tút..tút...tút...

-Tiểu...tiểu thư..à nhầm...chị Satomi ạ???- đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói ấp úng quen thuộc của Tamaki. nghe giọng nói có vẻ khá ngạc nhiên vì nhận được điện thoại của Kim.

- ừm. cậu khỏe chứ?- nó hỏi thăm. mặc dù giọng nói có vẻ lạnh lùng nhưng bên trong lại chứa đựng sự quan tâm.

- em khỏe ạ. còn chị và mọi người thế nào? chị gọi cho em thế này chắc là có chuyện gì phỉa không ạ?chuyện Sakura và Haya sang bên đó... giải quyết ổn cả chứ chị?

- tôi gọi cho cậu cũng vì việc này. thay tôi giải quyết hết bọn rác rười ấy đi. làm ngay cho tôi.tôt nhất nên xóa sổ tên bọn chúng luôn đi.- nó nói, giọng căm phẫn.

- Chị...có chuyện gì không ổn rồi sao? chuyện này e rằng... hơi khó.- Tamaki thất kinh, lần đầu tiên cậu nghe một mệnh lệnh như thế này từ chủ nhân của mình.

Xét cho cùng đây không phải chuyện dễ dàng gì. Thanh toán một bang phái đối với một bang lớn ở Tokyo như Kantou do họ Koda làm chủ không phải là chuyện khó. nhưng việc này thì khác. đây lại là một bang khá có tiếng tăm ở Hokkaido. không hiểu vì lí do gì mà dám ra quyết định thủ tiêu tiểu thư của một bang phái lớn. phải hiểu rằng, đụng đến Kantou thì chắc bọn này đã có sự chuẩn bị kĩ càng mới dám ra tay. lí do chắc chỉ có một: tranh giành địa bàn. nếu thủ tiêu bang này ngay e rằng sẽ gây náo loạn giới xã hội đen. các bang phái khác chắc chắn sẽ nổi lên cùng một lần để cướp lại địa bàn. sẽ dẫn đến bạo loạn.

- thôi được. tôi biết việc này quá sức cậu. tôi sẽ tự giải quyết. sắp xếp cho tôi một nơi ở kín đáo và bí mật. tôi sẽ bay sang đó bằng chuyến bay sớm nhất trong ngày mai. Đón tôi ở sân bay.- nó thở dài. Mới đoàn tụ với gia đình không lâu, giờ lại đâm đầu vào nguy hiểm them

lần nữa. mà thôi. Dù sao thì nó cũng đã quen với việc hôm nay sống không biết mai chết như thế nào rồi. nó không muốn mất đi mọt người than nào hết. nên thà rằng nó dấn thân vào hiểm nguy để mọi người được yên bình còn hơn sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ.

- vâng. Em sẽ đón chị.

Cúp máy, nó đi ngược trở lại phòng cấp cứu. anh trai nó mệt mỏi tựa đầu vào sau thành ghế, mắt nhắm lại nghiền, hai bàn tay đan lấy nhau thật chặt. nó nhẹ nhàng đến bên Minh, ngồi bên anh trai.

Tìn hiệu đèn cấp cứu phía trên tường vụt tắt, cánh cửa bật mở. ông bác sĩ bước ra, tay tháo chiếc khẩu trang màu xanh lá cây quen thuộc xuống. vẻ mặt khá căng thẳng vì cuộc phẫu thuật kéo dài lâu hơn dự kiến ban đầu hơn 1 tiếng. Minh, nó và Haya đứng phắt dậy, lao nhanh đến chố bác sĩ.

- chị ấy thế nào hả bác sĩ?- Haya vì quá nôn nóng nên không để ý, cô bé hỏi bằng tiếng Nhật thế nên ông bác sĩ chả hiểu cô bé nói gì. Ông lắc đầu. cái lắc đầu tỏ ý không hiểu câu hỏi lại bị mọi người hiểu nhầm thành ca phẫu thuật thất bại, đồng nghĩa với việc Sakura không qua khỏi. nét sững sờ hiện rõ trên 3 khuôn mặt. Haya bắt đầu khóc. Vị bác sĩ kia trông thấy nét mặt của 3 người bọn nó, ông biết mọi người đã hiểu nhầm ý ông.

- Bác sĩ. Thật sự cô ấy không qua khỏi ư?- Minh đau xót hỏi lại bác sĩ.

- ồ không. Mọi người hiểu nhầm ý tôi rồi. tôi tưởng mọi người là người Nhật hay người Hàn Quốc gì đấy nên không hiểu cô bé kia nói gì. ca phẫu thuật rất thành công. Viên đạn đi sát ngay tim. Chỉ lệch một tý nữa là chết.

- nghĩa là… cô ấy không sao phải không bác sĩ?- Minh mừng rỡ hỏi lại. Kim thở phào nhẹ nhõm. Riêng Haya thì vẫn không hiểu gì nên mặt cứ ngơ ra. Đến khi Kim quay sang giải thích, con bé mới nhảy cẫng lên, đưa tay quệt hết nước mắt. nhìn con bé lem nhem như chú mèo nhỏ.

- đúng vậy. bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm. tuy nhiên vẫn đang trong trạng thái hôn mê do ảnh hưởng của thuốc gây mê. Bây giờ chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân qua phòng hồi sức đặc biệt theo yêu cầu của mọi người để gia đình tiện việc chăm sóc.

Ông bác sĩ nói xong,mỉm cười rồi quay người bước đi.

Nó nhìn Sakura đang ngủ qua tấm kính của phòng bệnh. Giờ thì yên tâm rồi. nó mỉm cười.đến lúc nó đi làm cái việc kia rồi. gọi anh Minh và Haya ra ngoài phòng, nó nói:

- anh, em có việc phải rời khỏi đây vài hôm. Anh chăm sóc ba mẹ dùm em nhé. Em chỉ đi khoảng 5 ngày, lâu nhất là một tuần thôi. còn Haya sẽ ở lại nhà chúng ta. Hai người cố gắng chăm sóc Sakura cho đến khi em về nhé.

- nhưng em/ chị đi đâu?- cả Minh và Haya đồng thanh hỏi.

- em đi công việc mà. Vài hôm em về.- nó cười.

- đừng làm gì để mọi người phải lo lắng đấy. đi sớm rồi về.- Minh cốc đầu cô em gái đáng yêu.

- à nhưng bao giờ em đi?

- em đi luôn bây giờ. Anh ở lại với Sakura để Haya ra tiễn em một đoạn nhé. Em có mấy việc cần nói với cô nhóc này.

- ừk. nhớ gọi điện cho anh thường xuyên đấy. nhớ không được tắt máy nghe chưa?

- vâng. - nó cảm thấy ấm áp khi được anh trai yêu thương thế này.

Nó ôm anh trai một cái thật nhẹ rồi quay người bước đi. Haya đi bên cạnh nó.

- Haya, chị sẽ về Nhật mấy ngày. Mọi việc ở đây chị nhờ em. Bảo vệ gia đình chị cẩn thận giúp chị.

- về Nhật? không phải chị định…giải quyết việc đó đấy chứ? Thế sao không cho em về?- Haya hơi nhướng mày ngạc nhiên.

- chị cần em ở lại đây bảo vệ mọi người. đừng nói cho anh Minh biết chị đi đâu không anh ấy lại lo.

- dạ. em biết rồi. em sẽ không nói đâu. Nhưng chị nhớ cẩn thận đấy. với lại về bên ấy…chị nói với…ừm…với anh Tamaki là em nhớ anh ấy nhé. Nói đừng lo cho em nữa- Haya ngại ngùng, hai má hồng lên đáng yêu khi nhắc đến Tamaki.

- biết rồi cô nương. Tôi không biết thì ai biết nữa. còn đỏ mặt nữa chứ.- Kim trêu con bé làm mặt Haya lại càng hồng hơn. Con bé lay lay cánh tay Kim nũng nịu.

- lớn rồi mà như trẻ con.

- tiểu thư. Sắp đến giờ máy bay cất cánh. Nếu không đi e không kịp chuyến bay này mất.- một tên đàn em cất giọng lễ phép.

- ừ. Thôi buông ra để chị đi.

Haya buông tay Kim. Nó cười rồi bước lên chiếc xe đen bóng đã được mở sẵn cửa. cánh cửa đóng lại khi nó đã yên vị trên băng ghế sau. Chiếc xe rồ ga rồi phóng vút trên đường phố Hà Nội, bỏ đằng sau hai hàng cây hoa sữa thoảng mùi thơm. Phía xa, Haya vẫn còn đứng vẫy tay cho đến khi chiếc xe đi khuất.


Ý Kiến

đăng nhanh lên đi bạn ơi, truyện ra chậm thế
asdfszg dffdgr

ad nhanh nhanh đi ạ chuyen hay qua. thanks
hoang quoc truong

chưa đọc xin ý kiến nhận xét
namtram

Anh chị em ai biết truyện nào hấp dẫn mà tương tự như truyện ma thiên ký k ạ
Lê Mỹ Lộc

Anh chị em ai biết truyện nào hấp dẫn mà tương tự như truyện ma thiên ký k ạ
phan hồng nhung

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
Dang Ngoc Trang Anh

Chẳng hiểu sao rating cao, đọc chán v~
vgh

Siêu phẩm vlol :)) Tui đọc d' biết chê chỗ nào luôn :v
null

Chuyện này khoảng bn chap ắ mb
cvfhgjhj

có ai có truyện hay đọc ko vậy cho lick với
nguyen Van Dong

Loading...

Đọc Tiếp Chương 20

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Angel's Memory - Ký Ức Thiên Thần Chương 19