Truyện Bong Bóng mùa hè

Chương 07 part 1

Tác giả Minh Hiểu Khê
 

Sau ngày quan hệ giữa Phan Nam và Lạc Hi lộ ra, mỗi lần nhìn thấy Phan Nam, bọn Đới Tây không nhiều thì ít đều cạnh khóe gây ra áp lực với cô. Phan Nam mặc kệ, thản nhiên như không, cô bỏ ngoài tai tất cả. Trong giờ luyện thanh nhạc cũng như lúc luyện vũ đạo, Phan Nam và Hạ Mạt tán chuyện với nhau cười nói rất vui vẻ, hai người càng lúc càng thân thiết. Sau giờ luyện tập, Phan Nam thường xuyên nán lại dạy Hạ Mạt thêm vũ đạo, cô dạy Hạ Mạt những kiểu nhảy đang rất thịnh hành.

Hôm đó Phan Nam đang dạy Hạ Mạt nhảy hip hop.

Có tiếng điện thoại di động kêu.

Hạ Mạt cười cáo lỗi với Phan Nam rồi ra nhận điện, tay quệt mồ hôi:

“A lô! Xin chào.”

Đằng kia có tiếng Đào Thục Nhi:

“Hạ Mạt, tối nay cậu có rảnh không?”

*** Đại sảnh phòng thu hình Đài Truyền hình HBS.

Doãn Hạ Mạt xách thùng trang điểm của Đào Thục Nhi đi theo cô tới phòng quay số 7.

Trong hành lang đại sảnh có rất nhiều nhân viên của đài truyền hình, nhiều nghệ sĩ có tiếng và không có tiếng, lại cả nhóm phóng viên chuyên đưa tin văn hóa giải trí đang tán dóc với nhau trong lúc chờ săn tin mới lạ. Đào Thục Nhi xuất hiện chỗ nào là hầu hết các nghệ sĩ đều chào hỏi cô rất tử tế, ánh mắt thể hiện những tình cảm phức tạp, đôi chút như thương xót, lúc lại như hoài nghi.

“Hạ Mạt, cậu thích trở thành sao à?”

Đào Thục Nhi hình như cũng chẳng bận tâm đến ánh mắt của mọi người, vừa đi vừa hỏi:

“…”

Hạ Mạt hơi ngạc nhiên, không hiểu Đào Thục Nhi tại sao lại đưa ra câu hỏi này đột ngột như vậy. Chà! Chuyện làm sao cô đâu có hứng thú gì, nhưng cô phải trở thành sao để kiếm được nhiều tiền.

“Lúc đầu mình tiến cử cậu tham gia khóa đào tạo gương mặt mới chỉ là nhất thời tức giận Vi An mà thôi, bây giờ nghĩ lại thấy hối hận. Chen chân trong làng giải trí rất phức tạp, rất vất vả và khổ cực, không thích hợp với cậu đâu, hơn nữa, nghe nói lúc hát, cậu cứ hay căng thẳng…” Đào Thục Nhi quay đầu lại nhìn Hạ Mạt nói rất nhỏ: “Hạ Mạt này, hay cậu quay về tiếp tục làm trợ lý cho mình được không?”.

Hạ Mạt trầm ngâm một chút.

Sau rồi cô mỉm cười nói với Đào Thục Nhi: “Cảm ơn bạn, nhưng mình cũng muốn thử. Mặc dù đang cố gắng hết sức nhưng mình vẫn coi như là đã thất bại, mình cũng muốn thử xem xem cái thời khắc giữa sự cố gắng và sự thất bại nó như thế nào”.

“Cậu…”

Đào Thục Nhi kinh ngạc nhìn Hạ Mạt.

Lúc này, đám phóng viên đang tụ tập trong góc đại sảnh phòng thu hình phát hiện ra Đào Thục Nhi, họ vui mừng chạy tới vây quanh Đào Thục Nhi. Đám phóng viên giơ máy chụp hình, máy quay, micro chặn đường Thục Nhi, liên tiếp đặt câu hỏi như pháo nổ.

“Nghe nói Vi An trước đây từng nhiều lần nhục mạ công kích cô, vậy lúc này khi Vi An đang bị vướng phải xì căng đan ồn ào không hay, cô có cảm giác gì?”

“Tối hôm nay cô được mời tham gia chương trình talkshow Thiên hạ vui chơi phát sóng trực tiếp, liệu cô có tiết lộ cho mọi người biết nhiều hơn nữa nội tình chuyện về Vi An không?”

“Vi An và Jam ở bên nhau lúc nào?”

“Vi An…”

Đám phóng viên vây xung quanh Đào Thục Nhi không ngừng chen lấn xô đẩy, cô há hốc miệng, gương mặt mơ hồ hoảng loạn không biết phải nói gì. Hạ Mạt vội vàng bước lên phía trước hỗ trợ, cô dang hai cánh tay chặn đám phóng viên đang lộn xộn dồn tới sợ họ làm bẩn váy áo và đầu tóc Thục Nhi.

“Xin lỗi, Thục Nhi chuẩn bị phải thu hình bây giờ, sắp trễ giờ rồi, xin mọi người tránh đường ra một chút. Nếu muốn phỏng vấn, xin liên hệ với quản lý của Thục Nhi.”

Đám phóng viên đâu có thèm đếm xỉa gì đến Hạ Mạt.

Bọn họ vẫn tiếp tục vây quanh Đào Thục Nhi, tin Đào Thục Nhi xuất hiện loan ra, nhiều ký giả đang chờ đợi tác nghiệp ở những phòng thu khác cũng vội vàng kéo tới càng lúc càng đông. Người nào người nấy cố gắng chen chân vào đặt câu hỏi.

Vòng vây càng lúc càng thít chặt, Hạ Mạt cố gắng giúp Đào Thục Nhi, ngăn không cho đám phóng viên lại gần. Cô cảm giác bọn họ dâng lên như cơn hồng thủy trào trên cánh tay.

“Xin nhường đường!”

Hạ Mạt hét to định phá vỡ vòng vây để lấy đường đi vào phòng thu hình.

Hồi sáng, sau khi nhận điện thoại của Đào Thục Nhi xong thì Trân Ân gọi tới liến thoắng thông báo làng giải trí vừa xảy ra một vụ xì căng đan cực sốc.

Vi An bị phát hiện có quan hệ tình cảm bất chính với bầu Jam.

Trong làng giải trí, bầu Jam là một thương hiệu nổi tiếng, đã có gia đình, Jam có tiếng là người đàn ông đứng đắn, cuộc sống rất hoàn mỹ. Nhưng Vi An đã dụ dỗ Jam, giữa hai người dã có quan hệ, thậm chí họ đã bí mật thuê hẳn một căn hộ chung sống. Ảnh căn hộ của hai người, ảnh Vi An và Jam đang tình tứ hôn nhau trong lúc đi vào bãi đỗ xe được đăng trên trang nhất báo sáng sớm ngày hôm qua đã gây ra một vụ bê bối lớn. Trong bài viết không những đề cập đến việc Vi An đã dùng thủ đoạn mê hoặc người khác để kiếm được sự nổi tiếng, mà còn ám thị Vi An đã lợi dụng mối quan hệ với Jam để áp đảo những nghệ sĩ khác trong công ty, trong đó Đào Thục Nhi là người bị hứng chịu thiệt hại nhiều nhất. Đối với Vi An đang trên con đường thành công nổi tiếng thì tin tức này quả thật bất lợi có thể dẫn đến sự nghiệp sụp đổ hoàn toàn.

Trân Ân kể: “Vi An sau khi xem xong bài báo mặt mày trắng bệch đuổi hết bọn mình đi, một mình trong phòng cáu kỉnh tức giận quăng ném đồ đạc. Điện thoại của Vi An nhanh chóng bị quấy nhiễu liên tục. Cuối cùng cô ta chỉ còn cách tắt luôn máy”.

Hình như đám phóng viên không liên hệ trực tiếp được với Vi An nên khi nhìn thấy Đào Thục Nhi cùng đầu quân chung một công ty, họ như bắt được vàng đẩy nhau chen tới quay phim chụp hình phỏng vấn Đào Thục Nhi. Hạ Mạt không hiểu tại sao công ty đã tuyển cho Đào Thục Nhi một trợ lý khác rồi mà cô ta vẫn cứ khăng khăng thỉnh cầu mình đưa tới phòng quay, tuy nhiên cô vẫn nhận lời, vậy thì lúc này cô cần phải lo cho Thục Nhi.

“Xin đừng chen nữa!”

“Có vấn đề gì xin liên hệ với công ty hoặc người quản lý!”

“Xin mọi người…”

Hạ Mạt đưa cánh tay cố gắng gạt đám nhà báo đang chen lấn ra, cô không muốn mạnh tay ngộ nhỡ sơ ý đẩy ngã tay phóng viên nào thì khốn, sẽ khiến Đào Thục Nhi bị phiền hà liên lụy. Nhưng nếu không dùng sức, Thục Nhi có thể sẽ bị đám phóng viên cùng những máy móc thiết bị thu chụp hình của họ ép chặt.

Không dễ gì đẩy được đám phóng viên lùi ra một chút.

Hạ Mạt đang gần mất hết kiên nhẫn.

Giữa đám người đang ồn ào nổ tung, Đào Thục Nhi bất ngờ rụt rè lên tiếng, giọng nói nhỏ như con chim non.

“Tôi…” Đào Thục Nhi đang tính nói lại ngừng, trông thật tội nghiệp.

Thấy Đào Thục Nhi mở miệng, đám phóng viên lúc đó lại càng bị kích động, phấn chấn, tăng thêm sức mạnh, như cơn hồng thủy, họ chen về phía Đào Thục Nhi và Doãn Hạ Mạt.

“Về chuyện của Vi An… tuy trước kia cô ấy đã làm rất nhiều chuyện không nên làm… nhưng chỉ mong cô ấy dừng lại đúng lúc… đừng tiếp tục phá hoại hạnh phúc gia đình Jam.”

Doãn Hạ Mạt ngạc nhiên.

Cô nhìn Đào Thục Nhi, tự dưng trong lòng thấp thoáng cảm giác khó nói thành lời, cánh tay cô bất giác buông lơi, qua khe hở phòng tuyến, đám phóng viên thừa cơ xông tới sát Đào Thục Nhi.

“Nói như vậy quan hệ bất chính giữa Vi An và Jam là vô cùng xác thực?”

“Trước đây Vi An đã làm những chuyện gì? Phiền cô kể cho chúng tôi một vài chuyện được không? Có phải Vi An đã đàn áp cô để giành cơ hội phát hành đĩa hát và các show diễn?...”

“Nghe nói Vi An và Jam đã từng chối bỏ một bào thai, chuyện này cô có biết không?”

“…”

Hàng tràng câu hỏi được đưa ra, các ký giả cố gắng đưa máy thu và micro tới trước mặt Đào Thục Nhi, phóng viên đằng sau chen các phóng viên đằng trước, cảnh tượng càng lúc càng hỗn loạn.

“Tôi…”

Đào Thục Nhi hình như không biết phải làm thế nào khi nhận ra mình đã vô ý nói ra những lời không nên nói, cô hoảng sợ trốn đằng sau dán chặt vào lưng Hạ Mạt. Đám phóng viên đâu dễ gì buông tha, có phóng viên đã không còn kiên nhẫn đưa tay dứt khoát đẩy Hạ Mạt sang bên, có kẻ còn xông vào chĩa sát máy quay vào ngay mặt Đào Thục Nhi. Trong lúc hỗn loạn, thỉnh thoảng đầu Hạ Mạt lại bị một chiếc máy quay nóng sừng sực đập mạnh vào.

Đúng lúc đó có tiếng thét hào hứng sắc nhọn gào lên phía đằng sau.

“Lạc Hiii…”

“Lạc Hi…”

Đám phóng viên đang vây quanh Đào Thục Nhi đều bị tiếng thét ấy chấn động, bọn họ vội vàng ngoái đầu lại nhìn. Trời đất ơi, đúng là Lạc Hi rồi! Tận đầu hành lang đại sảnh phòng thu hình đằng kia, Lạc Hi mặc bộ đồ vest hàng hiệu màu đen hoa văn chìm, tay vòng qua eo ca sĩ Thẩm Tường, cô này năm ngoái từng nhận giải thưởng Ca khúc vàng được yêu thích nhất. Thẩm Tường dáng người thướt tha, nước da trắng ngần trong chiếc váy dây màu đen càng tôn thêm vẻ đẹp diễm lệ lạnh lùng.

Nhưng mà…

Chẳng có ai chú ý đếm Thẩm Tường.

Đại sảnh phòng thu hình Đài Truyền hình HSB, tất cả mọi ánh mắt đổ dồn lên người Lạc Hi. Chất quý tộc, thần thái ưu nhã mê hồn, nụ cười gợi cảm nơi khóe môi, ánh mắt vừa như mơ màng vừa như rực cháy của anh, tất cả tất cả như ánh hào quang rực rỡ chói chang. Chỉ cần có sự tồn tại của Lạc Hi mọi sự vật khác còn lại trên thế gian này trong khoảnh khắc đều biến thành hư ảo.

Tất cả đám phóng viên vội vàng tay máy tay micro tụ lại hướng tới trước mặt Lạc Hi.

Nhưng chẳng có kẻ nào dám cản đường anh.

Đám phóng viên vừa đi lùi vừa chụp hình vừa đặt câu hỏi, Lạc Hi thần sắc có vẻ mệt mỏi, hình như vừa xong một show diễn, anh lững thững vừa đi vừa nói chuyện với Thẩm Tường, thỉnh thoảng trả lời rất ngắn gọn câu hỏi của đám phóng viên.

Nhìn thấy Lạc Hi, đám phóng viên đang vây quanh Đào Thục Nhi cùng lúc hoan hỉ vô vùng, bọn họ sợ bỏ lỡ cơ hội có được những tin tức mới, vội vàng xoay người chạy về hướng Lạc Hi. Phải biết rằng, chỉ cần những tin tức vớ vẩn vụn vặt về Lạc Hi cũng được coi là quan trọng hơn gấp nhiều tin tức về những ngôi sao khác!

Đám phóng viên vừa mới vây quanh Đào Thục Nhi, chớp mắt đã lại chạy đi chỗ khác, bọn họ nháo nhào chen lấn không vững dúi người về phía Đào Thục Nhi thiếu chút nữa thì ngã. Đào Thục Nhi sợ hãi tóm lấy tay Hạ Mạt, chân lại giẫm mạnh lên chân một phóng viên khác. Tay phóng viên này đau quá vung tay một cái khiến chiếc máy quay đang cầm cao trên tay tuột ra rớt xuống!

Đào Thục Nhi hốt hoảng thốt lên.

Sợ hãi nhìn chiếc máy quay chuẩn bị rơi trúng đầu!

Đám phóng viên cùng lúc tròn mắt kinh hoàng.

Trong khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng, Hạ Mạt ôm đầu Đào Thục Nhi dúi vào ngực mình, còn cô tránh đầu qua chỗ khác. Không kịp! Chiếc máy quay đập mạnh lên đầu cô!

Hạ Mạt từ từ ngã phịch xuống đất.

Mặt cô trắng bệch, máu trên trán từ từ trào ra.

Thấy Đào Thục Nhi không việc gì, đám phóng viên cũng bớt hứng nhưng vẫn nhào về phía Lạc Hi. Tay phóng viên đánh rơi chiếc máy rối rít xin lỗi Hạ Mạt, sau thấy chiếc máy quay không bị vỡ, anh ta nhặt lên rồi cũng nhanh chân chạy đi.

“Hạ Mạt…”

Đào Thục Nhi lo lắng đưa tay lên trán Hạ Mạt, sợ hãi rụt tay lại ngay, cô rút chiếc khăn tay trong túi mình ra đưa cho Hạ Mạt. “Cậu… sao không?”.

Hạ Mạt đưa khăn lên lau máu trên trán, hít vài hơi thật lâu xua đi cái cảm giác quay cuồng chóng mặt. Cô đứng dậy mỉm cười với Đào Thục Nhi: “Không sao. Nhanh lên, vào đi, sắp tới giờ thu hình rồi đó”. Nói đoạn, Hạ Mạt phát hiện đồ hóa trang trong thùng trang điểm rớt tung tóe trên mặt đất. Hồi nãy vì bảo vệ Đào Thục Nhi, cô không thể không buông thùng trang điểm trong tay ra, chiếc thùng trang điểm rơi xuống đất bật tung nắp, son môi, phấn sáp, lược, cây chải mi, bút chì kẻ mắt các loại văng bừa bãi,

“Cậu cứ vào phòng thu trước đi, mình nhặt mấy thứ này xong rồi vào sau.”

Hạ Mạt nói với Đào Thục Nhi xong quỳ xuống. Cô ghìm mình ráng chịu cơn đau, hoa mắt, thu nhặt từng món từng món bỏ vào thùng trang điểm.

“Mình…”

Hạ Mạt nghe tiếng Đào Thục Nhi do dự bỏ đi, cô không ngẩng đầu, từ từ nhặt nhạnh từng cái một trên mặt đất, cẩn thận xếp chúng vào vị trí cũ trong hộp trang điểm. Có lẽ là vì vết thương trên đầu nên Hạ Mạt không chú ý bước chân Đào Thục Nhi dừng lại, không chú ý xung quanh đột nhiên trở nên yên lặng khác thường, cô chỉ chú ý nhìn tới một thỏi son rơi lăn đi còn sót góc đằng kia, cô đưa tay phải tính nhặt nốt thỏi son đó.

Cùng lúc đó.

Trên nền đá cẩm thạch xuất hiện một bóng người.

 

Người đó từ từ nhẹ nhàng cúi xuống.

Một bàn tay, những ngón tay thon dài đẹp đẽ.

Những ngón tay nhặt lấy thỏi son.

Hạ Mạt hết sức ngạc nhiên ngẩng đầu.

Lúc này cô mới nhận thấy đại sảnh phòng thu hình đài truyền hình đã hoàn toàn yên lặng, tất cả ánh mắt đều tụ về chỗ này. Lạc Hi đã rời Thẩm Tường, rời đám phóng viên đi tới đây giúp cô nhặt nốt thỏi son nhỏ bé kia.

Những tiếng đèn flash “xoèn xoẹt”, những chớp sáng “tành tạch” liên tiếp không ngừng!

Cô nhìn tay Lạc Hi.

Thỏi son đó nằm trong tay Lạc Hi, đưa ra trước mặt cô.

Cô từ từ ngẩng đầu nhìn anh.

Anh đang nhìn chằm chằm lên trán cô, cô không biết vết thương trên trán cô có còn chảy máu không, trong ánh mắt sâu thẳm lắng đọng của anh, vết thương trên trán cô đột ngột bỏng rát choáng váng.

“Cảm ơn anh Lạc Hi.”

Đào Thục Nhi vội vàng quay lại bên Hạ Mạt, luống cuống nhận lại thỏi son từ tay Lạc Hi. Cô khom lưng đáp lễ, hai má ửng hồng, rụt rè e lệ.

Lạc Hi hơi rướn lông mày.

Trên mặt anh thoáng hiện nụ cười mà như không, anh nói với Đào Thục Nhi:

“Không cần khách sáo.”

Nói đoạn anh đưa mắt đằm thắm nhìn lại Hạ Mạt đang trầm ngâm yên lặng rồi quay lại chỗ Thẩm Tường và đám phóng viên. Trong đại sảnh, tiếng ồn ào lập tức lại nổi lên, đám phóng viên phấn khích đưa ra đủ loại câu hỏi, hình như có tay phóng viên trong đó hỏi Lạc Hi có phải rất thân với Đào Thục Nhi hay không? Có quan hệ riêng với Đào Thục Nhi hay không?

Giữa vòng vây của đám phóng viên.

Lạc Hi và Thẩm Tường rời khỏi đại sảnh phòng thu Đài Truyền hình HBS.

Cùng với sự ra đi của Lạc Hi, đại sảnh cũng dần trở nên yên tĩnh vắng lặng, không gian cực kỳ buồn tẻ, giống như là đang ở một thế giới hoa lệ hào quan vạn trượng đột ngột quay về cõi nhân gian đời thường phẳng lặng.

Đào Thục Nhi lặng yên theo dõi hình bóng Lạc Hi dần dần mất dạng, hồi lâu cô mới ngơ ngắc quay đầu lại nói với Hạ Mạt đang ở bên cạnh: “Cậu có biết anh ấy là ai không?”.

Ngón tay Hạ Mạt cứng đờ, cô không nói gì, tiếp tuc chú tâm sắp xếp lại đồ trang điểm cho gọn gàng ngăn nắp.

Đào Thục Nhi hình như cũng chẳng để ý đến phản ứng của Hạ Mạt, nói như để mình nghe: “Anh ấy là Lạc Hi, gần như là một truyền thuyết. Dù chỉ cần đứng cạnh anh ấy, chỉ cần có một chút quan hệ với anh ấy là đã có thể trở thành tiêu điểm thu hút sự chú ý của mọi người”.

“Sắp tới giờ phát hình rồi đó.”

Hạ Mạt nhìn đồng hồ treo trên tường hành lang nhắc nhở Đào Thục Nhi.

“Hả.”

Đào Thục Nhi như từ giấc mơ tỉnh lại, vội vàng ba chân bốn cẳng lao tới phòng thu hình, Hạ Mạt tay xách thùng trang điểm theo sau.

 

 
Loading...

Đọc Tiếp Chương 07 part 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bong Bóng mùa hè Chương 07 part 1