Chương 8:

- hihi…haha, haha…hihi

Ngồi trong quán cafe nghĩ đến chuyện đc dựa vào ng Cường nghe hắn thủ thỉ nhẹ nhàng bên bờ sông là Mai cười tít mắt. Nó và hắn đang dần dần gần gũi hơn. Phái đẹp thích vẻ đẹp trai, cao ngạo của hắn và nó cũng ko phải ngoại lệ. Dù cho cuộc sống tủi nhục trc đây làm nó già dặn hơn thì nó vẫn có suy nghĩ non nớt của 1 đứa con gái 20t lần đầu biết đến tình cảm khác giới.

- Cẩn thận ko rách miêng đấy e.

Từ lúc hẹn Mai ra đây, thỉnh thoảng nó lại cười ko ngớt làm Nga nhịn ko đc phải lên tiếng.

- Híc. C lại chêu e.

- Tại e cười làm mấy a trong quán ôm mộng kìa – Nga ra vẻ lấy tay chỉ chỏ, ánh mắt đưa tình.

- Phì – Mai lại cười: Ng ta nhìn đôi chân dài miên man của c thì đúng hơn.

Đúng thật ! Nga có số đo 3 vòng chuẩn, khuôn mặt đẹp sắc sảo của 1 cô tiểu thư nhà giàu. Ng đẹp học hành đàng hoàng, gia cảnh lại tốt thì chẳng có lí do gì ng ta ko nhìn vào 1 cô gái hàng hiệu như Nga.

- C còn chưa xử vụ e bỏ về trc trong tiệc đính hôn của c nha.

Mai nhịn ko đc xụ mặt xuống:

- Tại ông họ của c đó chứ.

- Thôi đc rồi. Chuyện đấy để sau xử lí. Giờ đi mua đồ với c, ở đây chán lắm.

Nga thích đông vui náo nhiệt nên nhữg chỗ yên tĩnh như quán cafe này cô ko thể ở lâu. Cô trả tiền rồi kéo Mai đi luôn, ko kịp để nó trả lời.

Mai đành lẽo đẽo theo sau. Đúng là a nào e đấy, đều thích làm theo ý mình. Nghĩ đến đây Mai lại cười tủm, Nga & Cường mà biết nó nói 2 ng thế chắc chắn sẽ ăn thịt nó.

Cùng lúc ấy tại biệt thự nhà ông chủ Đinh – Đinh Văn Trọng – ông trùm buôn lậu khét tiếng:

- Tại sao bác lại muốn cháu làm thế? – Ng con gái ngồi trên ghế khó hiểu nhìn ông Đinh.

- Ta ko muốn Cường dính đến con bé đó. Nó sẽ huỷ hoại tương lai của con trai ta. – Ông Đinh ôm con rắn hổ mang chúa nhẹ nhàng nói.

- Nhưng a Cường đối với Mai ko đơn giản.

- Trâm này! Ta thấy cháu xinh đẹp, gia cảnh cũng ko tồi. Vậy – Ông ta nhếch môi: Cháu định để thua con bé xấu xa như nó sao?

-….

- Nếu là cháu nhà họ Đinh sẵn sàng mở cửa đón chào làm dâu.

Nhìn nét mặt sung sướng của Trâm, ông Đinh biết mình đã đánh trúng tâm lí của cô ta – 1 đứa con gái nham hiểm ko thua gì các thế hệ trc.

- Chỉ cần có Cường cháu sẽ làm.

- Tốt! Giờ cháu cứ về nhà, khi nào thực hiện ta sẽ báo cho cháu biết.

- Vậy cháu xin phép.

Trâm cúi đầu chào rồi ra về. Cô ta biết ông trùm buôn lậu này ko đơn giản nhưng như đã nói chỉ cần có đc Cường thì cô ta sẽ làm, cái chức phu nhân TGĐ quá hấp dẫn.

Chỉ có ông Đinh mới biết lí do thật sự là gì. Chuyện của 4 năm trc tuyệt đối ko thể để Cường biết, hắn bây giờ ko còn là đứa con làm tất cả những gì ông ta muốn bởi thứ uy hiếp đc hắn đã ko còn tồn tại. Cường có thể giết chết ông ta nếu biết chuyện. Nhất định phải loại bỏ Mai.

- Sắp có kịch hay ày xem rồi đây – Ông ta nở nụ cười nham hiểm thì thào với con rắn hổ mang chúa đang uốn ** trên tay.

Đi suốt cả ngày, mua hết đồ đẹp Nga cũng chịu tha cho Mai về. Xách 1 đống đồ trên tay mai lắc đầu. Người giàu tiêu tiền đáng sợ thật!

- Mệt lắm hả con – Bà Dung đưa ai cốc nước.

- Cũng hơi mệt ạ!

- Bác nghĩ con phải mệt lắm.

- Sao ạ?

- Vì bác thấy đt trong túi của con kêu nãy giờ rồi mà con vẫn chưa biết.

- Ơ – Mai ngượng ngịu nhìn bà, đúng là đt nó đang kêu.

- Thôi nghe đt đi con. Bác ra ngoài xem ng ta tập dưỡng sinh.

Bà Dung cười hiền xoa đầu Mai. Nó nhìn chiếc đt, là 1 số lạ gọi. Hay thật, số này của nó ko có trên dưới 5 ng biết.

- Alo!

-…

- Ai vậy? Sao ko nói gì?

- M ai..Mai..Là Mai phải ko? Là Mai phải ko con?

- Mai, đúng là Mai phải ko con?

Đầu dây bên kia nghẹn ngào. Mai nghe rõ tiếng nói đang hoà cùng nước mắt, giọng nói này chưa bao giờ nó quên.

- Mai..Mai sao con ko nói gì. Đừng tắt máy – Đầu dây bên kia hốt hoảng: Xin con đừng tắt máy.

- M…M ẹ…Mẹ – Khó khăn lắm nó mới nói đc 1 câu, đã bao lâu nó ko đc gọi tiếng ” Mẹ “. Đã bao lâu nó ko đc nghe tiếng của ” Mẹ “.

- Mẹ đây! Mẹ đây! Cuối cùng mẹ đã tìm đc con.

- Mẹ…mẹ ơi cho con xin lỗi.

Nước mắt Mai rơi lã chã trên mặt. Nó đau lòng quá khi thấy mẹ khóc.

- Cám ơn trời phật. Mẹ đã tìm đc con của mẹ!

Nước mắt hoà cùng với hp. Hp của 1 ng mẹ khi tìm con, hp của 1 đứa con cuối cùng cũng dám đối mặt với mẹ mình.

4 năm trời – Khoảng thời gian ko dài nhưg đối với nó là 1 cực hình. Đau đớn, tủi nhục. Nghị lực sống của nó là gia đình, nó đã nhớ bố mẹ và các e biết bao. Dù chưa sẵn sàng sau những chuyện đã xảy ra thì nó vẫn mong muốn đc gặp mẹ, gặp lại gia đình yêu thương. Hôm nay, ngay bây giờ đc nghe mẹ âu yếm dù chỉ qua đt nó cũng cảm nhận đc rằng hp sắp đến.

- Mai à! Nhớ đợi mẹ, mẹ sẽ có mặt ở HN vào sáng mai.

- Mẹ! Con nhớ rồi. – Mai biết mẹ nó đang sợ điều gì, nhưg nó sẽ ko chạy trốn nữa.

- Cám ơn con! Mẹ ko muốn mất thêm 1 ng nào.

Mai mỉm cười tắt đt. Mẹ vẫn luôn nt, vẫn luôn nhẹ nhàng với nó dù có chuyện gì. Gđ nó sẽ vẫn đủ 5 thành viên, ko thiếu 1 người nào.

Liệu có như thế?

….

Tối:

Cường gõ cửa phòng Mai, có 1 số chuyện hắn thắc mắc.

- Mọi lần a toàn tự ý vào mà, sao bây giờ còn gõ cửa – Mai ngồi vắt vẻo ngoài hành lang tầng 2 trả lời.

- Xuống đi! Sao lại ngồi như thế?

Cường đi lại đỡ Mai xuống. Như mọi lần tiếp xúc gần hắn, nó đỏ mặt nhưg cũg ko giấu đc cảm giác nâng nâng. Cứ ở gần hắn nhiều chắc nó bị bệnh tim mất.

- Sao khóc?

- Sao a biết?

Có chuyện gì xảy ra với nó hắn lại có thể ko biết đc sao? Chhỉ 1 lí do: ” Hắn thực sự quan tâm nó “

- Mẹ nói.

Mai dang tay, hít gió trời 1 cái thật dài. Mai muốn kể cho Cường nghe, nó muốn hắn là ng chia sẻ niềm vui cùng mình.

- Tôi sắp đc gặp mẹ tôi rồi. Tôi khóc vì vui.

” Mẹ ” – Cường ngạc nhiên. Hắn chưa bao giờ thấy nó nhắc về gđ, những gì hắn biết về nó cũng ko hề có thông tin bố mẹ.

- Chắc a ngạc nhiên lắm phải ko? Tất cả đều có lí do, khi nào có thể tôi sẽ kể cho a nghe.

- Vui lắm à?

- Ừm. Rất vui! – Mai khẳng định: Mẹ, bố và các e rất quan trọng, họ là tất cả đối với tôi.

- Mẹ cô ở đâu?

- Ở tp HCM. Ngày mai mẹ tôi sẽ ra đây. – Mai ngập ngừng nói tiếp: Mẹ muốn đón tôi về.

- Vậy sao?- Giọng Cường trầm xuống: Cô sẽ về?

Sẽ về? Từ này đơn giản mà sao khó nghe quá.

- Ko. Tôi sẽ gặp mẹ tôi, xin bà cho ở lại đây đến khi…Mẹ tôi nhất định sẽ hiểu.

- Tại sao?

- Vì..vì tôi đã hứa với a!

-…

- Ngủ sớm đi.

Mai nhìn dáng vẻ cao ngạo của Cường đi ra khỏi phòng. Trong lòng ko khỏi thất vọng, hắn ko hề phản ứng gì khi biết nó có thể ra đi bất cứ lúc nào. Chẳng lẽ nó vẫn ko có vị trí gì.

Vô tình hay…

cố ý mà Mai ko nghe đc rằng…

” Tất cả mọi người đều quan trọng với e, vậy còn tôi? “.

Em, chỉ mình em mới tạo cảm giác cho anh đang sống…

…. Những người đàn ông khác bảo đã gặp được thiên thần

Nhưng anh đã thấy em…

…. Thế là đủ!

********

Tập đoàn Hung Cuong, phòng TGĐ:

- Nam! Việc tôi nhờ cậu làm đến đâu rồi?

- Người phụ nữ giống với Mai nhất trong danh sách những người lên chuyến bay sớm nhất ra HN mà a đưa cho e đúng là mẹ Mai. Người của ta đã điều tra đc thông tin về bà ấy khá nhanh, vì bà ấy xuất thân ko hề kém. A xem đi.

Cường xem song giấy tờ Nam đưa, hắn thực sự ngạc nhiên.

- Hồ Xuân Phượng sn 1970 – con gái của Hồ Hùng Anh chủ tich tập đoàn MA SAN tp HCM… Kết hôn năm 21t với 1 thanh niên nghèo nên bị dòng họ từ bỏ. Chồng là Hoàng Văn Thành, con gái đầu Hoàng Ngọc Mai năm nay 20t, Hoàng Văn Thịnh 14t và Hoàng Văn Tuấn 11t…

- Ngạc nhiên lắm phải ko a? Ban đầu e cũng như thế. – Nam hiểu Cường đang nghĩ gì.

- Đc rồi. Cậu về đi, thời gian này công ty ko nhiều việc. Tranh thủ ở nhà chơi với con bé Nga.

- Ok sếp – Nam đi đc vài bước thì lại quay lại.

- Sao thế?

- E quên mất còn chuyện này trong giấy tờ ko ghi vì vừa nãy ng của ta mới gọi cho e. Bố của Mai mất cách đây ko lâu nên gia đình Mai mới đc đón về, có thể cô ấy chưa biết chuyện này. Và…

- Chuyện xảy ra trc đây với mẹ a chưa chắc đã như những gì a biết.

- Ý gì ?

- ” Mai là 1 cô bé ngoan có tiếng. Cách đây 4 năm Mai đột nhiên mất tích. Gia đình cô ấy vẫn đang tìm kiếm. “

Là mất tích chứ ko phải tự nguyện bỏ đi sao? Câu nói của Nam làm Cường đau đầu. Mỗi lần ở gần Mai Hắn ko đủ tự tin để tiếp tục trả thù, nhất là khi biết đc chuyện này càng ko thể.

Suy nghĩ 1 lúc Cường vội vã ra khỏi phòng ” Cần phải điều tra lại chuyện ngày trước “

….

Mai đứng trong nhà khách sân bay Nội Bài thấp thỏm, chuyến bay của mẹ nó vừa hạ cánh. Cảm giác vui mừng có chút ngại ngùng khi gặp lại Mẹ làm nó đứng ngồi ko yên.

1 bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nó, Mai giật mình quay lại.

Ngỡ ngàng!

Vui mừng!

1 cái ôm thật chặt !

Là…Là mẹ, đúng là mẹ rồi. Dù bây giờ mẹ nó đẹp và quý phái hơn ngày xưa nhiều nhưng ánh mắt dịu dàng, nụ cười kia chỉ có 1. Là mẹ!

Ko tiếng hò hét, tiếng reo vui mừng gặp lại nhau chỉ có 1 cái ôm ấm tình thương và những giọt nước mắt lăn dài của 2 con người. Họ đã quá vui mừng khi gặp lại nhau mà ko thốt lên lời.

Sang trang sau để đọc tiếp


Ý Kiến

nhanh nhanh nhé bạn
null

Trc khi đọc chuyện tại hạ có thói quen đọc comment trc......
lethithanhhang

Dọc cug hap dan. Nhug co video xem se hay hơn
nguyen huyen trang

Mọi người còn biết truyện nào main xây dựng thế lực giống vậy hoặc truyện main trong gia tộc(thế lực), tu luyện sau đó thành người đứng đầu...Mấy thể loại dạng như vậy giới thiệu cho mình với
Chisaki Hama

truyện đã hết òi chán wa', ko có ngoại truyên nhỉ?!
Nguyen Tien Dat

Vui đó rồi cũng khóc đó. Có nhiều khúc không kiềm đọc nước mắt luôn
Phạm Văn Thức

có ai có truyện hay đọc ko vậy cho lick với
namnet1292

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
sdkljfhdsklfyhw867

chắc đợi full rồi mới đọc quátác giả cố lên - rán ra nhiều nhiều
tran nhut hoa

Khi nào ra tiếp nửa vay
nguyen van giang

Loading...

Đọc Tiếp Chương 9

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bao nhiêu tiền cho 1 tình yêu Chương 8