Chương 41

Nhấc một cái áo khoác màu rượu vang hảo hạng lên, người hầu trịch thượng của Nicholas DuVille đưa mắt nhìn vẻ đồng ý với áo sơ mi và cà vạt trắng mờ của chủ nhân anh ta. “Như tôi thường nói, thưa ngài,” anh ta nhận xét khi Nicki cài xong khuy chiếc áo gi lê nhung màu rượu vang, “không một người đàn ông Anh nào lại có được sở trường thắt cà vạt tuyệt vời như ngài.”

Nicki nhìn anh ta thích thú. “Và như tôi thường trả lời, Vermonde, đó là bởi vì tôi đậm chất Pháp hơn là Anh, và anh lại thiên lệch phản đối người Anh -”Anh đột ngột dừng lại khi người hầu bước tới để đáp lại tiếng gõ cấp bách ở cửa phòng ngủ của anh.

“Ồ, chuyện gì vậy?” Nicki hỏi, ngạc nhiên vì người hầu ngạo mạn của anh lại để ột người người giữ cửa thấp kém bước vào khu vực riêng tư của anh.

“Tôi phải nói với ngài là có một phụ nữ trẻ đang ở đây để gặp ngài, thưa ngài. Cô ấy đang trong phòng khách chính và rất quẫn trí. Cô ấy nói ngài biết cô ấy với tư cách là cô Lancaster. Ông quản gia đã cố gắng đuổi cô ấy đi vì thấy cô đến với một con ngựa thuê và ông ấy không biết cô, nhưng cô ấy rất ngoan cố. Và không khỏe, chúng tôi nghĩ vậy, bởi vì…”

Giọng anh ta kéo dài với cái nhìn kinh khủng trên khuôn mặt của chủ nhân anh ta khi anh bước vội vã ra phía cửa, hầu như đẩy người hầu đang kinh ngạc ra khỏi đường đi trong sự gấp gáp. “Sherry?” Nicki nói, sự lo sợ của anh leo cao khi nàng ngước lên nhìn anh với vẻ mặt ám ảnh và điên cuồng. Những giọt nước mắt rơi xuống một khuôn mặt quá trắng tương phản với đôi mắt màu bạc trông thật u ám, và nàng đang ngồi ở mép ghế sofa như thể nàng đang nghĩ về việc chạy trốn hoặc ngã lộn nhào.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Tôi - đã lấy lại - trí nhớ,” Sherry nói, nuốt lấy không khí như thể nàng đàng đang bị bóp cổ. “Tôi - tôi là kẻ dối trá. Mọi người là kẻ - kẻ dối trá! Charise được đính hôn với Burleton. Tại sao Stephen lại giả - giả vờ? Không, tôi là kẻ vờ vĩnh -”

“Đừng cố nói chuyện,” Nicki nhanh chóng đề nghị, và bước tới cái khay để cốc và bình đựng rượu. Rót một lượng khá lớn brandy vào một cái cốc, anh mang tới cho nàng. “Uống cái này đi. Uống hết đi,” anh nói thêm khi nàng nhấp từng ngụm, rùng mình, và cố gắng đấy nó trở lại. “Nó sẽ giúp em bình tình rất nhanh,” Nicki thêm vào, nghĩ rằng nàng đang hoảng loạn bởi vì nàng bây giờ đã biết được nàng chưa bao giờ đính hôn với Stephen Westmoreland.

Nàng nhìn anh như thể sự lo lắng của anh cho nàng là một sự điên rồ, rồi nàng ngoan ngoãn nghe lời anh như một cái máy, uống từng ngụm rượu cay xè và ho sặc sụa.

“Đừng cố nói chuyện trong vòng vài phút,” anh nói khi nàng mở miệng để bắt đầu lại. Sherry bất lực nghe lời, cảm thấy rượu đang đốt cháy con đường đi xuống dạ dày nàng khi nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt của mình. Một cơn sốc thực sự về việc nàng lấy lại được trí nhớ, về việc nhận ra nàng là và đã là ai, về việc nhìn thấy Charise, về việc nghe những lời buộc tội ghê rợn của cô ta, đã đưa nàng bỏ chạy khỏi căn nhà như một phụ nữ bị điên vì đau khổ. Nàng đã đi lang thang gần một giờ đồng hồ, điên cuồng cố gắng suy nghĩ cách để thuyết phục Stephen là nàng yêu chàng, là nàng không bao giờ nói dối chàng, bất kể là Charise có thuyết phục chàng rằng đó là sự thật, khi một sự phát giác khác cuối cùng đã giáng cho nàng một đòn và làm nàng choáng váng: Stephen Westmoreland chưa bao giờ hứa hôn với Charise Lancaster. Vị hôn phu của cô ấy tên là Burleton! Mọi người đang chơi một loại trò đố chữ.

Sau đó, những khám phá và hồi tưởng choáng váng lần lượt nối tiếp tới, và nàng ngồi trong công viên, suy nghĩ của nàng tự xô vào nhau, đầu nàng quay cuồng. Bây giờ nàng muốn những câu trả lời từ một người có ít lý do để lừa dối nàng nhất, và brandy làm nàng cảm thấy nàng có thể đương đầu với bất cứ lời giải thích nào mà nàng sẽ nghe.

“Tôi sẽ báo tin cho Langford,” Nicki nói, nhìn thấy sắc mặt nàng có chút hồi phục, những câu trả lời của nàng quá điên cuồng đến nỗi anh nhận ra là nàng vẫn đang bị cơn hoảng loạn đe dọa rất nhiều.

“Không! Không! Đừng làm vậy!”

Anh ngồi xuống cái ghế đối diện nàng và nói nhẹ nhàng, “Tốt thôi, tôi sẽ không rời khỏi căn phòng này cho đến khi em nói là tôi có thể”.

“Tôi cần phải giải thích,” Sherry nói, buộc mình giữ giọng nói bình tĩnh và sáng suốt. Rồi nàng thay đổi ý định và quyết định cơ hội tốt nhất của nàng để có những câu trả lời thành thật cho những việc có vẻ như là đầy dối trá là phải đặt câu hỏi trước khi nàng đưa ra thông tin.

“Không, anh phải giải thích,” nàng cẩn thận sửa lại.

Nicki nhận thấy là nàng đang cân nhắc những lời nói của mình, và anh bắt đầu nhận ra là nàng không tìm đến anh vì một ý định chợt nẩy qua, bất kể là nàng bị kích động đến mức nào vì bị lừa dối. Câu nói để mở của nàng khẳng định điều đó và cũng bẫy anh một cách gọn gàng.

“Tôi tới đây bởi anh là người duy nhất tôi nghĩ chẳng nhận được gì bởi… bởi việc tiếp tục cái trò… cái trò lừa đảo khó tin mà cả gia đình Westmoreland đã âm mưu.” “Thảo luận tất cả những điều này với vị hôn phu của em không tốt hơn sao?”

“Vị hôn phu của tôi!” nàng cười một chút điên dại, lắc đầu. “Arthur Burleton đã hứa hôn với Charise Lancaster. Stephen Westmoreland thì không! Nếu tôi nghe thấy một lời nói dối khác, tôi sẽ- “

“Uống thêm chút brandy,” Nicki cắt ngang, nghiêng người ra phía trước

“Tôi không cần brandy!” Sheridan hét lên. “Tôi cần những câu trả lời, anh không thể hiểu điều đó sao?”

Nhận ra là nàng gần như không thể nhận được chúng nếu như nàng không nói chuyện có lý trí hơn, Sheridan ghìm chặt những cảm xúc giận dữ của nàng và rất cẩn thận giữ vững giọng nói của mình. Nhìn thấy sự khẩn nài trong đôi mắt anh, nàng giải thích, “Tôi tới đây, tìm anh, bởi vì như tôi nhìn lại tôi không thể nhớ là anh đã bao giờ tham gia tích cực vào cái - cái trò hề gớm ghiếc đó. Anh không bao giờ thích bá tước trở thành vị hôn phu của tôi như những người khác. Bây giờ, hãy làm ơn giúp tôi. Nói cho tôi biết sự thật. Tất cả sự thật. Nếu không, tôi rất sợ là tôi sẽ nhanh chóng phát điên mất.”

Nicki đã thất kinh khi Westmoreland thông báo hôn ước của họ hai ngày trước, nhưng khi Whitney giải thích về cái chết của của cha Sherry, anh ít nhất cũng thấy ý định đẩy nàng vào hôn nhân trước khi nàng lấy lại được kí ức là ít có hại hơn.Whitt b đã nhắc đi nhắc lại là mọi người không được nói cho nàng bất kì điều gì khiến nàng lo âu, nhưng Nicki chắc chắn là lúc này nàng thực sự cần và muốn sự thật, tất cả sự thật.

Vui mừng vì vị bác sĩ không ở đây để làm phức tạp thêm quyết định của anh với lời khuyên trái ngược, Nicki cố gắng vì một nhiệm vụ không dễ dàng là trả lời về hành động của những người khác bởi vì Charise Lancaster tin tưởng anh và, rõ ràng là chỉ mình anh. “Làm ơn hãy giúp tôi,” nàng nói khá tuyệt vọng. “Tôi cũng có những điều cần phải giải thích với anh khi chúng ta hoàn thành… cái việc khó khăn, đáng xấu hổ, rắc rối này, nhưng tôi sẽ không che giấu sự thật với anh. Tôi ghét việc dấu diếm.” Sherry nhìn anh ngả người ra phía sau, như thể phải chịu một quyết định khó khăn, nhưng ánh mắt anh không hề nao núng trước cô khi anh nói, “Tôi sẽ rất thành thật, nếu như em chắc chắn là em khỏe, đủ để nghe nó.”

“Tôi khỏe mà”, nàng nhấn mạnh.

“Em muốn tôi bắt đầu từ đâu?”

“Bắt đầu,” nàng nói với một nụ cười ác nghiệt, “từ lúc bắt đầu. Bắt đầu với lí do tại sao anh ta làm tôi tin rằng anh ta là ngài Burleton. Điều cuối cùng tôi nhớ, trước khi tôi tỉnh dậy tại nhà bá tước với cái đầu băng bó, là anh ta đã gặp tôi trên tàu và nói với tôi là ngài Burleton đã chết.”

Nicki nhận thấy là giọng nàng nghiêm trang lúc đề cập tới cái chết của Burleton, nhưng không hề đau đớn. Westmoreland chắc chắn đã đúng với kết luận của anh ta là nàng quen biết Burleton chưa đủ để tạo nên sự quyến luyến sâu sắc với anh ta. “Burleton chết trong một tai nạn xe ngựa vào cái đêm trước khi tàu của em cập bến,” anh bắt đầu nhẹ nhàng, nhưng giọng nói thành thật. “Tôi rất tiếc khi biết cái chết của anh ta,” nàng nói, hợp với âm điệu của anh và bằng cách nào đó củng cố kết luận của Nicki là nàng xứng đáng được nghe toàn bộ sự thật và sẽ có thể xử lí nó tốt hơn là nàng có thể xử lý sự tức giận và dối trá. “Nhưng tôi không hiểu bá tước liên quan gì tới tất cả những chuyện đó.” “Langford đã đánh chiếc xe ngựa đó,” Nicki nói thẳng thừng. Anh nhìn thấy nàng co rúm người lại, nhưng nàng đã lấy lại bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc và hài lòng, vì thế anh nói thêm, “Lúc đó sương mù và gần rạng sáng. Burleton say bí tỉ, và anh ta lao thẳng lên phía trước những con ngựa, nhưng Langford đã tự trách mình vì cái chết của người đàn ông trẻ tuổi này, và trong tình thế của anh ta, tôi hoài nghi là mình cũng có thể cảm thấy chính xác là như vậy. Anh ấy đang đánh một cỗ xe chưa được thuần, chưa từng được sử dụng trong thành phố, và có lẽ nếu như không phải là vậy, Burleton có thể vẫn còn sống. Tôi không biết nữa.”

”Trong bất cứ trường hợp nào, khi Langford tìm hiểu một vài giờ sau tai nạn, anh ta biết được rằng vị hôn thê của Burleton sẽ tới vào ngày hôm sau từ nước Mỹ, và rằng Burleton không có gia đình, bạn bè để Langford có thể tin tưởng để đến gặp và báo tin cho em. Trên thực tế, nếu người quản gia của Burleton không biết về em và việc em sắp tới nước Anh, sẽ không ai tới đó đón con tàu của em cả. Em có thể nhớ những chuyện còn lại – Langford tới con tàu để báo tin cho em và đề nghị với em bất cứ sự giúp đỡ nào mà em mong muốn. Rõ ràng là anh ta đã quá để tâm đến việc đó đến nỗi quên chú ý tới cái lưới hàng hóa chất đầy thùng ở ngay trên đầu em, và nó đã va vào đầu em.”

Quan sát nàng thật kĩ, Nicki rướn người ra phía trước, để cho tất cả lắng xuống trong khi anh rót ình một li brandy. Nàng có vẻ như rất bình tĩnh, anh nghĩ một cách thán phục, và tiếp tục, “Langford mang em tới nhà anh ta và triệu tập bác sĩ của gia đình họ. Trong vài ngày, em bất tỉnh, và Whitt b đã có một chút tin tưởng ở cơ hội tỉnh lại của em. Khi em tỉnh lại, anh ta nhận ra là vết thương trên đầu là nguyên nhân của sự mất trí nhớ của em, và anh ta đã cương quyết là không ai được phép nói bất kì điều gì khiến em có bất kì sự lo âu nào. Em dường như đã nghĩ Langford vị hôn phu của em, và như thế họ - chúng tôi - đã để mặc em tiếp tục tin vào điều đó. Đó là tất cả những gì tôi biết, ngoại trừ,” Nicki nói thêm, để công bằng với Stephen Westmoreland, “Tôi thực sự biết là Langford tự trách mình vì đã không bảo vệ em khỏi sự nguy hiểm, và vì thông báo tin tức về cái chết một cách lạnh lùng khiến cho em quá mất tự chủ để tự bảo vệ mình. Tôi cũng biết là anh ta mang một gánh nặng tội lỗi và ăn năn về việc đã cướp đi của em vị hôn phu.”

Bị chìm đắm trong sự bẽ bàng, Sherry đi tới một kết luận hiển nhiên, đau đớn: “Và như thế anh ta cảm thấy bắt buộc phải kiếm cho tôi một vị hôn phu khác bằng sự tự nguyện của chính bản thân anh ta. Có phải vậy không?”

Nicki ngập ngừng, rồi anh gật đầu. “Đúng như thế.”

Sherry nghiêng đầu sang bên, tuyệt vọng đấu tranh để không khóc vì sự ngu ngốc của nàng, vì sự cả tin của nàng và vì nàng đã yêu một người đàn ông không hề có tình cảm gì với nàng ngoại trừ lòng trách nhiệm. Chẳng có gì ngạc nhiên khi chàng chưa bao giờ nói yêu nàng! Chẳng có gì ngạc nhiên khi chàng muốn nàng tìm người khác để kết hôn! “Anh ta đã thực sự chuẩn bị cưới tôi chỉ vì tội lỗi và trách nhiệm.” “Tôi không muốn nói những điều đó chỉ là những lý do của anh ta kể từ lần đó,” Nicki cẩn trọng nói “Tôi nghi ngờ là anh ta có chút tình cảm gì đó với em.”

“Tất nhiên anh ta có,” Sherry đáp lại tức giận, quay cuồng với sự bẽ bàng. “Nó được gọi là sự thương hại!”

“Tôi sẽ hộ tống em về nhà Langford.”

“Tôi không thể trở lại!” nàng thét lên.

“Cô Lancaster,” Nicki bắt đầu bằng giọng rõ ràng, uy quyền mà thường sẽ làm áp đảo người nghe. Nó lại khiến cho người phụ nữ trẻ đang bị tác động mạnh đối diện anh cong người cười hoảng loạn, hai tay nàng vòng quanh bụng.

“Tôi không phải là Charise Lancaster !”

Nicki nhanh chóng bước lại gần nàng, tự nguyền rủa bản thân đã để ánh khóe của nàng khiến anh tin là nàng đủ khỏe để xử lý bất cứ chuyện gì mà anh kể cho nàng.

“Tôi không phải là Charise Lancaster,” nàng nhắc lại, và tiếng cười của nàng đột ngột nhường chỗ cho những tiếng thổn thức. “Tôi là người đi kèm được trả tiền của cô ta trong chuyến đi đó.” Hai tay nàng vẫn vòng quanh bụng nàng, nàng run run, nức nở.“Tôi là một cô giáo đáng kính, và anh ta đã chuẩn bị cưới tôi. Bạn bè anh ta sẽ cười anh ta về chuyện đó. Anh ta rủ lòng thương hại đối với một cô giáo đáng kính chưa bao giờ nhìn thấy ngài Burleton.”

Nicki nhìn chằm chằm nàng hoàn toàn choáng váng, nhưng anh tin nàng. “Ôi trời,” anh thì thầm.

“Tôi đã nghĩ tôi là Charise Lancaster,” nàng rên rỉ, hai vàng nàng bắt đầu rung lên với những tiếng nức nở.”Tôi đã nghĩ như thế, tôi xin thề.”

Nicki nảy ra ý định muộn màng là kéo nàng vào trong tay anh và mang cho nàng sự thoải mái và anh đã làm thế, nhưng anh hoàn toàn không nói được lời nào phù hợp với hành động này. “Tôi đã nghĩ như vậy.”nàng khóc dựa vào ngực anh. “Tôi đã nghĩ như vậy cho đến khi cô ta tới ngôi nhà đó hôm nay. Tôi đã nghĩ như vậy, tôi xin thề!”

“Tôi tin em,” Nicki nói, và có chút kinh ngạc vì anh đã làm thế.

“Cô ta sẽ không đi khỏi. Cô ta sẽ tự mình kể hết cho chàng. Chàng - chàng đang chuẩn bị cho đám cưới. Một đám cưới b- bí mật. Tôi không có chỗ nào để đi cả - không quần áo - không tiền bạc.”

Cố gắng đưa ra cho nàng một điểm sáng nhỏ ngoài những điều đó, anh nói, “Tối thiểu là cha của em không chết.”

Rất chậm chạp, nàng ngước đầu lên, đôi mắt nàng sửng sốt, không tập trung. “Chuyện gì vậy?”

“Langford nhận được một lá thư vào một buổi tối tuần trước được chuyển lại cho anh ta từ chủ nhà cũ của Burleton. Nó được chủ đích gửi cho Charise Lancaster, được viết bởi luật sư của cha cô ta, và thông báo cho cô ta biết là cha của cô đã chết hai tuần sau khi cô lên tàu sang nước Anh.”

Nàng hít vào một cách yếu ớt, đối mặt với điều đó và thất vọng nói “Ông ấy là một người đàn ông cục cằn nhưng không phải là người không tử tế. Ông đã làm hư Charise một cách khủng khiếp -”Một khả năng đau lòng khác làm nàng tổn thương, và nàng nghĩ nàng chuẩn bị nôn. “Tuần trước - có phải là cái đêm tôi đến vũ hội Almack và Rutherford phải không?”

“Tôi đã được kể như vậy.”

Đầu nàng cúi xuống với thêm một sự bẽ bàng và những giọt nước mắt mới lại lăn xuống má nàng. “Không có gì ngạc nhiên khi anh ta thay đổi quá đột ngột từ việc muốn tôi tìm một vị hôn phu khác sang việc quyết định chúng tôi sẽ làm đám cưới ngay lập tức.”

Nàng nhớ lại cái cách nàng đã chạm vào tay chàng trong nhà hát và nghĩ đến chàng đã khó chịu như thế nào khi chàng đã phải chịu đựng điều đó - và giả vờ muốn hôn nàng và – “Tôi ước là tôi đã chết!” nàng thì thầm đứt quãng.

“Hãy thôi cái kiểu nói chuyện đó ngay lập tức,” Nicki nói một cách không chủ ý. “Em có thể ở đây tối nay. Ngày mai, tôi sẽ đi với em tới nhà Langford và chúng ta sẽ giải thích.”

“Tôi đã giải thích trong một lá thư! Tôi không thể trở lại. Tôi sẽ không, tôi nói với anh, và nếu như anh báo tin cho anh ta, tôi sẽ phát điên. Tôi biết tôi sẽ như vậy. Tôi có thể không quay lại lúc này.”

Nàng nói như thể nàng có ý định đó, và Nicki không thể trách nàng.

Sherry không chắc nàng đã khóc bao lâu trong tay anh hay lúc nào nàng đã ngừng khóc, nhưng khi sự im lặng kéo dài, một sự chết lặng quỷ quái cuối cùng cũng thay đổi. “Tôi không thể ở lại đây” nàng thì thầm, giọng nàng khàn đi vì những cảm xúc dữ dội.

“Như em đã nói đấy em không còn chỗ nào khác để đi.”

Nàng đẩy tay thoát ra khỏi cái ôm êm ái của anh, ngồi lên và rồi đứng dậy đung đưa một chút.

“Tôi đáng lẽ không nên tới đây. Tôi sẽ không bị ngạc nhiên nếu có những lời buộc tội được đưa ra để chống lại tôi.”

Ý nghĩ là Langford có thể làm điều đó choán lấy Nicki với sự giận dữ hầu như không thể kiềm chế được, nhưng anh không thể phủ nhận những khả năng hoặc những kết quả không ngờ tới.

“Em được an toàn ở đây, ít nhất là tối nay. Vào buổi sáng, chúng ta sẽ thảo luận tiếp là tôi có thể giúp gì được em.”

Cái cảm giác không xứng đáng và sự khuây khỏa dâng lên trong nàng với việc nhận ra là anh thực sự đề nghị giúp nàng gần như làm cho sự bình tĩnh mong manh của Sherry mất điều khiển.

“Tôi – tôi sẽ tìm một chỗ nào đó. Tôi không có lời giới thiệu nào, tôi không thể ở lại London. Tôi không –”

“Chúng ta sẽ thảo luận nó vào buổi sáng, cô bé. Tôi muốn em nghỉ ngơi bây giờ. Tôi sẽ mang bữa tối lên cho em.” “Không một người quen nào của anh ta và gia đình anh ta sẽ cân nhắc đến việc thuê tôi, và anh ta - mọi người ở London dường như biết anh ta.”

“Vào buổi sáng,” anh nói chắc chắn.

Quá mệt mỏi để phán đối, Sherry gật đầu. Nàng bắt đầu bước lên cầu thang, nhưng điều gì đó lại đánh thức nàng và nàng quay đầu lại.

“Ngài DuVille?”

“Tôi đã cho phép em gọi tôi là Nicki, thưa cô,” anh cố gắng trêu ghẹo.

“Những người đi kèm được trả tiền không xưng hô với ‘những người ở tầng lớp trên’ bằng tên thánh của họ.” Nàng nhìn như thể là nàng đang kiệt sức, và vì thế Nicki không tranh cãi với nàng về quyết định của nàng và mặc cho nàng đưa ra câu hỏi của mình.

“Ngài sẽ không nói với bất kì ai trong số họ nơi tôi đang ở - hứa với tôi là ngài sẽ không nói!”

Nicki ngập ngừng, xem xét các sự lựa chọn và kết quả quả nó, và cuối cùng nói, “Tôi hứa với em.”

Anh nhìn nàng bước lên cầu thang, nản chí và khúm núm. Nàng chưa bao giờ giống một người hầu dễ bảo, nhưng nàng lúc đó đã làm vậy, và điều này khiến anh muốn đánh cho Westmoreland một trận. Và cho tới lúc này, anh ta đã hành động một cách đáng kính trọng đến tận hôm nay, hơn cả đáng kính trọng, Nicki miễn cưỡng nghĩ.

Chương 42

“Ngài còn cần gì khác nữa không ạ, thưa ngài, trước khi tôi đi nghỉ?”

Stephen ngước mắt lên từ li rượu trên tay chàng và nhìn đăm đăm vào người quản gia phụ già cả đang đứng nơi ngưỡng cửa phòng ngủ của chàng. “Không,” chàng nói ngắn gọn.

Chàng đã bắt gia đình chàng và cha xứ phải chờ cho đến tận ba giờ trước, với niềm tin ngu xuẩn rằng Sheridan Bromleigh sẽ trở về và đối mặt với chàng. Nếu nàng vô tội, nếu nàng thật sự mất trí nhớ, thì nàng sẽ không chỉ muốn giải thích và biện hộ cho chính mình, mà nàng sẽ còn đòi hỏi những sự giải thích từ chàng về việc tại sao chàng lại giả vờ là họ đã đính hôn. Vì nàng dường như đã không cần đến những lời giải thích này, câu trả lời duy nhất chính là nàng đã luôn luôn biết rõ sự thật.

Tuy nhiên, bây giờ chẳng còn cách nào để trốn tránh sự thật và không có đủ rượu trên đời này để làm dịu đi cơn giận dữ đã bắt đầu bùng cháy như địa ngục trong lòng chàng. Sheridan Bromleigh rõ ràng đã không hề mất trí nhớ. Khi cô ta tỉnh dậy, cô ta đơn giản là đã chộp ngay lấy cơ hội ngàn vàng để dẫn tới một cuộc sống tốt đẹp hơn trong một khoảng thời gian ngắn, và chàng đã làm cho tình huống trở nên ngọt ngào gấp ngàn lần bằng cách hỏi cưới cô ta. Cô ta chắc hẳn đã cười sặc sụa với chính mình trong khi chàng đóng giả làm Burleton và cô ta đóng giả làm cô chủ của chính cô ta.

Sau tất cả những kinh nghiệm của chàng, sự từng trải đã được chứng minh, Stephen nghĩ khi cơn phẫn nộ của chàng vẫn đang được hình thành, chàng đã đổ rầm rầm trước cái âm mưu xưa như trái đất của lũ đàn bà – cô gái tuyệt vọng gặp khốn khó! NHỮNG HAI LẦN! Đầu tiên là với Emili và bây giờ là với Sheridan Bromleigh.

Với tài năng của Sheridan, cô ta đáng lẽ nên diễn trên sân khấu. Đó là nơi cô ta thuộc về, cùng với những kẻ gần như gái điếm đầy tham vọng khác nhảy múa tung tăng và đọc lời thoại của chúng. Chàng uống thêm một ngụm nữa, nhớ lại vài màn diễn tốt nhất của cô ta: Màn đầu tiên thật sự gây ấn tượng. Cái buổi sáng chàng đã ngủ gục bên giường cô ta, chàng đã bị đánh thức bởi âm thanh thổn thức. “Tôi không biết trông tôi như thế nào,” cô ta đã khóc, siết chặt trái tim chàng với những giọt nước mắt của cô ta. “Đây chỉ là chuyện vặt vãnh thôi, nhưng vì ngài đã thức rồi, nên ngài có thể mô tả tôi một chút được không?” Rồi đến cái buổi sáng mà cô ta quyết định đưa tóc cô ta cho chàng xem – trong trường hợp chàng vẫn chưa chú ý đến vẻ quyến rũ đặc biệt của nó, Stephen hằn học nghĩ: “Tóc tôi không phải màu nâu. Nhìn nó xem. Nó màu đỏ -”

Như một thằng ngốc, chàng đã đứng đó chết trân vì hình ảnh tấm màn tóc óng ánh, trong đầu liên tưởng cô ta là một Đức Mẹ tóc đỏ. “Nó… đỏ như đồng thau!” cô ta đã chỉ ra cho chàng thấy, cố gắng trông có vẻ không vui về một mái tóc rõ ràng là cực kì thích hợp với cô ta.

Rồi đến sự bối rối quyến rũ của cô ta về chuyện cô ta phải xử sự như thế nào. “Tôi được nghe từ Constance – cô hầu gái – rằng ngài là một bá tước, và rằng tôi phải xưng hô với ngài là ‘thưa đức ông.’ Trong số những thứ mà dường như tôi biết thì đó là trước sự hiện diện của một đức vua, một người không được phép ngồi trừ khi được mời.”

Nhưng cảnh ưa thích nhất của chàng, Stephen quyết định với sự chua cay giận dữ, chính là cái đêm đầu tiên cô ta rời khỏi giường bệnh, khi cô ta cầu xin chàng một cách duyên dáng, “Và gia đình của tôi – họ như thế nào?” Sau khi chàng giải thích rằng cha cô ta là một người đàn ông góa vợ và cô ta là đứa con duy nhất, cô ta đã nhìn vào chàng với đôi mắt to, khẩn khoản và nói, “Có phải chúng ta yêu nhau rất nhiều không?”

Trong tất cả những cuộc đối thoại của họ, chàng có thể nhớ được cô ta chỉ buột miệng một lần duy nhất. Chàng đang nói với cô ta về chuyện cô ta phải có một người đi kèm nếu cô ta ở lại trong nhà chàng, và cô ta đã cười. “Em không cần một người đi kèm, em là một –” Cú trượt chân duy nhất của cô ta, nhưng khi nhớ lại thì đó chính là một bằng chứng buộc tội.

Cô ta đã rất thoải mái với những người hầu bởi vì cô ta là một trong số họ, hoặc gần như thế. “Lạy Chúa, cô ta thật là một kẻ xảo quyệt, một kẻ cơ hội bé nhỏ thông minh,” Stephen nói to suy nghĩ của chàng, nghiến chặt răng. Có lẽ cô ta đã hi vọng sẽ thuyết phục chàng cho cô ta một sự bảo trợ và một ngôi nhà cho chính cô ta, và thay vào đó chàng đã dâng cho cô ta tên tuổi của chàng! Chàng nuốt ừng ực phần còn lại của li rượu như thể chàng sẽ rửa trôi được tự sự căm ghét bản thân, rồi chàng đứng dậy và đi vào phòng thay quần áo.

Bất chấp những phản đối mạnh mẽ của cô ta khi họ rời khỏi nhà Almack, mụ phù thủy tóc đỏ ấy đã chấp nhận lấy chàng chỉ trong vòng không đầy một giờ sau và làm nó có vẻ như là chàng đã thuyết phục được cô ta.

Chàng kéo chiếc áo sơ mi và ném nó xuống sàn nhà. Chàng chợt nhận ra là chàng định mặc bộ quần áo chàng đã mặc trong ngày cưới của mình, và khi chàng lấy ra từng cái quần cái áo, chàng cẩn thận để nó rơi thành một đống dưới sàn. Damson đi vào đúng lúc chàng đang kéo một cái áo choàng ra, và người hầu riêng của chàng hoảng hốt cúi xuống nhặt chúng lên.

“Đốt chúng đi!” Stephen gằn từng tiếng. “Mang chúng ra khỏi đây và đi ngủ đi. Sáng ngày mai, bảo ai đó vứt bỏ toàn bộ những thứ cô ta đã bỏ lại.”

Chàng đang đứng bên lò sưởi, chút rượu cuối cùng trong chai ở trong li của chàng, khi chàng nghe thấy một tiếng gõ cửa khác. “Cái quái quỷ gì nữa thế?” chàng hỏi khi người quản gia của Burleton đứng ngay trong phòng, trông thiểu não như thể ông ta bị căng người trên một cái giá.

“Tôi – Tôi không muốn can thiệp vào một vấn đề không liên quan gì đến tôi, thưa ngài, nhưng tôi cũng – cũng không cảm thấy đúng đắn nếu tôi che giấu thông tin mà ngài – ngài có thể cũng muốn biết.”

Stephen làm hết sức có thể để kìm nén sự căm ghét người hầu già cả mà giờ đây làm cho chàng nhớ tới Sheridan Bromleigh. “Ông định nói với ta hay là đứng ở đó suốt đêm?” chàng quát gay gắt.

Người đàn ông lớn tuổi dường như rúm người lại trước giọng nói gay gắt. “Bác sĩ Whitt b đã nói riêng với tôi là phải để mắt đến Cô Lan- đến cô gái trẻ.”

“Và?” chàng nghiến răng giận dữ.

“Và vì vậy, khi cô ấy bỏ đi ngày hôm qua trong tình huống như thế, tôi đã cảm thấy có nghĩa vụ cử một người giữ cửa đi theo cô ấy. Cô ấy – cô ấy đã tới nhà của Ngài DuVille, thưa ngài. Cô ấy đang ở đó…” Ông ta im bặt trước cái nhìn chết chóc trên mặt của bá tước khi chàng nghe thấy thông tin ấy và nhanh chóng lùi lại cửa ra vào, cúi chào.

DuVille! Cô ta đã tới với DuVille. “Con mụ phản trắc!” chàng nói to lên.

Chàng không cân nhắc đến việc đi theo cô ta. Giờ đây đối với chàng cô ta đã chết, và chàng không thèm quan tâm cô ta đi đến đâu và trèo lên giường của ai. Cô ta có một bản năng sinh tồn cực kì mạnh mẽ, và đi đến đâu cũng sẽ lấy lại phong độ ngay. Với một nụ cười hiểm độc, chàng tự hỏi ngày hôm nay cô ta sẽ kể cho DuVille nghe câu chuyện hoang đường vô nghĩa nào để thuyết phục anh ta cho cô ta ở lại trong nhà anh ta. Cho dù nó là gì, DuVille cũng có một bản năng sinh tồn ngang ngửa, và anh ta sẽ không bao giờ bị mụ mẫm vì cô ta, như Stephen.

Không nghi ngờ là DuVille sẽ đưa cô ta đến một ngôi nhà nhỏ xinh đẹp ở đâu đó nếu cô ta yêu cầu một cách duyên dáng và làm vui lòng anh ta ở trên giường.

Mụ phù thủy tóc đỏ đó là một con điếm bẩm sinh, nếu trên đời này đã từng có một kẻ như thế.

Đứng bên cửa sổ trong phòng dành cho khách trong ngôi nhà của Nicholas DuVille, Sherry nhìn chằm chằm vào đêm tối, trán nàng tựa vào lớp kính mát lạnh, đôi mắt nàng đau đớn vì nước mắt mà nàng cố kìm nén. Trong vòng sáu giờ đồng hồ kể từ khi nàng lên đây do sự kiên quyết của Nicholas, trí óc nàng đã rõ ràng, và đến cùng với sự rành mạch đó là nhận thức về việc nàng đã gần như có cái gì – và đã mất cái gì – và nàng không biết làm thế nào có thể chịu đựng được điều đó.

Quay đi, nàng bơ phờ đi đến đến chiếc giường và nằm xuống, quá kiệt sực để đè nén những kí ức. Nàng nhắm chặt mắt lại, sẵn sàng chờ giấc ngủ kéo đến, nhưng tất cả những gì nàng nhìn thấy là nụ cười uể oải của chàng và cái cách dịu dàng mà chàng nhìn nàng ở vũ hội nhà Rutheford. “Cô Lancaster… ta có vinh dự được nhảy với nàng điệu này không?” Nén nhịn một cách đau đớn, nàng nhắm mắt chặt hơn nữa, nhưng trong đầu nàng, nàng cảm thấy chàng đang hôn nàng giống như khi họ ở trong xe ngựa. “Đây là lý do tại sao chúng ta sẽ lấy nhau,” chàng đã nói bằng cái giọng khàn đục mà chàng dùng khi họ đang hôn nhau. Chắc chắn, nàng đau đớn nghĩ, chàng đã không giả vờ là thích hôn nàng. Chắc chắn đó không phải là giả bộ. Nàng cần phải tin, phải tin tưởng, rằng chỉ chừng đó thôi là sự thật. Nếu nàng không thể tin tưởng vào chuyện đó, nàng không biết nàng sẽ phải sống tiếp sau ngày hôm nay như thế nào.

Kí ức về chuyện đó và những lần khác khi chàng hôn nàng chỉ thuộc về nàng để trân trọng mà thôi. Chúng không thuộc về “Charise Lancaster.” Chúng thuộc về nàng. Nàng xoay người nằm úp mặt xuống, giữ chặt lấy những kỉ niệm, và nàng chìm vào giấc ngủ để mơ về cánh tay mạnh mẽ ôm nàng thật chặt và mơ về những nụ hôn chiếm mất hơi thở của nàng… về bàn tay vuốt ve đã xoa dịu và quyến rũ nàng và làm cho nàng quên rằng để cho chàng chạm vào nàng theo cái cách thân mật như thế là sai trái. Nàng đã ngủ, mơ màng về những thứ mà trong hiện thực nàng sẽ không bao giờ còn biết nữa.

Trong bộ váy ngủ, Whitney đứng trong phòng dành cho trẻ, nhìn xuống khuôn mặt say ngủ tròn trĩnh của con trai cô. Cô nhìn lên khi cánh cửa mở ra, một vạt ánh sáng ùa vào, và chồng cô bước vào trong, khuôn mặt anh cau có hơn nhiều so với những gì cô đã thấy trong mấy năm qua. “Em không ngủ được,” cô thì thầm, cúi xuống và vuốt phẳng tấm chăn mỏng đắp đến vai Noel. Nó đã có cái cằm vuông và mái tóc tối màu của cha nó.

Bên cạnh cô, Clayton trượt cánh tay quanh eo cô, im lặng an ủi cô. “Gần đây ta đã cảm ơn nàng vì con trai của ta chưa?” anh thì thầm gần nơi tai cô, mỉm cười với cậu con trai ba tuổi.

“Chưa kể từ lần cuối vào đêm hôm qua,” cô nói, ngẩng mặt lên với anh và cố gắng mỉm cười. Anh không bị lừa bởi nụ cười của cô, cũng như cô không bị lừa bởi sự lảnh tránh thận trọng của anh đối với cuộc thảo luận về đám cưới bị hủy bỏ ngày hôm nay. “Em cảm thấy thật tồi tệ,” cô kể lể.

“Ta biết nàng cảm thấy thế,” anh khẽ nói.

“Em sẽ không bao giờ quên được cái nhìn trên mặt Stephen khi trời càng ngày càng tối và chú ấy nhận ra cô ta sẽ không quay trở lại.”

“Ta cũng không,” anh nói ngắn gọn.

“Chú ấy đã giữ cha xứ ở lại đó cho đến tận sau mười giờ. Làm sao mà cô ấy có thể làm một chuyện như thế với chú ấy? Làm sao cô ấy có thể?”

“Chẳng ai trong chúng ta thật sự biết cô ta cả.”

“Stephen phát điên vì cô ta. Em có thể nhìn thấy điều đó mỗi khi chú ấy nhìn vào cô ta và cả khi chú ấy cố để không nhìn vào cô ta nữa.”

“Ta có biết,” anh nói cộc lốc. Nuốt trôi nỗi buồn dâng lên đến cổ họng cô, cô nói, “Nếu không nhờ sự can thiệp của Stephen, chàng có thể đã lấy Vanessa và em đã lấy một người khác, và Noel sẽ không bao giờ tồn tại.”

Clayton đưa tay lên và vuốt mái tóc rối của cô khỏi vai cô và đặt một nụ hôn trấn an lên thái dương cô, khi cô tiếp tục nói bằng giọng đau khổ, “Em đã luôn muốn trả ơn chú ấy vì việc đó, nhưng tất cả những gì em có thể làm là mong ước và mong ước rằng chú ấy sẽ tìm thấy ai đó có thể làm cho chú ấy hạnh phúc như chúng ta.”

“Đi ngủ thôi, em yêu,” Clayton nói, cúi xuống và khẽ xoa đầu con trai anh. “Stephen là một người đàn ông trưởng thành,” anh nói khi anh kiên quyết kéo cô về phòng ngủ của họ. “Chú ấy sẽ quên cô ta bởi vì chú ấy muốn quên cô ta.” “Chàng có quên em dễ dàng như thế khi chúng ta –” cô do dự, cẩn thận kiềm chế không nhắc lại bất kì điều gì từ cái đêm bí mật đã gần như hủy hoại mọi cơ hội hôn nhân giữa họ, “khi chúng ta xa nhau không?”

“Không.”

Khi cả hai đã ở trên giường và cô đã cuộn mình trong cánh tay anh, anh nói thêm, “Tuy nhiên, ta đã biết nàng lâu hơn Stephen biết Ch-Sheridan Bromleigh.”

Cô gật đầu, cái má mềm mại của cô trượt theo cánh tay anh, và anh thiết chặt vòng tay, kéo cô lại gần anh hơn bởi vì, cả anh nữa, cũng nhớ về sự kiện đã gần như chia cắt họ với nhau.

“Thời gian có rất ít ý nghĩa trong vấn đề này. Chàng có nhớ bao lâu sau khi chúng ta gặp lại nhau ở nước Anh trước khi chàng yêu em không?” cô nói với bóng tối.

Clayton mỉm cười với kỉ niệm đó. “Đó là vào cái đêm nàng thú nhận nàng đã từng cho hạt tiêu vào trong hộp thuốc hít của thầy giáo dạy nhạc của nàng.”

“Nếu em nhớ không nhầm, em đã kể cho chàng nghe chuyện đó chỉ trong vòng một hoặc hai tuần sau khi em từ Pháp trở về nhà.”

“Tương tự như thế.”

“Clayton?”

“Sao cơ?” anh thì thầm.

“Em không nghĩ Stephen sẽ quên được chuyện này dễ như chàng đã nghĩ đâu. Chú ấy có thể có bất kì người phụ nữ nào mà chú ấy muốn, vậy mà trong suốt thời gian qua, cô ta là người phụ nữ duy nhất mà chú ấy muốn có – trừ Emili, và hãy xem chú ấy đã trở nên hoài nghi như thế nào sau chuyện đó!” “Tất cả những gì Stephen phải làm là vẫy một ngón tay, và hàng tá những phụ nữ đáng khao khát sẽ xếp hàng để xoa dịu chú ấy. Lần này, chú ấy sẽ để họ làm vậy bởi vì cả lòng tự tôn và trái tim chú ấy đều đã bị tổn thương nghiêm trọng hơn cả lần trước,” Clayton cau có dự đoán. “Trong lúc đó, chú ấy sẽ trở nên hoàn toàn chua chát và duy trì tình trạng đó trong một thời gian.”

Cô ngửa mặt lên nhìn anh. “Đó là việc mà chàng đã làm à?”

“Đó là việc mà ta đã làm,” anh xác nhận.

“Thật là một người đàn ông điển hình,” cô nghiêm nghị nói.

Clayton nén một trận cười trước giọng điệu của cô và nâng khuôn miệng mềm mại của cô lên cho anh. “Bà có cảm thấy tốt hơn không, thưa bà?” anh hỏi, một bên lông mày nhướng lên điệu bộ buồn cười.

“Rất tốt,” cô trả lời một cách đỏm dáng.

“Trong trường hợp đó,” anh nói, lăn người nằm ngửa và kéo cô theo với anh. “Ta nghĩ tốt hơn ta nên để nàng nằm trên.”

Một lúc sau, buồn ngủ và thỏa mãn, Clayton để cô nằm thoải mái hơn bên cạnh anh và nhắm mắt lại.

“Clayton?”

Điều gì đó trong giọng nói của cô khiến anh thận trọng buộc mình mở mắt.

“Em không biết là chàng có chú ý hay không, nhưng hôm nay Charity Thornton đã khóc khi Sheridan Bromleigh không quay lại.” Khi anh không trả lời gì, nhưng tiếp tục nhìn cô, cô nói, “Chàng có để ý thấy không?”

“Có,” anh nói một cách thận trọng. “Sao nàng lại hỏi thế?”

“Vì, bà ấy đã bảo với em một cách cực kì – cực kì đau khổ - rằng lần đầu tiên trong hàng thập kỉ qua bà ấy đã cảm thấy thật sự hữu ích bởi vì người ta cần đến bà ấy làm người đi kèm. Và bà ấy đã nói rằng bà ấy cảm thấy như một người già cả bất tài vô dụng bởi vì bà đã không thể tìm được một người chồng khác cho Cô Bromleigh, ngoài Stephen.” “Ta đã nghe và cả Stephen cũng nghe,” Clayton nói, sự khó chịu và nghi ngại rung lên trong giọng nói của anh. “Tuy nhiên, ta tin rằng những lời chính xác của bà ta là bà ta rất tiếc đã không thể tìm được một người đàn ông kém may mắn, khờ dại nào khác để Cô Bromleigh có thể lừa dối và từ bỏ, thay vì ngài Langford thân yêu của cô ta.”

“Chà, đó gần như cùng một ý…” “Chỉ khi nàng coi sự ngu xuẩn gần giống như sự nhạy cảm. Tại sao,” anh hỏi với sự e dè nghiêm nghị nhất trong việc nghe câu trả lời, “chúng ta lại bàn về chuyện này ngay bây giờ?”

“Bởi vì em – em đã mời bà ấy ở với chúng ta một thời gian.”

Với Whitney, nó giống như thể là anh đã ngừng thở. “Em đã nghĩ bà ấy có thể giúp chăm sóc Noel.”

“Sẽ có lý hơn nếu yêu cầu Noel chăm sóc bà ta.”

Không chắc chắn liệu giọng điệu mỉa mai của anh để che giấu sự khó chịu hay là hài hước, cô nói, “Tất nhiên, người chăm sóc Noel sẽ bí mật để mắt đến.”

“Để mắt đến ai – Noel hay Charity Thornton?”

Whitney kìm lại một nụ cười lo lắng. “Chàng có bực mình không?”

“Không. Ta… kính sợ.”

“Vì cái gì?”

“Vì khả năng tính toán thời gian của nàng. Một giờ trước, trước khi ta làm cả hai chúng ta kiệt sức vì làm tình, ta có thể sẽ phản ứng dữ dội hơn với việc đưa bà ta vào nhà của ta so với những gì ta có thể làm bây giờ - khi ta đã quá mệt để giữ cho hai mắt mở.”

“Em cũng nghĩ sẽ như thế,” cô thú thật một cách tội lỗi sau khi anh cố tình để cho thời gian im lặng kéo dài.

“Ta cũng nghĩ là nàng đã nghĩ thế.”

Nghe gần như là anh không bằng lòng về việc đó, và cô cắn môi, cẩn thận ngước mắt lên nhìn khuôn mặt anh, nghiên cứu những nét bí hiểm của anh, từng nét một. “Có tìm thấy cái nàng đang tìm không, tình yêu của ta?” anh êm ái hỏi.

“Em đang tìm kiếm… sự khoan dung?” cô gợi ý, và đôi mắt lấp lánh của cô gần như phá hỏng cố gắng của Clayton để giữ bộ mặt nghiêm trang. “Một thái độ rộng lượng của người đàn ông đối với cô vợ bối rối của anh ta? Một tinh thần cao thượng tự biểu lộ trong sự rộng lượng với những người khác? Hay có lẽ là khiếu hài hước?”

“Tất cả những thứ đó?” Clayton nói, một nụ cười không tránh được làm cong môi anh. “Tất cả những phẩm chất đó trong một người đàn ông bị vây hãm với một cô vợ vừa mới mời một bà gà mái tinh khôn già cả nhất còn sống trên đời vào nhà của anh ta?”

Cô cắn môi để khỏi cười, và gật đầu.

“Trong trường hợp đó,” anh tuyên bố, nhắm mắt lại, một nụ cười nở trên môi anh, “nàng nên thấy mình thật là may mắn vì đã lấy được một người tuyệt hảo đến như thế.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 43+44

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Từ khi có em ( Until you ) Chương 41+42