Vừa mở cửa nhà ra, Renata đã biết rằng cuộc đời mình sắp chấm dứt.

Reanata nhìn vào phòng khách và 4 cặp mắt cũng nhìn chằm chằm lại vào nhỏ.

“Chào chị Ren! Em đưa bạn chị về nhà chơi, không sao chứ?”_Natasy “tung tăng” chạy lại chỗ nhỏ.

“Nhà cô cũng đẹp phết nhỉ?”_Ryo nói.

Nhỏ như muốn đập đầu vào tường. Thiên đường bình yên của nhỏ giồ đã bị “xâm hại” hoàn toàn.

“Nếu cậu thấy phiền thì…”_Himawari nói.

“Không sao đâu Himawari. Mình không phiền CẬU.”_Nhỏ cố tình nhấn mạnh chữ cuối.

“Thế là trừ Himawari ra, cô phiền bọn tôi chứ gì?”_Kaito lè lưỡi.

Thánh thần thiên địa ác quỷ bắt anh ta đi!

“Sao anh không đưa chị Matsuzaka đi chơi đi?”_Nhỏ hậm hực.

“Arita hôm nay phải ở nhà phụ giúp gia đình, không đi được.”

“Thế thì tới mà giúp chị ấy.”

“Nhóc muốn đuổi thì nói đại ra đi.”_Kaito khích.

Renata nổi điên lên.

“Có lẽ nếu làm vậy cũng không sao….anh ta không hề biết rằng mình…nhưng Natasy sẽ phát hiện ra….kệ đi vậy…”_Nhỏ đấu tranh tư tưởng dữ dội.

Kaito bắt đầu với lấy cái ly uống nước.

“Bây giờ…hoặc không bao giờ.”_Renata nhắm mắt và lén búng tay một cái.

Ngay lập tức, Kaito ho sặc sụa và phun gần hết nước vào mặt

Ryo.

“Ặc….sao tự nhiên nước lại ….xông cái ào vào cuống họng…”_Kaito vừa ho vừa nói.

“Biện luận hay đấy đại ca.”_Ryo làu bàu và lau nước trên mặt.

“Một mũi tên trúng 2 đích. Yeah!”_Nhỏ cười thầm.

Natasy nhìn nhỏ với ánh mắt cáo buộc.

“Châc! Uống nước cũng không xong.”_Renata lè lưỡi còn Himawari chỉ ngồi cười mỉm.

“Cô…”_Kaito hằm hè.

Nhỏ vẫn tỉnh bơ đi vào trong bếp.

“Anh ta không biết rằng người hiến máu của mình cũng đâu hoàn toàn là người.”_Renata cười thầm.

“Như vậy là không được nhé chị.”_Natasy chợt xuất hiện.

“Gì chứ! Anh ta chọc chị trước.”

“Nhưng anh ta cũng là người thường.”

“Người thường? Anh ta là vampire đấy!”_Nhỏ nói.

Im lặng.

Renata nhận ra mình đã lỡ lời thì đã quá muộn.

Natasy vẫn tỉnh như không.

“Biết ngay mà.”_Thằng nhóc thở dài, đùa nghịch với những sợi tóc vàng óng như nắng của mình.

“E..em…gì cơ?

“Em biết là cái trường đó có người không bình thường. Một số chuyển động trên đất quá nhanh để là chuyển động của người bình thường.

“Ơ…uhm”_Nhỏ cố lờ đi. Hy vọng Natasy không hỏi gì về tại sao nhỏ lại biết Kaito là vampire.

“Tại sao chị lại biết anh ta là vampire?”

Nhỏ muốn đâm đầu vào tường.

“À…chị..thật ra…”_Renata lúng túng.

Natasy lập tức nhìn vào mu bàn tay phải của nhỏ rồi cau mày.

“Đưa em xem tay của chị.”

“Hả?”

“Đưa em xem!”

Renata run rẩy đưa tay mình lên. Natasy nhìn chằm chằm vào chỗ hôm trước Kaito đã đặt dấu ấn của anh ta lên đó.

“Chị….”_Natasy mở to mắt. “*@!#$!^%$#!!!”_Thằng bé chửi một tràng.

“Basta di parlare!!S’il vuos plait!*”_Nhỏ húng hắng. “Mọi người nghe hết bây giờ!”

“Chị vừa sử dụng 3 thứ tiếng đấy.”_Natasy cau mày. “Chị nghĩ sao mà đi làm người hiến máu hả?”

“Thì chị….nói chung là mù mịt lắm! Mạo hiểm cho vui ấy mà.”

“Cho vui? Nếu anh ta mất kiểm soát thì chị sẽ chết đấy!!!”

“Không sao đâu, mọi chuyện vẫn ổn.”

“Nói dối.”

“Uana bugia veniale.”_Nhỏ cố vớt vát.

“Syrena sẽ không vui đâu. Khi chị ấy biết, anh ta sẽ thành một đống tro đấy.”

“Chị ấy không thể biết nếu em không nói.”_Renata nhìn thằng em với con mắt ngây thơ.

“Che coglioni che ha questa.”_Natasy lầm bầm. “Được thôi. Nhưng nếu chị gặp nguy hiểm…”

“Chị sẽ không gặp nguy hiểm.”_Renata mỉm cười trấn an. Ánh mắt Natasy dịu lại.

“Per l’amore di Dio. Cẩn thận đấy.”_Natasy nói rồi bước ra ngoài.

Còn một mình trong phòng bếp, nhỏ thở dài.

“Syrena sẽ không vui chút nào đâu, nếu chị ấy biết.”_Renata nghĩ thầm.

Thật là kỳ lạ vì nhỏ lại nhớ đến Syrena. Chị ấy và nhỏ không được hợp nhau cho lắm. Syrena tự tin đến mức ngạo mạn, nhưng chị ấy rất yêu thương những người chị ấy cho rằng xứng đáng. Nếu Syrena đến học trường LeMeilleure, thứ tự những người đứng đầu chắc chắn sẽ phải sắp xếp lại ngay tức khắc.

“Chuyện gì thế?”_Một giọng nói vang lên phía sau làm nhỏ giật nảy mình.

Là Kaito.

“Không có gì.”

“Tôi vào để nói tạm biệt. Tôi phải đi đón Arita đây. Tối nay chúng ta sẽ gặp sau.”

“Anh nói chuyện viễn tưởng à? Cả Natasy và người quản gia của tôi tối nay đều ở đây.”

“Những người đó có vô phòng ngủ chung với cô đâu mà. Cứ để cửa sổ mở.”

“Tôi tưởng đã nói…”_Nhỏ chưa nói hết thì Kaito đã ra ngoài, rõ rang là đang cố tình lờ đi.

Thở dài, nhỏ bắt đầu lết ra ngoài.

“Renata? Cậu không sao chứ?”_Himawari lo lắng.

“À không, mình không sao…”

“Thôi, tụi này cũng có hẹn đi chơi rồi. Tạm biệt nhé!”_Ryo nói rồi kéo Himawari ra ngoài.

“Bye Renata!”

“Bye Himawari.”_Nhỏ cố cười rồi nằm vật ra khi 2 người đó đi khỏi.

“Chị đúng là không ổn.”_Natasy cau mày.

“Chị không sao. À Natasy này, mọi người ở Anh thế nào rồi?”

“Vẫn vậy. Syrena thì cuối cùng cũng chịu anh Maurice rồi.”

“Maurice Cole? Anh họ Swayne?”_Nhỏ ngạc nhiên.

“Uhm, anh ta đó.”

“Syrena chịu anh ta sao?”

“2 người đó quá hợp. Chị không thấy vậy sao, mặc du Maurice chỉ là bá tước.”

“Chỉ là bá tước. Em nói như thể chức vị đó dễ leo lên lắm ấy.”_Nhỏ lè lưỡi.

“Dù sao thì đó cũng là nguyên nhân đột nhiên ba lại có ý đó. Anh ấy cũng khá mà.”

“Asino. Tên đó là ác ma của đời chị khi sống ở Anh!”

“Để rồi xem.”_Natasy cười tủm tỉm.

Nhỏ cau mày rồi về phòng.

Bữa ăn tối diễn ra trong màn độc thoại của Natasy về những cuộc đi chơi với Swayne ở Anh quốc. Nhỏ muốn phát ốm và đi về phòng trước.

Bước vào phòng, nhỏ sững người khi thấy cửa sổ mở.

“Tôi đã bảo cô mở cử cơ mà?”_Giọng Kaio vang lên từ bàn đọc sách.

“Tôi đã bảo không được vào phòng tôi cơ mà.”_Nhỏ cau mày.

“Cô nghiên cứu về Illumaniti?”_Kaito tảng lờ.

“Một chút. Những biểu tượng của họ rất tuyệt.”

“Tuyệt thế nào?”

“Những biểu tượng của họ đọc ngược hay xuôi cùng có một nghĩa.”_Nhỏ nháy mắt.

“Là sao?”_Kaito cau mày.

“Đây.”_Nhỏ lấy một cuốc sách, lật lật vài trang và giơ ra trước mặt Kaito.

“Nhìn ngược từ dưới lên hay từ trên xuống đều thấy chữa Illuminati cả.” Kaito làm theo và anh ta bắt đầu há hốc mồm.

“Wow!”

“Anh muốn xem thêm không?”_Nhỏ cười đắc thắng và đưa ra thêm 4 tấm hình nữa.

“Chữ Water.”

“Chữ Earth.”

“Chữ air.”

“Chữ Fire.”

“Và cuối cùng cũng tuyệt nhất. Viên kim cương Illuminati. Tạo thành bởi 4 chữ trên ghép lại.”

“Hay thật.”_Kaito có vẻ hào hứng.

“Tôi đã nói mà. Những biểu tượng đối xứng tuyệt vời.” Kaito nhìn chằm chằm vào các bức hình.

“A này. Anh có thể kể tôi nghe về chuyện của mình và Matsuzaka không?”_Nhỏ đột ngột đổi chủ đề.

“Cứ gọi cô ấy là Arita. MÀ kể để làm gì?”

“Tôi nghe nói nó rất thú vị! Kể đi mà!”_Nhỏ giật giật tay anh ta.

“Tôi…”

“Mau lên nếu không đừng hòng lấy máu tôi nữa.”

“Cô đang lạm dụng quyền hành.”_Kaito cau mày.

“Vậy thì kể đi!!!”

“Hừ….được thôi.”_Kaito thở dài và bắt đầu kể.

*****

Basta di parlare(tiếng Tây Ban Nha): Im đi!

S’il vuos plait(tiếng Pháp): Làm ơn!

Uana bugia veniale(tiếng Ý): Lời nói dối vô hại.

Che coglioni che ha questa(tiếng Ý): Một câu chửi thề (nghĩa bậy)

Per l’amore di Dio(tiếng Ý): Vì tình yêu của Chúa.

Asino(tiếng Ý): đồ con lừa.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 7

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bloody Contract – Máu Hiếm Chương 6