Chương 20: Đêm không yên tĩnh

Đêm dần khuya, ngay cả tiếng gió cũng trở nên yên tĩnh. Binh lính trong buổi tiệc từ từ giải tán, các tướng lĩnh đều đã về lều của mình. Thấy nhị hoàng tử Hiên Viên Hạo Thiên ngồi ngáp dài nên Tần Tĩnh cũng đã sắp xếp cho hắn về nghỉ ngơi.

Tại chiếc lều nhỏ dành cho một người của quân sư, Đông Phương Ngọc đang ra ngoài nấu canh cho Cổ Linh, để nàng ấy một mình tiêu hóa cái tin tức bất ngờ kia một chút. Dù sao, đột nhiên có thai như vậy hoàn toàn không phải chuyện có thể dễ dàng chấp nhận.

Lúc Đông Phương Ngọc bưng canh gà trở về, Cổ Linh đã thật sự bình tĩnh lại, nhìn không ra chút dấu vết nào của một người vừa bị đả kích khi nãy. Đông Phương Ngọc cũng thấy yên lòng, ngậm miệng không đề cập tới chuyện đó nữa. Trong đầu thầm nhẩm tính các loại thuốc và nguyên liệu nấu ăn dành cho phụ nữ mang thai, lo xa lúc nào cũng tốt hơn, may mà chuyện này không khiến cho sư tỷ bị đả kích quá lớn.

Cổ Linh phản đối trong bụng, cái gì mà kêu là không bị đả kích quá lớn? Cô nương ta chịu thiệt thòi lớn như thế, mất trong sạch không nói, còn đột nhiên mang thai, vậy nên gọi là gì đây?

Những tháng ngày trêu hoa ghẹo bướm!

Những đêm vui ca cùng mỹ nam!

Cuộc sống phong lưu phóng khoáng không vướng muộn phiền!

A a a a!

Bây giờ thì sao, tất cả những điều tốt đẹp đó đều bị kết thúc trên tay tên chết tiệt Lãnh Dật Hàn!

Cứ nghĩ đến là tức muốn điên.

Nhớ lại dáng dấp còn đẹp hơn cả nữ nhân của tên hồ ly kia, đôi mắt long lanh rưng rưng, bộ dạng tiểu thụ đáng thương, yếu đuối nói với nàng: “Nương tử, ngươi phải chịu trách nhiệm với người ta.”, nàng liền nhịn không được nổi hết cả da gà. Haizz. Tuy nhiên, nói đi phải nói lại, thật ra tên Lãnh Dật Hàn đó hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn mỹ nam của nàng, thậm chí còn hơn không ít. Thêm nữa là, hắn đối xử với nàng vô cùng tốt, với lại bây giờ...

Cổ Linh nhìn cái bụng chưa lộ ra một tí dấu vết nào của mình, cầm canh gà tiếp tục uống. Nàng cũng không biết mình có điều gì chưa vừa ý, nhưng có thể khẳng định, nàng không muốn đem cả đời mình giao phó cho hắn qua loa như vậy. Hơn nữa, đây chỉ là chuyện phát sinh ngoài ý muốn, không đủ để cho nàng phó thác cả đời.

Thôi cứ uống canh gà tiếp đi vậy, tay nghề của A Ngọc đúng là ngày càng tốt. Ừm, ngon thật.

Đang vận công điều tức, Đông Phương Ngọc đột nhiên mở mắt ra, ngưng thần lắng nghe rồi quay sang Cổ Linh cười, lên tiếng bằng giọng điệu dịu dàng: “Phu nhân, hiện tại đã khuya rồi, buổi đêm hiếm có thế này, chúng ta có thể…” Nói đoạn, nàng ra hiệu, kéo tay Cổ Linh sang rồi viết lên vài chữ.

Cổ Linh vốn là người thông minh, hai người lại vô cùng ăn ý, lập tức hiểu được là có người đang theo dõi, liền nhanh chóng diễn phụ họa, nhõng nhẽo nói: “Phu quân…cái gì người ta cũng đều nghe theo phu quân.”

Ngay sau đó, trong lều của quân sư, ngọn đèn tắt ngúm.

“Phu nhân, chuẩn bị xong chưa?” Tiếng nói vừa lạnh lùng vừa trong trẻo nhưng vẫn pha chút ôn hòa của Đông Phương Ngọc cất lên.

“Vâng, có thể... bắt đầu được rồi.” Giọng nữ xấu hổ thẹn thùng, đáng yêu rung động lòng người, đáp.

“Được.”

Dứt lời, âm thanh thoải mái hừ hừ truyền ra.

Một lúc lâu sau.

“Phu nhân, có muốn thêm một lần nữa không?” Vẫn là tiếng nói lạnh lùng ấy, nhưng giọng điệu vô cùng dịu dàng.

“Không cần, đã canh ba rồi, người ta muốn nghỉ ngơi.” Lần này là giọng nữ lười biếng vang lên.

“Được.”

Đêm rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Trên ngọn cây cách lều quân sư khoảng ba dặm, có một người đang nắm chặt cành khô, đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên. Hắn không biết vì sao mình lại đến đây, là để biết gì hay chứng minh điều gì, vì sao tựa như phát điên mà chờ ở đây cả canh giờ. Chỉ biết là hiện tại, tim hắn vô cùng khó chịu, như thể bị ai đó bóp chặt, đau đến không thở nổi. Đợi cho tâm tình hồi phục, hắn miễn cưỡng cười một cái, tao nhã xoay người, lặng yên không một tiếng động rời đi.

Trong bụi cỏ, một bóng người mặc áo đen vụt ra, chớp mắt đã bay vào trong một lều trại, báo cáo “thành quả” nghe trộm cho chủ nhân, khuôn mặt đen đúa của hắn dường như còn có chút hồng.

Người được kêu là chủ nhân kia nghe xong, nhíu nhíu mày rồi thấp giọng, nói: “Quả nhiên lợi hại, nhưng mà vẫn còn thua ta. Được rồi, không có chuyện gì nữa, ngươi lui xuống đi.”

Nghe lời nhận xét vô cùng mặt dày của chủ nhân, người áo đen nhịn không được khẽ động đậy một cái. Nhận được chỉ thị tiếp theo, hắn lập tức vút đi không dấu vết.

Trong lều quân sư, Đông Phương Ngọc và Cổ Linh liếc nhìn nhau, đều nhịn không được thở dài một hơi.

Cổ Linh nằm trên giường, nói: “Rốt cuộc cũng chịu đi, diễn kịch thật sự vất vả đó, A Ngọc.”

Đông Phương Ngọc bất đắc dĩ lên tiếng: “... Sư tỷ, nếu bọn họ không chịu đi, e là cả hai tỷ muội chúng ta đều chịu không nổi.”

Cổ Linh cười trộm, thầm nghĩ trong bụng, vất vả là muội thôi, sư tỷ đây là người có kinh nghiệm cỡ nào chứ: “Hắc hắc, nhưng mà nói đi phải nói lại, A Ngọc, kỹ thuật mát-xa huyệt đạo của muội càng ngày càng tiến bộ nha.”

“Dĩ nhiên!” Lần này, Đông Phương Ngọc trả lời bằng giọng điệu chẳng hề có chút khiêm tốn, nhanh chóng lên giường: “Muộn rồi, chúng ta cũng nghỉ ngơi đi.”

“Ừ.”

Dưới bầu trời đêm yên tĩnh, toàn bộ quân doanh dần dần ngủ say. Ánh trăng nhàn nhạt lạnh lùng, bao phủ giấc mơ đầy ưu tư của người nào đó.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 21

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tuyệt Sắc Quân Sư Chương 20