Đôi mắt hấp háy, rồi mở ra từ từ. nó cảm giác như vừa mới ngủ một giấc dài vậy. đầu đau khủng khiếp. ôi trời! cái chân nó tê rần, không nhấc nổi nữa. lại còn băng trắng cả một phần đùi nữa. nó mở hẳn đôi mắt tròn đen láy rồi nhìn khắp căn phòng mà nó đang nằm, rồi ánh mắt dừng lại bên thành giường, nơi một chàng trai đang ngồi trên ghế, đầu áp xuống bàn tay nó...và ngủ ngon lành. Khuôn mặt có vẻ mệt mỏi. nó ngạc nhiên khi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, xung quanh toàn là các thiết bị y tế, nhưng cái nó quan tâm nhất là tại sao Kaishi lại ở đây.

Cựa người nhè nhẹ cố không làm anh thức giấc, nó muốn đi rửa mặt. Satomi nhẹ nhàng rút bàn tay đang mất hết cảm giác vì có vẻ như anh hai nó dùng bàn tay bé xíu của nó làm gối thì phải. nó nhìn anh, mỉm cười, một chút thắc mắc làm sao anh lại ở đây. Thật khổ sở cho nó khi phải lê cái chân đau nhức xuống khỏi giường. nhưng nó không muốn làm Kaishi thức giấc. có vẻ như anh đã ở bên nó trong khi nó hôn mê thì phải. trông anh mệt mỏi đến thương. Mà chả nhẽ nó lại gọi anh dậy rồi bảo với anh em muốn vào nhà vệ sinh à. Ngượng chết được. thôi thì cố gắng chịu đau còn hơn làm cái việc mất mặt ấy. >_<”( theo nó thì đây là một việc hết sức là mất mặt ).

Sau nỗ lực lê lết vào nhà tắm ( chính xác là cái nhà tắm đấy ạ vì nó nằm trong một phòng bệnh riêng có đầy đủ tiện nghi mà), nó đặt cái nạng sang một bên, cúi xuống ngó nghiêng vết thương rồi mở vòi nước, chụm hai bàn tay lại rồi hứng lấy tạt nhẹ vào mặt. cảm giác này thật dễ chịu. nó với tay lấy cái khăn mặt treo trên tường còn nguyên mùi mới thấm qua khuôn mặt còn ướt nhẹp. rồi một lần nữa lại nhăn mặt chống nạng đi ra, đặt người lên giường, cố gắng không làm Kaishi thức.Satomi dám chắc bên ngoài thể nào cũng có mấy tên đàn em đứng canh cửa.

Nó đặt chiếc gối ra sau lưng, kê cao lên rồi chống tay dựa lưng vào tường và...ngắm Kaishi. Sao càng ngày trông anh càng...nói sao nhỉ...càng tiều tụy. không giống anh những ngày nó mới gặp- lạnh lùng, cao ngạo. không giống anh khi nó và anh đùa giớn vui vẻ quanh căn nhà- anh như một đứa trẻ mới lớn. mà có cái gì đó phiền muộn. anh gầy hơn trước. nhưng hình như nó thấy trên gương mặt đang ngủ của anh một nét hạnh phúc phảng phất. chắc nó nhìn nhầm. không biết nữa. chỉ là trực giác của con gái thôi mà. Nó đưa tay sờ nhẹ vào má anh rồi mỉm cười thật hiền. nó thích nhìn anh thế này. Trông ngoan ghê. -^.^-

Haizzz. Có vẻ nó đang mệt. muốn nằm. nó trượt người xuống tránh không đụng vào Kaishi. Thật không may, nó làm anh thức giấc. thế là nó giả vờ nhắm nghiền đôi mẳt lại như đang ngủ thật.

Kaishi đưa tay che miệng ngáp một cái. Rồi dùng tay vén mấy sợi tóc trên gương mặt say ngủ của Satomi ( thì anh đâu biết là nó đã tỉnh mà giả vờ như đang ngủ. bị lừa quả này rồi). bác sĩ đã nói là em gái của anh không sao. Chỉ bị mất máu nhiều quá và ngất đi thôi. Sẽ tỉnh lại sớm. vậy mà một đêm rồi Satomi vẫn chưa tỉnh. Anh bảo ba anh về nà giải thích với mẹ và anh trai còn anh sẽ ở lại trông Satomi. Bao giờ nó tỉnh anh sẽ gọi ọi người. mà nói thế chứ anh biết chắc thể nào một lát nữa thôi ba mẹ với mọi người sẽ ở đây ngay à xem. Thể nào thì ba anh cũng không giấu nổi việc Satomi bị thương với mẹ và anh trai quá một đêm. Mẹ anh quá hiểu ba anh mà. Ba anh chắc cả đêm bồn chồn ngủ không yên

đâu. Thể nào mẹ anh chả biết chứ. Giấu được một đêm là giỏi lắm rồi. =.=!

Anh miết nhẹ ngón tay lên đôi môi nhợt nhạt của cô em gái. Cầu mong Satomi sớm tỉnh lại. anh cúi đầu ghé sát miệng nói như thì thầm vào tai Satomi : “ bé con tỉnh dậy đi. Anh nhớ em lắm em có biết không hả? em làm anh khổ sở đến phát điên. Nhanh tỉnh dậy đi nào. Anh yêu em, em gái à. Anh yêu em. Anh điên thật rồi. tỉnh dậy đi em”. Rồi anh xiết nhẹ bàn tay ấm của nó, đưa lên ngang tầm khuôn mặt anh và, nó biết, anh vừa áp môi anh vào đó.

Tim nó hồi hộp như muốn vỡ tung ra. Anh yêu nó. anh nói anh yêu nó. cảm giác tồi tệ, đau đớn khi nó nhìn thấy anh quay mặt đi tránh nhìn vào nó khi cái sự việc kia xảy ra đã trôi đi từ bao giờ. Chỉ biết, ngay lúc này đây, nó đang cực kì hạnh phúc vì lời yêu anh nói. Mặc dù có vẻ như anh đang nói với một người đang hôn mê. Biết đâu khi nó tỉnh lại, anh lại cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra hết. nhưng nó mặc kệ. cuối cùng nó cũng biết được tình cảm anh dành cho nó. anh nói anh yêu nó. nó hiểu đây là một lời nói thật lòng. Chả có ai lại đi nói dối với một người đang hôn mê cả. và, nó cũng yêu anh. Yêu anh thật thật nhiều. thật nhiều.

Chắc cũng đến lúc nó nên “tỉnh lại” rồi. ^^. Nó mỉm cười trong tâm thức. giả vờ lật nhẹ cánh tay, cựa quậy người, đôi mắt lờ đờ mở ra một cách khó nhọc. nó giả vờ y như thật ấy.

- hmm....hmm...ôi...- nó “ giả vờ” rên khẽ. Mà đúng nó đang đau thật. thuốc tê đã hết từ bao giờ. Nãy giờ nó không cảm thấy đau là vì đang ngập trong cảm giác hạnh phúc. Giờ thì nó cảm thấy đau chết đi được ấy. híc híc.

Chap 22: anh trai, em gái

- Satomi? –Kaishi khẽ gọi.

Nó hé đôi mắt nhìn anh. Mặt nhăn nhó. Dù muốn cười với anh tật tươi nhưng mà nó lại đang bị vết thương hành hạ. không cười nổi.

- Satomi. Em...em tỉnh rồi hả? để anh gọi bác sĩ vào khám lại cho em.- Kaishi vui mừng nhìn nó. rồi anh định quay người chạy ào ra cửa gọi bác sĩ thì có cái gì đó đang giữ anh lại. anh ngoảnh mặt lại thì nhìn thấy bàn tay gầy gầy của Satomi đang nắm chặt lấy vạt áo anh. Ngạc nhiên, anh lên tiếng hỏi:

- bé con. Em làm sao vậy? em đau ở đâu hả? đợi anh gọi người đến nhé. – anh tách nhẹ bàn tay nó ra khỏi vạt áo anh nhưng nó cứ nắm chặt không có ý định buông.

- Kaishi. Em...em yêu anh. – nó lí nhí trong cổ. tuy đang bị đau, khuôn mặt có hơi nhăn nhó nhưng ánh mắt nó mở tròn nhìn anh đầy kiên định. Hai má hơi ửng hồng.

Kaishi đứng ngây ra nhìn nó. tay anh còn nắm chặt lấy bàn tay của Satomi. Tuy nó chỉ nói rất bé nhưng trong một không gian yên tĩnh đến dường này thì anh cơ hồ nghe rất rõ ràng. Từng câu từng chữ. Chỉ mỗi tội anh cứ sợ mình đang mơ. Mà anh đâu có mơ. Anh vẫn cảm thấy bàn tay ấm nóng của nó đang run lên khe khẽ, vẫn cảm thấy giọt mồ hôi đang rơi nhẹ trên vầng trán của mình. Nói tóm lại, là anh không mơ. Vậy mà một câu nói của nó ngang bằng sét đánh bên tai. Làm anh cứ đứng như trời trồng không biết nói gì. Cũng chẳng biết phải làm gì.

Mặt đối mặt. hai đôi mắt cứ lặng yên nhìn nhau.

- em...- cả anh và nó đều cũng lúc thốt lên lời.

- anh/em nói trước đi.- lại đồng thanh.

- anh... hình như...vừa rồi...ừm lúc nãy...hình như anh nghe...- anh khá là ngây thơ nhìn nó.

- cái đó...em...thôi không có gì. Anh cứ xem như em chưa nói gì hết đi. – nó chối. mặt ửng lên như ráng chiều trông yêu không thể tả. ngại ngùng, nó nhắm mắt không dám nhìn anh. Nhưng anh thì...cương quyết không buông tha cho nó.

- nhưng...nhưng mà...anh nghe thấy em nói...hmm...hmm...

- em đã nói không có gì mà. Em không có nói gì hết. – nó đỏ mặt gắt lên.

- nhưng anh muốn biết thật mà. Anh...em nói lại được không? Anh thật sự muốn nghe mà.- anh bướng bỉnh nói.

- em...em nói...em nói em...em...hmm...em..yêu anh... aaaaaa em không biết . không biết đâu. Đã bảo không có gì mà cứ bắt em nói là sao . em không biết đâu.- nó lúc lắc đầu, giãy giụa cứ như một đữa trẻ con làm nũng. Mỗi tội anh không để nó nói thêm một câu nào hết, đã đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đang cong cong hờn dỗi của nó. còn nó...tròn mắt nhìn anh...

Nó ngơ ngác, rồi như kịp hiểu, nó vội đẩy anh ra. Nhưng nó đang bị đau nên chả còn chút sữa lực nào. Làm sao đủ sức đẩy anh ra được. chẳng còn cách nào khác, nó nhe răng cắn anh. Hic.

- cún con. Sao lại cắn anh chứ?- anh rời khỏi miệng nó, trên môi vương chút máu. Mặt nhăn lại vì đau.

- tại..ai bảo anh bắt nạt em.

- anh...anh không có mà. Anh...chỉ là không kiềm được thôi. Anh không biết nữa. chỉ là...anh...anh chỉ muốn...ừm...muốn...hôn em...- Kaishi luống cuống không biết phải giải thích thế nào nữa. tại sao bé con này lại bướng bỉnh vậy chứ. Nói yêu anh mà khi anh chạm nhẹ vào môi thôi lại cắn anh một cái rõ đau. Thật đáng...yêu. >.<”

- anh...

- anh yêu em, Satomi.

chưa kịp phản ứng lại câu nói của anh thì đột nhiên anh nói vậy. không quá ngạc nhiên, nó khẽ mỉm cười tinh nghịch. Dù rằng cả khuôn mặt đang bừng một màu hồng phấn.

- em biết.

- em biết? sao em biết? – Kaishi ngơ ngác nhìn nó. nó làm anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

- không có gì. Chỉ là em biết thế thôi. Ông anh trai ngốc ạ. Híc. Giờ thì đi gọi bác sĩ giúp em. Em đau chết mất. – nó cười nhăn nhở.

“ anh trai, em gái” . vừa đi gọi bác sĩ anh vừa lẩm bẩm 4 từ này.

Anh rút máy ra gọi cho ba mẹ thông báo Satomi đã tỉnh. Khi mọi người đến nơi, ai cũng không hiểu có chuyện gì mà cả Satomi lẫn Kaishi khuôn mặt cứ mỉm cười không thôi, lại còn đỏ mặt nữa. chẳng ai hiểu nổi.

Bác sĩ sau khi tiêm xong cho Satomi và kê đơn thuốc đưa cho Kaishi thì nó được xuất viện. đây là kết quả của sự nhõng nhẽo của Satomi. Nó ghét cái mùi bệnh viện kinh khủng. chỉ muốn trở về nhà nằm trên chiếc giường quen thuộc của mình, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ có khoảng đất đầy hoa hướng dương mà tự tay nó trồng thôi.

Càng ngày, nó càng mất đi sự lạnh lùng cố hữu của một Satomi trước đây. Càng lúc nó càng trở về chính con người thật của mình. Trở về với tính cánh của “ Kim” ngày nào. Chính bản thân nó và mọi người đều khá là ngạc nhiên trước sự thay đổi này của nó.

Sức khỏe của Satomi hồi phục khá nhanh. Vết thương đã bắt đầu liền lại. nó không còn đau nữa. chỉ có cảm giác ngứa vì miệng vết thương bắt đầu lên da non. Những ngày qua với nó, thật hạnh phúc. Hằng ngày, Kaishi luôn ở bên nó chăm sóc nó như...nói sao nhỉ...như là với một cô người yêu bé nhỏ chứ không phải như một nguời anh trai chăm sóc em gái. Nhưng cả hai chỉ ngầm hiểu thế thôi. Chứ hai người đều bướng bỉnh chẳng chịu nói ra một câu nào kiểu tình cảm ngọt ngào như hai người đang yêu cả. có chăng cũng chỉ là Kaishi hỏi Satomi “ em đỡ đau chưa?”...v.v và v.v ...chỉ thế thôi. Người này đợi người kia lên tiếng. mà lạ lùng. Đáng ra Kaishi phải là người lên tiếng trước chứ đằng này anh cứ im thin thít chẳng chịu nói gì. Đôi lúc làm Satomi bực mình mà chẳng biết làm sao hết.

Ngẫm lại, nó cũng đã rời Việt Nam một thời gian khá lâu. Cũng phải đến hơn nửa tháng chứ chẳng ít. ở đây, nó có gia đình và người nó yêu. Nhưng...ở việt Nam- quê hương nó, cũng có một gia đình luôn đợi nó trở về- gia đình thật sự của nó. và...cũng có một người con trai luôn mong ngóng nó từng giờ từng phút- người mà trước đây, trước khi mất đi quá khứ, là người...hình như là người nó rất yêu, và hình như...cũng là người nó rất hận.

Dù sao thì nó cũng nên về lại Việt Nam rồi. nó...nó nhớ ba mẹ nó. nhớ anh trai nó. nhớ gia đình đó. Nó có hai gia đình. Cả hai đều yêu thương nó. đôi khi, nằm một mình suy nghĩ, nó cảm thấy nó là người hạnh phúc nhất thế gian này.có lẽ, đến lúc nó nên để hai gia đình gặp mặt.

Chap 23 : gặp mặt

……………………….

lại một hành trình dài trở về Việt Nam trên chiếc máy bay quen thuộc. nhưng lần này không chỉ có mình nó mà còn có gia đình nó nữa. có ba, có mẹ, có 2 anh. mọi người hồi hộp không kém gì nó. Không biết khi gặp mặt nhau thì sẽ như thế nào nhỉ? Nhưng phải nói đến người hồi hộp nhất chính là Kaishi. Đó là điều tất yếu của cuộc sống.( như lavie ấy ). Không chỉ đến Việt Nam gặp mặt gia đình Satomi với mục đích như mọi người, cái mục đích cao cả chính là…làm quen với ông bà nhạc tương lai. Còn phải cố gắng lấy lòng nữa chứ. Vì thế, cả chuyến bay anh không hề chợp mắt nổi một giây nào vì quá ư là hồi hộp.

Lâu lắm rồi ba mẹ nuôi của nó không trở lại Việt Nam. chắc gần nửa đời người rồi. vì thế, khi đặt chân xuống sân bay, mẹ nuôi của nó khóe mắt rưng rưng nhìn cảnh vật xung quanh. Tuy Hà Nội khác Sài Gòn nhiều, nhưng dù sao, mỗi tấc đất này đều là cố hương của bà. Bà xúc động lau đi giọt lệ vương trên khóe mắt đã có nếp nhăn vì dòng thời gian vô tình tàn phá.

Satomi ôm chặt lấy bờ vai mẹ, thì thầm một câu nói đùa gì đó làm bà bật cười. rồi kéo vali hành lý đi ra khỏi sân bay. ở phía ngoài, nó chắc mọi người trong gia đình đang đợi nó. Nhưng nó không nói cho cả nhà biết nó sẽ về đây cũng với gia đình đã cưu mang nó khi nó mất trí nhớ. Nó muốn cho ba mẹ một sự bất ngờ.

Khi nó và mọi người ra đến cửa, nó trông thấy một cánh tay cầm một bó hoa giơ cao lên vẫy lia lịa, miệng hét to tên nó:- Kim. Là anh trai nó – Minh.

Nó mỉm cười kéo tay mẹ nuôi đi nhanh đến nơi Minh đứng. anh cười tươi ôm cô em gái bé bỏng vào long, mắng khẽ:

- nhóc con…đi lâu thế mà không nhớ nhà hả? đánh cho bây giờ.

Nó mỉm cười nháy mắt với Kaishi làm ai đó xụ mặt đứng phía sau. chắc đang ghen. Anh đâu biết cái tên kia là thằng nào mà dám ôm Satomi của

anh chặt cứng thế kia. Ghen chết được.

Buông Kim ra, Minh ngạc nhiên nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh em gái, phía sau còn có một người đàn ông trung niên và 2 chàng trai. mọi người đều đang mỉm cười nhìn anh và Kim, duy chỉ có cái thằng mặt mũi thì đẹp trai mà nhăn nhăn nhó nhó nhìn anh chằm chằm như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy.

Kim bật cười với vẻ trẻ con của Kaishi, thầm mắng anh ngốc. nó quay sang cười tươi giới thiệu mọi người với nhau. đến lúc này Kaishi mới vỡ lẽ ra là đi ghen với anh trai của Satomi. Nó lè lưỡi chọc anh làm anh đỏ mặt quay đi, vẫn chưa hết hậm hực vì..,anh trai thì cũng không cần phải ôm chặt thế chứ!?? :P.

chiếc xe chạy chầm chầm trên đường để mọi người có thể vừa trò chuyện vừa có thời gian nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Không lâu sau, nó dừng hẳn trước cổng một ngôi nhà có giàn hoa giấy trắng trắng hồng hồng. Kim và Minh bước xuống trước. Nó cười cười bảo:

- đây là nhà ba mẹ con.

- mẹ cũng đoán vậy. - mẹ nuôi mỉm cười phúc hậu nhìn nó, rồi nhìn lên giàn hoa giấy đang nở rộ. thốt lên “đẹp thật”.

Minh kéo hai vali hành lí nặng trịch đi nhanh vào nhà trước mọi người. anh kêu to:

- ba, mẹ. Kim về rồi. nhà mình có khách. Ba mẹ ra xem ai đến nè.

Trên cầu thang, ba mẹ Kim đang đi xuống. hai người ngạc nhiên với những vị khách lạ đang ngồi trong phòng khách nhà mình. Ông bà chào than thiện rồi đánh mắt qua con trai, Minh đang mỉm cười lại đưa mắt qua nhìn Kim.

- giới thiệu đi nhóc.- anh nói.

- ba, mẹ. đây là những người đã chăm sóc con khi con mất trí nhớ. Là gia đình thứ hai của con.- nó giới thiệu một lượt tất cả mọi thành viên trong hai gia đình với nhau.

Bao nhiêu cảm xúc như vỡ òa trong căn nhà. Đâu đó, một mảng kí ức buồn vui lần lộn ùa về trong từng người. quãng thời gian mà Kim của họ trải qua biết bao nhiêu chuyện. mọi người kể cho nhau nghe những chuyện đã từng xáy ra với nó. Có nhứng chuyện nó nhớ. Là những chuyện từ khi nó mất trí nhớ. Nhưng, rất nhiều chuyện, nó lại không hề có cảm giác gì cứ như thể chuyện đó chưa từng xảy ra với nó vậy. đó là những chuyện trước kia. Khi nó còn là Kim.

Nhìn cảnh mọi người nắm tay nhau thân thiết như đã quen từ lâu, nó lặng lẽ quay mặt ra phía cửa sổ che đi dòng nước mắt đang lăn dài trên gò má. Nó thấy hạnh phúc. bỗng một bàn tay ấm áp xiết nhẹ bàn tay nó rồi khẽ buông ra. Nó nhìn xuống, rồi ngước mắt lên, đập vào mắt nó là nụ cười toe toét của ai đấy. trông thật đáng ghét, nhưng nó lại thấy ấm áp biết bao. Kim biết anh không dám nắm tay nó lâu vì sợ mọi người trông thấy. Nó lau nước mắt rồi mỉm cười nhìn anh trìu mến. nếu ở một nơi nào khác chỉ có riêng hai đứa, chắc nó đã ngã vào lòng anh rồi.

…………………………

tiếng chuông cửa vang lên…

Nó ra mở cửa, đứng trước cửa là Khánh. Nó thật sự không hy vọng anh đến vào lúc này. thật không đúng lúc. Vì trong nhà không chỉ có nó, mà còn có Kaishi nữa.

- em không mời anh vào nhà sao? Bé.- Khánh cười, đưa tay ra định cốc đầu nó như vẫn thường làm trước đây, nhưng lần này, bàn tay anh rơi vào khoảng không vì Kim đã tránh qua một bên. hụt hẫng một xíu, anh nắm chặt tay, đưa xuống. Nó cười như không cười:

- anh Minh không ở nhà. Hì. Anh vào nhà đợi anh ấy một lát em gọi anh ấy về.- nó mở cổng rồi né sang một bên để Khánh dắt xe vào.

- ủa. ai bảo anh đến gặp ông anh của em. Anh đến gặp em gái ông ý chứ. ngốc.- anh nhăn nhăn trán.

Kim cười. chẳng hiểu sao nữa. nó không biết phải đối mặt với chuyện này thế nào. Thôi đến đâu thì đến.

- em ở nhà một mình sao? Mọi người đâu hết rồi? – Khánh hỏi khi đã yên vị trên chiếc sofa trong phòng khách.

- nhà em có khách. ba mẹ em đi chơi hết rồi. anh Minh đi với bạn. – nó chẳng đề cập gì đến còn một người nữa đang ngủ trên phòng anh trai nó – là Kaishi.

Đang nói chuyện với Khánh, tiếng Kaishi vang lên phía sau lưng làm nó giật mình. Còn Khánh, anh cũng ngạc nhiên không kém vì không ngờ còn có chàng trai lạ trong nhà.

Hơi khó xử, nó giới thiệu hai người với nhau. Cũng chẳng biết giới thiệu kiểu gì nữa, nó đành nói rằng Kaishi là anh hai nó, còn Khánh là bạn của nó trước đây. Hai chàng trai, chẳng ai vừa lòng với đáp án đó. họ nhìn nhau vẻ khó hiểu. còn nó, thì khó xử. chẳng lẽ nói rằng một bên là người yêu cũ. một là ng yêu mới. mà, nó cũng chằng nhớ nổi mối quan hệ của nó với Khánh là như thế nào nữa. nó chỉ biết, anh rất tốt với nó. Nó cảm nhận được tình cảm của anh dành cho nó nhưng nó không biết phải cư xử như thế nào. thật là một mớ bòng bong.

Hai chàng trai nhìn nhau, rồi như chợt nhận ra một cái gì đó, cả hai cũng ngớ người. thì ra họ đã gặp nhau một lần. đó là lần Khánh tìm ra Kim, Kim ngất phải vào viện và Kaishi

đã đến đó.

Như có chung một cảm giác, cả hai đều nhận ra rằng, mối quan hệ của người kia với Kim- Satomi không đơn giản như lời giới thiệu.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 24

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Angel's Memory - Ký Ức Thiên Thần Chương 23