Sáng hôm nay noá dzậy sớm hơn mọi khi , noá làm những món ăn mà mẹ noá thấy đều xanh mặt .

"Cái này mà để cho ng` ăn àh ?"- Mẹ noá hớt hải nói.

"Đâu fải con ăn đâu màk con fải lo ."- Noá vừa cười vừa cầm cái đũa cái chảo ,mặt nó ngố trông thấy rõ.

Hôm nay tâm trạng noá vui lạ,có thể nó đang dần dần đc hiểu hắn hơn chăng.Nó đi và lẩm nhẫm trong miệng noá câu hát.Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ ỗn nhưng ko phải vậy nó ko biết có người đang đọi nó.

Đang hì hụt bước lên cầu thang,nó bất ngờ bị bao vây bởi nhóm nữ khá nỗi cũa trường...

"Cuối cùng cũng gặp mày rồi nhỉ.?Tao đa hỏi thăm mày thì mày nên tự động biết chứ?phải để tao tới mới chịu buông tha Trịnh Khải Vân của tao àh ."- Gia Hân cô ta nói trong giọng bực tức và ganh tức...

-Nó biết đụng đến đàn chị cũa trường là ko yên,...,nhưng hắn là người nó thích ko lẻ nó lại vì Gia Hân mà từ bỏ hắn.

"Hình như có sự hiễu lầm ở đây?tôi chưa bao giờ làm wen vs Khải Vân .Chính anh ấy đã ngỏ lời vs tôi trc cơ mà?"-Nó nói vs vẻ mặt nghiêm túc,nhìn thẳng mắt Gia Ngân nó biết bây giờ hẳn cô ta đang tức lắm.

"Mày còn trả treo à...."-Nói đi đôi vs hành động cô ta zdơ tay tát nó...nhưng mà...

-"Cô nghĩ cô đang làm gì vậy hả?"-cánh tay Gia Ngân bi siết chặt...

"a...aa....a đau...."-Cô ta bắt đầu thấy sợ,gương mặt cô ta ước đãm mồ hôi.Hắn nắm quá chặt,cô ta cố kéo ra khỏi nhưng vẫn bất lực...

-"Nói à biết,đùng nghĩ cô ko thể ko bị đuổi khỏi trường này.Nếu cô nghĩ vậy thì đa lầm rồi!"-Hắn trừng mắt nhìn cô ta như sự đe doạ và cảnh báo vs những đúa bạn cũa cô ta.

_Cô ta bỏ đi.Nói đúng hơn là bỏ chạy gương mặt hớt hải cũa cô ta khiến những người chứng kiến đều ôm bụng cười.

Linh Đan lo lắng chay lại chỗ nó hỏi nó có bị gì ko.Nó cười trừ rồi way mặt nhìn về phía hắn...nó nhìn lại hộp cơm đang cầm trên tay.

"Mày giúp tao chuyện này đc ko Linh Đan?"

RẦM!!!-"Ui zaaaa!vết thương hôm wa chưa hết hôm nay lại thêm vài em nữa..."

Nó leo cổng sau nhưng vì bất cẩn bị trượt từ trên xuống wả là buồn thay cho nó...nó nhớ lại...

"Ừm!chiện gì cũng đc hết?"

-"Đừng điểm danh tao nha,tao về nhà có xíu việc,yêu mày!!!"-Nó kiss gió con bạn nó rồi te te te bỏ đi.

Về tới nhà nó ko sợ bị mẹ bắc gặp nó thừa biết giờ này mẹ nó đangđi công tác tận bên Hà Nội,ba thì càng hiếm hoi.

Sau 1 tiếng kì công nó cũng hoàn thành món ăn sáng nhìn sõ bộ thì tạm ổn hõncái đầu nó làm...về sau chắc ai cũng biết.

.

Nó nhý 1 điệp viên FBI vậy,hết núp lùm cây thì ko tránh khỏi núp sau thùng rác,thể xác lẫn tinh thần đều bị tra tấn,mém xíu nó xĩu nữa chừng.

..."Phù sao hôm nay mấy ông giám thị này lại kiểm soát kỉ thế nhỉ.."-Nó ngả phịch trong phòng photo,nhiệm vụ cũa nó bây giờ là ngồi chờ tới ra chõi sẽ đưathành quả cũa mình cho hắn xem.Nó hí hửng mở nắp hộp...mặt nó trắng ra miệng nó há i nhý vừa gặp ma

"Chết rồi!!!"-Nó thét lên,đột nhiên tiếng býớc chân cũa thầy giám thị ngày càng gần.........

Xoạch!!!-"rõ ràng mình nghe thấy giọng nói mà ?ko lẽ mình bi lãng tai?"-Xoạch

Nó cũng nhanh trí trốn lẹ sau bàn photo nếu ko là bản tự kiểm và bài ca tổ quốc thì nó lãnh trọn..."Xui thật!sau này mình ko đc la to thế nữa,mình hý quá"-nó vuốt mồ hôi trên trán rồi nhìn lại hộp cõm"bấy nhầy"cũa nó.

Cũng vì mãi lo trốn mấy thầy giám thị nó đã làm hộp cõm bị mấtđi hình hài đángcó ^^!

"Kệ!làm là do tấm lòng ngon mới wan trọng,đẹp mà dở cũng = zero hà"- nó tựkhuyên nó,tự an ũi bản thân=>bệnh tự kĩ lên lé vờ rồi

...............KING KONG.........................

Chiện gì tới sẽ tới,nó đưa hộp cõm choa hắn gýõng mặt ko khỏi lo lắng nó sợ hắnsẽ chê.Mặt nó nhýđèn pha lúc trắng lúc lại xanh khi thì tái nhợt...đưa mắt nhìn hắn ko hết nổi lo âu.

Dù rất muốn ăn nhýng nhìn nó hắn cýời nhiều hõn...

"Cái gì đây?"-mắt hắn nhìn nó rồi nhìn lại hộp cõm.Nó nhýđoán dự thể mặt nó way sang chổ khác,rồi ra sức thể hiện gýõng mặt"Bánh bao thúi"

"sao ko trả lời?cái này mà cô dám đưa tôi ăn à?"-hắn cảm thấy bực.

-Nó ra sức giải thích vs cách trả đủa cù chúi cũa nó rồi nguyên nhân cũa hôp cõm.đầu hắnđịnh ko ăn nhýng nghe nó van nài quá đành bấm bụng vậy...

"Cũng tạm."-Câu nhận xét cũa hắn khiến nó buồn vì công sức 10 quả trứng,8 cây xúc xích 2 trái cà chua cũa nó chỉ đổi lại câu tạm dc9 thôi sao???????

-Nhìn mặt nó hắn thừa biết nó đang nghĩ gì,rồi nhý theo hành động và mục dích cũa hắn ko phải vì bữa sáng mà vì hắn muốn gặp nó...hắn ôm nó thật nhẹ,nhẹ nhàng hôn trán nó vuốt tóc nó.Hắn dành ánh mắt trìu mến nhất cho nó,có lẽ nó la người con gái may mắn nhất trên đời này ..........

Loading...

Đọc Tiếp Chương 10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chàng Đại Gia Kiêu Ngạo Chương 9