Chết tiệt kìm lòng không được!" Rõ ràng thời cơ chưa tới, thời cơ chưa tới a...

" em lại nổi điên cái gì, nhanh chóng đứng lên. Ăn xong bữa sáng chị đưa em về nhà thu dọn đồ đạc." Diệp Tử đứng ở cửa phòng, mặt bình thản nói.

Tuy rằng cô vẫn là mặt không đổi sắc, nhưng Tần Tiểu Mặc cảm thấy cô đang giận. Đương nhiên, có giận cũng là bình thường , ngày hôm qua tự nhiên bị mình hôn một cái, đổi là người khác cũng sẽ giận thôi.

"Èo" Tần Tiểu Mặc chột dạ mà lên tiếng, sau đó từ trên giường đứng lên. Vốn là nghĩ muốn cùng Diệp Tử xuống lầu , không nghĩ tới Diệp Tử nói xong liền quay đầu đi rồi.

"Xem ra đã thực nổi giận, nóng vội không được, về sau đánh chết cũng không phạm loại này sai lầm ." Tần Tiểu Mặc than thở nói.

Ăn xong điểm tâm, Diệp Tử liền đem Tần Tiểu Mặc nhét vào trong xe, một câu cũng không nói.

" chị Diệp ..."

Diệp Tử đã muốn trầm mặc.

"Chị Diệp ..."

Im lặng là vàng.

"Chị Diệp ..."

"Để làm chi." nhịn không nỗi, Diệp Tử rốt cuộc phun ra ba chữ.

"Cuối cùng cũng chịu nói rồi, chị có giận thì cứ giận nhưng vẫn nên chú ý thân thể, hôm qua em đã nói với chị cái gì, chị còn nhớ rõ không? A Mai mỗi ngày sẽ làm cơm trưa mang đến cho chị." Tần Tiểu Mặc trước khi đi lại dặn Diệp Tử một phen, nữ nhân này với người bên ngoài quá mức sắc bén, mạnh mẽ, ngay cả thân thể của mình cũng không chịu chăm sóc tốt. Nàng thật đúng là không buông được, phi thường không buông được...

"Ừ" Diệp Tử khẽ ừ, xem như đáp ứng rồi.

Diệp Tử lái nhanh, không đến nửa tiếng liền tới Tiêu gia, Diệp Tử dừng xe bên ngoài, không lái vào cổng. Tần Tiểu Mặc mở cửa xe.

"Chị Diệp, tối hôm qua... Thực xin lỗi." Thấy Diệp Tử không nghĩ muốn trả lời mình, Tần Tiểu Mặc liền nhấc chân xuống xe.

Diệp Tử nhìn Tần Tiểu Mặc cùng quản gia đi vào rồi, cô cũng không có lập tức lái xe đi. Mà là nhìn mấy cái cây già đang lay động trong vườn nhà Tiêu gia, trầm ngâm suy nghĩ, tự hỏi hồi lâu.

*************

Tiêu gia

"Haizzz.....Như thế nào nhanh như vậy phải trở về rồi, qua đây cũng chưa ở bao nhiêu ngày." Tiêu gia gia nhìn cháu gái thu thập hành lý, không ngừng thở dài.

"Tuy rằng cùng con gái Diệp gia có quan hệ tốt đẹp là rất tốt, chính là ngươi cũng không nên cứ ở nhà người khác a."

"Gia gia, về sau con rảnh liền bay qua gặp gia gia." Tần Tiểu Mặc quay qua nói với Tiêu gia gia.

"Haizz... Hôm nào cũng dẫn theo mẹ ngươi qua đây, đã lâu không gặp nàng, ta cũng nhớ. Đều là do ba ngươi làm chuyện đáng thất vọng, nhìn hắn làm ra cái gì chuyện tốt." Tiêu gia gia nhíu mày, quải trượng chống lên sàn nhà.

Thật sự là tức chết hắn , đứa con bất hiếu, nhớ tới sẽ tức giận, có tiền đi học người khác ngoại tình, cư nhiên còn có con rơi. Trọng điểm làm hại ông nghĩ nhớ cháu gái còn phải gọi nàng về từ ngàn dặm xa xôi.

"Gia gia, đừng nóng giận , mấy năm nay con và mẹ có cữu cữu giúp đỡ, cuộc sống cũng rất tốt." Tần Tiểu Mặc an ủi Tiêu gia gia.

"Khá lắm tiểu quỷ! Ngươi nghĩ ta không biết, hai người các ngươi ở một căn nhà nhỏ như vậy, mua thức ăn cũng tiết kiệm, đem ngươi dưỡng thành bộ dáng nhỏ gầy này. Mẹ ngươi cũng vậy nữa, cứng như vậy để làm chi, tiền này là của ta cũng không phải của cái tên xấu xa kia."

"Gia gia, không có gì ... không phải lúc nào cũng phải thịt cá thì ngày mới vui vẻ. Tiết kiệm ít tiền cũng đủ sống. Hiện tại con lại đi ra kiếm tiền , kinh tế trong nhà càng ngày càng tốt, sang năm có rảnh con cũng tính dẫn mẹ đi ra ngoài du lịch ." Tần Tiểu Mặc cười tủm tỉm nói, hình cảnh tiền lương rất cao , phúc lợi cũng tốt.

"Haizz, chính là đáng thương anh của ngươi, từ nhỏ đã không có cha mẹ bên người."

"Dạ... Mẹ có đôi khi buổi tối cũng trốn trong chăn trộm khóc, nghĩ nhớ anh hai mà không gặp được, chỉ có cầm ảnh chụp nhìn." Tần Tiểu Mặc nhớ tới cuộc sống khi còn bé, cũng hiểu được lòng có chút chua xót, tiền thiếu không tính là gì, cần kiệm đủ sống, chỉ có điều mẹ con nàng đều nhớ anh hai, nhất là mẹ, buổi tối thường xuyên giấu nàng khóc, nhưng thật ra nàng đều biết. Loại tình huống này thẳng đến khi anh hai trưởng thành tiếp nhận công ty về sau mới thay đổi. Sau khi trưởng thành Tiêu Nhuận có tiền cũng dành thời gian bay trở về Trung Quốc thăm các nàng.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 14

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi Chương 13