Chương 9:

Bà Phượng- mẹ Mai vuốt tóc nó âu yếm trong căn biệt thự mà người nhà chuẩn bị sẵn ngoài HN. Đây chỉ là 1 tài sản nhỏ nhoi của gia đình bà, tương lai ko xa sẽ là của Mai.

Mai kể ẹ mình nghe rất nhiều chuyện, chỉ trừ có chuyện dơ bẩn ấy là nó chưa đủ can đảm nói ra.

- Gia đính đó đối xử với con tốt chứ ?

- Có mẹ ạ. Bà Dung cũng hiền lành và tốt bụng y như mẹ vậy.

- Vậy thì tốt. Cuộc đời đã quá bất công với con, mẹ chỉ mong con hạnh phúc.

- Hạnh phúc của con là đc làm con gái của bố mẹ.

Mai ôm bà Phượng chặt hơn như để khẳng định câu nói ấy. Dù bố mẹ nó có nghèo thì nó vẫn luôn tự hào vì đc sinh ra trong 1 gia đình đầy ắp tình thương. Người luôn rang rộng vòng tay, luôn yêu thương quan tâm nó chính là bố mẹ!

- Còn có chuyện con chưa dám nói với mẹ.

- Mẹ biết con định nói gi nhưng me sẽ ko hỏi chuyện của 4 năm trước vì mẹ tin con gái mẹ có lí do. Mẹ có thể tìm hiểu nhưng mẹ muốn khi đủ can đảm con sẽ nói ẹ biết.

- Mẹ – Mai rưng rưng: Con xin lỗi! Xin lỗi mẹ.

Bà Phượng cười hiền. Đứa con gái của bà vẫn còn ngốc nghếch lắm.

- Nín đi con. Mẹ vẫn luôn là người hiểu con nhất mà!

- Vâng! – Mai quệt nước mắt: À sao bố ko ra cùng mẹ, hay bố giận con.

Cuối cùng điều bà lo sợ nhất đã xảy ra. Bà biết phải trả lời đứa con gái tội nghiệp của bà ra sao đây.Mai là đứa yêu ghét rõ ràng. Nếu nó biết chuyện nó có chịu tha thứ cho ông bà ngoại và trở về. Và quan trọng hơn là nó sẽ day dứt, tự trách mình cả đời khi biết chuyện.

- Mẹ – Mai khẽ giật tay mẹ mình.

- Bố con…ông ấy có việc quan trọng phải làm cho ông bà. Con đừng suy nghĩ linh tinh.

- Vậy mà con cứ sợ bênh của bố lại tái phát. Con bất hiếu quá khi ko chăm sóc bố phải ko mẹ?

Bà Phượng cố nuốt ngược nước mắt vào trong, cố tỏ ra bình thường. Người chồng yêu quý, người cha đáng kính của các con bà đã ko còn tồn tại trên cõi đời này nữa rồi. Đến chết ông ấy vẫn vì vợ con.

- Đừng lo. Khi con trở về gia đình ta sẽ lại hạnh phúc, ko ai có thể thay đổi điều ấy.

Mai nép vào ngực mẹ mình mỉm cười. Có lẽ cuộc đời vẫn còn để phần hạnh phúc cho nó?

……..

***********

Cường vứt quyển sổ tay lên bàn, dựa người vào ghế 1 cách mệt mỏi. Câu trả lời hắn muốn vẫn còn quá mơ hồ.

- Nếu mệt mỏi quá con hãy dừng lại. Sống bình thường chẳng phải tốt hơn?

-….

- Mai ra ngoài gặp mẹ nó rồi. Con biết chứ?

- Con biết! Cô ấy nói với con hôm qua.

Bà Dung thở dài nhìn Cường. Yêu mà ko dám nói ra thì còn gì đau khổ bằng.

- Kể cho ta nghe lần đầu con gặp Mai.

Cường nhìn bà Dung có chút khó hiểu.

- Hãy kể cho ta nghe lần gặp của 4 trước – lần đầu con gặp Mai. Cảm nghĩ của con về con bé lúc ấy.

Cường cười – 1 nụ cười thật sự khi nhớ lại khoảnh khắc đẹp nhất giữa hắn và Mai.Ngày đầu tiên hắn gặp 1 cô bé xinh đẹp có đôi mắt to tròn. Đôi mắt thể hiện rõ sự quan tâm, lo lắng đến vết thương ko hề nặng trên người hắn – 1 người hoàn toàn xa lạ với cô bé.

- Mai chắc ko nhớ nhưng con thì nhớ rõ ngày ấy. Lần đầu tiên Mai đến nhà con, đúng hơn là nhà ông ta. Lúc ấy Mai 16t – đẹp rực rỡ như hoa ” Mai vàng ” nhưng lại tinh khiết như hoa ” Mai trắng “.

- Còn bây giờ?

- Vẫn đẹp rực rỡ như hoa ” Mai vàng ” nhưng ko còn tinh khiết như hoa ” Mai trắng ” và…

- Và có 1 điều ko thay đồi đó là con bé vẫn luôn tốt bụng với mọi người. Ta nói đúng chứ?

Cường gật đầu.

- Con có quan trọng sự tinh khiết ấy?

- Chưa bao giờ. Chỉ là con ko thể quên chuyện ông ta và Mai làm. – giọng nói của Cường nhẹ nhàng mà mang nặng đau khổ.

-….

- Nếu hôm ấy Mai ko đến nhà con thì người con yêu thương nhất sẽ ko bao giờ ra đi mãi mãi mà ko thấy mặt con lần cuối. Cứ mỗi lần nhìn bia mộ xanh cỏ là thù hận trong con lại trỗi dậy.

- Đã bao lâu rồi con ko khóc.

Bà Dung lại gần đặt tay lên vai Cường. Bà ko biết phải làm gi cho đứa trẻ tội nghiệp như hắn. Tiền nhiều để mà làm gì khi cuộc đời đã cướp đi hết hạnh phúc của hắn.

- Nước mắt còn lại con dành cho cô ấy. Thay cho lời xin lỗi.

- Con bé Mai đơn giản, sống chân thật ko giống như T – kẻ buôn gái ấy nói. Con cũng nghĩ như ta phải ko?

Cường gục mặt xuống bàn. Bà Dung vẫn luôn là người hiểu hắn sau cái ngày người yêu thương hắn nhất ra đi. Ko gì có thể giấu bà.

Thù ko thể quên nhưng tình yêu cũng ko muốn bỏ. Liệu có thể tham lam 1 lần?

1 giọt nước mắt khẽ rơi ra!

……..

*********

Buổi chiều Mai về nhà. T7 Cường về sớm nên nó muốn về nhà gặp hắn và hơn hết mẹ nó muốn mời bà Dung với hắn đến ăn cơm. Mẹ nó muốn cám ơn cũng muốn biết gia đình Cường có thực sự tốt với nó.

- Bác ơi a Cường về chưa? – Trước mặt bà bà Dung, Mai vẫn luôn gọi hắn tình cảm như thế.

- Rồi đấy. Đi gặp mẹ con thế nào?

- Dạ mẹ con muốn mới bác và a Cường đến ăn cơm ạ. Bác và a Cường…

- Đc rồi, con đừng khách sáo. – Bà Dung ngắt lời Mai: Ta sẽ đến, con lên phòng Cường đi.

- Ơ vâng!

Mai đỏ mặt lên phòng Cường. Bà Dung lúc nào cũng đoán được nó nghĩ gì.

Cửa phòng Cường ko đóng, Mai nhẹ nhàng đi vào thấy hắn đang dựa người vào ban công hút thuốc.

- Sao hút nhiều thuốc thế? – Mai cau mày nhìn đống tàn thuốc.

- Ko thích?

Mai gật đầu.

Cường ném điếu thuốc đi, quay sang nhìn Mai như muốn hỏi đc chưa.

- Xì – Mai bĩu môi mặc dù muốn nở nụ cười toe toét vì vui. Hôm nay đúng là 1 ngày đẹp trời!

- Đi gặp mẹ về có vui ko?

- Hì vui lắm. – Mai nghiêng đầu nhìn Cường: Mẹ tôi còn mời a và bác đến ăn cơm.

- Lí do?

- Mẹ tôi muốn cám ơn a và bác.

- Vì điều gì?

- Vì tôi nói rằng a và bác đã giúp tôi trong 4 năm qua – Mai buồn buồn: Tôi chưa muốn nói ra những chuyện đã xảy ra với tôi cho ai cả.

-….

- Giúp tôi nhé!

- Ừm.

- Zê! Hôm nay đúng là 1 ngày đẹp trời.

Mai chạy về phòng mình chuẩn bị. Tâm trang nó bây giờ rất tốt, bà Dung và Cường đồng ý đi thì nó sẽ ở lại đây đc thêm 1 thời gian. Nó nghĩ mẹ sẽ có cảm tình với bà Dung – 1 người đẹp nết ý hệt mẹ.

……

Tai b1 ngôi biệt thự gần hồ Tây – ngôi biệt thự lâu lắm vắng bóng chủ nhà nay lại ấm lên.

- Bà và cháu ăn tự nhiên đi nhé. – Mẹ Mai gắp thức ăn bỏ vào bát bà Dung và Cường: – Thời gian qua chắc con bé Mai nó làm phiền bà nhiều lắm.

- Đâu có. Tôi phải cám ơn vì Cường đã đưa 1 con bé đẹp người đẹp nết về cho tôi ấy. – Bà Dung nhìn Mai, lời nói ko chút giả dối.

- Bà cứ khen nó lại hư. Hồi ở nhà nó cũng đoảng lắm.

- Đâu có đâu mẹ!

Bà Phượng phớt lờ câu hỏi của Mai, quay sang Cường như muốn biết hắn nghĩ gì. Là mẹ làm sao bà ko biết con gái mình bắt đầu có tình cảm với ai.

- Cô ấy đẹp người và đẹp nết như bác ạ!

Bà Phượng cười sảng khoái. Còn lại 2 con người đang nhìn Cường ngạc nhiên tột cùng.

OMG! Hắn cũng biết nịnh?

Ực ưc – Mai nuốt nước bọt rồi lại há mồm ra nhìn Cường đang ăn thản nhiên như ko có gì.

- Mai sao con ko ăn mà cứ há mồm ra thế – Mẹ Mai khẽ nhắc.

- Dạ! Con đang nhìn Cường. Àh ko con đang ăn đây mà mẹ.

Đến Cường cũng phải dừng ăn nhịn cười vì câu nói của Mai. Đâu có ai lại thể hiện tình cảm rõ rệt trước mặt phụ huynh như thế.

2 người vui vẻ

1 người xấu hổ

Và 1 người thích thú.

Tất cả đều len lỏi vào trái tim.

- Vừa nãy a muốn cười lắm chứ gì?

Mai dậm chân bình bịch lườm Cường. 2 bà mẹ muốn vun đắp tình cảm nên tống 2 đứa nó ra Hồ Tây hóng gió.

- Thích tôi lắm à?

- Gì…gì? gì chứ?

- Ngại?

- Ko thèm.

- Thật?

- Thật. Ko thèm – Mai xụ mặt quay đi chỗ khác

- Phải thèm!

- Hả?

Cường ko tra lời, kéo Mai lại.

1 cái ôm thật chặt chứa tình yêu đôi lứa!

Bất ngờ – đỏ mặt.

- Ơ…ơ này!

- Động đậy là chết với tôi!

Câu nói giống như ra lệnh nhưng lại trầm ấm. Hơi thở phả vào cổ Mai làm nó khẽ rùng mình.

Cường xiết chặt vòng tay hơn.

- Lần này là ôm nhưng lần sau sẽ là cái khác!

Lại nữa? Đây có phải là lời tỏ tình ko?

Ko biết! Chỉ biết tạm thời quên đi tất cả. Hãy tham lam 1 lần, 1 lần được hạnh phúc. Xoa dịu nỗi đau cho cả 2.

“E ko còn trong trắng nhưng tâm hồn e vẫn tinh khiết ”

Sang trang sau để đọc tiếp

Loading...

Đọc Tiếp Chương 10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bao nhiêu tiền cho 1 tình yêu Chương 9