Truyện Bong Bóng mùa hè

Chương 16 part 2

Tác giả Minh Hiểu Khê
Đôi mắt bất động, sau đó, trong đôi mắt lóe lên một tia sáng mờ ảo. 

“Nói cho anh biết, ngày mai bọn em sẽ diễn đoạn nào?” Lạc Hi cầm lên tay cuốn kịch bản của cô, lật qua lật lại xem xét. “Anh và em thử tập trước xem sao?” 

Doãn Hạ Mạt suy nghĩ một lúc rồi khẽ nói: “Không cần đâu, hôm nay anh mệt quá rồi!” 

Tuy anh là diễn viên xuất sắc, ngoài ca hát ra, kỹ năng diễn xuất của anh qua năm tháng dày công tôi luyện được ca ngợi là đã đạt tới cảnh giới tuyệt mỹ. Lạc Hi đã từng ba lần đạt giải thưởng Cảnh Đế cao quý. Nếu được anh chỉ dẫn, chắc chắn cô sẽ học được nhiều điều có ích. Nhưng dáng vẻ mệt mỏi, đau khổ của anh trong mơ lúc nãy khiến cô xót xa không đành. 

“Em đang xót thương anh đúng không?” 

Anh cười mà như không, không biết là thật lòng hay giễu cợt nữa. 

“Vâng.” Hạ Mạt khẽ gật đầu. 

Hơi thở của Lạc Hi đột nhiên ngừng lại, không gian căn phòng chợt một thoáng im lặng kỳ lạ. Đôi mắt đen của anh, như có làn sương mờ ảo trong đáy mắt, anh chăm chú nhìn cô, nín thở. 

“Em… đang xót thương anh có đúng không?” Anh một lần nữa hỏi nhỏ. 

Doãn Hạ Mạt nhìn anh, trái tim cô ấm áp và mềm mại, cô vứt bỏ hết những lớp ngụy trang của bản thân, để ánh mắt cô bộc lộ nỗi thương xót và tình cảm của cô. 

“Vâng.” 

Anh hôn cô. 

Nụ hôn nhẹ nhàng như những giọt sương đọng trên cánh hoa. 

Chỉ là một nụ hôn rất nhẹ. 

Nhưng sau đó, gương mặt của hai người như vừa được ánh ban mai nhuộm hồng. Đây không phải là nụ hôn đầu tiên, cũng không phải là lần nồng nhiệt nhất, nhưng nụ hôn này giống như lần đầu vậy, bao nhiêu năm qua vẫn còn in đậm trong trái tim hai người. 

Rèm cửa sổ bay phần phật trong gió đêm. 

Mặt Doãn Hạ Mạt nóng bừng, trái tim cô thổn thức đầu óc trống rỗng. Rất lâu cô mới nghĩ ra một câu để phá vỡ sự yên lặng làm cho cả hai đều ngượng ngùng này. 

“Không phải anh có tin tốt lành muốn nói cho em biết sao?” 

Lạc Hi tựa người vào sofa cười, nói: “Là lừa em đó, không nói như thế thì sao em chịu đến đây? Chắc chắn em suy sụp tinh thần, lủi thủi về nhà một mình, không cho bất cứ ai biết những khó khăn và mệt mỏi của em.” 

Cô chớp chớp mắt. 

“Tuy nhiên…”, anh nhìn cô chăm chú: “Anh cũng có cái này muốn đưa cho em.” 

“…?” 

Lạc Hi nắm lấy tay Hạ Mạt, đặt một vật vào trong tay cô, lành lạnh. Doãn Hạ Mạt cúi đầu xuống, trong tay cô là một chiếc chìa khóa, móc chìa khóa là một chùm hoa anh đào được chạm trổ bằng đá màu hồng. 

“Bộ phim Cờ chiến sắp bấm máy, thời gian tới đây anh sẽ rất bận rộn”, anh thì thầm “nhưng anh vẫn muốn được gặp em, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy em. Vì thế, anh đưa, cho em chùm chìa khóa căn hộ, khi nào em nhớ đến anh, thì đến thăm anh, được không?” 

Cô lặng yên nhìn chiếc chìa khóa. 

Ngón tay vân vê những bông anh đào trên chiếc móc. 

“Xin lỗi…” 

Buổi tối diễn ra Lễ trao giải thưởng Ca khúc vàng thường niên, khi anh hôn cô, thời khắc mà cả hai cùng chìm đắm trong ngất ngây, anh cũng đã nói những lời như thế này. Thời gian trôi đi, cô cho rằng anh đã quên những lời nói ấy. 

“…Em không thể giữ nó.” 

Cô ngẩng mặt lên, ánh mắt thản nhiên. 

“Nếu không muốn, vậy thì sau khi rời khỏi đây, em có thể tùy ý đánh mất nó.” Lạc Hi nắm lấy tay cô, chùm chìa khóa ấn mạnh vào tay cô, anh cười làm như không để ý đến chuyện này, chỉ có điều tiếng cười mang chút tủi thân… “Nhưng, đừng nói cho anh biết… cứ để anh nghĩ là em đã cầm nó. được như vậy, anh sẽ cảm thấy trong căn hộ này có hai người, dù rằng đêm đêm anh ngủ một mình, nhưng anh sẽ luôn có cảm giác biết đâu sẽ có người về với anh.” 

Doãn Hạ Mạt chạnh lòng. 

“Lạc Hi…” 

“Đừng nói thêm gì nữa”. Lạc Hi nhắm mắt lại, cúi đầu xuống hôn lên tay cô. rất lâu sau, anh hít một hơi thật sâu, gương mặt đã trở lại tươi tỉnh, anh cười, nói: “Bây giờ, chúng ta thử sắp xếp kịch bản một chút, Doãn Hạ Mạt của ngày mai diễn sẽ không tủi thân nữa.” 

***

Ngày thứ hai đóng phim, Doãn Hạ Mạt lặng lẽ ngồi một góc trong phòng nghỉ. 

Không ai hỏi thăm hoặc bắt chuyện với cô, tất cả đều xa lánh cô. Mọi người giễu cợt nói hôm nay ai là người diễn chung với Hạ Mạt nhiều nhất thì người đó đáng thương nhất, trước mười hai giờ đêm đừng có nghĩ tới chuyện xong việc về nhà. 

Giống như hôm qua, cặp diễn viên An Bân Ni và Lăng Hạo vẫn diễn cùng nhau. Hồi đầu, hai người họ đã hẹn nhau là ai diễn xong thì có thể về trước. Nhưng hôm nay, An Bân Ni không về mà ở lại bên Lăng Hạo, lúc thì gọt táo cho anh ta, lúc thì lại rót canh tẩm bổ, hai người rất quấn quýt nhau. 

“Tại sao đạo diễn lại không xếp những đoạn diễn của anh quay cùng một lúc nhỉ?” Giọng An Bân Ni trách móc vọng vào tai Doãn Hạ Mạt. “Đoạn chúng mình diễn với nhau xong, ở giữa lại còn xen những đoạn nhiều vai phối hợp như thế, bắt anh phải đợi mệt mỏi, kết thúc mới là đoạn của anh. Anh Hạo, anh đã đắc tội với đạo diễn à?” 

“Phiền hà chết đi được!” 

Lăng Hạo tức giận nhìn Doãn Hạ Mạt đang ngồi im lặng xem kịch bản ở một góc, cô vẫn ngồi yên như thế, một chút tự giác của kẻ phạm tội cũng không có. 

“Sao? Em nói sai ư?” An Bân Ni nghi ngờ hỏi. 

“Sở dĩ vai diễn của anh phải tách đứt đoạn như thế là vì anh phải diễn với một người thật đáng thương, cô ấy diễn như một khúc gỗ, một câu thoại, một ánh mắt biểu cảm mà diễn mấy chục lần không xong, cho nên đương nhiên là phải để phần của cô ấy ra sau cùng, để tránh cho mọi người bị cô ấy làm cho liên lụy, chẳng ai được về mất!” 

Lăng Hạo tức đầy một bụng! 

Lúc trước, Lăng Hạo đã từ chối hợp tác đóng quảng cáo của hãng Lỗi Âu với Doãn Hạ Mạt, nhưng sau này xem quảng cáo, thấy khả năng diễn xuất của Hạ Mạt vượt quá sức tưởng tượng của mình, vậy nên lần này thấy tên cô trong dàn diễn viên tham gia đóng Bản tình ca trong sáng anh cũng chẳng từ chối như lần trước nữa. Nhưng, cô diễn quá dở như vậy thì ai có thể chấp nhận được! 

“Này!” 

Một đôi chân dài xuất hiện trước mặt Doãn Hạ Mạt, giọng nói bực bội không thể kiềm chế. Hạ Mạt hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, hai tay Lăng Hạo đang đút trong túi quần, trông rất oách, thế nhưng mặt mày lại tối sầm, hai hàng lông mày nhíu lại gần nhau. 

“…?” Ánh mắt Doãn Hạ Mạt nghi ngờ hỏi. 

“Tôi cảnh cáo cô! Nếu hôm nay cô lại diễn mãi không được, hại tôi bị liên lụy thì tôi không tha cho cô đâu! Nghe thấy không?!” Lăng Hạo gằn giọng, những người ngồi xung quanh đều quay lại nhìn Hạ Mạt. An Bân Ni lén cười vẻ khoái chí. 

“Vâng, tôi sẽ cố gắng.” 

Đôi mắt Doãn Hạ Mạt lặng lẽ không thể hiện cảm xúc gì. 

“Cố gắng cái gì chứ?” Nhìn thái độ dửng dưng của Hạ Mạt, Lăng Hạo tức điên người. Lăng Hạo ghét nhất bộ dạng đó của cô, ngay từ lần gặp đầu tiên, cô lúc nào cũng lạnh nhạt như thế, hệt như là người không có cảm xúc vậy, bộ dạng của một loại người máu lạnh. “Cố gắng lại diễn như rô bốt ấy à?! Cố gắng để tôi chết chung với cô à?! Doãn Hạ Mạt, cô tự cảm thấy nhục nhã đi có được không?!” 

“Thật quá đáng!” 

Giọng nói đầy tức giận, Trân Ân đột nhiên xông thẳng tới, cô giống như gà mẹ che chở cho Doãn Hạ Mạt ở sau lưng mình, ánh mắt Trân Ân tức tối trợn lên nhìn Lăng Hạo. Cô chạy quá gấp nên hơi thở hổn hển, mồ hôi túa đầy trên trán. Trân Ân đi liên hệ một chương trình biểu diễn vừa trở về, đúng lúc đặt chân vào phòng nghỉ của diễn viên thì thấy Lăng Hạo đang nạt nộ Doãn Hạ Mạt, Trân Ân tức giận chả nể nang gì xông ngay vào. 

“Trời sinh ra anh đã biết diễn kịch rồi chắc?! Hồi mới vào nghề, anh có diễn được hay hơn Hạ Mạt không? Lúc anh mới được đóng phim, những người vào nghề trước cùng đoàn làm phim cũng ức hiếp anh như thế này à?!” 

Trân Ân không ngừng phản kích truy vấn Lăng Hạo. 

“Cứ coi như cô ấy diễn không hay đi, nhưng hôm qua là ngày đầu tiên Hạ Mạt chính thức đóng phim, anh là người đi trước, là một ngôi sao, nếu cảm thấy cô ấy diễn không đạt, vậy thì anh nên chỉ cho cô ấy, giúp đỡ cô ấy chứ! Đằng này anh đang làm gì vậy?! Sỉ nhục cô ấy thì có thể làm cho cô ấy diễn tốt hơn được sao? Anh thật quá đáng! Người không có cảm giác nhục nhã chính là anh, chứ không phải Hạ Mạt!” 

“Bốp!” 

Một bạt tay đạp mạnh sau ót Trân Ân! Trân Ân bị đánh mạnh lảo đảo vài bước về phía trước rồi té nhào xuống đất. Doãn Hạ Mạt vội chạy lại ôm lấy Trân Ân, nhìn dáng vẻ đau đớn của Trân Ân, Hạ Mạt thấy xót xa. 

“Cô làm gì vậy?” 

Cánh tay An Bân Ni vẫn chưa hạ xuống, ánh mắt Doãn Hạ Mạt biến thành con dao sắc lạnh. Hai cánh tay Doãn Hạ Mạt mềm mại ôm Trân Ân là vậy, nhưng gương mặt đối chọi với An Bân Ni lại lạnh tanh đến thế. Hai cảm xúc đối nghịch nhau đang dung hợp trên cơ thể cô, dường như có một ánh nhìn gai góc dữ dội lóe ra từ cơ thể cô, khiến cho An Bân Ni và Lăng Hạo đớ người ra, mọi người ở trường quay cũng đều ngơ ngác. 

Hồi lâu An Bân Ni định thần lại, khinh khỉnh nói: 

“Cô ấy chẳng phải vừa nói chúng tôi không chỉ bảo cô chứ gì?! Được, Doãn Hạ Mạt, cô nhớ này, là đàn em thì không có tư cách lớn tiếng với các bậc tiền bối nghe chưa, đây là phép tắc trong giới. Cố mà dạy dỗ người quản lý của cô đi, nếu không sau này cô sẽ chuốc họa vào thân đấy!” 

“Chị chỉ bảo đàn em như vậy sao? Đàn em thì không được phép bất kính những người đi trước, còn kẻ đi trước lại có thể tùy ý đánh chửi người ta sao? Huống hồ, cô ấy là người quản lý của tôi chứ không phải là đàn em đàn iếc của chị gì hết!” 

Doãn Hạ Mạt nhìn Trân Ân bị đánh đầu tóc rối tung, mắt ươn ướt vì đau mà xót xa trong lòng. Hạ Mạt lạnh lùng nói với An Bân Ni: 

“Xin lỗi Trân Ân đi.” 

“Hả?!” 

An Bân Ni tức khí nguýt một cái, thấy mọi người xung quanh đều đang trừng trừng nhìn cô. An Bân Ni nổi cáu trong lòng, trước đây những người mới bước vào nghề bị cô đánh chửi đều không dám mở miệng đáp lại, Doãn Hạ Mạt này thật là to gan. 

“Bảo tôi xin lỗi cô ấy à?! Cô có khùng không đấy? Doãn Hạ Mạt, cô không thiết sống trong cái làng giải trí này nữa chứ gì? Cô nghĩ cô là cái thá gì chứ, một người mới nhảy vào nghề thấp kém như cô mà dám to tiếng với tôi sao?” 

“Bân Ni, đừng để ý đến cô ta nữa.” 

Lăng Hạo nhìn Doãn Hạ Mạt và Trân Ân, tay níu vai An Bân Ni tính kéo cô ta đi khỏi chỗ này. 

“Ý của chị là,” Doãn Hạ Mạt điềm tĩnh nói, “nếu tôi không phải là người mới vào nghề, nếu trong giới nghệ sĩ, địa vị của tôi cao hơn chị, thì tôi có thể không tôn trọng chị, và chị cũng không dám tùy tiện ức hiếp người quản lý của tôi chứ gì?” 

“Dựa vào cô”, An Bân Ni cười sằng sặc, “Đừng có nói tới chuyện sau này địa vị của cô sẽ cao hơn tôi, mà cứ nhìn vào hiện tại đi, đoạn diễn của cô liệu có thể qua nổi nội trong mười lần không? Đạo diễn Từ còn có thể nhượng bộ lưu lại một đứa ngu si như cô được thêm mấy ngày đây?!” 

“Nếu tôi có đủ khả năng thì sao?” 

“Cái gì?” 

“Nếu tôi nhập vai chỉ một lần bấm máy là được, chị sẽ xin lỗi Trân Ân chứ?” Doãn Hạ Mạt lạnh lùng nhìn An Bân Ni. “Thế được không?” 

“Hả! Cô…” 

“Có được không?” 

“Nếu cô không diễn được thì sao?” 

“Nếu nguyên nhân là do tôi diễn một lần không đạt, khi đó, tôi sẽ chịu sự chỉ bảo của chị Bân Ni.” Doãn Hạ Mạt bình tĩnh nói. 

“Hạ Mạt…” 

Trân Ân sợ hãi cuống cuồng ngẩng đầu lên, mặc dù đang điên tiết vì bị An Bân Ni đánh, nhưng nghe nói ngày hôm qua Hạ Mạt diễn mấy chục lần vẫn không sao hoành thành cảnh quay của mình… 

“Được! Lời đó là do cô tự nói ra!” Ánh mắt An Bân Ni đầy thách thức. 

Mười lăm phút sau. 

Tại trường quay. 

Nhân viên ánh sáng, nhân viên kỹ thuật quay, thư ký trường quay đều đã sẵn sàng, An Bân Ni và những diễn viên khác đứng xem. Nhân viên trang điểm, làm tóc và phục trang lúc này cũng đã được nghe nói về chuyện đánh người ở phòng nghỉ khi nãy, họ lũ lượt kéo ra trường quay, chen nhau đứng xem. 

Trân Ân mặt mày tái xanh, môi mím chặt. 

Giờ khắc này, cô bắt đầu cảm thấy hối hận, tại sao mình lại bị kích động như thế. Cô là quản lý của Hạ Mạt, đáng lẽ cô phải bảo vệ Hạ Mạt, giải quyết khó khăn của Hạ Mạt, đằng này ngược lại, Hạ Mạt lại phải bảo vệ cô, cô lại đẩy Hạ Mạt vào tình cảnh nguy khó này. 

Lăng Hạo và Doãn Hạ Mạt đã chuẩn bị tâm lý để nhập vai diễn, đạo diễn Từ nhìn đồng hồ, ba giờ hai mươi phút chiều. Đạo diễn Từ chau mày suy tư, diễn biến thể hiện tâm lý của đoạn này rất phức tạp, có khi cô ta diễn đến hơn hai mươi lần chưa chắc đạt được kết quả như mong muốn. Nếu ông có đủ khả năng làm chủ, nhất quyết ông sẽ không chấp nhận người mới vào nghề như Doãn Hạ Mạt, chỉ những diễn viên có nhiều kinh nghiệm diễn và thông minh mới đủ sức nhận vai diễn này. 

Nếu thể hiện của Doãn Hạ Mạt ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng của bộ phim Bản tình ca trong sáng thì nhất thiết phải đề nghị tìm diễn viên thay thế cô ta thôi. Bằng không ông thà từ bỏ cơ hội làm đạo diễn lần này, chứ không cho phép mình tạo ra một tác phẩm thiếu chất lượng. 

“Diễn!” 

Đạo diễn Từ hô to, cảnh quay chính thức bấm máy. 

Tất cả chìm trong yên lặng, không một tiếng động. 

Lăng Hạo ngồi trước bàn làm việc, nhưng ngón tay không còn kiên nhẫn lật lật những trang văn bản trên bàn, Doãn Hạ Mạt lặng im đứng đằng sau lặng lẽ nhìn anh. 

… 

“Trong lúc thể hiện vai diễn, bắt buộc phải có hai linh hồn. Một linh hồn nhập vào nhân vật trong kịch bản, em chính là linh hồn của vai diễn đó, chú tâm hòa mình nhập vào vai diễn để nhận thức trải nghiệm cảm giác của nhân vật đó, em sẽ đại diện thay thế cho nhân vật, hơi thở của nhân vật chính là hơi thở của em, vui buồn của nhân vật cũng chính là vui buồn của em.” 

Lạc Hi cười dịu dàng ấm áp. 

Đêm đã khuya, trong phòng khách anh hướng dẫn cô kỹ càng từng ly từng tí, làm thế nào để hòa nhập vào vai diễn. 

“Linh hồn kia lại phải tách hẳn ra một chút, phải duy trì được một khoảng cách, kiểu như là bay lên giữa không trung để có thể nhìn thấy những động tác và nét mặt biểu hiện của mình khi diễn. Nhất thiết em phải trở thành con người mình nhập vai, phải là con người đó thì em mới có những cảm giác của nhân vật. Nhưng em lại không thể biến thành nhân vật hoàn toàn được, nếu như thế diễn quá phô hoặc quá hời hợt.” 

“Hai linh hồn?...” 

Cô trầm ngâm nghiền ngẫm ý nghĩa lời nói của anh. 

“Khi mới bắt đầu sẽ có chút ít khó khăn để nắm bắt khoảng cách giữa hai linh hồn này, như đoạn hôm qua, khi em đứng phía sau Luật Tư, nhìn anh ấy, em yêu anh ta nhưng từ trước đến nay không dám thổ lộ cho anh ta biết. Tại sao em lại yêu Luật Tư sâu đậm như thế?” 

“Bởi vì lúc còn nhỏ, lần đầu tiên nhìn thấy Luật Tư, Băng Đồng đã đem lòng yêu mến anh ta rồi, anh ta ngời sáng, tốt bụng như một thiên thần, là người mà trong cuộc đời thấp kém của cô chưa từng gặp. Từ bé đến lúc trưởng thành, để kiếm sống, Băng Đồng đã làm nhiều việc không tốt, còn Luật Tư, anh ta vẫn luôn là con người chân thật và lương thiện, anh ta là nguồn ánh sáng duy nhất trong cuộc đời cô ấy.” 

“Tại sao Băng Đồng lại không dám nói cho Luật Tư biết là mình đang yêu anh ấy?” 

“Vì Băng Đồng sợ, cô ấy sợ nếu Luật Tư biết tình cảm của cô thì anh ấy sẽ xa lánh cô, cô sợ sẽ không còn cơ hội được gặp Luật Tư, được gần gũi Luật Tư. Hơn nữa cô ấy thật sự cũng không dám yêu anh ấy…” 

“Tại sao?” Lạc Hi nhẹ nhàng hỏi cô. 

“… Cô ấy sợ bị anh ấy quay lưng lại với mình. Như lúc còn nhỏ người cha đã từng bỏ rơi mẹ con cô ấy để đi với một người phụ nữ khác, sau này mẹ cô cũng rời xa cô, bỏ cô ở cổng cô nhi viện, bà ta đã nói dối cô đi mua thức ăn ngon cho cô, rồi bỏ đi không bao giờ quay trở lại nữa.” 

Gió đêm lùa vào khung cửa sổ. 

Lạc Hi nhắm mắt lại. 

Khuôn mặt anh nhợt nhạt gần như trong suốt, hai hàng mi đen dài, Doãn Hạ Mạt ngạc nhiên, hình ảnh này chính là hình ảnh hồi nãy anh vừa ngủ mê, miên man trong cơn ác mộng không sao tỉnh lại được. Cô nhè nhẹ nắm lấy tay anh, bàn tay anh lạnh ngắt hơi run run. 

“Lạc Hi…” 

Cô khẽ gọi tên anh, giọng cô ấm áp như muốn gọi anh để anh thoát khỏi cơn ác mộng một lần nữa. 

Rất lâu sau, “Cho nên, cô ấy không cho phép mình yêu…”, Lạc Hi nhìn sắc đêm ngoài cửa, ánh mắt sâu thẳm, “bởi vì, bị ruồng bỏ chính là lời nguyền của ông trời dành cho cô ấy. Yêu càng nhiều thì đau khổ càng nhiều. Cô ấy muốn yêu thật nhiều, thật nhiều… nhưng bất luận cô ấy cố gắng như thế nào thì cuối cùng cô ấy cũng bị người cô yêu thắm thiết ruồng rẫy và vứt bỏ… như vứt bỏ một thứ rác rưởi, tình cảm xưa nay, rẻ mạt tới mức không bằng cái bánh bao giá một đồng…”. 

Người Doãn Hạ Mạt từ từ cứng lại, cô vẫn nhớ câu nói này của anh… 

… 

Tại phi trường năm năm về trước. 

… 

Trong phòng đợi sân bay. 

Ánh mặt trời chiếu vào cửa kính sáng chói nhưng lạnh. 

… 

“Yêu thương tôi?”Lạc Hi cười lớn, cười muốn đứt hơi. “Yêu thương tôi nên mới để tôi một lần nữa quay về cô nhi viện? Bà Tống cũng yêu thương tôi, cũng vì yêu thương tôi nên mới mở to mắt nhìn thằng con mình biến tôi thành thằng ăn cắp rồi kêu cảnh sát tới bắt tôi? Mẹ cũng bảo yêu thương tôi, lẽ nào bà ấy cũng vì yêu thương tôi nên mới quẳng tôi lại trong khu vui chơi, để rồi tôi như một thằng khờ ngu ngốc đứng chờ ở đó suốt ba ngày ba đêm?” 

… 

“Tình yêu đó quá rẻ mạt.” Bờ môi Lạc Hi từ từ thể hiện cái cảm giác đang nếm phải vị đắng tàn khốc, ánh mắt lạnh lùng băng giá. “Rẻ mạt tới mức không bằng chiếc bánh bao giá một đồng.” 

… 

Gió đêm mát lạnh. 

“Nhớ kỹ biểu hiện cảm xúc của anh chưa?” Lạc Hi quay đầu nhìn cô, đột nhiên anh cười lớn, “Hạ Mạt, sao lại phân tâm vậy?”. 

Doãn Hạ Mạt cúi đầu. 

Cô không nói gì, mấy ngón tay lặng lẽ nắm chặt bàn tay anh. Anh nhìn xuống bàn tay mình đang được tay cô nắm chặt, anh cười rồi cũng nắm chặt lấy tay cô, nói: 

“Ngày mai, lúc đóng phim cũng phải linh động thoải mái một chút, để nửa hồn kia của em được bay bổng vào không trung, phải chú ý tới biểu hiện của khuôn mặt mình, cứ học theo cách thể hiện lúc nãy của anh là ổn rồi.” 

… 

Máy quay đã kéo lại gần. 

Ánh sáng chiếu thẳng vào mặt Doãn Hạ Mạt, cô lặng lẽ nhìn cái bóng sau lưng của Lăng Hạo. Ống kính máy quay chĩa lại gần mặt cô, đôi mắt cô sâu lắng ưu phiền như muốn ngạt thở, nhưng đó là cảm xúc tuyệt vọng, thứ cảm xúc không thể chịu đựng được tất cả, muốn trốn chạy nhưng lại không sao vứt bỏ được.” 

Đạo diễn Từ kinh ngạc dõi nhìn trong máy quan sát. 

An Bân Ni không dám tin vào một Doãn Hạ Mạt mà lúc này cô đang nhìn thấy trong trường quay, cô ta sao lại có thể biểu lộ cảm xúc có hồn được như thế trước ống kính máy quay, cảm xúc ấy dường như có thể xuyên qua không gian đi sâu vào trái tim từng người. Ánh mắt An Bân Ni ngơ ngác kinh ngạc, một luồng khí lạnh buốt từ từ tràn ngập trong lòng. 

Trân Ân bịt chặt miệng. 

Tuy Trân Ân không hề biết diễn xuất đóng phim là gì, nhưng, hình như Hạ Mạt đang không phải là Hạ Mạt nữa, gương mặt cô ấy đang rất xúc động. 

“OK!” 

Gương mặt đạo diễn Từ không một biểu hiện, ông hô lên cho dừng quay. 

“Cảnh sau chuẩn bị!”. 

Tất cả mọi người tại trường quay đều ngạc nhiên ngơ ngác, qua vài giây họ mới sực tỉnh, cảnh này Doãn Hạ Mạt chỉ mới diễn một lần mà đã được rồi sao! Làm gì có chuyện, hôm qua cô ta vẫn còn giống như một khúc gỗ, không hiểu sao tự dưng lại vỡ bài, biến thành con người hoàn toàn khác. 

Lăng Hạo quay người lại nghi ngờ nhìn mọi người rồi lại nhìn Hạ Mạt, trong lúc quay, vì phải quay lưng lại với Hạ Mạt nên anh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao mới có một lần đạo diễn Từ đã có thể OK rồi? 

Ánh mắt của mọi người chuyển hướng về phía An Bân Ni. 

Xung đột hồi nãy của cô ta và Doãn Hạ Mạt đã được truyền đến tai tất cả mọi người, lẽ nào An Bân Ni sẽ phải xin lỗi Doãn Hạ Mạt sao? 

An Bân Ni đứng im tại chỗ, gương mặt lúc đỏ dừ, lúc lại trắng bệch.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 17 part 1

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bong Bóng mùa hè Chương 16 part 2