Chương 5:

4h sáng:

Mở vali, ngắm nghía đống quần áo 1 lúc Mai quyết định chọn chiếc đầm ren màu trắng rồi nhẹ nhàng vào nhà tắm làm vscn. Mai thầm rủa tên Cường chết tiệt, cứ tưởng hắn có lòng tốt chuẩn bị đồ cho nó ai ngờ lại mua cho nó toàn đầm ngắn cũn cỡn và bikini hở hết cỡ. Đúng là xấu xa !

Vừa mở cửa nhà tắm, Mai giật mình khi thấy Cường đứng dựa ng vào tường, tay đút túi quần nhìn nó chằm chằm:

- Giật cả mình – Mai vừa lấy tay xoa xoa ngực vừa khẽ quát: Sao lúc nào a cũng như ma xó doạ ng thế?

- Đi đâu ? – Cường hỏi 1 câu ko liên quan đến lời Mai nói làm nó tức lộn ruột.

- Đi đâu kệ tôi. – Mai trả lời nhấm nhẳng.

- Tôi hỏi đi đâu?

- Đi ra ngoài bãi biển chứ đi đâu. Ko lẽ tôi đi ăn cướp.

Cường khẽ thở hắt ra khi nghe câu trả lời của Mai:

- Ngắm mặt trời mọc à?

Mai cười phì khi nghe Cường hỏi. Gì mà ngắm mặt trời mọc, nó có phải tiểu thư đâu mà chưa thấy mặt trời mọc. Ở quê nó cứ đến mùa gặt, mùa cấy học sinh đc nghỉ để phụ giúp gia đình. Những ngày ấy Mai còn ra đồng làm việc trc khi mặt trời mọc cho đến khi ông mặt trời ngủ say rồi nó mới về ý chứ.

- Tôi ngắm mặt trời mọc đến phát ngấy rồi – Mai trả lời mà mồm vẫn cười toe.

- Thế đi đâu? – Cường cau mày.

- Đi ăn đồ nướng ngoài biển.

1 ng lạnh lùng như Cường cũng xuýt té ngửa vì câu trả lời của Mai. Chỉ vì đi ăn đồ nướng mà nó dậy từ 4h sáng, trưa xuống nhà hàng ăn cũng đâu có sao.

- Đợi tôi. – Cường nói rồi đi thẳng vào nhà tắm.

Mai nghiến răng trèo trẹo nhìn theo Cường. Nó có phải ôsin đâu mà suốt ngày ra lệnh.

Khách sạn Tuan Chau Island Holiday chỉ cách bở biển 200m nên chưa đầy 10p Mai và Cường đã ra đến nơi. Nó và hắn chọn 1 quán sát biển. Nói là quán chứ thực ra chỉ có vài cái bàn ghế, dụng cụ để nướng và 1 tấm biển cũ kỉ ” ĐỒ NƯỚNG TƯƠI ” cắm tạm trên cát. Chủ quán là 1 ng phụ nữ đã có tuổi, bàn tay gầy guộc của bà đưa cho nó đĩa đồ biển còn sống nguyên.

- Quán này chỉ mở vào sáng sớm khi ngư dân ra biển và sẽ đc dọn trc khi khách du lịch xuống biển tắm. Nó mở ra để phục vụ những vị khách thích ăn đồ tươi ngon còn sống, ko chất bảo quản vì đồ ở đây đc chủ quán lấy trực tiếp từ những thợ lặn, ngư dân khi họ vừa ra biển về cho khách nướng.

Mai vừa lật mấy con hải sản trên vỉ nướng vừa giảng giải cho Cường hiểu.

- Sao cô biết những quán này ? – Cường nheo mắt hỏi Mai.

- Hôm qua lúc giận a, bỏ ra ngoài này tình cờ tôi nghe đc mấy ng nói chuyện.

- …

- Mà sao a dậy sớm thế? – Ngưng 5s Mai nói tiếp: Ề, hay là a muốn đi cùng tôi.

- Cô đừng có tưởng tượng nữa. Nướng đồ đi.

- Hừ. Đúng là con nhợn đáng ghét! – Mai lẩm bẩm.

- Tôi nghe thấy đấy.

Cường nói làm Mai xấu hổ phải đánh trống lảng:

- Hì. Hôm nay mẹ a về nhỉ?

- Ngày mai. Còn 1 số chỗ mẹ tôi chưa đến.

Mai gật gù, đưa cho Cường 1 con tôm đã chín vàng. Cường ngần ngại ko ăn vì hắn chưa bao giờ ăn kiểu này, chỉ sợ đau bụng nhưng Mai cứ dùng ánh mắt to tròn nài nỉ làm Cường ko thể từ chối mỗi khi nhìn vào nó. Miễn cưỡng cắn 1 miếng hắn thấy mùi vị ko tệ, thịt tôm vừa mềm, vừa thơm mùi thịt nướng lại có vị ngọt – đúng là tôm tươi.

- Đôi tình nhân trẻ ăn mảnh nhé – Là Nam và 1 cô gái đang đi lại chỗ nó.

- Ăn mảnh đâu – Mai cười tít mắt đưa ghế cho 2 ng: Anh chị lại đây ngồi đi.

- Chỉ e mời thôi thì anh chị ko dám ngồi.

- Ngồi thì ngồi đi. – Cường lừ mắt.

- Khiếp! A Cường phũ phàng ghê. Thế này mà Mai cũng yêu – Cô gái vừa ngồi xuống đã lên tiếng chêu chọc.

-…

- Thôi nào e! – Nam bẹo má ng yêu: E ra nướng đồ với Mai đi.

Mai với Nga – người yêu Nam vừa nướng đồ vừa tám đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Nga hơn Mai 4 tuổi, đang là sinh viên năm cuối của Học Viện Ngân Hàng và cũng là e họ của Cường. Nếu như Mai xinh đẹp tư nhiên mang chút lạnh lùng của cuộc đời từng trải thì Nga lại đẹp theo kiểu sắc sảo, kiêu kì của 1 cô tiểu thư nhà giàu.

Qua Nga mà Mai biết đc nhiều chuyện hay. Chẳng hạn như chuyện Nam cũng là công tử con nhà giầu, chỉ vì chiều lòng Nga và cũng vì chẳng ai chịu đc nhiệt khi làm việc với thằng bạn thân nên a ta mới đến làm cho hắn. Hay là chuyện Cường chưa từng biết yêu.

Nam vừa ăn vừa nhìn Mai và Nga nói chuyện, tủm tỉm cười như phát hiên ra điều gì thú vị. Cường thì vẫn vậy chẳng bao giờ thích nói nhiều nhưng thỉnh thoảng lại khẽ liếc trộm Mai.

4 ng ngồi đến lúc có nắng thì về chỗ bãi đỗ thuyền. Cường có du thuyền riêng lên hôm nay mọi ng sẽ ra vịnh chơi.

Mai nghe ng ta bảo Vịnh hạ long là nơi gắn liền với những trang sử vẻ vang, hào hùng của dân tộc Việt Nam với những địa danh nổi tiếng như Vân Đồn – nơi có thương cảng cổ sầm uất vào thế kỷ thứ 12; có núi Bài Thơ lịch sử; cách đó không xa dòng sông Bạch Đằng – là chứng tích của hai trận thuỷ chiến lẫy lừng của các thế hệ ông cha chống giặc ngoại xâm. Tất cả những cảnh đẹp đấy hôm nay Mai nhất định phải chụp bằng đc để sau này gặp lại gia đình, nó sẽ khoe cho lũ e nhỏ biết.

Cường biết Mai thích nên sai ng cho du thuyền đi hết vịnh, chỗ nào nó muốn xem là dừng lại. Từ đảo đá vôi cho đến đảo phiến thạch, hết đảo lại đến hang động tuyệt đẹp như động Thiên Cung, hang Đầu Gỗ, động Sửng Sốt, hang Trinh Nữ, động Tam Cung…. Mai thích thú thăm quan từng tí 1, chạy nhảy chụp ảnh chỉ khổ nhóm bạn của Cường mệt mỏi chán nản, cứ tưởng ra vịnh chơi át 1 lúc ai rè lại phải đi theo con nhỏ ham chơi như nó cả buổi.

Đến chiều cả nhóm về khách sạn. Bạn của Cường hò hét như vừa thoát nợ rồi tung tăng lên phòng lấy đồ ra biển tắm.

Cường nhận đc điên thoại quan trọng nên nó với hắn đành về Hà Nội trc trong sự tiếc nuối.

- Mệt ko? – Cường hỏi Mai. Có lẽ do đi nắng cả ngày mà da nó xạm hẳn đi làm hắn thấy có chút ko vui.

- Có nhưng mà vui. Hì.

- Thế thì ngủ đi. Về đến nhà tôi sẽ gọi.

Mai gật đầu rồi nhắm mắt vào. Nó nhanh chóng ngủ ngon giấc, đúng hơn từ ngày nó chuyển về nhà hắn ở chưa có ngày nào nó ko ngon giấc.

….

2 tiếng sau Mai và Cường có mặt tại khu biệt thự. Nhìn thấy con xe Rolls-Royce Phantom trong sân nhà mình Cường biết đc ngay là ai đến. Hắn nhẹ nhàng bế Mai lên phòng, lúc đi qua phòng khách con ra dấu ọi ng im lặng tránh để nó thức dậy.

- Ông chủ Đinh đến đây có việc gì ko? – Cường ngồi xuống chiêc ghế đối diện ng đàn ông trong phòng khách.

- Cứ có việc thì mới đc đến nhà con trai mình à?

- Con? – Cường cười khẩy: Tôi ko có bố.

- THẰNG MẤT DẬY! Mày nói với bố mày thế à? – Ng đàn ông tức giận

- Ông đã bao giờ dậy tôi – Cường căm phẫn: Có việc gì thì ông nói đi, ko thì mời về.

- Mày…- Ông ta chỉ tay vào mặt hắn: Đc rồi. Tao ko nói nhiều, bỏ ngay con bé đó đi.

Nghe đến từ con bé, Cường hiểu ngay ông ta ám chỉ ai:

- Ko.

- Loại gái như nó có gì hay ho?

- Hơn loại xã hội đen chuyên làm việc bẩn thỉu như ông – Cường thản nhiên đáp: Nếu ko còn việc gì mời ông về cho.

- Mày dám đuổi bố mày – ông ta rít lên.

- Nếu ông ko muôn mất chức phó chủ tịch HĐQT thì bước ra khỏi nhà tôi ngay lập tức – Ánh mắt sắc nhọn của Cường như muốn thiêu rụi ng đàn ông họ Đinh.

Ông ta ôm 1 cục tức ra về. Ông ta ko thể làm gì đc thằng con quý tử của mình đơn giản vì cái gia sản kếch xù này là của ông bà ngoại hắn. Hắn là ng thừa kế hợp pháp duy nhất, có quyền nhất nên chẳng khó gì để đã ông ta ra khỏi cái HĐQT, cái chức phó chủ tịch HĐQT chỉ có danh chứ ko có miếng. Nhưng chắc chắn chuyện này còn chưa song.

Sáng hôm sau Mai thức dậy thì Cường đã đi làm. Nó đoán Cường bế nó lên phòng vì ko thấy hắn gọi dậy. Để trả công việc này, nó quyết đinh đi chợ làm mấy món ngon mang đến công ty cho hắn.

Buổi trưa Mai mang đồ ăn đến công ty, lần này ko thấy mấy cô nhân viên làm khó dễ nó nữa.

- Cô gái ấy là bồ mới của tổng giám đốc đấy – 1 cô nhân viên khẽ nói khi thấy nó.

- Giám đốc từ trc đến giờ làm gì có bồ mà bồ mới. Toàn là mấy e chân dài thích bám đấy chứ.

- Tốt nhất từ giờ thấy cô gái tên Mai ấy thì nên lễ phép mà giữ mạng ko lại bị đuổi việc.

- Xuỵt. Nói bé thôi làm việc đi. Cô ta đang đi đến đấy.

Mai lắc đầu cười khổ khi nghe mấy lời bàn tán của nhân viên trong công ty. Chỉ có nó mới biết Cường coi nó như osin chứ ko phải ng yêu.

- Có việc gì? – Cường đang kí giấy tờ, cau có hỏi.

- Chẳng có gì.

Cường nghe giọng nói quen liên ngẩng đầu lên, ngạc nhiên khi thấy nó vì cứ nghĩ là nhân viên vào nên mới cáu.

- Ơ Mai !

- Ko tôi thì ai ?

- Giận?

Cường đưng lên kéo tay nó lại gần chỗ mình làm dây thần kinh xấu hổ đã đứt trong 4 năm làm gái của nó bắt đầu hoạt động lại.

- Này ăn cơm đi – Mai đưa hộp cơm cho Cường nhưng mặt lại quay về hướng khác, bàn tay to khoẻ của hắn vẫn cầm tay nó.

- Ăn cùng ko?

- Ko. Thôi tôi về đây.

Mai vội vã giật tay ra rồi chạy đi. Dù là cái cầm tay giữa mùa hè nhưng nó vẫn thấy tay hắn thật ấm và cảm giác thật lạ khi hắn gọi tên ” Mai ” – ko thể phủ nhận 1 điều nó đang rất vui.

Cường thở dài 1 cách mệt mỏi khi bóng Mai vừa khuất khỏi cánh cửa phòng: ” E cứ như thế này thì tôi biết phải làm sao hả Mai “

Sang trang sau để đọc tiếp


Ý Kiến

Trc khi đọc chuyện tại hạ có thói quen đọc comment trc......
null

có truyện đọc rồi, cảm ơn ad nhiều lắm
Lâm Giáng My

Cung okay.
phamngocchien

Đã đọc
nguyen van thang

có ai có truyện nào hay như truyện này nữa k mình xin
chau hoang nam

rất hay có nhiều tình tiết rất giống vs những bộ truyện t từng đọc
truong anh tuan

Dọc cug hap dan. Nhug co video xem se hay hơn
nguyen thi huong

Chuyện này khoảng bn chap ắ mb
ngân

Khi nào ra tiếp nửa vay
duong kim hue hue

Con nua ko vay ad , Cau xin rep cmt
nguyen thi nguyet

Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bao nhiêu tiền cho 1 tình yêu Chương 5