Chương 3: Bắt lính

Special thanks to ss Chomei

Mải khi trời tối, Đông Phương Ngọc mới lê được thân người đến đầu thôn. Thực ra tốc độ của nàng như vậy so với người thường đã là rất nhanh nhưng do thói quen dùng khinh công nên cho dù bước đi như bay, nàng cũng vẫn cảm thấy chậm như ốc sên.

Đông Phương Ngọc đứng ở lối vào thôn, nhìn thấy tảng đá dài hai thước có khắc ba chữ “Thanh bình trấn”. Thôn làng này, dù cách xa chiến trường nhưng vẫn bị ảnh hưởng không ít, khắp thôn chỉ còn sót lại người già và trẻ nhỏ. Cả thôn chìm trong sự yên tĩnh, tiiêu điều.

Đông Phương Ngọc tiến về phía một ngôi nhà tranh. Tiếng gõ cửa vang lên trong không gian im ắng. Một chú bé ra mở cửa, sợ hãi nhìn nàng.

“Anh bạn nhỏ, trong nhà em còn ai không? Huynh muốn xin tá túc một đêm.” Đông Phương Ngọc nói, cố gắng thể hiện vẻ ôn hòa.

Trước kia sư tỷ từng nghiêm trang nói với nàng: “A Ngọc, khuôn mặt của muội lạnh như đá vậy. Mai mốt có ra ngoài thì nhớ cẩn thận, kẻo lại dọa con nít nhà người ta sợ phát khiếp đấy.”

Nàng bất mãn phản bác :“Mặt của muội thì làm sao ? A Băng mới thật kinh dị ấy chứ.”

A Băng chính là sư muội tên Dạ Băng. Nàng ấy và Đông Phương Ngọc đều là đồ đệ của Dược Tiên Tử, nhưng cả ngày A Băng đều trốn ở Điệp cốc nghiên cứu chế tạo các loại độc dược.

Đông Phương Ngọc dứt lời, sư tỉ vẫn giữ nguyên thái độ khi nãy, nhíu mày nói: “Cho nên A Băng mỗi ngày đều ở yên trong cốc, sợ đi ra lại dọa người.”

“Tỉ...” Đông Phương Ngọc nói không lại, nghĩ đến khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của mình, tức giận đến đỏ mặt, tự nhủ sau này nếu có ra ngoài thì cũng phải mang vẻ mặt đáng yêu mà đi. Cho nên, lúc gặp anh bạn nhỏ này, nàng đang rất cố gắng làm cho bản thân trông hiền dịu một chút.

Thật đáng thương, chỉ hai câu của sư tỉ đã khiến cho tâm lí nàng bị ám ảnh.

Lại nói đến lúc này, sau khi nhìn đi nhìn lại Đông Phương Ngọc, cậu bé hướng về phía trong phòng hô lên:“Gia gia! Có khách đến! Nói muốn ngủ lại!”

Sau một lúc lâu, một ông lão tóc hoa râm chống gậy bước ra, cẩn thận đánh giá “thiếu niên” trước mắt. Thấy người kia tuy dung mạo không quá xuất chúng nhưng rất có khí chất, lại thêm ngũ quan thanh tú, nhất là đôi mắt sáng ngời, lão liền hỏi: “Người trẻ tuổi, cậu xưng hô như thế nào? Tên cậu là…?”

Đông Phương Ngọc bắt gặp ánh mắt lão ông nhìn về phía vai trái của nàng, tuy đã được băng bó rất cẩn thận nhưng nơi đó vẫn có vết máu chảy ra. Suy nghĩ một chút, nàng nói: “Thưa ông, chuyện thế này, cháu là lang trung ở huyện Sơn Nam, chẳng may khi lên núi tìm thảo dược gặp phải bọn sơn tặc nên bị thương, vất vả lắm mới chạy thoát được đến đây…"

Huyện Sơn Nam nằm bên kia bờ sông Hắc Thủy, cách không xa nơi đây, lại thêm thời điểm này loạn lạc nên nghe cũng có vẻ hợp tình hợp lý.

Ông lão không hề nghi hoặc, đưa ánh mắt tràn ngập thông cảm nhìn Đông Phương Ngọc làm cho nàng thấy áy náy một chút, đi lừa gạt ông lão lương thiện như vậy thật không phải.

“Thời buổi loạn lạc thế này, ai cũng khó tránh khỏi tai họa. Cậu cứ ở lại đây dưỡng thương, khi nào bình phục rồi đi. Nhưng nhà ta có chút đơn sơ, mong cậu không chê.”

Đông Phương Ngọc cảm tạ ông lão rồi cùng bước vào ngôi nhà tranh.

Đêm lạnh lẽo như nước ngày đông, Đông Phương Ngọc ngồi xếp bằng trên nóc nhà vận công điều tức. Dưới ánh trăng, luồng khí bao quanh người nàng càng thêm xuất trần, nàng tựa như đã hóa thành tiên nhân.

Sau vài giờ vận công, Đông Phương Ngọc chậm rãi phun máu độc ra, trong lòng không khỏi thở dài, xem ra lần này cần dưỡng thương ít nhất cũng nửa tháng. Hàn độc lẽ ra đã có thể khỏi hoàn toàn nhưng do đợt mai phục vừa rồi mà khí lực của nàng bị tổn hao nặng nề cộng thêm nội thương phát tác, nếu không phải nhờ vào linh dược và tâm pháp đặc biệt của mình thì đừng nói nửa tháng, chỉ sợ ít nhất cũng phải nằm trên giường hai tháng.

Trước mắt chỉ có thể từ từ mà dưỡng thương, Đông Phương Ngọc lại thở dài, không rõ đây đã là lần thứ bao nhiêu.

Trưa hôm sau, Đông Phương Ngọc cùng ông lão và cậu bé nọ ăn cháo khoai trong nhà. Sau khi nói chuyện, nàng biết được con của ông lão bị bắt sung quân nửa năm trước, đến nay sống chết chưa biết. Trong nhà chỉ còn hai ông cháu dựa vào nhau mà sống, gian nan vô cùng.

Khi mọi người đang ăn cơm, bỗng nhiên xuất hiện kẻ lạ mặt đẩy cửa vào. Đông Phương Ngọc nhìn lên, trước mặt nàng là năm tên lính mang giáp phục Thiên Hữu quốc.

“Lúc này đến thì biết làm sao? Trong nhà chỉ có một ông cụ già và một đứa trẻ con, bản thân mình lại đang bị thương.” Khi Đông Phương Ngọc còn đang suy nghĩ, tên cầm đầu đám binh lính vung tay, nói: “Này lão già, trong nhà ngươi còn có tên thanh niên trẻ tuổi thế này, sao lại không đi đầu quân?”

Lão ông liền đứng lên giải thích: “Đây là lang trung đêm qua gặp nạn xin tá túc nhờ, còn con của lão thì đã ra chiến trường từ lâu rồi.”

Tên lính kia nghe xong, giơ tay nói tiếp :“Ta không quan tâm là ai! Lúc này tình hình chiến sự căng thẳng, tên này cũng phải sung quân.”

Những tên lính khác nghe qua đều hiểu được tên này muốn bắt người đi báo cáo kết quả công tác, vốn dĩ hắn không phải là người quản lí ở địa phương này. Nơi đây vốn nghèo nàn, đi tuần cũng chẳng ra được đồng nào nhưng nay có thể mang thêm người trở về cũng là tốt. Bọn chúng liền lập tức phối hợp, bắt ép Đông Phương Ngọc theo chúng về doanh trại.

Đông Phương Ngọc trợn tròn mắt, không nghĩ điều này sẽ xảy ra. Sớm biết như thế cứ để thân phận là nữ nhi có tốt hơn không.

Lúc trước nàng đã từng nghe đến sự tích bắt lính vô cớ thời này, nay thì chính bản thân phải tự nếm qua mùi vị bị ép đầu quân.

Đi, hay không đi? Đây đích thực là một vấn đề.

Tuy hiện tại hạ gục năm tên lính này không khó khăn gì với nàng, nhưng sau đó thì làm thế nào? Lẽ nào lại chạy trốn hay sao?

Chi bằng trước mắt cứ đến doanh trại ẩn thân một thời gian đã, chưa biết chừng ngày sau còn có cơ hội diện kiến vua, càng nghĩ đến lại càng thú vị.

Quyết định xong, Đông Phương Ngọc liền đứng lên, chắp tay nói: “Các vị đại ca xin chờ một chút, tiểu nhân lấy đồ xong sẽ đi ngay.”

Ít phút sau, Đông Phương Ngọc mang hành lí trên vai, chào tạm biệt ông lão cùng cậu bé vài câu rồi theo đám binh lính lên đường. Lần đầu tiên trong đời, nàng tự nguyện nhập ngũ.

Nàng hoàn toàn không hề hay biết số mệnh của mình trên chiến trường rồi đây sẽ tạo nên những sóng gió kinh thiên động địa thế nào.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tuyệt Sắc Quân Sư Chương 3