Truyện Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 20: KonKa và Nokia

Tác giả Liễu Hạ Huy
Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: vip.vandan

Mọi người không ngờ Tần Lạc lại dám phản bác, tất cả đều kinh ngạc nhìn hắn.

Nhân viên mới vào làm của bất cứ ngành nghề nào không phải đều rất cẩn thận trong cử chỉ, lời nói sao? Người ngày đầu tiên tới làm đã đối nghịch với nhân viên cũ như Tần Lạc thế này mọi người mới được thấy lần đầu tiên.

Có giáo viên tốt bụng biết tính tình thầy Chu nóng nảy nên lén đánh mắt cho Tần Lạc, ý bảo hắn bớt nói một hai câu. Làm ở đây mà chọc cho thầy Chu mất hứng thì chắc chắn sẽ bị gây khó dễ trước mặt chủ nhiệm.

Người mới, cần gì phải tranh giành cơ hội chơi trội này?

Quả nhiên, sắc mặt thầy Chu trầm hẳn đi, y quay đầu lại nhìn Tần Lạc, cười nhạt hỏi:"Cậu vừa nói cái gì? Tình yêu không liên quan tới cái gì?"

"Tôi nói, tình yêu không liên quan đến tuổi tác, biên giới, giới tính, nhân số." Tần Lạc nói một hồi:"Người nào thực sự hiểu được tình yêu sẽ hiểu ra hàm ý trong những lời này."

Nói cái gì khiến người khác tổn thương nhất? Đó chính là nói thật.

Những lời nói vừa rồi của Tần Lạc quá cay độc, lại càng trần trụi đâm trúng trái tim của thầy Chu.

Bọn họ thuộc lớp người của thời đại trước nên nào có hiểu được cái gì gọi là tình yêu? Đều là theo lệnh của cha mẹ, nghe lời người mối mai. Trước khi kết hôn cũng chỉ được liếc qua một cái, cảm thấy hơi xấu hổ, cũng không nhìn rõ được nữ nhân sau này sẽ là vợ mình có mặt tròn hay mặt vuông nữa.

Cho đến đêm tân hôn khi vén tấm hồng sa phủ trên đầu ra, lúc chuẩn bị xxoo thì mới được thấy rõ ràng diện mạo của vợ mình.

Vợ của thầy Chu không được mặn mà lắm, đặc biệt là lúc thu nhập của y lên cao, trong mắt y người vợ này càng trở nên xấu xí.

Bình thường y đều cố lưu lại trường học, cho dù mỗi tháng tiếp xúc thân mật một lần thì cũng chỉ làm qua loa để giải quyết dục vọng. Vợ, đối với y mà nói chỉ là một đối tác, hay có thể nói là một bảo mẫu đa năng.

Nghiêm khắc mà nói, thầy Chu quả thật không xứng để hiểu được tình yêu.

Nhưng, cũng chính vì thế mà y càng tức giận với những lời nói của Tần Lạc hơn.

Bộp!

Thầy Chu đập bàn một cái, đứng bật dậy, chỉ tay vào Tần Lạc mắng:"Cậu nói ai không hiểu tình yêu? Sao tôi không hiểu được tình yêu chứ? Tôi ăn muối còn nhiều hơn gạo cậu ăn, cậu thì hiểu được cái gì?"

Tần Lạc nhíu mày, hắn ghét nhất là những người cậy già lên mặt, dùng những ngôn từ như vậy để dạy dỗ người khác.

Anh muốn chửi mắng người khác thì cũng phải chọn những từ ngữ nó mới mẻ một chút chứ.

"Nếu như anh thật sự ăn nhiều muối như vậy thì đã sớm mắc bệnh tâm huyết quản rồi." Tần Lạc hơi ngửa mặt ra sau, để cho làn gió ấm áp ngoài cửa sổ mơn man gương mặt hắn.

Bởi vì nguyên do dương mạch trời sinh nên hắn không thể nổi giẩn, không thì sẽ khiến cho nhiệt lượng trong cơ thể tăng mạnh, nếu tình hình nghiêm trọng còn có thể gây bỏng lục phủ ngũ tạng.

"Cậu....cậu....tiểu tử này. Thật sự quá vô lễ mà. Sao cậu lại đi dạy học được hả? Cậu có tố chất không đấy?"

Tần Lạc cười nhạt, nói:"Từ đầu đến cuối, cũng chỉ có mình anh ngồi đấy há mồm chửi mắng người khác. Tôi đã mắng anh được câu nào chưa? Ai không có tố chất thì tự hiểu."

"Cậu...cậu...đồ tiểu nhân này. Tôi không nhiều lời với cậu nữa, tôi sẽ đi tìm chủ nhiệm, để hỏi ông ấy sao lại cho một thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh như cậu vào dạy ở đại học y khoa." Thầy Chu thấy Tần Lạc không giống những giáo viên khác, mỗi khi y vỗ bàn trừng mắt bọn họ liền ngoãn ngoãn phục tùng ngay, có thể còn nói vài lời mềm mỏng để xin lỗi y, ai ngờ tiểu tử này lại cứng đầu như vậy.

Nếu chuyện ồn ào cả lên y củng chẳng thu được lợi lộc gì, nên y chuẩn bị dùng "nhiều năm tuổi nghề" của mình để đi nói chuyện với chủ nhiệm.

"Anh xem, đã mắng người khác là tiểu nhân lại còn muốn chạy đi báo cáo với cấp trên...." Tần Lạc bỗng cảm thấy tranh chấp với người này thật quá vô vị. Có thể là do hắn thấy y mắng Lâm Hoán Khê quá khó nghe, nên mới không khỏi muốn biện bạch mấy lời cho nàng.

"...Vậy anh dựa vào cái gì mà tự đặt mình lên đỉnh cao của đạo đức? Anh coi mình là Quan Thế Âm Bồ Tát Như Lai Phật Tổ chắc?" Vừa nói xong câu đó, Tần Lạc liền ngẩn ra.

Sao những câu này quen quá vậy? Buột miệng là nói ra luôn.

Sắc mặt của thầy Chu càng trở nên khó coi, y dùng ánh mắt âm tàn liếc Tần Lạc một cái, sau đó nhấc chân bước về phía phòng làm việc của chủ nhiệm viện.

"Cậu xong rồi." Gã mập mạp kia nâng gọng kính rồi nói với Tần Lạc:"Vợ của chủ nhiệm viện chúng ta là chị họ của y. Ai, mới đến thì cần gì phải tranh chấp với y những chuyện như vậy? Ở trước cậu đã có hai giảng viên "Trung y chẩn đoán học" phải đi rồi đấy."

"Bị y đuổi sao?" Tần Lạc hỏi.

"Không phải, là bị sinh viên đuổi." Mập mạp nói.

"Chỉ cần sinh viên không đuổi tôi, thì tôi sẽ không đi." Tần Lạc cười nói.

Mập mạp nhìn Tần Lạc, lắc đầu nói:"Cậu còn non quá, có một số việc không phải cậu muốn thế nào là nó sẽ thế ấy. Xem tuổi của các chắc cũng chỉ vừa mới ra trường đúng không? Thôi, chuyện này coi như lấy tiền mua một bài học, sau này phải chú ý hơn đấy."

"Chỉ hy vọng như thế." Tần Lạc cười nói.

Trong xã hội này, chỉ lúc bạn có việc cần nhờ người khác thì mới có thể ăn nói nhũn nhặn, bấm bụng nén giận với người ta thôi.

Tần Lạc, hắn căn bản không để tâm tới vấn đề này.

Giống như lúc hắn dám ngang nhiên đối chọi với phó viện trưởng Mã Hữu Tài của bệnh viện Trung y vậy, do hắn không muốn ở lại viện Trung y để làm nên mới dám không nể mặt y.

Mã Hữu Tài hận Tần Lạc đến thấu xương, nhưng y có thể làm được gì? Bởi vì Tần Lạc không sống trong khoảng một mẫu ba phân y quản lý, hắn ngoài tầm với của y.

Mã Hữu Tài? Mã Hằng? Sao lại cùng họ Mã vậy?

Tần Lạc tính lại cầm tinh của mình, chẳng lẽ bát tự của mình với bọn họ xung khắc nhau?

Thầy Chu đi rất lâu mà chưa thấy về, Tần Lạc biết y nhất định sẽ nếm mùi thất bại.

Mình là người hiệu trưởng Lệ tự mình đưa tới, cho dù là chủ nhiệm viện cũng phải nể mặt mình vài phần.

Nếu thầy Chu không tìm được cứu viện thì dĩ nhiên cũng chẳng còn mặt mũi nào về làm ra vẻ trước mặt mình nữa, chắc là đã chuồn đi đâu rồi.

Tần Lạc rất hài lòng với kết quả này, không phải nhìn mặt người mình ghét là một chuyện rất vui mừng trong cuộc đời.

Người nào không có kẻ thù sẽ không hiểu được cảm giác hạnh phúc này.

Không tin, bạn thử tìm một đồng nghiệp cùng phòng tát cho người đó hai bạt tai xem.

Những giáo viên khác trong phòng làm việc thấy thầy Chu đi mãi vẫn chưa về thì cũng bắt đầu thảo luận. Ánh mắt nhìn Tần Lạc đã trở lên nóng bỏng hơn.

------------------------

Sau khi tan học, lúc Tần Lạc đi tới bãi đỗ xe dưới khu nhà làm việc của học viện công nghệ y học, Lâm Hoán Khê đã ngồi đợi ở trong xe.

Lúc này đang là thời điểm sinh viên tan học, trong đám người tấp nập ồn ã, Tần Lạc cảm nhận rõ được có rất nhiều ánh mắt tập trung vào hắn, hơn nữa còn khá bất thiện. Càng khoa trương hơn là còn có người cầm điện thoại di động chụp ảnh hắn.

Xem ra "Hội thầy trò yêu Lâm Hoán Khê" có phạm vi truyền bá rất rọng ở học viện công nghệ sinh học.

Tần Lạc mở cửa xe bước vào, cười khổ:"Chúng ta mau rời khỏi đây đi. Nếu chị không đi, tôi sợ những người hâm mộ kia sẽ kéo tôi ra phố diễu hành mất."

"Nhảm."

Lâm Hoán Khê khởi động xe, chiếc xe BMW màu champagne từ từ lăn bánh rời khỏi trường học.

"Bình thường chị không ăn cơm ở trường sao?" Tần Lạc hỏi. Hắn nghe chủ nhiệm Quách nói trong trường có nhà ăn cho nhân viên, một vài giáo viên buổi trưa dùng bữa luôn ở nhà ăn.

"Có." Lâm Hoán Khê nói.

"Vậy hôm nay sao lại không ở lại? Bởi vì chuyện xấu giữa chúng ta? Chị giải thích rõ ràng cho bọn họ không được sao?" Tần Lạc cười hỏi.

"Không muốn phiền phức như vậy, mà việc đấy cũng chẳng cần thiết." Lâm Hoán Khê đáp.

"Thật lạnh lùng." Tần Lạc bĩu môi nói.

Tần Lạc vốn tưởng Lâm Hoán Khê sẽ lái xe đưa mình về, không ngờ nàng lại đánh xe đến khu phố Vương Phủ Tỉnh (một khu mua sắm lớn).

"Ăn cơm ở đây à?" Tần Lạc đảo mắt nhìn xung quanh, hỏi.

"Mua điện thoại di động." Lâm Hoán Khê nói.

Mua điện thoại di động? Ừ, mình cũng nên mua lấy một cái để tiện cho việc liên lạc.

Lâm Hoán Khê dẫn Tần Lạc vào một cửa hàng chuyên bán điện thoại di động, đi đến trước quầy, nàng nói với cô gái bán hàng:"Lấy cái máy kia cho tôi xem thử."

"Vâng, xin chờ một chút." Cô gái bán hàng niềm nở chào đón.

Lâm Hoán Khê nhận lấy chiếc điện thoại, quay ra đưa cho Tần Lạc, nói:"Nhìn xem có thích không."

"Thích." Tần Lạc gật đầu, hắn quả thật rất thích cái điện thoại thoạt nhìn có vẻ hơi cồng kềnh này:"Mua cho tôi à?"

"Tôi có điện thoại rồi." Lâm Hoán Khê nói.

".....Lần này lấy tiền của tôi trả đi." Tần Lạc xấu hổ nói. Y phục trên người mình cũng là do nàng mua, nếu lại để người ta mua cho điện thoại cho nữa thì thật ngại quá.

Lâm Hoán Khê không trả lời, tỏ ý bảo Tần Lạc mở điện thoại ra xem.

Tần Lạc cầm lấy điện thoại ngắm nghía một hồi, sau đó đưa tay ấn cái nút có hình một cái điện thoại màu đỏ.

Ấn một cái, không phản ứng.

Ấn phát nữa, vẫn không có phản ứng.

Dùng sức mà ấn, vẫn không phản ứng....

Tần Lạc ngẩng đầu lên hỏi cô bán hàng:"Bên trong không có pin à?"

Cô gái bán hàng mặt đỏ bừng, cố nén cười nói:"Tiên sinh, phím mở điện thoại ở trên đỉnh điện thoại cơ, chính là cái phím màu đen ấy."

"Ách...." Tần Lạc ngượng chín mặt, giải thích:"Trước kia tôi dùng điện thoại đều ấn phím này để mở máy mà."

"Cậu đang nói tới Konka, còn đây là Nokia." Lâm Hoán Khê mặt không đỏi sắc nói.

"Chúng nó không phải anh em sinh đôi à? Sao thấy giống nhau thế." Tần Lạc chột dạ, giải thích.

Sau khi đùa giỡn, Tần Lạc đang chuẩn bị thanh toán thì Lâm Hoán Khê đưa thẻ tín dụng của mình ra.

"Tôi có tiền mà." Tần Lạc nói, hắn muốn đưa thẻ của mình ra.

"Tôi biết."

Thấy Lâm Hoán Khê nhanh nhẹn ký lên tấm ngân phiếu định mức, Tần Lạc cười khổ, nói:"Tôi có cảm giác như mình đang làm nhân tình quá."

Hai người rời khỏi cửa hàng điện thoại, đi dọc theo con phố đi bộ về phía trước, ở góc phố cách chỗ họ không xa có một con phố đầy những món ăn ngon.

Ở trước cửa một cửa hàng, một đám thanh niên quần áo các loại rất mốt đang biểu diễn hip hop. Các động tác đa dạng khiến cho nhiều cô gái vây quanh xem cứ thét lên chói tai, di động, cameras chụp, quay không ngừng.

Mã Hằng thấy Tần Lạc và Lâm Hoán Khê đang đi tới gần thì kích động vỗ tay, nói:"Các anh em, dừng lại, dừng cả lại. Vừa rồi chuyện tôi nói anh em có nhớ không? Xem ra chúng ta phải ra tay sớm hơn rồi."

Tử Vân

Bác Sĩ Thiên Tài

Tác giả: Liễu Hạ Huy


Ý Kiến

Siêu phẩm vlol :)) Tui đọc d' biết chê chỗ nào luôn :v
dasfasf

ad nhanh nhanh đi ạ chuyen hay qua. thanks
nllt

thời gian ra truyện ko đồng nhất, nếu chậm tg có thể đăng thêm vào hôm sau k? cốt bạn đã có rồi chỉ là đánh ra văn bản thôi. mình rất chờ.
nguyễn thị hường

tiếp đy đạo hữu ơi.... nóng lòng qá ùi
PHAN TUAN KIET

rất hay có nhiều tình tiết rất giống vs những bộ truyện t từng đọc
Tran Minh Tue

Ôi. Chưa đọc nhưng đọc cmt của các bạn thôibmà cũng thấy hấp dẫn rồi
nguyen van quang

Ad ơi khi nào phim ra phần tiếp theo vậy ad ???
nguyen anh thoa

KTS thjk ai? Đọc mak mún hộc máu... Thúc ngủ thành gấu trúc rồi
shhy

Hay va rat zui
vu quang

đọc đi đọc lại vẫn hay
trần yến ly

Loading...

Đọc Tiếp Chương 21: Nhảy hiphop? Cương thi vũ

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bác Sĩ Thiên Tài Chương 20: KonKa và Nokia