Truyện Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 12: Rót trà cho tôi!

Tác giả Liễu Hạ Huy
Dịch: Ngạo Thiên Môn

Nguồn: vip.vandan

Từ "Khí thế" được giải thích trong tự điển là: Người hoặc sự vật biển hiện lực lượng và uy thế ra ngoài.

Trước kia, Tần Lạc đối với cụm từ "Khí thế" này rất mơ hồ, không có khái niệm cụ thể. Thế nhưng, sau khi thấy lão gia tử Văn Nhân Đình thay đổi vẻ mặt, trong đầu hắn bỗng nhiên lại hiện ra hình ảnh hai chữ "Khí thế" này.

Nhờ thế thành khí, nhờ khí nuôi thế.

Văn Nhân Đình, thương nghiệp lớn cả truyền thông và công chúng nước Trung Quốc đều biết lại nổi giận.

Hắn sủng ái cháu gái nhất, Văn Nhân Mục Nguyệt được ca tụng là "Hi vọng của gia tộc Văn Nhân", lại bị một tiểu tử cuồng vọng từ hôn.

"Cậu có người yêu rồi à?" Văn Nhân Đình áp chế sự tức giận trong lòng mà hỏi. Hai nhà vốn có hôn ước, mặc dù đối phương muốn lựa chọn người vợ khác, thì cũng nên sớm thông báo gia tộc Văn Nhân một tiếng mới đúng chứ. Không nên kéo dài lâu như vậy.

"Chưa ạ" Tần Lạc lắc đầu. Hắn cảm thấy cổ mình cứng ngắc, thậm chí ngay cả làm động tác lắc đầu này cũng vô cùng khó khăn.

May mắn công pháp "Đạo gia thập nhị đoạn cẩm" trong cơ thể kịp thời hoạt động, giúp hắn bớt không ít áp lực. Bằng không, hắn sẽ bị biểu hiện ngang ngược của lão đầu tử này chấn kinh.

"Cậu thấy Mục Nguyệt không xứng với cậu à?" Lông mày của Văn Nhân Đình càng nhíu chặt hơn.

"Không phải ạ. Mặc dù cháu chưa từng gặp mặt tiểu thư Văn Nhân, nhưng -- thấy tướng mạo của Văn Nhân Chiên, có thể tưởng tượng được tiểu thư Văn Nhân nhất định là quốc sắc thiên hương". Tần Lạc vốn không có cảm tình gì với tiểu tử còn búng ra sữa Văn Nhân Chiêu kia, nhưng bây giờ vì để ứng phó với sự chất vấn của Văn Nhân Đình, hắn đành phải nhịn sự chán ghét khen tiểu tử đó một lần nữa.

"Vậy -- cho tôi lý do". Văn Nhân Đình không hỏi nữa, để Tần Lạc chủ động thẳng thắn.

"Gia gia, ông cũng biết, cho tới bây giờ cháu vẫn chưa từng gặp mặt tiểu thư Văn Nhân. Như vậy, hai bọn cháu sẽ không có bất cứ tia tình cảm nào làm nền tảng. Kết hợp như thế, sẽ sinh ra xung đột mãnh liệt giữa chúng cháu".

"Không chỉ riêng cháu nghĩ thế, cháu tin tiểu thư Văn Nhân cũng giống vậy. Chúng cháu đều có quyền theo đuổi tình yêu chân chính của mình. Dạng trả nợ báo ân này, không phải là tình yêu cháu cam tâm tình nguyện tiếp nhận. Cũng không phải là lý do để tiểu thư Văn Nhân phải hy sinh".

"Đời người có rất nhiều cơ hội, rất nhiều cơ hội hạnh phúc đều trôi qua tức thì, anh có thể buông bỏ hạnh phúc trong tầm tay một cách tuỳ tiện, sau đó anh lại hối hận thì cũng không còn kịp nữa rồi. Cháu không muốn lúc cháu gặp được cô gái cháu thích, lại chỉ vì sự ràng buộc của một tờ hôn ước mà buông tay. Đó không phải là phong cách của cháu".

"Thế phong cách của cậu là gì?" Vẻ mặt Văn Nhân Đình rốt cuộc cũng hoà hoãn hơn, mỉm cười hỏi. Xem ra, lần này Tần Lạc giải thích lão còn có thể chấp nhận được.

"Vô câu vô thúc. Yêu ta ta yêu lại". Tần Lạc trả lời rất mạnh mẽ.

Nếu lúc này là đứng diễn thuyết trên đài, phía dưới có vô số thiếu nữ hoặc phụ nữ từ mười tám đến ba tám tuổi làm khán giả, biểu diễn của hắn nhất định sẽ càng có sức mạnh.

"Ha ha, hay cho câu yêu ta ta yêu lại. Được, Tần Lạc, người Tần gia không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất dẻo mồm. Lão đầu tử tôi bị cậu thuyết phục rồi. Nhưng mà, cậu thật không lo lắng à? Nếu bây giờ cậu thu lại câu nói kia, tôi sẽ tạo cơ hội giúp cậu. Văn Nhân Đình tôi buôn bán với người ta cả đời, nhưng chưa từng thất tín". Lão gia tử Văn Nhân nhìn Tần Lạc cười ha hả, hỏi lộ vẻ mê hoặc.

"Gia gia, cháu đã quyết định rồi". Tần Lạc vừa cười vừa nói.

"Cậu cũng thấy đầy, tài sản nhà Văn Nhân chúng tôi cũng không ít. Mục Nguyệt là cháu gái mà tôi thương yêu nhất, hơn nữa ở phương diện kinh doanh cũng có chút tài cán. Gia tộc Văn Nhân sau này, tôi có thể sẽ giao cho nó".

Gia tộc Văn Nhân là một trong bốn đại gia tộc lâu đời ở nước Trung Quốc, cho dù là ở chính trị hay kinh tế đều có lực ảnh hưởng cực kỳ khủng bố.

Sản nghiệp trong tay đều có dính tới các lĩnh vực như ăn uống, bách hoá, ngọc trai, ô tô, năng lượng, hàng không, phạm vi thế lực kéo dài tận năm tỉnh mười sáu thành ở khu Tam Giác, giàu bằng cả nước.

Nếu món tài phú này được một cô gái nắm giữ, vậy thì ai có thể đủ sức hái đoá kim hoa này, chẳng khác nào bảo dùng một vương quốc để đổi.

"Chuyện này -- là tạo hoá của tiểu thư Văn Nhân. Không có bất cứ quan hệ nào với cháu. Về mặt kinh doanh thì cháu dốt vô cùng, nhưng cũng may còn có một thân y thuật. Không thể đại phú đại quý, nhưng nuôi sống già trẻ trong nhà thì không có vấn đề gì". Tần Lạc mạnh miệng nói.

Nhưng trong lòng lại cầu khẩn, Văn Nhân lão gia tử, Văn Nhân gia gia, Văn Nhân đại gia, lão đừng hấp dẫn tôi nữa có được không?

Lão nếu câu dẫn tôi nữa, tôi -- tôi sẽ thay đổi chủ ý mất.

"Mặc dù Mục Nguyệt không thể nói là quốc sắc thiên hương gì đó, nhưng cũng có vài phần mỹ danh ở Yên Kinh. Theo tôi biết sơ sơ thì những công tử theo đuổi nó chỉ e có thể xếp hàng từ cửa nhà chúng tôi đến Huyền Vũ môn của Yên Kinh. Cậu thật sự muốn bỏ người vợ này à?"

"-- Cháu cảm thấy tình yêu và dung mạo không quan hệ. Chỉ là sự rung động trong nháy mắt. Người vợ mà cháu tìm chưa chắc sẽ đẹp". Tần Lạc lộ vẻ đau khổ nói.

Hắn sắp khóc rồi. Có loại dụ người phạm sai lầm như thế sao?

Chẳng lẽ lão không biết Tần Lạc tôi cái gì cũng đều có thể cự tuyệt, nhưng lại không cự tuyệt được hấp dẫn à.

Văn Nhân Đình nhẹ gật đầu, nói: "Được rồi. Tôi đã hiểu. Xem ra cậu đã quyết tâm muốn bỏ chuyện hôn nhân này rồi".

"Gia gia, cháu hy vọng chuyện này không làm ảnh hưởng đến tình bạn giữa ông và gia gia cháu. Hơn nữa, đây cũng là vì muốn tốt cho tiểu thư Văn Nhân". Tần Lạc giải thích.

"Ừ. Mục Nguyệt mặc dù không nói gì, nhưng ông biết rõ, nó cũng có thái độ cự tuyệt chuyện này. Nếu cháu thật muốn cầu hôn, ông cũng phải làm công tác một lần với nó. Cháu đã đến từ hôn, ông cũng giảm đi một cái tâm sự". Văn Nhân Đình gật đầu nói: "Có điều, nếu sau này cháu thích Mục Nguyệt thì phải làm sao?"

"Ha ha. Nếu thích, cháu sẽ truy hồi nàng về". Tần Lạc vừa cười vừa nói: "Có điều, tiểu thư Văn Nhân ưu tú như thế, cháu thích nàng, chưa chắc nàng sẽ thích cháu. Nàng nhất định có thể tìm được người hợp với nàng hơn".

"Chỉ mong là vậy. Cô cậu đều không có ý này, tôi cũng không thể miễn cưỡng. Dưa cố vắt sẽ không ngọt mà. Lần này cậu tới Yên Kinh thì ở chỗ nào?"

"Ở trong nhà một người bạn của ông cháu". Tần Lạc thành thật trả lời.

"Ừm. Ông cậu y thuật cao minh, người chịu ân huệ của lão đếm không hết. Tôi cũng không cần phải lo lắng chỗ ở của cậu. Vậy đi. Bữa trưa ở lại ăn cơm. Sau này cậu cứ coi chỗ này là nhà của mình. Có cái gì cần, cứ nói ra. Chỉ cần nhà Văn Nhân chúng tôi có, cậu có thể lấy dùng".

"Cảm ơn gia gia". Tần Lạc vừa cười vừa nói.

Lần đầu tiên đăng môn bái phỏng, cũng không thể ngồi một chút rồi bỏ đi. Cho nên, Tần Lạc đồng ý ở lại nhà Văn Nhân ăn cơm trưa.

Vì chưa tới giờ ăn cơm nên lão gia tử Văn Nhân Đình về phòng thay quần áo, để Tần Lạc ngồi uống trà trong phòng khách.

Chỉ một lúc sau, gã Văn Nhân Chiếu bị gia gia đuổi đi lại chạy tới.

Gương mặt trắng nõn xinh đẹp của hắn vì phẫn nộ mà hồng nhuận, trong mắt có thể phun ra lửa. Thấy Tần Lạc vẫn thoải mái nhàn nhã mà uống trà, càng tức khí. Một tay giật chén trà của Tần Lạc, mắng: "Anh xem anh là ai? Anh dựa vào cái gì mà tới từ hôn? Chị tôi có điểm gì không xứng với anh? Anh là ai hả -- cho dù từ hôn, cũng nên là chị tôi tìm anh từ hôn mới đúng á".

Văn Nhân Chiếu giận điên lên. Vừa rồi hắn chạy vào phòng gia gia cãi om sòm. Trách gia gia không nên giao chuyện chung thân đại sự của chị cho loại người như Tần Lạc.

Ai ngờ gia gia nhẫn nhịn nửa ngày, cuối cùng mới nói người ta không phải tới cầu hồn. Mà là tới từ hôn. Người ta căn bản là không đồng ý chuyện hôn nhân này.

Chuyện này càng kích thích thần kinh Văn Nhân Chiêu hơn. Chị hắn là nhân vật giống như tiên nữ, bình thường chỉ có cự tuyệt sự theo đuổi của nam nhân khác. Làm sao có thể bị một gã quái dị cự tuyệt chứ?

Ở trong mắt mỹ nam như hoa Văn Nhân Chiếu, tướng mạo Tần Lạc không thể coi là đẹp trai được.

Nên khi hắn biết Tần Lạc vẫn chưa đi. Liền hùng hổ chạy tới hỏi tội.

Tần Lạc thật là khóc không ra nước mắt.

Vừa rồi lúc hắn tưởng mình tới cầu hôn, hắn nổi trận lôi đình. Nói mình là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, căn bản không xứng với chị hắn.

Bây giờ biết mình tới từ hôn, thì lòng càng căm phẫn hơn. Nói mình không ra gì, đã không xứng với chị hắn, mà còn dám tới từ hôn.

Chẳng lẽ trong mắt những kẻ có tiền, chỉ có bọn họ mới là cao cao tại thượng sao? Người khác ngay cả cơ hội lựa chọn vận mệnh của mình cũng không có à?

Bây giờ, trong nội tâm Tần Lạc, ngược lại cảm thấy may mắn vì mình tới từ hôn. Nếu chị của hắn cũng có loại suy nghĩ như thế, vậy cô gái này không cần cũng được.

"Tôi khát. Rót trà cho tôi". Tần Lạc chỉ vào chén trà, nói với Văn Nhân Chiếu.

"Anh --" Văn Nhân Chiếu mở to mắt nhìn. Người này dám coi mình là cái bàn ăn. Trong gia tộc Văn Nhân, có ai dám sai đại thiếu gia Văn Nhân mình như vậy chứ?

"Lời nói của tôi cậu dám không nghe sao? Tôi khát. Đi rót cho tôi chén trà. Bỏ nước đầu đi, tôi chỉ uống nước thứ hai". Tần Lạc lại nói. Trong ánh mắt mang theo sự quật cường bướng bỉnh.

"Mày điên rồi? Dựa vào cái gì mà tao phải rót nước cho mày? Mày xem mày là ai chứ?" Văn Nhân Chiếu cười lạnh.

"Tôi không điên". Tần Lạc nói: "Chẳng lẽ cậu quên những lời ông cậu vừa nói rồi sao? Nếu là nữ, thì phải làm vợ của họ Tần tôi. Nếu là nam, thì có thể thoả sức sai bảo. Chẳng lẽ người nhà Văn Nhân các ngươi nói mà không giữ lời? Ngay cả yêu cầu nho nhỏ này cũng không làm được à?"

Tần Lạc đối với loại thiếu gia này cũng không có cảm tình gì, cho nên quyết định giáo huấn hắn một chút.

Hạng non nớt mà dám đấu với tôi, đạo hạnh của cậu còn kém xa.

"Mày --" ngón tay của Văn Nhân Chiếu chỉ vào Tần Lạc liền run rẩy nhưng lại không có cách nào phản bác. Vừa rồi lúc gia gia nói câu đó, hắn cũng có ở đó. Nghe rất rõ, muốn chống chế cũng không được.

"Sao? Lời của tôi cậu cũng không nghe à? Rót trà". Tần Lạc dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn nói: "Nếu tôi kể chuyện này ra ngoài, sẽ có ảnh hưởng tới danh dự nhà Văn Nhân các người thì phải? Cậu là nam nhân gia tộc Văn Nhân, chẳng lẽ lại không có chút trách nhiệm nào sao?"

"Cho mày uống chết luôn". Văn Nhân Chiếu bị chọc giận đến phát điên, nhưng lại không thể làm gì được gã vô lại ở trước mặt. Cầm chén của hắn, định đi vào phòng trà rót trà cho hắn.

"Nhớ kỹ. Tôi chỉ uống nước trà thứ hai". Tần Lạc ở đằng sau hô. " Sau khi cậu mang trà tới, tôi sẽ đưa cậu uống một nửa. Nếu cậu muốn nhổ nước miếng vào trong, vậy tôi cũng không có ý kiến gì".

Người Văn Nhân Chiếu cứng đơ, không ngờ hắn chỉ thoáng cái đã đọc được ý nghĩ âm độc trong lòng mình.

"Khốn kiếp, mày cứ kiêu ngạo đi. Dám tới nhà tao từ hôn, xem chị tao làm sao thu thập mày". Văn Nhân Chiếu hung hăng nghĩ, bàn tay nắm chén trà chặt chẽ đến độ gân xanh nổi lên, chén trà gốm sứ trong tay hắn cũng rung theo.

Bác sĩ thiên tài

Tác giả: Liễu Hạ Huy

Loading...

Đọc Tiếp Chương 13: Gã đàn ông sáu mươi lăm điểm

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bác Sĩ Thiên Tài Chương 12: Rót trà cho tôi!