Triệu Phong chẳng làm gì Kết cả, anh chỉ diễn như thế thôi, vốn muốn coi trò vui từ Mã ai ngờ tên ngốc đó lao đầu vô tấm kiếng ngất tại chỗ chứ.

Kết được chăm sóc rất tốt vì cô bị thương và cả cô vô tội mà.

Anh phá lên cười khi bọn người bên ngoài báo Mã chơi ngu, kêu người băng bó cho cậu ta, anh bước đến phòng mình.

Thiên hạ nhỏ trên giường còn ngủ rất say, anh yêu chiều cuối người hôn lên trán cô.

“ Em là của anh, bé ngốc “.

Bước vào phòng tắm, nước từ vòi chảy vọng ra ngoài.

Giải choàng người tỉnh dậy, tim cô đập liên hồi, cô đã tỉnh từ lâu rồi nhưng nghe tiếng người lại mới giả vờ còn ngủ mê.

Lúc nãy là giọng của Phong, chắc chắn là anh, từ nhỏ cô đã sống cạnh anh, không lẽ đến giọng của anh ra sao cô có thể nghe lầm.

Trái tim cô bấn loạn đau đớn không ngờ người bắt cóc cô lại là anh, không lẽ anh thuộc bọn Z?

Bây giờ quan trọng nhất phải thoát khỏi đây, cô chạy lại cửa, không mở được phải có mật mã.

“ Chết tiệt! Cửa sổ “

Lao đến cửa sổ cô ra sức mở ra nhưng cũng không được, tại sao?

Trượt thân người dựa vào tường, đôi mắt hoảng sợ cô ngó quanh.

“ Nghĩ đi, suy nghĩ đi Giải ngốc, phải làm sao bây giờ?”

Tiếng nước tắt, cô càng quáng hơn nữa, nhảy lên giường nằm xuống tiếp tục giả vờ ngủ. Triệu Phong bước ra trên người chẳng có gì ngoài tấm khăn vắt ngang hông che đậy thứ cần che thôi.

Thân hình anh tuyệt mĩ khiến cô sốc, thấy nhiều rồi nhưng lần nào cua nhìn cũng muốn sịt máu mũi ra hết, sáu múi săn chắc, bắp tay to mạnh mẽ, đôi chân dài thẳng tắp vừa vặn.

Lúc nhỏ đã đẹp lớn còn đẹp hơn mới chết.

Anh nhìn cô cong nhẹ khóe môi, khuôn mặt vuông vức sắc sảo được tô thêm nét cười hoàn hảo, anh trườn người nằm lên người cô.

Cua chịu sức nặng trên người rất muốn vùng vẫy nhưng không, cô đang ngủ mà không được để lộ, nếu không chết chắc.

-Tỉnh rồi thì mở mắt đi cua ngốc, tại sao cứ giả vờ với anh?

Anh vừa nói vừa vuốt má cô, cua con ngạc nhiên mở to mắt nhìn anh, mình để lộ sơ hở gì sao?

Lúc nãy Triệu Phong bước đến phòng đã nghe tiếng chân bên trong, anh chỉ nhốt cô tiếng chân đó còn của ai khác sao?. Bước vào thấy cua ngốc vờ ngủ, anh cũng cần tắm nên cứ để con bé vờ đi.

-Sao...sa..o mà anh biết? - Câu hỏi ngốc nghếch:

Anh phá lên cười:

-Hahaha anh biết em bao năm rồi Giải hả?

Giải lúc này mới gật đầu, ngây thơ hiểu ra, nhưng nhớ đến việc anh bắt mình thì cả người run lên, buồn bã muốn khóc. Hỏi:

-Tại sao anh bắt em? Anh làm cho bọn người Z?

Cô trước giờ ở cạnh anh khi buồn luôn ôm lấy anh, bây giờ anh trước mặt dù biết không nên nhưng cô vẫn choàng tay ôm lấy anh, vùi mặt vào lòng ngực anh.

Triệu Phong nghe chất giọng của Giải cũng biết cô đang buồn, nhưng sự thật là sự thật che giấu mãi thì được gì chứ. Anh ôm lấy cô trong lòng, lùa tay vào tóc cua anh yêu chiều trả lời:

-Anh muốn bắt em từ rất lâu rồi nhưng lần này không phải anh bắt a. Anh không làm cho bọn người Z mà... họ làm cho anh.

Giải ngước mắt nhìn sâu vào tâm hồn anh, cố gắng tìm ra sự dối trá rằng anh không phải con của Triệu Vĩ nhưng vô vọng, lời nói lẫn biểu hiện của anh chẳng có điều gì chứng tỏ anh đang nói dối.

-Tại sao?

Cô xô anh ra ngồi bất dậy lùi lại góc giường.

Anh ngửa mặt lên trần, hai tay vuốt mớ tóc ướt, cười nhạt:

-Có ai sinh ra có thể chọn ba mẹ, chọn cuộc sống của mình hả em? Cũng như em, sinh ra dù có trốn tránh cấp mấy cũng phải vướng vào cuộc chiến mà em không bao giờ muốn.

Cự Giải nhìn anh thật lâu, cô đau lòng không phải vì người anh thân thương bắt cóc mình hay anh ấy là con của Triệu Vĩ, mà đau vì anh lừa cô bao năm qua anh không cho cô biết anh là ai, cuộc sống của anh toàn máu tanh tại sao anh lại vướng vào nó.

Cua lau giọt nước mắt lăn vội trên má, nhỏ giọng cầu xin:

-Hãy thả em ra, xin anh, nếu được hãy đi với em anh không cần làm việc cho ông ấy càng ngày càng lún sâu vào những việc dơ bẩn này.

Anh cười, ánh mắt nhu tình biến hóa vô biên, nó trở nên vô hồn nhìn vào mắt cô:

-Đi theo em? Để nhìn em cùng tên Yết đáng chết ấy bên nhau, chẳng lẽ em là của anh chứ không phải của nó, thời gian qua em bên nó đủ rồi và anh không tha cho nó đâu, vì nó dám đụng vào thứ của anh. Triệu Vĩ là cha anh, em hiểu chứ?

Giải nhìn anh gật đầu, lòng chua xót như có ai sát muối vào, sự dịu dàng của anh là một vỏ bọc quá hoàn hảo, qua bao năm nay cô luôn bị anh lừa một cách ngoạn mục.

Yết của cô, tim cô nhói đau, cô cắn chặt môi dưới cố không bật khóc quỳ lạy cầu xin anh đừng đụng đến Yết. Cua ngốc không nói nữa, úp mặt xuống gối, nằm quay lưng lại với anh. Cô tin anh không bao giờ hại cô đâu, cứ bị nhốt thế này không sao thật nhưng gia đình cô thì sao? Họ sẽ ra sao khi biết cô gặp chuyện, họ có cứu cô không? Chắc có rồi, mong họ đừng xảy ra chuyện gì hết.

Triệu Phong thở dài kéo cô vào lòng, cô không chống cự mặc anh ôm.

Cô nức từng cơn, nước mắt vì đau lòng mà cứ tuôn mãi.

“ Phong, em thật thất vọng về anh “

............................

Bức hình lõa thể của Ngưu được gửi về cho bọn người Thiên.

Ngư chết đứng tại chỗ khi thấy con gái mình trong bức hình không mảnh vải che thân, ba người đàn ông cao lớn đang đè lên người con bé.

Bà buông bức ảnh, ngã sõng soài co giật cả người dưới đất.

Thiên đỡ lấy vợ gọi bác sĩ Chương tới gấp.

-Phu nhân lên cơn đau tim, cố đừng để bà ấy nghe chuyện gì sốc đến tinh thần nữa, không thì rất nguy hiểm.

Bác sĩ Chương nói xong rời khỏi, Ngư vẫn còn mê man trên giường đau lòng bật khóc trong vô thức.

Thiên coi bức ảnh xong cũng tăng xông máu làm cả bọn phải lôi bác sĩ Chương đến lần nữa, nhưng bây giờ không cho ông về bắt ở lại xem bệnh tình hai người bác.

Dương khóc ngất lên ngất xuống, khi nhìn thấy bức ảnh cũng ngất luôn tại chỗ, em ruột lẫn em dâu đều bị chuyện làm cô đứng tim, Bảo một bên lo cho Dương chẳng dám nhìn sắp ảnh đó.

Yết định coi rồi nhưng thấy mọi người cứ ngã xuống đất nên hắn quyết định không coi, chỉ nghe đâu từ miệng Song nói bọn người khốn khiếp chết tiệt.

Song Tử tức đến điên nhưng vẫn giữ tâm được bình tĩnh, vì cái thai trong bụng không được tức giận.

-Bọn chúng không phải là người mà, dám cưỡng bức Ngưu như thế, trời ạ, tôi muốn giết bọn chúng... Ui da...

Ôm bụng cô ngồi xuống ghế, Sư Tử đi đỡ vợ vuốt cục tức cho cô, cất sắp hình đó chứ cứ để ở ngoài thế này không ổn tý nào hết.

Cả bọn tức giận nhìn nhau ngán ngẩm, muốn ra tay nhưng không thể, viện trợ chưa đủ a, kỹ năng của thuộc hạ lại thua kém bên kia quá nhiều, nhiều năm thoái ẩn giang hồ làm việc lương thiện đâu ngờ có ngày hôm nay.

Tiền bối Hạ nói ít nhất mười ngày nữa khi lính tinh nhuệ hoàn thành khóa huấn luyện khi đó mới có thể cứu bọn trẻ.

Trong mười ngày đó biết bao nhiêu chuyện có thể xảy ra, bọn chúng thật sự không ổn đến ba ngày đâu.

Còn thông tin về Xử sống chết ra sao cả gia đình chẳng ai không bàng hoàng đau đớn khi nhắc đến cậu, cầu mong cậu bình an nơi nào đó nếu không Dương sẽ phát bệnh mất.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: Gánh tội (18+)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc [12 Chòm Sao] Câu Chuyện Của Chúng Ta Chương 15: Đau lòng