Chương 9

“Xử tỷ, mới sáng sớm, tỷ gọi muội dậy chỉ vì muốn dạo phố thôi sao?” Bảo Bình uể oải, vừa ngáp vừa nói.

“Bảo Bảo, muội không được ngáp ở nơi đông người như vậy, một mình cũng không được phép, muội đừng có những hành động không được dịu dàng, nết na như thế nữa. Muội cứ như vậy sẽ ế dài dài, tới lúc muội già rồi sẽ không ai thèm để mắt tới a, cha và nương muội sẽ đau lòng, sẽ thương tâm nga” Xử Nữ nói một tràng làm Bảo Bình tỉnh ngủ.

“Xử tỷ . . . muội sẽ không như vậy nữa, tỷ thôi giáo huấn muội được không?” Bảo Bình u ám nói, nàng thật xui xẻo mà.

“Muội đó, là nữ nhi thì không nên ham ngủ như vậy. Ngủ nhiều mặt sẽ ngơ ra a~” Xử Nữ vẫn tiếp tục nói.

“Ách, muội sợ tỷ rồi, tỷ làm ơn buông tha muội.” Bảo Bình chắp tay năn nỉ.

. . .

“Bạch huynh, dạo nhiêu đây đủ rồi a~, đệ mỏi quá.” Giọng nói oán than của Song Tử vang lên.

“Hơ . . . tỷ tỷ, thanh âm này . . .nghe quen quen.” Bảo Bình giật mình giật giật tay áo Xử Nữ.

“Ừ . . . Quả thực rất quen.” Xử Nữ nhíu mày suy nghĩ.

Hai tỷ muội vừa quay đầu lại nhìn xem, thoáng chốc mắt của hai nàng trợn tròn.

“Không phải chứ, lại gặp hắn????” Bảo Bính dụi dụi mắt nói.

“Hừ . . . mặc kệ hắn đi.” Xử Nữ quay mặt đi, bất giác phát hiện Ma Kết cũng đi cùng, không nhịn được mà liếc nhìn chàng.

“Ấy ấy . . . Hai cô nương kia nom quen quá . . . “ Song Tử nói lớn.

“Cái tên trời đánh, chúng ta đã lơ hắn đi rồi mà.” Bảo Bình nheo mắt, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Nhị vị công nương, hôm nay trời đẹp có hứng thú đi dạo a~” Song Tử dường như quên bén mất chuyện xảy ra vài hôm trước, bon chen tới chỗ hai tỷ muội đang đứng.

Chợt khựng lại, Song Tử cảm thấy như có ai đang níu áo mình, ngoài đầu lại thì thấy khuôn mặt sát khí của Ma Kết.

“Huynh . . . huynh làm gì vậy?” Song Tử thắc mắc hỏi.

“Đệ quên việc đệ thất lễ với họ mấy hôm trước sao, còn mặt dày tới gần nữa, đệ làm như vậy người ta nhìn vào sẽ nói huynh giáo dục đệ đệ mình không tốt a” Sư Tử nói.

“Xì . . . huynh không nhắc đệ cũng sớm quên. Mà phải rồi Nhân Mã . . . “

Ba huynh đệ không hẹn mà quay sang Nhân Mã . . . thấy chàng ta vẫn bình thản nhắm nháp cây kẹo hồ lô, khuôn mặt hạnh phúc.

Ba huynh đệ lắc đầu . . . đệ đệ của bọn họ vốn tính ham chơi, nhớ cái này thì sớm đã quên cái kia, nhanh nhảu đoảng, thái độ đệ ấy bây giờ cũng không có gì là quá xa lạ.

“Thế thì cũng tốt, thích nhỏ đanh đá đó. Không khéo đệ ấy bị ăn hiếp mất.” Song Tử vuốt cằm, gật đầu, cố ý nói lớn.

“Nè, huynh nói ai đanh đá.” Bảo Bình nghe thấy, tức giận nói.

“Ta có nói cô sao? Chột dạ a???” Song Tử quay mặt, làm lơ nói.

“Hừ !!” Bảo Bình hừ lạnh.

“Bảo Bảo, mặc kệ họ.” Xử Nữ lên tiếng. Nói rồi dắt tay Xử Nữ đi ngang qua họ không quên để lại một câu. “Thỉnh công tử đây nên biết lịch sự, nếu cứ thấy nữ nhân là mắt sáng long lanh như cẩu đào được xương, không khéo có ngày bị ăn “tát” của họ.”

“Cô nói vậy là ý gì?” Song Tử chau mày, tức giận nói.

“Ta nói gì, tự khắc công tử sẽ hiểu, cần gì ta phải giải thích” Xử Nữ khẽ liếc mắt, sau đó cùng Bảo Bình nhanh chóng rời khỏi.

“Đúng là ngang ngược.” Song Tử bực bội nói, dám so sánh Ngũ Vương gia hắn với “cẩu”. To gan thật,tội này đáng bị trừng trị.

Đoán biết được ý định của Song Tử, Ma Kết vội ngăn lại. “Song đệ, không được lạm quyền.”

Song Tử nghe thấy, mới hạ hỏa, nếu hắn lạm quyền lực của một Vương gia, sẽ bị Thiên Yết trách phạt, việc hắn ăn chơi tiêu xài phung phí, Thiên Yết đã nhắm mắt bỏ qua. Tốt nhất là nên biết điều một tí vậy.

“Trong khoảng thời gian ta không ở đây, xem ra đệ không được yêu thích mấy nhỉ?” Bạch Dương tò mò hỏi.

“Huynh xem thường đệ sao??? Chẳng qua hai nữ nhân đó không có mắt thẫm mĩ thôi.” Song Tử biện minh.

“Được rồi, hồi cung thôi.” Sư Tử nói, đi bộ nãy giờ, hắn cũng thấy mệt lắm rồi.

Ba huynh đệ nhanh chóng hồi cung, Sư Tử không quên kéo theo Nhân Mã.

-------

Hoàng Cung.

“Bạch Dương huynh, đã lâu không gặp!” Thiên Yết cười nói.

“Tham kiến Hoàng Thượng!” Bạch Dương hành lễ.

Thiên Yết thấy vậy, vội vàng bước tới nâng Bạch Dương dậy.

“Đều là huynh đệ với nhau, huynh đừng làm như vậy. Biên cương nhờ có huynh đóng giữ, đất nước mới được yên bình. Công của huynh quả thực rất lớn, làm trẫm không cách nào đền đáp cho xứng. Để mừng ngày hôm nay huynh trở về, tối nay trẫm sẽ cho người tổ chức tiệc thiết đãi huynh.”

“Đa tạ hoàng thượng” Bạch Dương tính hành lễ nhưng chợt khựng lại. Thiên Yết thấy vậy hài lòng cười.

“Ha ha ha , thật tốt, vậy là sáu huynh đệ chúng ta lại được như trước.” Nhân Mã mừng rỡ nói.

“Hỉ công công” Thiên Yết truyền lệnh.

Hỉ công công từ ngoài cửa bước vào, khom lưng “Dạ, hoàng thượng có gì sai bảo?”

“Truyền lệnh trẫm, tối nay tổ chức yến tiệc, mời văn võ bá quan tham gia, có thể đặc cách mang theo người nhà tới chung vui. Còn các tú nữ, cũng được cho phép tham gia.” Thiên Yết ra lệnh.

“Dạ, nô tài cáo lui.” Hỉ công công cúi người hành lễ, rời đi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc [12 Chòm Sao] Vương Triều Hoàng Đạo Chương 9