Qua hai ngày, Dương Thiếu Quân lại hẹn Tô Duy ra ngoài, nói là vụ án của Đại Hoàng có tiến triển mới.

Tô Duy đến phòng trà nơi hẹn gặp, Dương Thiếu Quân vừa mới thấy anh liền nâng môi nở nụ cười rất nhẹ, “A Duy, anh rất thích nhìn em mặt sơ mi trắng.”

Tô Duy duy trì nét mặt lạnh băng hỏi : “Vụ án có tiến triển gì ?”

Dương Thiếu Quân nâng cổ tay nhìn đồng hồ, “Một chút nữa sẽ có người tới,” anh dừng một chút. “Là bác sĩ tâm lý của Lư Tương, cùng nghề với em. Nói không chừng, có khi em biết anh ta.” Lư Tương là tên mẹ kế của Đại Hoàng.

“Ồ ?” Tô Duy thờ ơ, “Bác sĩ tâm lý của Lư Tương ? Bà ấy mắc chứng bệnh tâm lý gì sao ?”

“Đúng vậy, là nhân cách phân liệt hay tâm thần phân liệt gì đấy ? Chắc là em biết, anh cũng không hiểu rõ lắm. Lát nữa anh ta sẽ giúp em cởi bỏ nghi ngờ với cậu nhóc kia.”

Tô Duy cuối cùng cũng có một chút hứng thú.

“Người bác sĩ tâm lý này nói Lư Tương có khuynh hướng tự sát, thế nhưng anh vẫn hoài nghi, rằng cậu bạn nhỏ của em hạ độc mẹ kế mình.”

“Nếu anh không có bằng chứng nào thì không được tự tiện tạo áp lực đối với bệnh nhân của tôi, điều này sẽ gây ảnh hưởng lớn đến tâm lý của cậu ấy. Lại nói, Lư Tương bà ta có khuynh hướng tự sát, uống thuốc tự tử cũng chẳng có gì là không hợp lý.”

“Một người nhảy lầu vì sao còn phải uống thuốc ?” Dương Thiếu Quân nhếch miệng cười khinh, khẩu khí như thể muốn gây sự, “Căn cứ lời nhân viên của tiệm thuốc, loại thuốc này là Lộ Tiêu mua.”

“Thật buồn cười. Mua thuốc cũng đâu có nghĩa là muốn giết người, và vì sao không thể uống thuốc tự tử trước khi nhảy lầu ?” Tô Duy đột nhiên kích động. Nhớ tới thiếu niên thích dựa vào đầu gối anh nũng nịu, không tự chủ mà sinh ra loại tâm tình chán ghét đối với Dương Thiếu Quân.

“Vậy em giải thích tại sao cậu ta lại ở đúng thời điểm này bị mất trí nhớ ? Anh nghĩ lời giải thích hợp lý nhất là cậu ta sau khi phạm tội kích thích quá độ.”

” Ồ ..” Tô Duy đưa tay lên trán, vẻ cười châm chọc, “Cảnh sát các anh là dựa vào tranh luận để phá án sao ?”

Dương Thiếu Quân nhún vai, “Bảo bối, thứ lỗi anh đã mang tình cảm riêng tư vào, anh chính là không thích cậu bạn nhỏ của em. Cậu ta khiến anh cảm thấy ghen tị.”

Chỉ ít phút sau, một người đàn ông mặc quần áo chỉnh tề bước vào.

Tô Duy thờ ơ hướng người đàn ông nhìn, đột nhiên thay đổi sắc mặt, từ trên ghế đứng lên : “Bác sĩ Bách.”

Dương Thiếu Quân khoác cánh tay lên vai anh, nở nụ cười thích thú : “Bảo bối, anh đã nói em có thể quen người này mà.”

Tô Duy đưa mắt về phía Dương Thiếu Quân, ánh mắt có chút tức giận.

Bác sĩ họ Bách kia híp mắt suy nghĩ một hồi, “Tôi còn nhớ cậu, cậu tên là..”

“Tô Duy.” Tô Duy đối với người nọ biểu hiện tôn kính mà khiêm nhường.

“Không sai.”

Người này tên là Bách Bình Nam, chính là bác sĩ trị chứng trầm cảm của Tô Duy năm đó.

“Lư Tương mắc chứng tâm thần phân liệt, cô ta còn có khuynh hướng tự sát trầm trọng.” Bách Bình Nam từ túi xách lấy ra hai phần văn kiện, tách ra đưa cho Tô Duy và Dương Thiếu Quân : “Đây báo cáo chuẩn đoán bệnh của cô ấy.”

“Trước khi xảy ra sự việc một ngày, tôi và cô ấy có nói chuyện với nhau. Cô ấy nói cảm thấy áy náy với Lộ Tiêu, còn nói “muốn làm lại một lần nữa”. Thật xin lỗi, đã không thể ngăn chặn bi kịch này.”

“Đây không phải lỗi của anh.” Tô Duy nói.

Dương Thiếu Quân còn muốn gây sự, “Anh là bác sĩ tâm lý, một bệnh nhân cũng không chữa nổi, làm việc đến lâu như vậy, chưa có ai gửi đạn hay thư đe dọa đến cho anh sao ?”

Tô Duy hung tợn trừng mắt nhìn Dương Quân, anh ta cũng không cam lòng tỏ ra yếu thế trừng mắt với người ngồi đối điện. Bách Bình Nam cúi mắt cười khổ, “Thành thật xin lỗi.”

Trước khi về, Dương Thiếu Quân nói, “Hai người trao đổi phương tiện liên lạc với nhau đi, phòng sau này có phiền toái gì.”

Lúc hai người họ đang lưu số điện thoại của nhau, Dương Thiếu Quân nói có việc cần làm rồi thanh toán tiền đi trước.

“Thật không ngờ cậu trở thành bác sĩ tâm lý.” Dương Thiếu Quân đi rồi, Bách Bình Nam nói vậy : “Năm ấy cậu xuất ngoại, sau đó có khỏe không ?”

“Ban đầu cũng không tệ lắm.” Tô Duy chợt phiền lòng, “Sau đó, … ít ra tôi cũng không còn có ý muốn tự tử nữa.”

Bách Bình Nam khẽ nhíu mày : “Xem ra tôi cũng không chữa tốt cho bệnh của cậu. Tô Duy, mạo muội nói một câu này, có lẽ, cậu không thích hợp với nghề bác sĩ tâm lý.”

Tô Duy bình tĩnh nhìn anh, cũng không phản đối. “Có lẽ vậy. Bác sĩ Bách, anh cũng biết Lộ Tiêu sao ?”

Bách Bình Nam lắc đầu : “Có nghe mẹ kế cậu ta nhắc đến, nhưng tôi chưa từng gặp mặt. Tô Duy, nếu có thời gian, tôi hy vọng có thể cùng cậu nói chuyện một chút.”

Tô Duy cảm thấy hơi kì quái nhưng vẫn đáp ứng.

Ra khỏi phòng trà, Tô Duy mới bước được vài bước, thấy trước mặt một người đàn ông ngồi trên mô-tô, nở nụ cười tử tế hướng anh nhấn còi xe. “Lên đây, anh đưa em đi hóng gió.”

Tô Duy thấy anh ta cũng không ngạc nhiên, lạnh lùng nói : “Tôi lái xe đến.”

Dương Thiếu Quân không nói gì mà đi tới kéo tay cậu lên xe : “Anh sẽ đưa em trở lại.”

Hai người đi tới vùng ngoại thành, dừng lại bên một cánh đồng lúa.

Dương Thiếu Quân cởi mũ bảo hiểm xuống, dang rộng hai tay đón gió mát : “Nhớ trước đây anh hay dẫn em đến nơi này không ? Khi ấy anh nói, sau này nếu có tiền sẽ mua lại mảnh đất này, trồng bạt ngàn hoa hồng tặng cho em.”

Tô Duy cảm thấy bất đắc dĩ, ” Thiếu Quân…kể từ khi gặp lại, anh cho tôi một loại cảm giác, rằng anh vẫn còn sống trong quá khứ.”

Dương Thiếu Quân quay đầu nhìn anh, ánh mắt sáng rực, “A Duy, sống trong quá khứ không phải là anh, mà là em!”

Tô Duy ngẩn người.

“Trái tim em vẫn chưa khỏi sao ? Từ ánh mắt em, anh vẫn có thể thấy tên của hắn.”

“Hả ?” Tô Duy đang buồn bực lại chợt bừng tỉnh : “Anh nói với bác sĩ Bách anh ta chưa chữa trị tốt cho tôi, thế nên anh ta mới nói như vậy. Tôi không biết anh từ đâu đưa ra kết luận như này. Nhưng bây giờ tôi muốn đi về.”

Dương Quân từ phía sau kéo tay anh : “Tô Duy…”

Tô Duy đau đần ấn huyệt thái dương : “Tôi không hiểu tột cùng anh muốn làm gì ? Thế nhưng tôi đã không còn quan tâm đến quá khứ.”

Dương Thiếu Quân quay người anh lại, “Bảo bối, anh đang theo đuổi em.”

Tô Duy cố gắng nhìn ra trên mặt anh ta vài phần hài hước, thế nhưng người đàn ông luôn luôn cợt nhả kia bây giờ lại nhìn anh chăm chú.

Tô Duy nói : “Tôi không biết mục đích của anh là gì, nhưng phiền anh đừng đùa giỡn như vậy nữa.”

“Anh nghiêm túc.”

“Mười năm trước anh cũng nói như vậy.”

“Hắc, bảo bối, mười năm trước anh còn chưa hiểu rõ trái tim mình. Hơn nữa, em cũng không cho anh thấy mình có cơ hội.”

Tô Duy cười lạnh bước đến xe máy của Dương Thiếu Quân : “Vậy anh theo đuổi đi, đuổi kịp thì tôi sẽ cân nhắc một chút. Tiện thể nhắc anh, tôi chỉ làm top.”

Không đợi anh ta phục hồi tinh thần, Tô Duy chợt vặn tay lái, xe máy nghênh ngang đi lưu lại một dòng khói trắng. Lưu lại Dương Thiếu Quân cả người chết lặng đứng bên cánh đồng hẻo lánh.

Tô Duy về đến nhà, phát hiện Đại Hoàng đang ngồi ngẩn người trong phòng khách. Thấy anh trở về, Đại Hoàng cao hứng chạy lên đưa dép trong nhà cho anh : “Bác sĩ, anh lại đi gặp cái người cảnh sát xấu xa kia sao ?”

Tô Duy không khỏi cong khóe miệng : “Ừ.”

Đại Hoàng rầu rĩ : “Bác sĩ, anh thực sự không biết giữ vợ. Em ở nhà nấu canh nóng hổi chờ anh, anh lại ở bên ngoài liếc mắt đưa tình với người khác.”

Tô Duy cũng không phản đối. Anh đột nhiên có ý tưởng để trị liệu cho Đại Hoàng.

“Canh gì vậy ?”

Đại Hoàng chạy vào phòng bếp lấy cho anh một bát, “Canh cá a”

Tô Duy ngồi xuống cạnh bàn, múc một thìa, gật đầu tán dương : “Rất ngon. Trước đây ở nhà cậu cũng hay làm cơm sao ?”

Đại Hoàng ngẩn người : “Hở ? Chắc là vậy.”

Tô Duy như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm bát canh cá trước mặt, trong lòng lẩm nhẩm : “Nấu ăn, bỏ thuốc diệt chuột..”

Đại Hoàng mê trai chăm chú nhìn Tô Duy, nhìn đến chảy nước dãi. “Bác sĩ, tại sao anh lại đẹp trai như thế ~”

Suy nghĩ của Tô Duy bị gián đoạn, anh sờ lên mặt mình, lại nghiêng người đưa tay, ôn nhu sờ bên mặt Đại Hoàng: “Cậu trông rất tuấn tú.”

Đại Hoàng thụ sủng nhược kinh : “Bác sĩ anh vừa cười ~~ Cười lại một cái nữa đi

~”

Tô Duy ôn nhu cong khóe miệng .

Đại Hoàng ôm ngực lẩm bẩm : “Em cần thuốc trợ tim

~”

Uống xong canh cá, Tô Duy đi tới ban công. Anh đột nhiên cảm thấy đối điện như đang có ánh mắt dõi theo mình, ngẩng đầu nhìn quanh một lúc lại không thấy ai cả.

Đại Hoàng thấy anh mờ mịt nhìn phía đối diện, cũng dài cổ nhìn theo : “Làm sao vậy ?”

Tô Duy lắc đầu : “Không có gì.”

Anh cúi đầu nhìn chậu bạch kiếm vân dưới chân, thấy nó hơi khô héo: “Hai ngày nay cậu không tưới nước cho nó sao ?”

Đại Hoàng khẽ nhíu mày, “Ừm.”

Tô Duy nghiêng người nhìn cậu : “Kiên trì như thế này hả ?”

Đại Hoàng lắc đầu, nét mặt có chút chống đối. “Bác sĩ.. em cứ cảm thấy nụ hoa như có cái gì sắp chui ra cắn người, em không muốn đến gần nó.”

Tô Duy ngẩn người : “Ồ ? Từ khi nào có cảm giác này ?”

“Từ… lần trước mất trí nhớ xong.. thì em bắt đầu cảm thấy như thế.”

Tô Duy cúi người xuống, nâng chậu hoa cúc lên nhìn kĩ nụ hoa. Tất nhiên bên trong cái gì cũng không có. Chắc chắn trong lần mất tích một ngày của Đại Hoàng đã xảy ra chuyện gì đó, khiến cậu sinh ra loại cảm giác không tốt với chậu hoa này.

Tô Duy về lại thư phòng, rút ra cuốn sổ ghi chép, suy nghĩ hồi lâu rồi viết xuống : “Màu trắng, hoa cúc, nụ hoa.” vài từ then chốt.

Buổi tối lúc ăn cơm, Tô Duy nhìn Đại Hoàng bộ dáng vô tư đang ngấu nghiến ăn, đột nhiên nói : “Hôm nay có người nó với tôi, tôi không thích hợp làm bác sĩ tâm lý..”

Đại Hoàng ngạc nhiên giơ mắt nhìn, đem tất cả thức ăn trong miệng nuốt xuống : “Tại sao ? Bác sĩ, anh rất ưu tú a, anh nhất định đã chữa khỏi cho không ít bệnh nhân.”

Tô Duy tự giễu nở nụ cười : “Nếu như tôi may mắn chữa được cho cậu, cậu sẽ là bệnh nhân đầu tiên tôi chữa khỏi.”

Đại hoàng kinh ngạc: “A ?!”

Tô Duy đưa tay lên trán, lẩm bẩm nói : “Có lẽ tôi không hợp làm bác sĩ tâm lý.”

Đại Hoàng cười đến nịnh nọt : “Bác sĩ, anh là giỏi nhất. Từ bây giờ anh bắt đầu chữa trị cho em đi, khởi đầu như vậy tốt biết bao ~~”

Tô Duy đưa cho Đại Hoàng một tờ giấy A4, một chiếc bút chì. “Trắc nghiệm này gọi là ‘House – Tree – Person’, ở tờ giấy này vẽ nhà, cây, và người, hình dáng như nào cũng được, theo cảm giác của cậu để vẽ lên.”

Đại Hoàng có chút buồn rầu nói : “Em vẽ xấu lắm.”

Tô Duy lắc đầu, “Không sao cả, tôi cũng không muốn kiểm tra khả năng hội họa của cậu, đây chỉ là một bài trắc nghiệm tâm lý.”

Đại Hoàng vừa vẽ vừa cắn bút, mười mấy phút sau đưa ra một bức tranh chô Tô Duy, ánh mắt tha thiết mong chờ, “Bác sĩ, thế nào

Tô Duy cười như không cười đẩy cậu ra. “Tôi tạm thời chưa thể nói kết quả cho cậu được. Bây giờ, đi tắm rồi chuẩn bị ngủ.”

Đại Hoàng bĩu môi chuẩn bị đi, Tô Duy đột nhiên gọi cậu lại, từ trong ngăn kéo lấy ra một chùm chìa khóa đưa cho cậu. “Sau này tôi không ở nhà cậu có thể ra ngoài hóng gió một chút, tôi tin tưởng cậu sẽ không làm mất. Mang theo cả sổ ghi chép của cậu, khi nào thấy có cảm xúc bất thường gì thì viết xuống.”

Đại Hoàng vui mừng nhận chìa khóa : “Bác sĩ

kỳ thực em nguyện ý ở trong nhà anh, để anh làm chồng làm chủ a

~”

Tô Duy làm bộ muốn thu chìa khóa, Đại Hoàng nắm chặt nó trong tay rồi chạy đi.

Đại Hoàng đi rồi, Tô Duy lấy ra cuốn sổ ghi chép, một tay cầm bức “House-Tree-Person” cậu vừa vẽ, tay kia cầm bút, tỉ mỉ quan sát bức tranh.

Nhà được vẽ bằng những nét lớn, Tô Duy đã tiếp nhận vô số trường hợp nhưng chưa hề gặp qua điều này. Đại Hoàng vẽ viền ngoài ngôi nhà dày như thân bút chì, nhưng các đường nét khác thì lại rất mỏng. Không chỉ có vậy, xung quanh căn nhà được bao bọc bởi hàng rào, điều này khiến cho Tô Duy cảm thấy giật mình. Anh khẽ lắc đầu, viết xuống sổ tay : Ý thức bảo vệ cá nhân rất lớn, ý nghĩ đề phòng với thế giới bên ngoài rất mãnh liệt, thiếu cảm giác an toàn.

Căn nhà không có cửa cũng không có cửa sổ, ở trên tường nhà Đại Hoàng vẽ xuống những bụi cây loang lổ. Tô Duy càng lắc đầu, ở trên sổ viết xuống : Không muốn tiếp xúc với bên ngoài, tự mình phong bế.

Người đứng ở dưới tán cây, là một cái bóng lẻ loi, cái bóng kéo thật dài. Hình ảnh này ý vị sâu xa, người đứng đưới tán cây thường có ý nghĩa độc lập nhưng tâm lý lại thường mâu thuẫn, phụ thuộc. Cái bóng tượng trưng cho những xung đột nội tâm, mà đưa lưng lại với bức tranh nói rõ cậu tự mình phong bế, trốn tránh việc phải đối mặt với thực tế. Tô Duy ghi từng cái một vào cuốn sổ.

Anh hoàn thành việc phân tích bức tranh, một trang ghi chú chi chít chữ. Đọc lại một lần nữa chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng : Trường hợp của Đại Hoàng tệ hơn anh nghĩ rất nhiều —— không có tồi tệ nhất, chỉ có tồi tệ hơn. Cho dù là đa nhân cách, với một Đại Hoàng trước mặt anh ngây thơ, hồn nhiên, anh cũng không thể ngờ trong tiềm thức cậu ấy lại âm u và tự phong bế như thế này.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 5

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Bác Sĩ Tâm Lý Tô Duy Chương 4