Chương 25: Hội ngộ

Lại nhắc đến chương trước, Lãnh thiếu chủ vì nôn nóng muốn tìm nương tử của mình về mà hành động vô cùng có hiệu quả, liên tục nghĩ ra đủ các loại kế sách. Ngay chiều hôm đó, Lãnh thiếu chủ quả nhiên đã xuất hiện ở chiếc lều dành cho một người của Cổ Linh.

Tuấn nam mỹ nữ đều khoác trên người bộ quần áo màu đỏ, hai người ngồi đối diện nhau nhưng không nói lời nào. Cổ Linh chậm rãi uống canh thuốc còn Lãnh Dật Hàn tao nhã thưởng trà. Một người cười quyến rũ, một người cười bình tĩnh, cả hai chăm chú nhìn đối phương, lửa giận bập bùng trong lòng.

-Quay trở lại buổi sáng hôm đó-

Tại khu vực gần quân doanh, tướng quân Ngụy Bân hiện đang bị níu kéo đầy đau khổ. Ai kêu hắn là người tốt, gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ làm gì. Vì thế, vừa thấy bọn sơn tặc ức hiếp một nữ nhân mặc quần áo đỏ, hắn liền ra tay ứng cứu, dọa những tên sơn tặc kia chạy mất. Vốn dĩ, hắn chỉ định an ủi mỹ nhân một chút rồi đưa nàng về nhà. Nào ngờ, mỹ nhân khóc sướt mướt nói rằng nàng đã không còn nhà để về. Nàng chỉ có mỗi một người anh, nay cũng đã bị sơn tặc chém chết, thi thể còn đang thê thảm nằm trên đường.

Lúc này, mỹ nhân nhìn Ngụy Bân bằng đôi mắt rưng rưng đầy tội nghiệp, giọng nói đau thương đến cực điểm: “Tướng quân! Nay thiếp lẻ loi một mình, không biết dựa vào ai. Ở nơi hoang dã này, sơn tặc thường lui tới, ngài nói thiếp phải làm sao đây?” Đến đây, thanh âm đã chuyển thành vô cùng thê lương, ảo não: “Nếu đã thế, ngài cứu thiếp làm gì, cứ để cho thiếp chết dưới đao sơn tặc còn hơn! Ô ô ô...”

Ngụy Bân lúc này vô cùng đau đầu, thầm ngửa mặt lên trời thở dài. Ông trời ơi, cứu người nào không cứu, lại cứu phải người phiền toái như vầy? Cô nương này gầy gò yếu đuối nhưng sức lực không tệ chút nào, ôm chặt  chân hắn không chịu buông, khóc lóc không ngừng: “Ngài nói thiếp phải làm sao bây giờ?” Ngụy Bân không biết làm thế nào, lên tiếng: “Chẳng lẽ nàng muốn ta lấy nàng?”

Thi thể đang nằm trên đường dường như khẽ động đậy, gương mặt tràn đầy máu tươi hơi co giật.

Mỹ nhân đột nhiên ngẩn ra một chút. Ngụy Bân nghĩ rằng đã đoán trúng tâm tư của nàng, nói tiếp: “Cô nương, ta không thể lấy nàng. Đây chỉ là gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ, nàng trăm ngàn lần đừng... Dù sao, trong quân doanh không thể có nữ nhân, nàng vẫn là nên cầm lấy ít tiền này chạy nhanh về nhà đi.”

Ai muốn ngươi cưới?! Mỹ nhân thầm mắng trong lòng, giơ tay xoa xoa nước mắt, bi thương nói: “Thiếp nào dám có suy nghĩ không an phận như vậy. Chỉ mong tướng quân có thể giữ thiếp lại quân doanh. Thiếp có thể làm việc, thiếp sẽ giặt quần áo, nấu ăn. Thiếp sẽ làm việc thật tốt, xin tướng quân đừng đuổi thiếp đi!”

Ở lại quân doanh làm việc? Ngụy Bân như gỡ được nút thắt trong lòng, ai nói quân doanh không thể có nữ nhân? Sao ta lại có thể quên mất quân sư phu nhân chứ? Hắn liền lên tiếng: “Một khi đã như vậy, nàng phải đi hầu hạ quân sư phu nhân. Quân sư phu nhân là bởi vì không nhà để về, hơn nữa lại còn bị thương nên được ngoại lệ ở lại quân doanh. Đầu óc ta như thế nào lại có thể quên mất chuyện này không biết.”

Bị thương? Mỹ nhân cau mày, nhưng không nói gì, chỉ cảm ơn Ngụy Bân rồi đi theo hắn về quân doanh.

Đợi hai người đi khuất, “thi thể” đang nằm kia rốt cuộc cũng nhịn không được, lập tức ngồi dậy cười ha ha, lớn tiếng nói với những kẻ “sơn tặc” đang lại gần: “Các ngươi có nhìn thấy không, sắc mặt của thiếu chủ lúc nãy ấy, thiếu chủ phải gả cho Ngụy Bân? Ha ha ha ha, cười chết ta rồi!”

“Thảm nhất là người ta còn không chịu! Ha ha!” Một tên “sơn tặc” cười to.

“Chúng ta nói xấu sau lưng thiếu chủ như vậy, nếu bị hắn biết...” Một tên “sơn tặc” khác tựa hồ có chút lo lắng.

“Đừng sợ, bây giờ thiếu chủ đang vội vàng truy đuổi nương tử nhà mình, chẳng hơi đâu mà nghĩ đến chúng ta đâu.”

“Chí phải!”

Không may cho những thuộc hạ này, tuy đúng là thiếu chủ đang vội vàng truy tìm nương tử, nhưng không có nghĩa là cho mấy người như cá lọt lưới. Chẳng bao lâu sau, hắn đã khiến cho những kẻ dám lén lút cười sau lưng này trả giá một cách trọn vẹn.

Về đến quân doanh, Ngụy Bân viết một tờ giấy đơn giản, báo cáo mọi việc rõ ràng rồi sắp xếp một người lính quèn dẫn cô nương kia đến lều của quân sư phu nhân.

Mỹ nhân lúc nào cũng luôn được nhiều người chiếu cố. Biết người đẹp bị sơn tặc cướp bóc, bất đắc dĩ phải tới làm việc trong quân doanh, cảm giác đồng tình vô hạn liền dâng lên trong lòng người lính trẻ tuổi, khiến hắn tự động an ủi mỹ nhân kia một chút: “Ta nói ngươi nghe, quân sư phu nhân của chúng ta rất xinh đẹp, tính tình cũng không tệ, cùng quân sư đúng là trời sinh một đôi. Quân sư còn tự mình nấu cơm cho phu nhân, ta nói ngươi nghe, bọn họ...”

Đang nói cao hứng, tên lính đột nhiên cảm thấy sau lưng lành lạnh. Nhưng, khi quay đầu nhìn lại thì cái gì cũng không có, chẳng lẽ nhanh như vậy đã đến mùa đông rồi?

Mỹ nhân dịu dàng, nhẹ nhàng hỏi: “Lều của quân sư và phu nhân sắp đến chưa?”

“Sắp rồi, kìa, chính là cái lều phía trước.” Người lính đưa tay, chỉ, “Lều lớn hơn là của quân sư, còn bên cạnh là của phu nhân. Trong quân doanh không được có nữ nhân, quân sư vì tránh bị đàm tiếu nên cũng không ở chung với phu nhân.”

“À, là như vậy sao?” Giọng nói của mỹ nhân không thay đổi nhưng trong mắt lại ẩn ý cười, hướng về phía người lính kia, nói: “Cảm ơn tiểu ca, tới đây để ta tự đi thì tốt hơn, Ngụy tướng quân đã viết thư báo quân sư phu nhân rồi.”

“Ừ, có chuyện gì có thể tìm ta giúp một tay!” Người lính kia bị nụ cười của mỹ nhân quyến rũ, nói một câu hào sảng rồi vui vẻ rời đi.

Mỹ nhân vén rèm đi vào, nhìn về phía nữ nhân đang ngồi sau một đống giấy tờ, cười cười lên tiếng: “Nương tử, người ta tới tìm nàng đây.”

Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Cổ Linh khẽ rùng mình một cái. Lãnh Dật Hàn không phải nhanh như vậy đã tìm đến quân doanh rồi chứ? Tuy biết sớm hay muộn hắn cũng sẽ tìm ra nàng, nhưng không nghĩ rằng dù đã sắp đặt nhiều bẫy như thế mà hắn vẫn có thể tìm ra nhanh đến vậy.

Cổ Linh ngẩng lên, phản ứng đầu tiên là ngây ra, sau đó cắn cắn đôi môi đỏ mọng. Cuối cùng, nàng nhịn không được, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc vang lên. Một hồi sau, bắt gặp ánh mắt uy hiếp của Lãnh Dật Hàn, nàng mới ngừng cười một chút, bả vai rung rung kiềm chế.

Trời ạ, đừng trách nàng không biết giữ bình tĩnh, thật sự là Lãnh Dật Hàn trang điểm quá buồn cười. Vốn dĩ làn da hắn đã trắng nõn, gương mặt đẹp như tranh, cho dù không hoá trang, chỉ cần mặc quần áo nữ vào là có thể trở thành mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành. Nhưng, đáng tiếc, cách trang điểm này của hắn quá là khủng khiếp đi!

Tuy bộ quần áo đỏ tươi có thêu một đóa hoa mẫu đơn rất hợp với khí chất tiểu thụ của hắn, nhưng mà, rốt cuộc cái búi tóc to oạch phức tạp kia là gì đây? Trên đầu hắn lúc này có đủ các loại trâm cài và ngọc trai. Hai má trét đầy phấn hồng, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp. Lúc này, cặp mắt mị hoặc kia đang phát ra hàn khí nhè nhẹ nhìn Cổ Linh, ngờ vực lên tiếng: “Nương tử, không nhận ra chồng của nàng sao?”

Cổ Linh quan sát sắc mặt của hắn, vội vàng trả lời: “Nhận ra, nhận ra chứ. Bộ dạng của ngươi, thật đúng là, người so với hoa còn đẹp hơn vài phần nha.”

Lãnh Dật Hàn nghe thấy Cổ Linh dùng những từ nàng từng tả hắn hôm trước, nhịn không được sa sầm mặt. Bộ dạng này, tự hắn nhìn còn thấy ớn, nha đầu kia rõ ràng là đang cố tình giễu cợt hắn mà.

Không thèm tranh cãi, Lãnh Dật Hàn nhanh chóng gỡ búi tóc trên đầu xuống rồi tẩy sạch hóa trang, xõa mái tóc đen ra ngoài bộ quần áo đỏ tươi, ẩn bên trong vẫn là lớp quần áo thường ngày. Chỉ một thoáng, hắn đã trở về dáng vẻ tiểu thụ quen thuộc, đưa đôi mắt thâm tình nhìn Cổ Linh, khẽ lên tiếng: “Nương tử, người ta mang theo toàn bộ tài sản tới tìm nàng đây.” “Toàn bộ tài sản”, bốn chữ này được hắn cố ý nhấn mạnh, vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mắt Cổ Linh.

Cổ Linh nhìn mỹ nam trước mặt, nghĩ đến tình cảnh đêm đó, gương mặt bổng ửng đỏ, nhẹ giọng, nói: “Ta, chuyện đó...”

Lãnh Dật Hàn không chờ Cổ Linh trả lời, lập tức ngồi sát vào cạnh Cổ Linh, trưng ra bộ dạng tiểu thụ, nói bằng giọng vừa thâm tình vừa ai oán: “Nương tử, nàng sao lại không cần người ta?” Vừa nói hắn vừa mềm nhũn nhích lại gần.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 26

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tuyệt Sắc Quân Sư Chương 25