Chương 17: Yến tiệc của nhị hoàng tử

Vầng trăng hạ huyền, trong trẻo nhưng lạnh lùng như một chiếc móc câu. Vài ngôi sao nhỏ lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời đêm mênh mông huyền ảo.

(Hạ huyền: thời gian vào khoảng đầu tuần cuối cùng của tháng âm lịch, mặt trăng đã khuyết thành hình bán nguyệt (thường là ngày 22 hoặc 23 âm lịch); phân biệt với thượng huyền)

Trong quân doanh Thiên Hữu lúc này là cảnh tượng ca múa thái bình.

Bọn lính vừa uống rượu vừa ăn thịt, các tướng lĩnh thì bày tiệc trước lều, cụng chén rất náo nhiệt. Một vài ca nữ mảnh mai cất giọng hát trong veo, hát hay múa giỏi, khiến vô số ánh mắt say mê đắm đuối.

Cảnh tượng thái bình khác thường này xảy ra là vì nhị hoàng tử Hiên Viên Hạo Thiên vừa đến doanh trại. Hơn nữa, do thân thể của Tần nguyên soái đã bình phục nên mọi người cũng nhân cơ hội này thư giãn một chút, tổ chức yến hội nghênh đón nhị hoàng tử.

Hoàng đế Thiên Hữu chỉ có ba người con, con trai trưởng Hiên Viên Tề Thiên được phong làm thái tử. Người này tính cách bình tĩnh, nghiêm túc, tiếng tăm lẫy lừng. Tam hoàng tử Hiên Viên Tình Thiên hãy đang nhỏ tuổi, còn nhị hoàng tử Hiên Viên Hạo Thiên thì suốt ngày nhàn nhã, phong lưu khoái lạc, không chịu làm việc đàng hoàng, khiến cho lão hoàng đế có chút đau đầu. Nhân dịp lần này phát lương bổng, lão hoàng đế đem hắn giao cho Tần Tĩnh, hy vọng không khí trong quân đội và trên chiến trường có thể tôi luyện đứa con không nên thân này một chút.

Lão hoàng đế cả đời mưu lược, dĩ nhiên có thể nhìn thấu đứa con này, sợ hắn lén trốn đi nên không nói cho hắn biết trước. Hiên Viên Hạo Thiên lần này đến doanh trại phát lương, đem lá thư của hoàng đế tự tay viết giao cho Tần nguyên soái. Sau đó, theo thường lệ, hắn biểu đạt sự quan tâm của hoàng đế đối với chiến sự và các tướng sĩ, cổ vũ mọi người đánh thắng trận để còn về nhà mừng năm mới. Lời hắn khiến cho các binh lính cảm động, chỉ hận là không có quân địch Bắc Minh ở trước mặt để chém vài cái biểu lộ sự trung thành.

Biểu diễn xong, Hiên Viên Hạo Thiên liền khách khí từ biệt với lý do hồi kinh giải quyết công việc, nào ngờ Tần nguyên soái vuốt râu ha ha cười: “Nhị hoàng tử không cần sốt ruột, hoàng thượng đã an bài người ở lại doanh trại đảm nhiệm chức Tham tướng, chiến sự xong mới được hồi kinh.” Dứt lời, Tần Tĩnh giơ giơ lá thư trong tay.

Hiên Viên Hạo Thiên kinh hãi, giật lấy lá thư đọc ngấu nghiến, chỉ hận không thể đập đầu vào tường, thầm oán tại sao mình lại có người cha âm hiểm như vậy. Các tướng lĩnh, nhất là Tạ Lưu Phong và Mộ Dung Lạc Cẩn, vốn có mối giao hảo không mấy tốt đẹp với hắn, nhìn thấy anh bạn phong lưu phóng khoáng ngày nào ngổi ủ rũ thì hết sức hiếu kỳ. Bọn họ vừa đọc xong thư liền hô to hoàng thượng anh minh.

Nguyên do là vì, ngoại trừ yêu cầu bảo vệ tốt an toàn cho nhị hoàng tử thì hoàng thượng còn nhắc nhở Tần Tĩnh tôi luyện hắn cho tốt, không cần nể nang, cứ áp dụng tiêu chuẩn của binh lính thông thường vào người hắn. Hiên Viên Hạo Thiên cùng binh lính huấn luyện xong, đến lúc hồi kinh, người muốn xem Tần nguyên soái và các vị tướng lãnh đánh giá hắn như thế nào. Phải ghi nhớ, nếu cuối cùng hắn không đạt được 30 điểm, thì toàn bộ mỹ nữ trong kinh thành của hắn sẽ bị trục xuất. Hơn nữa, lương tháng của hoàng tử cũng phải trừ đi hai phần ba.

Quy định này khiến cho các tướng lĩnh cao hứng một phen, nhất là Tạ Lưu Phong. Hiên Viên Hạo Thiên luôn cười nhạo hắn, để xem lần này rơi vào tay hắn sẽ thế nào?

Hiên Viên Hạo Thiên lúc này quả thực hối hận không kịp, tự oán bản thân sao giữa đường không giả bệnh quay về. Haizz, chỉ trách trước kia hắn không nên quá phong lưu phóng khoáng đến nỗi khiến người ta ghi hận. Hơn nữa, càng không nên nghi ngờ Mộ Dung Lạc Cẩn là đoạn tụ. Xem tên tiểu tử kia, hiện tại đang tươi cười nham hiểm, khiến cho hắn không ngừng sợ hãi trong lòng.

( Đoạn tụ: từ này xuất phát từ chuyện tình giữa vua Hán Ai Đế và Đổng Hiền, có thể hiểu đơn giản là...gay :"> )

Vì “trấn an” nhị hoàng tử, Tần Tĩnh quyết định tổ chức yến hội, Hiên Viên Hạo Thiên rơi vào đường cùng cũng chỉ biết đồng ý. Vốn tâm tình đã dịu đi một chút, Mộ Dung Lạc Cẩn chậm rãi lên tiếng: “Hạo Thiên, ngươi nên thoải mái thưởng thức đi, dù sao, cũng chẳng còn mấy cơ hội được thưởng thức nữa.” Câu nói của Lạc Cẩn như tạt gáo nước lạnh lên đầu Hiên Viên Hạo Thiên. Trong buổi yến tiệc, hắn đành chăm chăm hung hăng uống rượu, mặc kệ ánh mắt vui sướng khi thấy mình gặp họa của những người “bạn tốt”, trước mặt hắn lúc này chỉ có rượu và thức ăn!

Đờ đẫn nhìn dáng người thướt tha của các mỹ nhân, trong mắt Hiên Viên Hạo Thiên tràn đầy ai oán. Mỹ nhân của ta, thật sự là càng nhìn càng đau lòng mà. Cái tướng lĩnh ngược lại, ra vẻ vô cùng mừng rỡ cao hứng, thỉnh thoảng có tiếng cười to truyền đến.

Đông Phương Ngọc nhìn cảnh náo nhiệt vui mừng trước mặt, nhịn không được nhớ tới câu kinh điển của Chu Tự Thanh: Nhiệt nháo thị tha môn, ngã thập yêu dã hữu ( Người người trông náo nhiệt, riêng ta cái gì cũng không có). Thật đúng là hợp với tình hình nha. Cho tới tận bây giờ, nàng vẫn không sao thích nghi được với những cảnh náo nhiệt vui vẻ này, đều luôn nấp ở trong góc để giảm bớt cảm giác khó chịu của mình.

Lúc này cũng như vậy, thưởng thức xong biểu cảm đặc sắc của Hiên Viên Hạo Thiên, nàng liền tìm một góc yên tĩnh, một bình trà ngon, một bàn thức ăn ngon, tự rót tự uống, lẳng lặng nhìn mọi người. Biểu cảm không vui không buồn, tựa hồ như thoát ly khỏi trần thế bình thường. Nếu có người hay vị tướng nào đó đến mời rượu, nàng đều thản nhiên mời họ về chỗ. Thấy dáng vẻ thanh tao nhưng lạnh lùng của quân sư, họ cũng không muốn làm phiền nàng thêm, tự uống rượu rồi đi về chỗ, thầm nghĩ quân sư này quả nhiên không phải người thường, tưởng chừng như tiên nhân thoát trần.

Bỗng nhiên, Hiên Viên Hạo Thiên đứng lên, phất tay ra hiệu nhóm ca nữ dừng lại. Trong lúc không khí tạm lắng xuống, Hiên Viên Hạo Thiên giơ chén rượu, cất cao giọng, nói: “Các huynh đệ, dù sao, nếu bổn hoàng tử đã không thể trở về, xin mời mọi người cùng thưởng thức tiết mục đặc sắc này. Đây chính là do bổn hoàng tử đã bỏ số tiền lớn để mời đệ nhất kỹ nữ đến đây biểu diễn, tuyệt đối không nên bỏ lỡ.”

Mọi người trầm trồ khen ngợi, đều nói nhị hoàng tử suốt ngày tầm hoa vấn liễu, tiêu chuẩn rất cao. Cho nên, hoa khôi này, chắc hẳn là cực phẩm mỹ nhân, bọn họ ồn ào la hét nhanh chút nhanh chút.

(Tầm hoa vấn liễu: đi tìm mỹ nhân để ấy ấy :”>)

Trong lúc tất cả âm thanh ngừng lại, bốn gã thị vệ nâng chiếc ghế hình đài sen được phủ rèm tiến lên phía trước, mơ hồ có thể thấy được một nữ nhân đang ngồi trong đó. Dáng người nàng yểu điệu, trước mặt còn đặt một chiếc đàn. Tiểu mỹ nhân khẽ giơ tay, tiếng đàn tao nhã chậm rãi vang lên. Âm điệu êm tai, vừa như nước chảy róc rách, lại vừa giống như ánh trăng trên mặt nước. Dòng nước chảy băng băng, phong cảnh mênh mông, mơ hồ ẩn hiện khí thế anh dũng phóng khoáng nơi biên cương lạnh giá, gợi lên cảm giác hào hùng trong lòng mỗi người, khiến tâm hồn bất giác xao động.

Mọi người nghe tiếng đàn, thầm nghĩ nhị hoàng tử thật sự là lợi hại, có thể tìm một hoa khôi biết đánh đàn hợp với tình hình như vậy. Kỹ thuật của nàng lại còn vô cùng tuyệt diệu, hoàn toàn không phải là nhân vật bình thường.

Đông Phương Ngọc vừa nhìn thấy dáng tiểu mỹ nhân ẩn sau bóng rèm liền cảm thấy có chút quen thuộc, trong lòng không khỏi động một cái. Đến khi tiếng đàn cất lên, nàng ngay lập tức xác minh được nghi ngờ trong lòng. Khẽ thở dài một tiếng, nàng lấy cây sáo trúc mới làm cách đây không lâu ra, chậm rãi thổi.

Tiếng sáo cùng tiếng đàn vô cùng hòa hợp, tựa hồ như đã quen thuộc từ lâu. Nước chảy róc rách, ánh trăng dịu dàng, núi cao trùng điệp, gió thu xào xạc, tựa như một bức hoạ được tiếng đàn và tiếng sáo vẽ ra trong không gian. Tuy tiếng đàn linh động còn tiếng sáo tịch liêu trong trẻo, lạnh lùng nhưng  vẫn làm say đắm lòng người một cách vô thức, tự động hòa nhập vào khung cảnh đầy mê lực.

Bản nhạc kết thúc, không gian liền trở nên yên tĩnh. Mọi người ngây ngô nhìn nhau một hồi rồi cùng đứng lên, vỗ tay như sấm dậy. Hiên Viên Hạo Thiên lớn tiếng trầm trồ khen ngợi: “Mới mấy ngày không gặp, kỹ thuật của cô nương đã có thể đạt đến cảnh giới tuyệt diệu như thế này! Xin mời nàng bước ra cho mọi người chiêm ngưỡng dung nhan.”

Rèm mỏng được vén lên, tiểu mỹ nhân bước xuống nhẹ nhàng từ đài sen, xuất hiện trước mắt mọi người.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 18

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tuyệt Sắc Quân Sư Chương 17