Chap3:Giả tạo

Một buổi tối ko ngủ nữa đói vs Jen... chỉ mới 1 ngày đồng ý wen 1 đại thiếu gia Jen như đang chiềm vào ảo tượng cô bé ko muốn giấc mơ này biến mất nhưng đó đau phải la mơ(Jen nghĩ thế).

Những ngày mới tới bắc đàu cho cuộc tinh của cô.tiếng đồn về mối wan hệ cũa cô và dại thiếu gia đã được lan truyền vs tốc độ nhanh cứ bước vào trường là...

"Nhõ đó đó...,trông chẳng xứng tí nào,..." Những câu chói tai khiến jen cũng bưc lắm nhưng cô bé biết nói gì bay giờ đó là sư ganh ghét của họ jen ko thể cấm cản,...bưc thì bục nhưng cũng có người đang thích thú đúng nhìn từ xa....(chac ai cũng biết)

"Nè!Shine có nghe tụi nó nói gì về tụi minh ko?"Jen bực bội nói lên với gương mặt .

"Nghe gì?....À kê đi họ thích nói chẳng lẽ chung ta cấm họ đc.đúng ko nè" vừa nói shjne vừa vuốt má Jen như trêu đùa nhưng lai như xoa diệu cô vậy.

"Nhưng biết là vạy mà....."lỜi nói như khựng lại bởi cái hôn vào môi cũa shjne,Jen như ngớ người tay chân mềm nhũng ra và trong trạng thái bất dộng.

"Thôi! đung nhõng nhẽo nhé"shjne cười mĩm rồi bước đi ,Jen ngước mắt nhìn theo....thất thần...

Trong tiết Hóa jen đang mãi nghỉ cách đói phó vs tin đòn ác ý đó thì bà 8 cũa lớp xuát hiện...

"Ê tụi bay! muốn nghe tin nóng hông!"điều hiễn nhiên là cã đám sẽ bu lại trong dó cũng có nhân vât chính cũa chúng ta.

"Nghe đau có đúa se chuyễn vào lớp mình đó"cã đám trố mắt rồi hỚ 1 tiếng thay nhau xỉ dứa dưa tin.

"Khoang!tao nói chưa hết thằng này đẹp lắm ngang cở Lee Min Ho í"nghe xong ai cũng chạy vào đua nhau hõi "thiệt ko mày".

Đói vs Jen thì ko wan tâm vì jen đang có 1 quý thiếu gia cũa mình rồi...đang cố thoát khỏi đám đong dang chen chút già chuyện thì...

"còn tin nữa! Uyên kì này chết rồi nó bị con Gia Ngân lơp trên gửi lời hỏi thăm"Nghe xong Jen mắt trái tới mắt phải dựt liên hồi cô way người lại măt đơ.

-Ai cũng biết Gia Ngân là chị 2 trong số chi 2 cũa trường vs lại nhà Ngân thuọc dạng giàu có , bị nhiều lần duỗi học nhưng ko biết sao vẫn ở trường này mà vẩn ung dung hành nghề.(biết rồi khong cần Ty trình bày)

-Gương mặt tái mét ánh mắt thát thần miệng lẫm bẫm:-"Tiêu rồi"Jen đang suy nghĩ nhũng trò của Ngân giành tặng ình,rồi cô nhiếu mát lai như muốn thét lên....

"Sao thế?"shjne đứng từ đằng sau hỏi với gương măt bình thản.Sau khi nghe Jen trình bày dự việc cậu nhóc chì tỏ vẽ thích thú...khiến jen ngac nhiên.

Shjne quay măt đi nói vs jen:''Thôi hom nay tớ bận câu tự về nhé!"câu nói khiến jen sock vi jen nghĩ trong tình cảnh này shjne la người luôn bên mình giúp mình giải rối chứ...

Jen ko ăn cơm và hầu như Jen dang nghỉ ngợi nhưng điều mà jen dả từng ko muốn nghỉ...cô bé trằng trọc lai nhớ tới"Đã thế thì đừng trách sao tôi ác" trong lòng lai muốn ko phải....

Ngày thứ 3 kể thừ khi wen shjne 3 ngay cho 1 tình yêu hơi ko mấy thưc tế và chắc sẽ ko xảy ra vs những ai đang doc t/p này...nhưng lại đang xảy ra cho câu chuyện ty dang viết...^^

Môt buòi sáng trời ko dẹp như mọi khi,trời âm u đen chịt như đang muốn mưa nhưng ngộ là ko rơi 1 giọt,....

Long Jen cũng thế cô bé như đang triễu nặng ko kém....

"Uyên!tiếng goi thầy Văn đã ngăn chăn cái suy nghĩ cô bé

jen ngẫn mặt "dạ,dạ....."

"Em photo cho lớp tờ đề cương này nhé"nói xong thay đi,jen thẫn thờ khụy người xuống thở như cô bé đang mêt mỏi và nghĩ"mình thật tê hai và ngu ngốc...."

Vào phòng photo Jen đang định bước vào thì....

"Hay thật cứ như tao đoán con đó bi Ngân hâm,chắc sẽ sắp có phim xem"noi xong tiếng cười thất thanh của 1 người rồi từ từ 2 người và 4,5 người...

Giọng nói đó là.. Xoạch!tiếng cửa trong phòng mỡ ra Jen và người đang đói diện đay dều ngỡ ngàng....

-Nếu người đời hay nói "Im lặng là vàng"thì ko biết trong trường hợp này nên im lặng hay...

_...

_...

_Nó ko nói gì dù chỉ 1 lời.Sự im lặng từ chút xâm chiếm bầu ko khí nặng nề trong nó...

-Cứ nhìn cử chỉ thản nhiên cũa hắn nó lại cảm thấy đau.Một cái đau như muốn vỡ nát môt sự thất vọng trong đó có sự trách móc...

-"Thật đáng tiếc!!!"

-Tiếng nói cắt đức suy nghĩ của nó...là hắn,sau những gì hắn gây ra cho nó mà hắn vẫn có thể thốt lên lời nói đó sao?

-"Vậy mà tôi cứ ngỡ sẽ còn đùa vs cô nhiều hơn như vậy nữa chứ!"Nét mặt vừa nói vừa đùa cợt cũa hắn khiến nó tức này càng tức hơn.

-Nó nên im lặng nửa ko?Nó suy nghĩ nhưng ánh mắt ko ngừng nhìn hắn,nó tự trách mình nó ngu đã quá cả tin...vì mình quá mám trai...bây giờ nó có đào 1 cái hố cũng ko hết nỗi nhục nhã...

-"Sao thế cô bị câm rồi à? vậy mà tôi nghĩ cô sẽ làm những trò ..."câu nói chưa hết lời thì những tiếng cười khục khịch cũa đám bạn hắn cất lên.

-Mắt nó chau lại,mặt đỏ bừng nó ko thể kiềm chế hành động nó nữa...

"BỐP!!!!!!!!!"

- Nó nhìn hắn vs ánh mắt trừng trừng như muốn ăn tươi hắn vậy.Hắn thì vẫn vs cái cử chỉ bởn cợt cũa hắn.

-"Cô gan nhĩ!cái tát này đau đấy."vừa nói hắn áp mặt vào nó...

-"Anh nghĩ anh là ai mà tôi ko tát anh,với những người như anh cái tát này còn nhẹ" nó ko ngại nhìn thẳng vào hắn.

-Hắn cười,bây giờ đám bạn hắn cũng chả cười nói chung là ko dám cười vì lúc hắn cười còn đáng sợ hơn khi bình thường.mà trong lúc trường hợp này thì càng ko dám.

-Hắn ko nói ko rằng nâng bỗng người nó lên khiến nó ngạc nhiên.Hắn mạnh quá,nó dù có vùng vẫy,có đánh có đạp cỡ nào cũng ko thoát khỏi vòng tay cũa hắn.

_"Buông ra!"

_...

_"Đồ tồi.thả tôi xuống!"

_...

Hắn thả nó tại 1 chỗ bỏ hoang cũa trường,đó là lớp học đang đc thi công. Nó bực ko là giận là muốn điên lên.

-"Lại muốn làm gì nữa!Như vậy vẫn chưa đũ à?đừng nghĩ anh giàu rồi thích làm gì thì làm tôi..."lời nói chưa hết nó bị hắn ôm hôn xối xã.

Nó cố cựa mình cố đẩy hắn ra vẫn ko đc...

Trong hơi thở dốc hắn áp mặt vào nó nói:-"chưa cô gái nào thoát khỏi tôi đâu,kể cả cô"hắn cười mĩa rồi từ từ bõ đi...

"Vậy à!anh quá tự cao rồi đó.Đối vs tôi trong lúc này anh chả có gì cuốn hút cả,đồ tồi"

Hắn khựng lại và lặng hồi lâu.Nó thì đứng một chỗ cố gắng lau chùi chùi miệng nó...hắn đứng trước mặt nó từ lúc nào.Nó trợn mắt,bây giờ trong hắn thật đáng sợ.

Hắn lấy dây nịt trói tay nó.Bây giờ nó hốt hoảng thật sự.Nó có hối hận cũng đã muộn.Áo nó bi xé toẹt làm đôi,nước mắt ngắn dài chảy trên mặt nó.Lúc này hắn móc trong tuối chiếc điện thoại chụp đủ kiểu,vừa chup hắn cười mỉa.Còn nó như khóc òa.Miệng nó ko thể nói đc câu nào.Mặt nó xanh rồi trắng bệt ra.

"Vậy ra cô vẫn muốn chơi vs tôi à!Để xem khi ngày mai hình cô đc toàn trường thấy cô còn dám dùng những lời lẽ đó ko?"vừa nói hắn cười mỉa.

Nó ko thể tưởng tượng nổi nó đã từng động lòng vì tên bỉ ổi như hắn.

"..."-Nó im lặng ôm hai bả vai nó,nó như muốn ngất đi khi nghe hắn nói xong từng câu từng chử cũa hắn thốt lên.

"Anh muốn tôi làm gì?Anh nói đi"-nó thét lên ánh mắt to tròn vs những giot nước mắt rưng rưng còn đọng lên tren khóe mi khiến nó đẹp.

-"khà khà!sao tôi ko đùa vs cô thêm nhỉ cô vẩn chưa biết hết về tôi đâu vậy để tôi tạo cơ hội cho cô vậy.Nếu cô chịu lam tất cả những gì tôi nêu ra cô thì hình cô sẽ ko bị ai biết cả,còn nếu ko chắc cô cũng hiểu nhỉ?!"

Nó chết lặng và câu trả lời cũa nó chắc ai cũng biết.Cuộc sống của nó sẽ thay đổi rồi và cả hắn nửa.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chàng Đại Gia Kiêu Ngạo Chương 3