Truyện Thuần dưỡng

chương 02b

Tác giả Phá Đầu
Đáng tiếc, con phượng hoàng vàng là tôi không nhổ ra lông vàng, kết quả còn vì tiền mà chạy ngược chạy xuôi.

Trước khi đi làm xét nghiệm, tôi hỏi qua mẹ tôi xem trong nhà còn tồn bao nhiêu tiền. Mấy năm nay mẹ tôi già đi thật nhanh. Tuy lúc đầu nhà tôi chỉ là nhà nông, mẹ tôi từng là cao thủ cấy mạ trong thôn. Nhưng khi nhà tôi có tiền, mẹ tôi bôi tất cả các loại mỹ phẩm đắt tiền lên mặt, ngày ngày giống như chuyển đến ở luôn trong thẩm mỹ viện, làn da còn căng mịn sáng bóng hơn cả tôi. Nay tất cả trở về với cát bụi, nhà chúng tôi bị đánh trở về nguyên hình, mẹ tôi cũng thể hiện ra vẻ bể dâu xứng đôi với độ tuổi này của bà. Chỉ là, điểm xuất phát cao hơn bình thường, từ gương mặt của một phu nhân được chăm sóc cẩn thận biến thành một người phụ nữ có chồng luống tuổi đầy tàn nhan, vì vậy có vẻ già nhanh đến thần tốc, khiến tôi nhìn mà vô cùng không đành lòng.

Mẹ tôi lau nước mắt nói với tôi: “Trong nhà còn một vạn nữa, là tiền chuẩn bị mua quan tài. Lão già chết tiệt ấy, đến nước này rồi còn dày vò nhau. Kiếp trước mẹ mắc tội gì mà kiếp này lại kiếm phải một kẻ đốt tiền như thế.”

Nói đoạn, mẹ tôi lập tức khóc thảm thiết, giống như trong phòng bệnh chúng tôi vừa có người chết vậy.

Tôi vỗ vỗ lưng mẹ tôi trấn an, nghĩ lại khi bố tôi có tiền, mẹ tôi còn vừa sơn móng tay vừa nói với tôi, kiếp trước không biết tích được đức gì mà kiếp này lại kiếm được một người phát tài như bố tôi. Đời người thật sự giống như leo núi, nó nâng chúng ta lên đến chỗ cao nhất, dõi mắt nhìn ra trời đất mênh mông, cảm thấy mọi thứ đều là của chúng ta, có thể gào lên “I am the king of the world” như Jack, sau đó “rầm” một tiếng, chưa đợi chúng ta tỉnh táo lại, chúng ta đã bị ném tới vực sâu.

Tôi thì ngược lại, thật ra cũng không có gì oán giận. Phúc đã hưởng, tội đã chịu, lấy bàn tính ra tính, coi như chúng tôi còn có lời. Nếu ngay trong lúc phát tài, chúng tôi cứ ở trong khe suối kia không ra ngoài thì đâu có tình tiết ngày tận thế như lúc này.

Trước đây tôi là một con bé ngốc làm việc theo cảm tính, nay tôi đã lột xác, bên trong tôi là một người rất kiên định, càng là lúc hỗn loạn tôi càng cần bình tĩnh.

Tiền, tiền, tiền, việc khẩn cấp lúc này là chuẩn bị tiền. Bác sĩ nói rất đúng, cho dù tìm được thận phù hợp, cơ thể của bố tôi cũng không thể tiến hành phẫu thuật. Thừa dịp tôi còn chưa cần hiến thận, tôi phải chuẩn bị đầy đủ tiền phẫu thuật của cả hai bố con và phí chạy thận nhân tạo.

Tôi nhớ trong thẻ của tôi còn hai vạn tệ. Ngày đó trong nhà xảy ra chuyện, tôi vì trốn tránh mà một lòng học nghiên cứu sinh. Vì không có tiền nên tôi đã bán tất cả túi xách và quần áo hàng hiệu, bằng khoản thu nhập này tôi đã cầm cự được hai năm. Tôi lại bắt đầu đi làm thêm, vừa học vừa làm, giảm ăn giảm uống, cũng tiết kiệm được một chút tiền.

Tôi nhét cái thẻ vào trong tay mẹ tôi, nói cho bà biết mật mã, bảo bà ở trong bệnh viện có việc gì cần dùng tiền gấp thì dùng. Tôi làm xét nghiệm xong lập tức mua vé tàu trở về thành A.

Thành phố A vẫn khô nóng như trước. Khoảng sân rộng của trạm tàu hỏa bị mặt trời chói chang nướng đến mức sắp nóng chảy. Tôi đứng giữa khoảng sân, cảm thấy từng đợt choáng váng, những dãy nhà cao tầng hai bên giống như đang nối nhau sụp đổ, mặt đất cũng lún xuống. Tôi ngồi xổm tại chỗ, thở hổn hển.

Ở những nơi như thế này, con người luôn có một ảo giác bơ vơ lạc lõng, không nơi nương tựa. Thật ra cũng không phải ảo giác, đây chính là thế giới chân thật trong mắt tôi.

Đầu tiên, tôi gọi điện cho Trịnh Ngôn Kỳ. Cô ta là người có tiền duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi điện cho cô ta trong mấy năm qua. Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Trịnh Ngôn Kỳ run run, quanh co một lúc lâu mới nói: “Tiểu Nhiên, tớ thật sự không cố ý. Hôm đó cậu uống say, người kia nói sẽ đưa cậu về. Dù sao tớ cũng không thể đưa người hâm mộ về đúng không.”

Suýt nữa tôi đã quên chuyện này, vội vàng sửa luận văn, vội vàng chuẩn bị tiền, quên mất rằng trước đó không lâu tôi còn trải qua một chuyện dở khóc dở cười như thế. Tôi coi như bị chó cắn một cái thôi, lẽ nào lại thật sự cầm danh thiếp đi tạt axit người ta? Dù có tạt cũng không thể khiến thời gian quay trở lại, lịch sử đảo lưu.

Đương nhiên, Trịnh Ngôn Kỳ nói cũng rất buồn cười. Nhìn dáng vẻ đà điểu hiện giờ của cô ta, đại khái cũng hiểu tối hôm đó xảy ra chuyện gì với tôi, hiện giờ đã hiểu, khi đó chẳng lẽ còn không hiểu? Rốt cuộc là cố ý hay vô ý, tôi cũng lười truy cứu. Ván đã đóng thuyền, nhiều lời vô ích, không bằng làm chút chuyện để thay đổi tương lai. Tôi nói: “Cậu ở đâu, tớ tới.”

Cô ta rất sợ tôi mang dao đến chọc cô ta một cái, nói năng lộn xộn, có cái rắm cũng không phóng cho thoải mái.

Tôi nói: “Tớ không tính toán chuyện này với cậu. Tớ có việc nhờ cậu giúp. Cậu đang ở đâu?”

Cô ta lại ở cà phê Starbucks cao ốc Tân Quang, giống như quán Starbucks đó là cô ta mở vậy.

Tôi lại mướt mồ hôi, chen chúc trong xe buýt. Cái quạt điện trên xe tích đầy bụi, yếu ớt phe phẩy, mỗi khi gầm xe nảy lên, nó cũng run run lên theo, phát ra những tiếng cọt kẹt, giống như một người không cẩn thận còn có thể ngã xuống xe. Tôi nhìn cái quạt điện, cảm thấy bản thân lúc này thật giống nó, người đầy bụi bặm, không thể chịu nổi một kích, chỉ cần thêm một cọng cỏ chạm vào, tôi sẽ tan vỡ.

Trịnh Ngôn Kỳ mặc một chiếc váy Dior, di gày cao gót Ralph Lauren. Hai bên còn đặt mấy cái túi hiệu Chloe.

Tôi tính toán nhanh trong đầu, bán ba thứ này đi là có thể bằng với tất cả tiền tiết kiệm của gia đình tôi hiện tại, thậm chí còn có dư.

Vì vậy, tôi còn chưa ngồi ấm chỗ đã đi thẳng vào vấn đề, hỏi cô ta: “Trong tài khoản của cậu có bao nhiêu tiền?”

Trịnh Ngôn Kỳ mất tự nhiên nhìn tôi, nói: “Đột nhiên hỏi cái này làm gì? Không nhiều lắm.”

Tôi nói: “Có 20 vạn không?”

Cô ta mở to mắt, đôi mắt đẹp chợt lóe lên theo lời tôi nói: “Nào có nhiều như vậy. Tớ chỉ có 5000 thôi.”

Tổ sư, cô đừng nói mấy thứ trên người cô là hàng nhái mua trên Taobao. Tốt xấu gì tôi cũng từng là kẻ có tiền, hàng thật hàng nhái tôi vẫn nhìn ra được. Toàn thân cô ta toàn hàng hiệu là không thể giả được, làm gì có chuyện tài khoản chỉ có 5000.

Tôi nói: “Đừng nói đùa. Món hàng hiệu rẻ tiền nhất trên người cậu cũng không có cái giá ấy đâu.”

Trịnh Ngôn Kỳ oan ức nói: “Bạn yêu, đối với bọn tớ, những thứ trên người đều là đầu tư, giống như một thương nhân bỏ tiền mua nguyên liệu vậy. Tớ phải mặc cái này mới vào được giới giải trí kia. Hơn nữa, phần lớn đều là các honey mua cho tớ. Tự tớ thì kiếm được mấy đồng, trong tay lại không có chương trình nào, mấy vai diễn khách mời thì không có thu nhập.”

Tôi nhìn gương mặt trang điểm tinh tế của cô ta, nói: “Kỳ Kỳ, cậu nói thật với tớ đi, rốt cuộc cậu có bao nhiêu tiền.”

Đã lâu tôi không còn gọi cô ta là Kỳ Kỳ. Kỳ Kỳ là tên gọi khi còn bé của cô ta. Vài năm nay tôi không cách nào gọi cái tên này nữa. Cô ta nghe vậy cũng có chút không quen, nói: “Tớ thật sự không nói dối cậu. Nếu không hai chúng ta tới ngân hàng, tớ kiểm tra cho cậu xem. Tớ còn nợ một đống tiền tín dụng kìa.”

Tôi cảm thấy cọng cỏ kia đang chậm rãi rơi từ trên trời xuống, vẽ ra những đường cong thật mềm mại trong không trung.

Tôi nói: “Bố tớ bị suy thận, cậu xem có thể vay giúp tớ ít tiền không?”

Trịnh Ngôn Kỳ không nói gì. Bố tôi khi đó đối xử với cô ta không tệ. Tuy hai chúng tôi không học cùng một trường nhưng xuất phát từ cùng một nơi, tới cùng một thành phố học tập. Bố tôi nói đây là duyên phận. Vì vậy, mỗi khi ông mua quà cho tôi đều mua hai bộ, một bộ cho Trịnh Ngôn Kỳ, một bộ cho tôi. Có đôi khi tôi không mặc hết còn mang một túi quần áo mới tới cho cô ta.

Hiện giờ tôi chỉ hy vọng cô ta đưa tiền quần áo năm đó cho tôi.

Trịnh Ngôn Kỳ rút một chiếc thẻ ra từ trong ví, đặt vào tay tôi: “5000 này cho cậu được không? Đây là tất cả số tiền hiện tại của tớ.”

Tôi nắm chặt tấm thẻ, bàn tay run lên. Tôi phải có khí thế, tôi muốn ném cái thẻ đó vào mặt cô ta. Nhưng tôi không làm, 5000 cũng là tiền, chân ruồi cũng là thịt, hiện giờ tôi thật sự cần tiền.

Tôi run run đứng lên, nói với cô ta: “Vậy cảm ơn.”

Tôi chậm rãi ra khỏi Starbucks, cốc cà phê trên bàn tôi không uống một ngụm. Bên ngoài, ánh chiều tàn đỏ như máu, bầu trời cao vời vợi, không có lấy một ngọn gió. Tôi lại cảm thấy bản thân lung lay sắp đổ.

“Tiểu Nhiên.” Trịnh Ngôn Kỳ ở phía sau gọi tôi lại.

Cô ta mím đôi môi anh đào nhỏ nhắn, do dự một chút rồi nói: “Hay là cậu liên hệ với tổng giám đốc Tần hôm đó xem sao. Tớ thấy anh ta có vẻ rất hứng thú với cậu… Anh ta ra tay luôn rất hào phóng.”

Trong giờ phút đó, tôi hiểu ra thật rõ ràng, ba mươi năm tình bạn, trải qua biết bao gió táp mưa sa, cuối cùng đã bị chèn ép đến mức kiệt quệ, mài mòn đến mức chỉ còn cát bụi. Trong tấm ảnh chụp trước cổng trường đại học kia, có hai người hồn nhiên ôm lấy nhau, họ đã vĩnh viễn không thể trở lại được nữa.

Tôi đi lung tung trong trường như một còn ruồi mất đầu. Lúc này tôi mới biết lần phá sản khi đó thật sự không phải chuyện đáng sợ nhất. Tất cả bất động sản của chúng tôi bị niêm phong, may là họ chưa niêm phong tới trong trường tôi. Tôi có một căn nhà trong trường, treo đầy quần áo rực rỡ muôn màu. Méo mó có còn hơn không. Khi đó trên người tôi có một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Vacheron Constantin, đó là quà tặng lên tinh thần thi nghiên cứu sinh mà bố đã tặng cho tôi, bởi vì nóng lòng muốn bán, một chiếc đồng hồ mua vào hơn một trăm vạn, bán ra chỉ có mười lăm vạn. Nhưng số tiền này cũng đủ để trả tiền viện phí ẹ tôi sau khi bà uống thuốc ngủ, số tiền còn lại có thể giúp bố mẹ tôi mua chút gia sản sống tạm.

Thì ra khi đó vẫn chưa phải cùng đường, giờ mới là “sơn cùng thủy tận”. Ông Trời nhất định đang trêu đùa tôi. Ngày đó, trong tay tôi còn hơn hai mươi vạn tệ tiền bán quần áo, tôi đã khóc như trời sắp sụp xuống đến nơi. Không biết tiết kiệm nước mắt một chút, nếu không thì tốt rồi, bằng lưu lượng đó cũng đủ để khóc đổ Trường Thành rồi cũng nên.

Tôi đi trên con đường nhựa, nhìn một đám sinh viên trẻ tuổi tràn đầy sức sống quần nhau với quả bóng rổ. Trời đã tối nhưng bọn chúng còn rơi mồ hôi, liên tiếp hướng tới cái rổ không biết mệt mỏi. Tuổi trẻ thật là tốt.

Tuổi trẻ của tôi đều qua đi trong ngôi trường này. Tôi bỗng nhiên cảm thấy hận Ôn Khiếu Thiên. Nếu không có anh, tôi sẽ không chờ lâu như vậy trong trường này, có lẽ tôi đã dựa vào bằng tốt nghiệp đại học A để tìm được một công việc không tệ trong xã hội, phấn đấu sáu, bảy năm, hiện giờ có lẽ đã tranh được một chức quản lý lương hơn mười vạn một năm cũng không chừng, tôi hoàn toàn không cần vay tiền, cũng không cần chật vật và bất lực như thế.

Người con trai không biết còn sống hay đã chết kia. Nếu anh ở bên cạnh tôi lúc này… Nhất định anh sẽ không nỡ nhìn tôi sống khó khăn đến thế.

Buổi tối, khi tôi quay về ký túc xá, Ngải Tĩnh đang lật sổ tiết kiệm dưới ngọn đèn bàn. Cô ấy nói có bạn trai rồi nên phải tính đến tiền kết hôn, đến khi cần dùng mới hận thiếu tiền, ngay cả tiền để chụp ảnh cưới cũng không đủ.

Đến khi cần dùng mới hận thiếu tiền, thật là một chân lý.

Tôi suy tính không biết có nên đăng một bài quyên tiền online hay không. Nhưng tôi biết, chỉ cần tôi đăng tên bố tôi lên mạng, rất có khả năng sẽ không quyên được tiền, mà quyên được mấy kẻ thù, oan gia cũng không chừng. Khi đó, bố tôi không coi ai ra gì, đắc tội không ít thương nhân. Nếu bọn họ thấy bố tôi như vậy, ý đồ chạy tới tặng thêm mấy đao cũng có, làm gì có chuyện quyên tiền?

Tôi nằm trên giường, không còn chút hy vọng.

Mấy ngày sau, tôi nhận được một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là bệnh viện cho tôi biết, thận của tôi và của bố tôi vô cùng phù hợp. Còn tin xấu do mẹ tôi mang đến. Tôi luôn nghĩ ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi uyên bác thâm thúy, những từ như “không còn chút hy vọng” là không thể dùng tùy tiện. Bởi vì chúng ta sẽ vĩnh viễn không biết tình huống thế nào càng làm người ta mất hết hy vọng.

Mẹ tôi nói, các loại viện phí, phí kiểm tra cho giai đoạn trước đều rất đắt. Lần đầu tiên bố tôi chạy thận nhân tạo bị biến chứng đau thắt ngực, vừa xử lý xong, tiền đã cạn kiệt.

Tôi biết cái ngày dùng hết tiền nhất định sẽ đến. Nhưng tôi không ngờ nó sẽ tới nhanh như vậy. Tôi cảm giác tôi đang đứng trên một đỉnh núi rất cao, tiến thêm một bước về phía trước là vách đá, lùi về phía sau một bước là vực sâu, dưới chân núi là một đám yêu ma quỷ quái đang hoa tay múa chân vui sướng, ngoại trừ mọc một đôi cánh, tôi không cách nào thoát khỏi nơi đó.

 
Loading...

Đọc Tiếp chương 03a

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thuần dưỡng chương 02b