Ăn trưa xong, Diệp Tử dẫn Tần Tiểu Mặc ra khỏi công ty. Bữa cơm này cô ăn rất ngon, Tần Tiểu Mặc thật sự có tài nấu ăn, tuy rằng không quá tinh tế, nhưng làm món ăn gia đình bình thường như vậy đã là tốt lắm.

"Chị Diệp, chị đã đi dạo phố thế này với ai chưa ?" Tần Tiểu Mặc kéo tay Diệp Tử, hai người bước chậm bên nhau trong không khí tràn ngập lãng mạn ở Anh.

"Cũng có vài lần, với khách hàng." Diệp Tử nhíu mày nghiêm túc ngẫm lại, cô không có thời gian đi dạo phố, không có bạn bè, trừ bỏ ba cô thì không còn người thân nào.

"Như vậy, em có phải hay không là người đầu tiên chị đi dạo cùng." Tần Tiểu Mặc cười tủm tỉm hỏi. Diệp Tử hơi buồn cười, rõ ràng mình dẫn nàng đi dạo, hiện tại đổi ngược thành nàng bồi chính mình. Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng Diệp Tử vẫn học bộ dáng của Tiểu Mặc mà tủm tỉm cười, gật đầu "Ừ".

Oxford là phố mua sắm hàng đầu ở Anh, hàng năm thu hút hàng trăm ngàn du khách đến ngắm cảnh mua sắm. Nó là một thiên đường thời trang ở phía tây London, trên con đường này có hơn 100.000 shop thời trang lớn nhỏ với rất nhiều thương hiệu nổi tiếng thế giới, khách du lịch người nào cũng có, da trắng da đen da vàng, bởi vậy Tần Tiểu Mặc cũng không biết cảm giác của mình thế nào.

"Mệt quá a." Mới đi dạo chưa được một tiếng, Tần Tiểu Mặc liền mệt, níu tay Diệp Tử, ra vẻ đáng thương nhìn cô, Diệp Tử nhìn ánh mắt Tiểu Mặc, lại đột nhiên sinh ra chút ít cảm giác đau lòng, không hiểu sao lại muốn cưng chiều bảo vệ nàng.

"Chị đứng trên đường ngơ ra làm gì a, em mệt..." Tần Tiểu Mặc bất mãn với vẻ ung dung tiêu sái của Diệp Tử, lại kéo kéo tay cô.

"A, không, không có gì... Tìm chỗ nào ngồi một chút đi." Diệp Tử khôi phục vẻ mặt không đổi sắc, lôi kéo Tần Tiểu Mặc tìm một quán cà phê.

"Làm sao đi dạo lâu như vậy mà cái gì cũng đều không mua, ai đến đây cũng mua sắm rất nhiều lúc trở về trong tay đầy túi lớn túi nhỏ..." Diệp Tử khuấy cafe, tuỳ ý hỏi. Tần Tiểu Mặc nhìn thấy cái gì mới lạ cũng lôi kéo cô hô to gọi nhỏ, nhưng nàng chỉ nhìn qua một cái rồi tươi cười lại kéo cô rời đi, cái gì cũng chưa mua. Đi dạo một tiếng rồi mà trong tay hai người vẫn trống trơn.

"Em con nhà nghèo làm gì có tiền mua đồ xa xỉ..." Tần Tiểu Mặc bĩu môi.

Diệp Tử nhịn không được bật cười, Tần Tiểu Mặc là con nhà nghèo sao? Vậy thế giới này chắc 95% dân số đều là ăn mày hết.

"Cười cái gì?" Tần Tiểu Mặc trừng mắt nhìn.

"Nhà em cũng không nghèo."

"Đó là anh của em, không phải em...tiền lương của em còn phải nuôi sống mẹ nữa." Tần Tiểu Mặc cười nói, chuyện này gần như làm cho nàng cảm thấy thực tự hào.

Diệp Tử biết cô cảnh sát nhân dân thoạt nhìn rất giống con nít này có nội tâm rất mạnh mẽ, có lẽ, so với mình còn mạnh hơn rất nhiều.

"Mẹ em nhất định rất tự hào vì em." Diệp Tử nghiêm túc nói.

"Không dám đâu, sau khi thi xong đại học rồi, mẹ bắt em quỳ ở phòng khách một ngày, còn lấy gậy đánh em, chị xem nè, còn để lại sẹo." Tần Tiểu Mặc giơ vết sẹo trên tay cho Diệp Tử nhìn. Sẹo rất dài, xem ra lúc ấy khẳng định bị đánh không nhẹ, nghĩ đến đây, Diệp Tử không tự chủ được mà nhíu mày.

"Vì cái gì?" Diệp Tử vươn tay vuốt ve vết sẹo trên tay Tần Tiểu Mặc, không đỗi phát giác đau lòng.

"Bởi vì nguyện vọng chính em điền, chỉ điền ngành cảnh sát, mẹ rất đau lòng, không muốn em bị gặp chuyện không may, làm cảnh sát rất nguy hiểm." Tần Tiểu Mặc chun mũi, nhớ tới hoàn cảnh lúc đó tim còn đập nhanh, nhưng vì nàng kiên trì không ai thay đổi được, cho dù là mẹ đi nữa cũng vậy mà thôi.

"Cho nên... bây giờ em làm văn chức, cảnh giác gì đó mẹ em hẳn là vui vẻ."

"Mẹ em đương nhiên vui vẻ, nhất định là mẹ kêu cữu cữu sắp xếp, thời điểm tốt nghiệp thầy giáo rõ ràng nói em có thể vào hình cảnh..." Vẻ mặt Tần Tiểu Mặc buồn khổ, tuy rằng cảnh giác cũng là cảnh sát nhân dân, nhưng nàng vẫn chỉ muốn hướng tới hình cảnh...

"Cữu cữu là quan chức lớn của tỉnh, loại chuyện này với ông ấy mà nói chẳng có là gì, gọi một cú điện thoại em đã bị điều xuống đây." Tần Tiểu Mặc hít một hơi. Thật ra mấy ngày nay nàng cũng vẫn luôn gọi điện thoại cùng cữu cữu câu thông, nhưng chưa có thoả thuận được, tuy cữu cữu cũng muốn mình đi làm hình cảnh, nhưng nể mặt mẹ mình, vẫn luôn do dự.

"Cha mẹ nào cũng đều hi vọng con mình được tốt đẹp, với mẹ em mà nói, an toàn, sức khoẻ của em mới là quan trọng nhất." Diệp Tử nói chậm, ôn nhu khuyên nhủ.

"Ừ, em biết. Cho nên em cũng không cứng rắn quá mức với mẹ."

Vừa nói xong, di động liền vang lên, Tần Tiểu Mặc nhìn Diệp Tử ý bảo chờ một chút, rồi nhấn nút nghe.

"Lão cữu, vâng....ta ở bên ngoài. Oh..."

"Là thật sự sao?!" đột nhiên trên mặt Tần Tiểu Mặc lộ rõ vẻ vui mừng.

"Tốt quá, cám ơn lão cữu! Lão cữu ta yêu ngươi! Muahz!" Cúp điện thoại, Tần Tiểu Mặc bắt đầu ngồi không yên, bộ dáng mừng rỡ như điên ngồi trên ghế xoay tới xoay lui, Diệp Tử nhìn mà buồn cười, liền hỏi nàng nhận được tin gì vậy, Tần Tiểu Mặc bị kích động mở miệng giải thích với Diệp Tử.

"Cú điện thoại vừa rồi là cữu cữu gọi tới, ông nói vừa bàn xong với mẹ em, mẹ đồng ý cho em đi hình cảnh."

"Ừ, thật tốt ." Diệp Tử hé miệng, không biết làm sao, bỗng nhiên cảm thấy có chút lo lắng, làm cảnh sát đúng là rất nguy hiểm , nhất là hình cảnh, trên cơ bản đều xông pha chiến đấu tại tuyến đầu.

"Em vẫn luôn muốn đi tập kích, lần này xem như đạt ý nguyện ."

"Tập kích? Cái này rất nguy hiểm!" Diệp Tử nhíu mày, bọn buôn lậu thuốc phiện phần lớn đều hung tàn, nàng là một cô gái nhỏ bé như vậy làm sao đấu với chúng được.

"Sẽ không sao, chị đừng thấy em nhỏ bé, có đôi khi ngược lại còn có lợi, di chuyển dễ dàng không bị phát hiện." Mắt Tần Tiểu Mặc loé sáng, giống như nghĩ tới điều gì, tức thời trên mặt nở nụ cười.

"Chị Diệp có phải chị lo lắng cho em?" Tần Tiểu Mặc cười hỏi, nụ cười kia thấy thế nào đều không có ý tốt.

"Khụ, dù sao... em cũng nên để ý cẩn thận một chút." Diệp Tử bị Tần Tiểu Mặc đoán trúng tâm sự, có chút xấu hổ mà thẹn thùng, vội vàng cầm lấy cà phê uống ngay một hơi.

Lúc này Diệp Tử có chút giống cô vợ nhỏ e lệ, Tần Tiểu Mặc ở trong lòng hắc hắc nở nụ cười, quả nhiên là mình nói trúng rồi.

"Ừ, vậy chị nên trả lời tin nhắn của em, nói không chừng ngày nào đó em liền..."

" này, đừng nói bậy." Diệp Tử vội vàng ngăn Tần Tiểu Mặc, không cho nàng tiếp tục nói .

"Hehe không nói." Tần Tiểu Mặc cười bắt lấy tay Diệp Tử.

Diệp Tử để Tiểu Mặc nắm, tay nàng không lớn, nhưng mềm mại ấm áp, Diệp Tử không phủ nhận mình thích để cho nàng dắt tay, không hiểu sao lại có cảm giác an toàn...

Đi dạo hơn phân nửa buổi chiều, Tần Tiểu Mặc chỉ mua một cái váy liền áo, cũng bởi vì Diệp Tử nói nàng mặc váy dài coi được.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 12

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi Chương 11