Truyện Bong Bóng mùa hè

Chương 12 part 1

Tác giả Minh Hiểu Khê
 

Phòng bệnh lúc chạng vạng. 

Bên ngoài cửa sổ ráng chiều đỏ phía chân trời. 

Âu Thần lại gần Hạ Mạt, ánh mắt trầm lắng đầy tình cảm phức tạp, “Năm năm trước tôi và em, quan hệ thế nào?”. 

Vừa rồi sự sợ hãi, thất kinh, lúng túng, luống cuống của cô đã lọt vào mắt Âu Thần, thế thì, năm năm trước trong cuộc đời anh, quả nhiên có sự tồn tại của cô chăng? Vì thế, vì thế mới đúng là số mệnh, từ lần đầu nhìn thấy cô anh đã không sao quên được. 

… 

Trên quảng trường Cầu Vồng ồn ào náo nhiệt… 

Từ cửa sổ xe, lần đầu tiên ánh mắt anh nhìn thấy cô gái đó, dường như tất cả ánh mặt trời trên thế gian này đang tập trung chiếu trên người cô ấy và mọi vật khác đều trở nên mờ nhạt. Ánh mặt trời trên người cô gái đó quá mãnh liệt, trong phút giây khiến Âu Thần chói mắt không nhìn thấy gì; cô đứng trong quần sáng chói lòa ấy khiến tất cả những gì thuộc về anh trên thế gian này đều biến mất… 

… 

Trong quán bar Bong bóng giữa đêm khuya… 

Nét mặt thản nhiên, ánh mắt cũng thản nhiên nhạt nhòa, nước da trắng như ngà, mái tóc dài dày như rong biển, nhìn cô giống như một nàng tiên cá mệt mỏi uể oải, so với những biểu hiện trên sân khấu quảng trường Cầu Vồng, là hai người khác nhau, ở cô lúc này dĩ nhiên không tìm thấy một dấu hiệu căng thẳng nào, tiếng hát buông lơi, thoải mái tự nhiên, âm thanh tươi đẹp tuyệt vời. 

… 

Trong đại sảnh công ty Lỗi Âu. 

Ánh mặt trời rực rỡ mà trong suốt. 

Trong không khí thoảng mùi hương dịu dàng. 

Hạ Mạt ngước nhìn anh, đôi môi trắng bệch, đôi mắt màu hổ phách thất thần. Đột nhiên, đột nhiên cô nhắm mắt lại, trên gương mặt cô thoáng hiện sự kiên định, cô nhanh chóng quay người bỏ ra hướng cửa đại sảnh.

… 

Hình như cô ấy không nghe thấy, không quay đầu, cô đi rất nhanh như muốn bỏ chạy. Ánh mặt trời chiếu sau lưng cô, bóng dáng mang sự lạnh lùng và sự tuyệt tình, giống hệt trong những cơn ác mộng anh thường gặp… 

… 

Trong nhà kho phế thải. 

Giọng của cô mang chút tình cảm dịu dàng. Âu Thần ngạc nhiên, cúi đầu nhìn cô gái đang ôm trong lòng, đôi mắt cô như đong đầy nước mắt, làn môi trắng tựa như hoa bách hợp, gương mặt với nụ cười dịu dàng. 

Trái tim Âu Thần đột nhiên tĩnh lặng. 

Tự dưng anh muốn đưa ngón tay đụng vào má cô, thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đụng lên làn da cô, tại sao lúc nào cô ấy cũng dễ dãi đến vậy, dễ dãi tới mức khiến anh đau lòng. 

… 

“Chúng ta đã từng yêu thương nhau, đúng không?” 

Hơi thở Âu Thần nhè nhẹ, hơi rối loạn. Năm năm nay, vô số lần trong cơn ác mộng của anh một cô gái xuất hiện, nhưng không bao giờ nhìn rõ gương mặt cô gái đó, trái tim anh tan nát và đau đớn đến không thở được, bất luận anh gào thét thế nào, cô gái đó cũng không thèm ngoái đầu lại nhìn anh một lần… 

Chính là cô… 

Đúng không… 

Lúc này đây. 

Trên giường bệnh trái ga trắng muốt, Hạ Mạt đã không còn sợ hãi, thất kinh, lúng túng, luống cuống, cô đã bình tĩnh trở lại, đôi môi trắng bệch, lông mày giãn ra, đôi mắt u sầu nhìn Âu Thần. 

Ráng chiều bao phủ khắp bầu trời, gương mặt quý tộc lạnh lùng và ngạo mạn của Âu Thần như khảm sắc vàng, đôi mắt ẩn chứa một tình cảm mãnh liệt. Trái tim cô tái tê loạn nhịp, nhói đau, đúng là đã mất ký ức ư, thế thì tại sao, anh vẫn là anh như năm năm trước, thậm chí ánh mắt anh đằm thắm nhìn cô chẳng khác chút nào. 

Nhưng… 

Có lẽ chính là vì đã mất ký ức… 

Nhạt nhòa hờ hững, cô nhớ lại tối hôm đó dưới gốc cây anh đào năm năm về trước, gió đêm thổi lành lạnh, anh đau khổ tuyệt vọng nhìn cô, thần sắc cô lạnh lùng, cô quăng sợi ren lụa vào không trung, một đêm không có ánh sao, trong vườn, giữa những làn sương trắng, anh tuyệt vọng kêu gào gọi tên cô, cô kiên quyết quay người bỏ đi… 

Cô đã nghe thấy… 

Kỳ thực… 

Cô cũng đã nhìn thấy… 

Nhưng, nỗi căm hận trong khoảnh khắc toàn bộ thế giới bị hủy hoại đã khiến cô mất hết lý trí để rồi trút giận vào anh, đêm đó năm năm trước, cô đã chọn cách tàn nhẫn nhất làm tổn thương anh. 

… 

“Chuyện năm đó cô đối với Thiếu gia, tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả.” Thẩm quản gia nhìn cô, nỗi hận ẩn chứa trong đôi mắt. “Cô đã làm tổn thương đến Thiếu gia, chắc hẳn với cậu ấy, cô đã không còn chút tình yêu thương, thế thì… thế thì, xin cô đừng để Thiếu gia nhớ ra mình. Nỗi đau thương cô đem đến cho Thiếu gia đã quá nhiều.” 

… 

Hạ Mạt thản nhiên mỉm cười. 

Trông cô rất bình tĩnh, nhưng bên trong trái tim, những tình cảm phức tạp, đắng cay, chua chát như thủy triều đang trỗi dậy. Ráng chiều từ từ biến mất nơi chân trời bên ngoài cửa sổ, bóng đêm buông dần, hàng lông mày cô giãn dần ra, chỉ còn đôi môi vẫn trắng nhợt. 

“Tôi không quen anh.” 

Tiếng nói rất khẽ, chuyện xưa như làn khói mỏng tan trong phòng bệnh. Tất cả những chuyện ngày xưa hãy để cho chúng qua đi, có lẽ cô đã sai, cũng có thể anh đã nhầm, nhưng nếu đã quên được rồi, thì hãy đừng bao giờ nhớ lại, hãy mãi mãi lãng quên. 

Âu Thần kinh ngạc. 

Không, không thể nhầm được, cô ta nhất định phải quen biết anh! Phản ứng vừa rồi của cô ấy, sắc mặt hoảng hốt của cô ấy, ánh mắt cô ấy nhìn anh ngưng thần, năm năm trước nhất định cô ấy đã quen biết anh… 

“Em lừa tôi.” 

Giọng nói của anh phẫn nộ kề sát bên cô, dáng người dong dỏng của anh khiến người ta có cảm giác bị áp bức đến ngạt thở. 

Cô nhìn anh chằm chằm, như hạt sương đọng trên cánh hoa đêm, đôi mắt màu hổ phách điềm tĩnh lặng lẽ nhìn anh. 

“Sao lại phải lừa anh?” 

Cô mỉm cười, nụ cười thản nhiên như không. 

“Nếu như muốn lừa Thiếu gia của tập đoàn Âu Thị, có lẽ phải nên lừa rằng năm năm trước tôi quen anh, anh đã yêu tôi, tôi đã yêu anh… đáng tiếc, tôi không quen anh.” 

Để mãi mãi quên đi thôi, quên đi việc cô đã làm tổn thương anh, không nên nhắc lại để Âu Thần phải nhớ đến những ký ức đau khổ. Mà cô của ngày hôm nay, cũng nhất quyết sẽ không tái hiện một Hạ Mạt ngày xưa chỉ có thể dựa vào anh mà tồn tại, cô muốn đạt được tất cả bằng chính hai bàn tay mình. 

Đèn không bật, phòng bệnh chìm dần trong bóng tối. Thần thái của cô vẫn thản nhiên như vậy, giọng nói đầy mỉa mai bông đùa khiến Âu Thần đang nổi nóng cũng phải lắc đầu. 

Anh nhìn cô chằm chằm. 

Mái tóc dài dày như rong biển, gương mặt trong sáng thuần khiết, làn môi nhợt nhạt, cô cứ yên lặng ngồi đó khiến Âu Thần muốn mãi mãi nhìn như vậy. 

“Em thật sự…” 

Cổ họng anh tắc nghẹn. 

Năm năm trước, thật sự cô không tồn tại trong cuộc đời anh ư, anh vẫn là kẻ cô đơn trắng tay ư? Tại sao, tại sao từ lúc sinh ra, anh luôn phải là con người sống trong cô đơn buồn tẻ, giờ khắc này đây, trái tim anh tê tái, bóng tối đêm đen lại tràn đầy. Âu Thần mím chặt môi, gương mặt từ từ trở về với vẻ lạnh lùng u uất. Nếu như cô ấy thật sự không quen biết anh năm năm về trước, thế thì… 

Âu Thần nắm lấy cánh tay phải không truyền dịch của cô, trên bàn tay bị băng bó, in một nụ hôn lạnh lùng. Âu Thần đã dùng nụ hôn không dễ cự tuyệt này để tuyên cáo: 

“Thế thì bắt đầu từ hôm nay, hãy ở bên tôi nhé.” 

Ánh mắt màu xanh thẫm, hình như đó không phải là… mà nụ hôn đó dùng để đánh dấu cô. 

Ngón tay Hạ Mạt run run. 

Nhưng rất nhẹ. 

Trong lòng cô, làn gió đêm như đang thổi qua rất nhẹ, ánh mắt sóng sánh ngấn lệ, nhưng rất nhanh bị dập tắt liền. 

Cô liếc xéo Âu Thần. 

Nụ cười uể oải mỉa mai, “Thiếu gia nhà họ Âu xưa nay vẫn theo đuổi các cô gái theo cách này ư?”. 

“Doãn Hạ Mạt.” Âu Thần dằn giọng. 

“Không cần nói với tôi, cho tôi cơ hội tham gia tuyển chọn gương mặt đại diện quảng cáo mà chỉ là vì theo đuổi tôi.” Cô mệt mỏi dựa vào giường bệnh, nhếch miệng, “Đáng tiếc, tôi chỉ có hứng với quảng cáo của công ty Lỗi Âu mà thôi”. 

Hạ Mạt nhìn thẳng vào mắt Âu Thần, nụ cười nhạt nhẽo, trong đôi mắt chẳng có thứ tình cảm gì. Nếu như được chọn làm gương mặt đại diện cho sản phẩm mỹ phẩm của công ty Lỗi Âu, có lẽ sẽ vẫn tiếp tục chạm trán với Âu Thần, chẳng thà nói thẳng để anh ấy tránh xa mình luôn đi cho rồi. 

“Hãy hẹn hò với tôi.” Âu Thần nhìn cô thúc ép, ánh mắt u ám, đâu đó trong trái tim anh xót xa nhói đau. Thần thái lạnh lùng tuyên bố như thể anh đã quyết định là không ai thay đổi được, không có cơ hội để cô cự tuyệt. “Nếu như rốt cuộc em không có cách nào có thể yêu được tôi, tôi sẽ cho em quyền chia tay.” 

Hạ Mạt kinh ngạc. 

Sau đó. 

Ngạc nhiên, tức giận và phẫn nộ khiến cô cười không nổi. 

Âu Thần quả nhiên vẫn cứ là Âu Thần, chỉ có điều, chỉ có điều cô không còn là cô của những năm đó nữa. 

“Không thể được.” 

Nụ cười trên gương mặt cô biến mất, đôi mắt dửng dưng lạnh lùng. Không thể dài dòng vòng vo với anh, cô tuyệt đối sẽ không diễn lại bi kịch trước kia thêm lần nữa. 

“Nguyên nhân.” Âu Thần mím chặt môi. 

“Là vì…” 

“Là vì cô ấy đã có bạn trai.” Gió đêm ngoài cửa phòng bệnh nhè nhẹ thổi vào, một giọng nói đẹp như làn sương trắng, hơi tàn ác, hơi mỉa mai. 

Hạ Mạt quay đầu lại nhìn. 

Đèn phòng bệnh bật sáng, bóng tối trong phòng vụt biến mất. Tuy xuất hiện trong bệnh viện, Lạc Hi vẫn đẹp như cánh hoa anh đào ngày xuân nhảy múa, tiếng cười lanh lảnh, anh nhìn Hạ Mạt trên giường bệnh và Âu Thần đang đứng phía trước, nụ cười vô hại dịu dàng, nụ cười này khiến sống lưng Hạ Mạt bỗng dưng cứng đờ. Anh mỉm cười bước tới ngồi xuống bên trái giường bệnh cô nằm. 

Cô trầm ngâm, chắc chắn là Trân Ân đã báo tin cho anh hay cô đang ở chỗ nào. Vào giây phút này, Âu Thần ngồi bên phải chiếc giường, Lạc Hi ngồi bên trái, thật giống như trong phim. Đáng lý cô phải thể hiện mình được sủng ái mới đúng, đáng tiếc, cô quá mệt, hy vọng hai người họ sẽ biến đi. 

“Mạt Mạt!” Lạc Hi ôn tồn, dịu dàng nói: “Không được làm tổn thương tình cảm của người ta, có hiểu không?”.

Hai chữ “Mạt Mạt” xuất hiện trên đầu lưỡi anh thật dễ chịu, thật khêu gợi, nó mềm mại ấm áp làm sao. 

Hạ Mạt lườm Lạc Hi một cái. 

“Khi người ta tỏ tình với em, nhớ là phải nói với người ta, em đã có bạn trai rồi đấy nhé.” Lạc Hi đau lòng vuốt ve bàn tay băng bó của cô, tuy giọng nói có phần trách móc, song ngữ khí lại vô cùng yêu thương che chở, như chạm đến tận xương tủy. “Không được coi thường, đùa cợt trước tình cảm của người khác, nếu không, khi tình cảm của người ta đối với em đã sâu đậm, tới lúc đó làm thế nào mới thu xếp ổn đây?” 

Cô bất động không nói gì. 

Thấy bàn tay Âu Thần nắm chặt lại, cô do dự đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn im lặng, chỉ âm thầm thở dài. 

“Tránh cô ấy ra.” 

Nhìn Lạc Hi chạm vào ngón tay Hạ Mạt, Âu Thần gằn giọng nói, âm thanh lạnh lẽo như đâm vào xương, sự lạnh lùng ngạo mạn của tầng lớp quý tộc. 

“Mạt Mạt.” 

Lạc Hi không thèm để tâm tới Âu Thần, anh vẫn đưa tay đỡ cằm Hạ Mạt, ép cô nhìn thẳng vào anh. Đôi môi anh nở nụ cười xót xa thương tiếc, đôi mắt đen u ám không gì đong nổi. 

“Hãy kể với anh ta, anh là ai đi.” 

Âm thanh hừng hực nóng bỏng, nhẹ nhàng tiếp cận cô. 

Hạ Mạt giả như không để ý, đưa mắt nhìn đi chỗ khác, nắm tay Âu Thần bóp chặt cứng chuyển qua màu trắng xanh, mạch máu trên ngón tay nổi hết lên. Lòng Hạ Mạt đau đớn, hình như một mảnh kính vỡ vừa rạch một vết thương trong trái tim cô. Ngước mắt nhìn Lạc Hi, trên gương mặt anh ánh sáng tuyệt mỹ như vỡ òa, gương mặt đẹp tuyệt như một thiên sứ phục thù trong đêm đen, cô hơi ngạc nhiên, nhưng rốt cuộc lại nhắm mắt, để mặc cho Lạc Hi đặt nụ hôn lên môi. Hãy rời xa cô, nếu như đã quên cô, thì hãy để tất cả dấu vết bị xóa đi. 

Cô thầm nghĩ. 

Đột nhiên đôi môi nhói đau, Lạc Hi đang hung hăng cắn cô, máu chảy vào miệng. Hạ Mạt kinh hoàng mở mắt, chỉ thấy ánh mắt Lạc Hi đầy hận ý, đột nhiên, hận ý trong phút giây lại chuyển thành yêu thương đau khổ, anh dịu dàng hôn đôi môi cô, cẩn thận đưa lưỡi liếm hết máu trên đó, dịu dàng mềm mại quết lên vết thương. 

Bên giường bệnh. 

Âu Thần đứng bật dậy! 

Nhìn nụ hôn yêu thương của Lạc Hi và Hạ Mạt, Âu Thần đau khổ đã bị lung lạc. Anh nhớ ra người thanh niên này ở quảng trường Cầu Vồng và trong quán bar Bong Bóng, người thanh nhiên đẹp như ngọc châu này đã luôn bên cô. 

Âu Thần u uất nhìn Hạ Mạt hôn chàng thanh niên kia trong yên lặng. 

Hai má cô đã hồng hào trở lại, đẹp rung động lòng người. Anh không thể tiếp tục ngắm nhìn được nữa, những gì còn lại trong ánh mắt từng chút từng chút đông cứng lại. Không âm thanh, trái tim anh bị đào bới thành một hang động, tối om lặng ngắt như thể trên thế gian này chẳng còn chút ấm áp nào. 

Từ giường bệnh tới cửa phòng. 

Khoảng cách giống hệt như từ ánh sáng đi tới bóng tối. 

Âu Thần người cứng đờ bước ra ngoài. 

Một làn gió đêm thổi ập vào, rèm cửa bay tung lên. 

Lạc Hi buông Hạ Mạt ra. 

Anh lạnh lùng nhìn cô hồi lâu, hình như người vừa mới hôn cô tuyệt nhiên không phải là anh, còn cô, qua vai Lạc Hi, ánh mắt cô thất thần đuổi theo khoảng không ngoài cửa phòng bệnh. Cô không muốn để những ký ức ngày xưa một lần nữa lại làm tổn thương Âu Thần, nhưng, lần này Âu Thần bỏ đi, có lẽ trong cuộc đời anh sẽ không bao giờ tồn tại bất kỳ hình ảnh một người con gái nào khác nữa. 

Trái tim Hạ Mạt trống rỗng. 

Trong phòng bệnh lạnh lẽo chán ngắt. 

Nước biển trong chai cũng đã hết, cô hộ lý rút kim ra khỏi tay Hạ Mạt, Lạc Hi đỡ cô dậy. Cô vùng vằng muốn tự đứng một mình, anh yên lặng nhìn cô rồi đưa tay kéo mạnh cô vào ngực, ôm chặt vai cô, Hạ Mạt nhăn mặt đau. 

“Đau à?” Lạc Hi cười mà như không, “Yên tâm đi, em chắc chắn không đau bằng anh đâu”. Giọng anh mềm mại nhưng âm u sít qua kẽ răng. 

Trên đường về nhà, Hạ Mạt u uất mải mê nhìn sắc đêm ngoài cửa sổ, nét mặc Lạc Hi nặng nề, hai người chẳng nói với nhau một tiếng. Xe về đến cửa nhà, Hạ Mạt đang dịnh đưa bàn tay băng bó mở cửa xe, Lạc Hi đã đưa tay mở giúp. Gió đêm lùa vào xe, cô chuẩn bị bước xuống. 

Đột nhiên Lạc Hi gằn giọng chửi thề một tiếng. 

Anh kéo cô giật lại, trợn mắt nhìn cô, “Em là người có máu lạnh à?” 

“Vâng.” 

Cô điềm tĩnh đáp, đôi mắt mệt mỏi rã rời. 

Cửa xe đóng “sập”! Lạc Hi không thèm nhìn cô, lạnh lùng nhấn ga, chiếc xe lồng lên lao vào màn đêm biến mất hút. Gió đêm buốt giá, người cô lạnh run, cô đưa hai tay tự ôm lấy mình rồi chầm chậm bước vào nhà. 

Hạ Mạt đứng trước cửa khổ sở lục tìm chìa khóa, cô không muốn làm kinh động đến Tiểu Trừng, không muốn Tiểu Trừng nhìn thấy bộ dạng bị thương thảm hại này của cô. Vừa moi chùm chìa khóa ra thì cánh cửa đã được mở từ bên trong, đèn bật sáng, mùi thức ăn thơm ngào ngạt bay tới, Tiểu Trừng cười với cô. 

“Chị về rồi à.” 

Hạ Mạt nhìn em, đột nhiên quay mặt đi, trong lòng cô chua xót tái tê, một buổi tối mệt mỏi kinh hồn, giờ phút này gặp Tiểu Trừng lại như có sóng triều ào ạt trong cô, đôi mắt cô hoe đỏ. 

Tiểu Trừng nhìn bàn tay băng bó lại thấy nét mặt khổ sở của chị, cậu sợ hãi, sốt ruột hỏi: “Chị, chị bị thương à!”. 

Tiểu Trừng vừa dìu chị vừa nhìn đi nhìn lại vết thương, thấy chị có vẻ cũng tạm ổn cậu mới thở phào bớt lo. 

Tiểu Trừng bê chiếc bàn ăn nhỏ ra phòng khách để chị ngồi ăn ngay tại sofa. Tối nay cậu xào hai món rau, hầm nồi canh sườn nấm Trà Thu, mùi thơm ngào ngạt, Hạ Mạt lúc này đã rất đói, cô thò tay lấy thìa, Tiểu Trừng ngăn chị lại. 

“Để em.” 

Tiểu Trừng múc canh ta bát rồi thổi nguội. 

“Đâu còn là con nít nữa.” Cô cười lắc đầu, “Chỉ là vết thương lòng bàn tay, vẫn tự ăn được mà”. 

Tiểu Trừng hỏi nhỏ: “Sao chị bị thương vậy?”. 

Cậu không để ý chị đang cự tuyệt, vẫn kiên trì múc từng thìa canh đưa lên miệng Hạ Mạt. Tiểu Trừng yên lặng nhìn chị, chờ đợi cho đến khi Hạ Mạt nuốt ngụm canh xuống. 

Từ lúc cậu còn rất nhỏ, khi mẹ đi hát ở phòng trà, chị đã bắt đầu chăm lo cho cậu. Mỗi lần cậu bị ốm, bàn tay chị dịu dàng sờ trán thăm nhiệt cho cậu, bón cho cậu từng miếng ăn, cả đêm ở bên giường cậu. Khi cậu bệnh nặng hơn, mắt chị hoe đỏ nhưng chưa bao giờ chị khóc. Trước mặt cậu, chị luôn tỏ ra kiên cường như cây đại thụ, cho dù có chuyện như thế nào, có chị ở bên, Tiểu Trừng chẳng bao giờ phải lo lắng. 

Nhưng, chị đâu có hiểu. 

Cậu ước ao biết bao mình được làm người anh, chị là cô em gái, chăm sóc lo toan là ở cậu, tất cả gió mưa đều để cậu gánh vác, để chị có thể trở thành nàng công chúa muốn cười thì cười muốn khóc được khóc. 

“Là do sơ ý một chút.” Doãn Hạ Mạt hai tay giấu vào nhau, cô mỉm cười với Tiểu Trừng, chuyển câu chuyện qua hướng khác, “Canh hầm hôm nay ngon tuyệt”. Cô đã đoán sơ sơ chuyện bắt cóc hôm nay là do ai làm, tuy nhiên không có chứng cứ, nói nhiều phỏng có ích gì. Cũng là do mình quá sơ ý để cho bọn chúng có cơ hội ra tay, sau này nhất định phải chú ý đề phòng mới được. 

Loading...

Đọc Tiếp Chương 12 part 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bong Bóng mùa hè Chương 12 part 1