Chương 8: Hội ngộ nơi rừng sâu

Cổ Linh cắm đầu chạy vào mê cung rừng rậm, rốt cuộc cũng thoát khỏi bọn người của Hách Liên Ưng. Nàng thở dài nhẹ nhõm trong lòng một cái. Nhưng khổ nỗi, Mê Điệt Đào Hương càng lúc càng phát tác. Cổ Linh cắn răng, lấy thanh chủy thủ tự chém tay mình. Trong lòng thầm mắng, các thứ tình dược này bất kể tên gọi là gì thì đều giống như nhau, đều khiến cho người ta cảm thấy nóng như lửa đốt, chỉ muốn cởi hết quần áo.

Nàng trong lòng cực kỳ lo lắng. Nếu bây giờ có phát ra tín hiệu thì cũng khó có người đến cứu. Làm gì có ai dám xông vào ma cung rừng rậm này, làm sao bây giờ?

Tuy là cô nương ta đã từng trêu ghẹo vô số mĩ nam nhưng cũng không đến nỗi bắt ta phải ở giữa rừng trao thân cho một tên nào đó chứ?

Huống chi trong ma cung rừng rậm thế này, nếu không phải là phường sơn tặc thì chỉ còn...dã thú.

Cổ Linh rùng mình một cái, quả nhiên trúng độc ngay cả đầu óc cũng không còn minh mẫn. Cổ Linh lắc lắc đầu, cố xóa tan những suy nghĩ kinh khủng lúc nãy, yên lặng lắng nghe. Cách đó không xa hình như có tiếng nước, do dự một chút, nàng lần theo tiếng nước hướng về phía rừng sâu mà đi.

Điều khiến cho Cổ Linh e ngại nhất ở ma cung rừng rậm này đó là Khu Ma sơn ở dưới chân núi. Khu Ma sơn chính là khu vực mê cung kì bí, luôn tạo cho người ta cảm giác lành lạnh, rợn da gà. Nơi đây còn có tin đồn về loài thủy quái ăn thịt người, lại càng khiến cho không khí thêm kinh dị.

Người có thể tạo nên tất cả những điều này, đích thị là Ma cung cung chủ.

Ngọn núi này trước kia có tên là Bạch Hổ sơn. Sau do Ma cung kế thừa, cảm thấy cái tên cũ không thích hợp nên đổi thành Khu Ma sơn.

Thật ra Ma cung không phải là tà ma ngoại đạo, chỉ là làm việc cổ quái, ý tưởng khác người một chút. Nhưng trong mắt người giang hồ, ma cung là một thứ gì đó quỷ dị, ma quái. Bởi vậy, họ luôn cố tránh xa. Điều này càng khiến cho người đời sợ hãi Ma cung, còn cho là nếu đắc tội người của Ma cung thì sẽ rất thê thảm, muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không yên.

Buồn cười nhất là, người thật sự bị Ma cung xử lí không có bao nhiêu nhưng qua miệng lưỡi thiên hạ cũng đủ làm cho người ta sợ Ma cung phát khiếp.

Ma cung rừng rậm này ngoài phòng tuyến bên ngoài còn cố ý nuôi thả không ít độc vật. Cổ Linh vốn không tinh thông về các loại độc vật nên có thể vẫn bình an thế này hoàn toàn là nhờ thuốc giải của hai sư muội mà nàng mang theo trong người.

Tiếng nước càng lúc càng gần, hình như là thác nước. Cổ Linh dùng sức cắn môi dưới để giữ ý thức. Không tính toán gì nữa, nàng quyết định ngâm mình dưới nước một đêm, mặc kệ ra sao thì ra.

Rốt cuộc cũng đến nơi! Cổ Linh lập tức xuống ngựa, lảo đảo đi về phía bờ hồ, mơ mơ màng màng nhìn xuống hồ, liền đông cứng tại chỗ.

Sao lại…đêm khuya giữa rừng rậm, sao lại có mĩ nam thế này?

Bên dưới thác nước, một nam tử đang đứng trong hồ, nửa người dựa vào một tảng đá lớn, hình như là đang tắm rửa. Gương mặt đẹp như tranh nhìn người đứng trên hồ, ánh mắt thầm biểu lộ ý cười.

Cổ Linh còn đang đông cứng, làm sao lại có người tắm rửa ở nơi cùng cốc này? Hơn nữa còn là một đại mĩ nam như vậy. Tướng mạo kia ở dưới ánh trăng khiến người nhìn thấy bất giác tưởng như lạc vào cõi tiên. Vẻ đẹp thật bất phàm, nếu hắn không lộ nửa người trên, hẳn đã bị nhận lầm là nữ. Còn dáng người kia, chậc chậc, một giọt nước mưa theo khuôn ngực gầy gò chảy xuống, gợi cảm mê hồn. Vẻ đẹp nửa tiên nửa yêu làm cho Cổ Linh ngây ngất đến nỗi không động đậy nổi.

Lẽ nào là ảo giác? Cổ Linh tự đánh mình một cái, làm sao lại có chuyện một mĩ nam như thế xuất hiện ở nơi này? Không phải là do trúng độc nên sinh ảo giác đó chứ?

Nhưng mà nếu là ảo giác thì phải là một sư huynh thân hình cơ bắp chứ, sao có thể mơ thấy loại đàn ông nửa nam nửa nữ thế này?

Cổ Linh còn đang mơ hồ thì nam tử kia đã mặc xong quần áo, cười khanh khách đi đến trước mặt nàng, lên tiếng bằng giọng vui vẻ: “Nha đầu, ra là ngươi, mấy năm không gặp, ngươi càng ngày càng đẹp đấy.”

Cổ Linh yên lặng không đáp, nàng hiện tại đang mỗi lúc một mất đi ý thức. Ánh mắt mơ màng, dường như muốn nhào người tới phía trước.

Đáng chết! Cổ Linh thầm mắng, mĩ nam này lại còn muốn đưa tay vuốt ve mặt mình, vừa cười vừa nói yêu mị. Thôi, mặc kệ hắn là ảo hay thật, bà đây hiện không kiềm chế nổi nữa rồi, mĩ nam lại càng phải tóm lấy! Chính ngươi tự dẫn xác tới, đừng trách ta thủ đoạn độc ác !

Quyết định xong, Cổ Linh liền không chút do dự đưa tay vuốt ve gương mặt mĩ nam kia.

A, da hắn vừa lạnh vừa mịn, cảm giác chạm vào thật thoải mái. Cổ Linh mất tự chủ, không nhận ra người đối diện thật ra là người nàng quen biết.

Nam tử nhìn nàng, nhận ra Cổ Linh có chút kì lạ. Hai má ửng hồng, nhiệt độ cơ thể rất cao, chưa tới gần đã cảm nhận được. Vết thương trên cánh tay còn đang rỉ máu. Lúc tiểu nha đầu mơ mơ màng màng định giở trò, liền bị hắn lập tức ôm vào trong ngực, nói bằng giọng khàn khàn: “Đừng nhúc nhích, ngươi còn cử động nữa thì sẽ xảy ra chuyện đấy.” Lời nói tuy ôn nhu nhưng trong ánh mắt hắn lại hiện lên một chút tàn khốc. Rốt cuộc kẻ nào đã hạ độc, làm cho nàng phải tự khiến mình bị thương như vậy? Tốt nhất đừng để ta biết ngươi là ai, bằng không ta nhất định sẽ cho ngươi nếm mùi vị thủ đoạn của Ma cung.

Cổ Linh bị ôm chặt, cảm thấy khó chịu, liền xoay qua xoay lại. Đôi mắt ngận nước đã mất hẳn ý thức, miệng anh đào xinh xắn khẽ rên hừ hừ. Lãnh Dật Hàn nhìn nàng, trong lòng khẽ rung động. Tiểu nha đầu có lẽ là đã trúng phải Mê Điệt Đào Hương cực mạnh, muốn giải được thì phải trải qua một quá trình đau đớn vô cùng.

Nếu để cho nàng chịu cảnh đau đớn như vậy, thà rằng tự lấy bản thân mình làm thuốc giải.

Hắn cúi đầu nhìn giai nhân trong lòng, hỏi: “Nha đầu, nói cho ta biết, người ngươi đang ôm là ai?”

Tên này, rõ ràng là ngươi đang ôm ta mà?

“... Ừm, mĩ nam...” Cổ Linh dùng sức trợn mắt, cố nặn ra hai chữ.

Lãnh Dật Hàn cau mày, nha đầu này, tính tình chẳng thay đổi chút nào!

Mình đã quyết định vì nàng giải độc thì nhất định phải cho nàng biết mình là ai, chứ không phải là một mĩ nam tùy tiện nào đó. Vì thế, hắn kiên nhẫn dụ dỗ: “Ngoan, gọi ta là Dật, ta sẽ khiến cho ngươi hết khó chịu, được không?”

Cổ Linh lúc này không khác nào một chú dê nhỏ lạc đường, không cần biết người kia là ác ma ngụy trang, làn môi đỏ mọng khẽ nói bằng chút sức lực cuối cùng: “Dật...”

Lãnh Dật Hàn nghe được liền nở nụ cười quyến rũ mà ngay cả ánh trăng cũng không sánh bằng. Hắn ôm lấy Cổ Linh, khàn khàn nói, giọng vô cùng cưng chiều: “Tiểu nha đầu, ta sẽ không cùng nàng ở chỗ này.”

Ngắm nhìn tiểu nha đầu đang giãy giụa khó chịu, hắn ôm chặt nàng hướng về phía rừng trúc phi thân mà đi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 9

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tuyệt Sắc Quân Sư Chương 8