Truyện Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Con Nhỏ Rắc Rối

Chương 10: Kể Thì Kể, Sợ Gì!

Tác giả Sandy Trần
Nó đứng đằng sau gốc cây, hét lớn.- Bực mình quá… Cái tên Vũ Phong khốn khiếp kia thừa nước đục thả câu, ngươi là cái tên nhân lúc người ta gặp chuyện mà lợi dụng, là cái tên cơ hội, cái đồ âm binh, thần kinh dậm phải đinh... tôi nguyền rủa anh... bla... bla bla… - Cô nói xong chưa, còn không mau vào thay áo quần đi hay muốn bị cảm.- Á… MA!!! Một cái đập vai nhẹ kèm theo một giọng nói lạnh lùng ẩn dấu tia lo lắng phía sau vang lên, làm nó giật mình lùi về sau mấy bước, vấp ngã một cú đau điếng nó thét lên.Hắn lại đỡ nó dậy, rồi cốc một cái vào đầu nó nói:- Ma cái đầu cô, còn không vào trong thay quần áo còn đứng đó mà la được.- Biết rồi! Anh đúng là âm binh. Thật ra lúc nãy hắn vào rồi nhưng không thấy nó vào vì sợ nó bị cảm, nên ra gọi thì bắt gặp cảnh tượng nó đang mắng mình xối xả. Đúng là làm ơn mắc oán.

***

Thời gian cứ trôi qua như thế, chớp mắt đã xế chiều, vài con quạ đen chao đảo trong không trung, báo hiệu điềm chẳng lành. Cả nhóm đang tích cực thu thập những cành cây khô để tối đốt lên sưởi ấm. Nói nhóm vậy thôi chứ thực ra chỉ có Tuấn Kiệt, Thiên Nam và Vũ Phong. Còn nó và Thiên Bảo vẫn đang túc trực 24/24 bên Như Kì, mặc dù cô nàng đã nói có thể tự lo được nhưng Thiên Bảo cứ khăng khăng phải ở lại chăm sóc cho cô, và vì thế Thiên Châu có cơ hội "làm biếng". Bầu trời đêm nhanh chóng bao trùm lấy khu rừng, trên trời là hàng ngàn vì tinh tú lấp lánh ánh vàng. Phía dưới là đám người Thiên Châu đang mãi mê nướng thịt trên "bếp lửa bập bùng", không khí ồn ào, náo nhiệt bởi những trận cải vả, không ai nhường ai giữa nó và hắn. Còn cặp đôi Như Kì, Thiên Bảo của chúng ta thì hết sức lãng mạn, chỉ có Tuấn Kiệt và Thiên Nam "cô đơn" ngồi thu lu một góc thôi. Thiên Bảo dịu dàng nướng thịt đút cho Như Kì dưới con mắt... thèm thuồng của cả đám. - Oa, anh hai thiên vị chỉ cho chị Như Kì ăn thôi nha. Hai chơi xấu, em cũng muốn cơ!Thấy anh mình và chị Thư Kì tình cảm như vậy, nó làm bộ ghen tỵ mặt oán trách hướng Thiên Bảo làm nũng.Nghe vậy, mặt Như Kì thoáng đỏ, ngượng ngùng quay sang chỗ khác.- Em thật là... Thiên Bảo lắc đầu nhìn đứa em nghịch ngợm, nó không lúc nào mà làm cho người khác ngượng ngùng hay điên tiết lên thì mới yên tay yên chân.Tuấn Kiệt và Thiên Nam cũng chào thua với nó. Cứ chốc chốc nó lại gây sự với hắn, tiếp theo là những màn đấu khẩu có một không hai làm cả bọn phải ôm bụng cười. Nhận thấy không khí xung quanh hơi buồn chán, Tuấn Kiệt lên tiếng đề nghị:- Hay chúng ta kể chuyện ma đi. Nghe đến từ "MA" mặt Như Kì bỗng biến sắc, cô lắp bắp. - Đ... ừ... n... g... đừng kể mà…. - Đúng đó! Mọi người kể chuyện khác đi.Thiên Bảo thấy vậy vội lên tiếng bênh vực thay cho người yêu, làm mọi người lại được dịp hướng hai người nhìn với ánh mắt đầy mờ ám.- Hahaha, hoá ra chị "dâu" sợ ma.Nó nói, cố tình kéo dài chữ "ma" làm Thư Kì đang rum rúm sợ hãi trong lòng Thiên Bảo, đã sợ nay sợ hơn.Tuấn Kiệt đành đầu hàng, giải vây cho đôi tình nhân kia, lên tiếng phân chia lượt kể chuyện.- Vậy chúng ta kể chuyện khác nào! Bắt đầu từ Thiên Nam nhé! - Ok.Thiên Nam nở nụ cười bán nguyệt đúng chất sát gái, nụ cười này đã làm trái tim biết bao nàng điêu đứng, anh bắt đầu kể... "Khi bệnh viện tâm thần bốc cháy, chính phủ huy động máy bay trực thăng đến đưa các bệnh nhân đến nơi an toàn. Trong chuyến bay, những người này không ngừng la hét, đập phá. Duy chỉ có một bệnh nhân nam im lặng và ngồi quan sát viên phi công. Quá bực mình vì nhóm người điên ấy, viên phi công quay sang người này và nói. - Tôi thấy anh có vẻ bình thường, anh có cách nào giúp tôi làm cho đám người phía sau im lặng một chút được không. Nếu được, tôi sẽ xin giám đốc bệnh viện cho anh xuất viện sớm. Viên phi công vừa dứt lời thì người đàn ông lập tức quay ra sau. Sau 5 phút, người ấy quay lên và quả nhiên không còn tiếng động gì phía sau: Quá ngạc nhiên, viên phi công hỏi. - Anh giỏi quá! Làm cách nào mà anh khiến cho đám người ấy ngoan ngoãn nghe lời vậy? - Có gì đâu, tôi vừa mở cửa cho tụi nó đi chơi hết rồi." -Viên Phi công:????????

Kết thúc câu chuyện cười của mình, Thiên Nam quay sang đám "khỉ" đang cười sằng sặc như xổng chuồng kia, rồi cũng cười theo. Tiếp theo đó là lượt kể của Tuấn Kiệt, Như Kì, Vũ Phong và Thiên Bảo, chỉ có nó nãy giờ làm khán giả.Thiên Bảo kết thúc câu chuyện "rùng rợn" quay sang Thiên Châu cười gian xảo, có cơ hội trả thù rồi đây.- Thiên Châu! Nãy giờ em ngồi xem nhiều rồi, hay là kể cho mọi người một câu chuyện đi. Nó ngơ ngơ chỉ vào mình, miệng há hốc, cố nuốt trôi miếng thịt còn vướng ở cổ, ho sặc sụa. - Em... em... khụ khụ... kể chuyện... khụ khụ... hả?Vũ Phong thấy thế liền rót cho nó một cốc nước, Thiên Nam thì đập đập nhẹ vào phía sau lưng nó, rồi tỉnh bơ nhìn nó, đáp gọn lỏn:- Ừm. Haiz, tiêu rồi. Trong đời nó dở nhất là kể chuyện, lần này chắc "die" sớm quá, huhu. Nó bù lu bù loa, hai mắt rưng rưng, ứa lệ, nhìn sang Thiên Nam cầu cứu, mong anh rủ lòng thương tha cho nó. Vũ Phong thấy thế liền nhả thêm vài câu như kích thích sợi sợi dây "anh hùng rơm" trong nó.- Chắc là cô ta kể dở nên không dám kể!- Cái... cái gì? Còn lâu nhé. Máu nóng đã lên tới mặt, vì thế cô nàng nghịch ngợm nhà ta bỗng dưng trở thành "anh hùng tái thế" - Hừ, kể thì kể, sợ gì! Nó đứng lên lườm Vũ Phong vài cái sắc lẻm, hắng giọng bắt đầu kể...Nó ngẩm nghỉ một hồi chợt nhớ đến câu chuyện lúc sáng mà Linh Linh kể cho nó nghe. Nhìn hắn, nó đắc ý nhếch mép kiêu ngạo bắt đầu kể: "Một ngày nọ trời trong xanh nắng đẹp có anh chàng lái xe taxi rất rất đẹp trai, đẹp hơn anh *liếc mắt nhìn hắn* đang đi chợt có một vị khách đang vẫy vẫy tay bắt xe. Anh chàng kia liền dừng xe lại mời vị khách nữ kia lên xe. Nhưng nhìn vị khách nữ kia rất kì quái, cô ta mặc chiếc váy trắng tinh quá đầu gối, tay cô ta sơn hai màu trắng và đen, đặc biệt làn rất da trắng, mái tóc đen dài xoả xuống che hết gần nửa khuôn mặt trông vô cùng quái dị. Anh chàng lái xe kia thấy vậy thì hơi sợ, nhưng vì trách nhiệm nghề nghiệp nên anh vội hỏi: - Cô ơi, cô đi đến đâu? Không khí trong xe chợt trở nên căng thẳng đến kì lạ, thấy cô gái kia không trả lời anh chàng lái xe kia hỏi tiếp lần nữa. Nhưng chưa hỏi thì cô gái kia cất lời, giọng lạnh lùng. - Đường XYZ. Đi đến một đoạn đường khá vắng vẻ, thì anh chàng kia ngước đầu nhìn vào gương chiếu hậu thì anh ta chợt rùng mình, hồn sắp lên mây vì phía sau xe không có một ai hết. Anh ta sợ quá liền phanh xe gấp một cái, rồi quay đầu lại phía sau thì cô gái kia khuôn mặt với mái tóc che gần hết đang nhăn nhó nhìn anh ta. Anh ta thấy vậy khởi động xe đi tiếp. Anh kia vẫn lái xe trên đoạn đường vắng kia và len lén ngước mắt lên nhìn gương chiếu hậu một lần nữa, anh ta hốt hoảng tim anh ta đập liên hồi, phía sau anh ta không một bóng người. Anh ta vội phanh xe một lần nữa, phanh mạnh hơn một lần nữa." Kể đến đây nó ngước mắt đảo quanh mọi người nhìn một lượt. Thiên Nam, Thiên Bảo, Tuấn Kiệt và hắn vẫn im lặng lắng nghe nó kể, nhưng Thư Kì thì khác chị ấy đang ôm lấy cánh tay Thiên Bảo khư khư không chịu buông. - Thiên Châu, em kể tiếp đi. Tuấn Kiệt nhìn nó nói vì câu chuyện đang ở đoạn hay hấp dẫn. - Vâng! Tiếp đây, tiếp đây. "Anh chàng kia quay đầu ra phía sau nhìn thì thấy cô gái kia đang ngồi phía sau mình với khuôn mặt tức tối. Anh ta thấy khuôn mặt đó thì vô cùng sợ hãi, thế nhưng anh ta vẫn tiếp tục lái xe. Đi thêm một đoạn nữa anh ta liền quay đầu ra phía sau nhìn xem xem vì sợ hai lần trước mình nhìn nhầm, nhưng quả thật vẫn không thấy, lần này anh ta hồn đúng là lên mây, vội vàng phanh xe một cái thật nhanh làm cho cả người anh ta gần như dồn về phía trước. - Anh làm gì vậy hả? Có biết lái xe không hả? Anh ta sợ hãi quay đầu lại phía sau nhìn thấy khuôn mặt cô gái kia vô cùng tức tối, anh ta nuốt một ngụm nước bọt, sợ hãi nhìn cô gái kia, mồ hôi chảy dài trên mặt, trên áo lắp bắp xin lỗi cô gái kia. Thấy vậy cô gái kia vẫn tức tối nhìn anh ta nói: - Anh lái xe kiểu gì sao mà cứ lúc tôi buộc dây giày là phanh xe lại là sao? Thật phiền phức!" - Hì hì hết rồi ạ. Nghe đến đoạn kết, mọi người trừ hắn ôm bụng cười lăn ngã kể cả Thư Kì lúc nãy còn sợ ôm lấy Thiên Bảo mà bây giờ cũng cười ra nước mắt. - Thiên Châu, em làm chị sợ gần chết, hoá ra là truyện cười. Thư Kì nhìn nó cười cười nói. - Hìhì nhờ em kể vậy mà chị mới có cơ hội ôm tay ai kia không chịu buông á, *liếc nhì anh Thiên Bảo* chị phải cảm ơn chứ còn nói em. Nó vờ giận dỗi ôm cánh tay Thiên Nam. - Thôi đi cô nương, lớn rồi đó. Còn bày đặt làm nũng nữa. Thiên Nam vừa nói vừa nhéo chiếc mũi xinh xinh của cô em gái. Sau đó mọi người lần lượt kể truyện ma nghe trừ Thư Kì. - Trời khuya rồi chúng ta đi ngủ thôi, mai chơi tiếp. Thấy mọi người đã mệt lã và buồn ngủ hắn đưa ra đề nghị, rồi đi vào lều dựng lúc chiều nằm ngủ.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 11: Nụ Hôn Bất Ngờ

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Con Nhỏ Rắc Rối Chương 10: Kể Thì Kể, Sợ Gì!