Truyện [12 Chòm Sao] Hạnh Phúc Đó, Em Không Có

Chap 5 - Trò chơi của Sư Tử

Tác giả Mikirin
Chap 5: Trò chơi của Sư Tử.

Bóng dáng một cô gái ẩn khuất từ phía xa nhìn những cung chủ bóng đêm rồi nở một nụ cười nửa môi “Các cô gái của tôi, cơn ác mộng lại quay về rồi”

Ma Kết là cung chủ vốn trầm tĩnh nhất giờ cũng gần như là sắp mất kiểm soát hành động của mình:

“Nói tớ biết đã xảy ra chuyện gì ? Việc này không đơn giản như những gì trước mắt, đúng không ?”

Song Tử cười nhạt, giải thích lý do để làm gì khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng sự thuật của chuyện này đúng như những gì ai cũng nhìn thấy, sẽ có ai tin lời của cô sao ?

“Tớ không có gì để nói, mọi chuyện đã như mọi người thấy rồi”

Cự Giải cũng không thể im lặng:

“Tớ gần như đã quá hiểu rõ cậu mà Song Nhi, cậu không thể làm ra chuyện như vậy được, trải qua rất nhiều chuyện, khả năng kiềm chế cảm xúc của cậu ngày càng tốt, sẽ không vì một chuyện đơn giản nào mà cậu nổi nóng đến mức giết cô gái đó, hơn nữa cô nữ sinh này là một học viên vừa chuyển đến vào hai ngày trước, không có chuyện gây xích mích lớn với cậu”

Song Tử thở dài, đúng là có nói thế nào cũng không thể che giấu được những người bạn bên cạnh cô, họ đã quá hiểu cô đang nghĩ gì. Bất chợt, Song Tử lại nghĩ về Kim Ngưu, anh vừa nói muốn cô xem anh là bạn, giờ lại chẳng tin cô mà cứ nhận định rằng chính cô là người đã giết cô gái đó. Nhưng cũng phải thôi, anh không thân thiết gì với cô, lại chứng kiến tận mắt như vậy thì không thể không tin cô làm như vậy.

Sư Tử nãy giờ vẫn im lặng, cô không biết phải nói gì hoặc làm gì trong lúc này bởi lẽ ít nhiều thì việc Song Tử liên quan đến cái chết của nữ sinh kia cũng có dính líu đến trò chơi mà cô chấp nhận.

Bạch Dương khẽ lay tay Sư Tử:

“Cậu đang nghĩ gì vậy ? Có điều gì lo lắng sao ?”

Sư Tử cười gượng gạo:

“À không, tớ chỉ đang lo cho Song Tử thôi”

Nhân Mã không tin câu trả lời qua loa của Sư Tử, cố gặng hỏi:

“Thái độ của cậu hôm nay rất kì lạ, nói cho bọn tớ biết, đã xảy ra chuyện gì ?”

Sư Tử cố lãng tránh ánh mắt của mọi người đang nhìn về phía mình, cô đứng dậy:

“Không có gì mà, tớ về phòng đây”

Nhân Mã vẫn tin vào cảm nhận của mình rằng Sư Tử chắc chắn có vấn đề:

“Cậu ấy nhất định có vấn đề mà”

Bạch Dương:

“Đừng lo lắng chuyện đó, lo nghĩ việc của Song Tử, nhà trường sẽ giải quyết thế nào”

Ma Kết cố điều chỉnh lại hơi thở của mình, dạo gần đây đã có quá nhiều chuyện xảy ra khiến cô không khỏi tin rằng nhất định có kẻ giật dây sau tất cả chuyện này, đầu tiên là việc toàn bộ hệ thống mạng của trường bị phá hoại, thứ hai là cái chết của Tú Hà, thái độ kì lạ của Uyển Ngân, thứ ba là cái chết của cô nữ sinh lớp Anh có liên quan đến Song Tử và giờ là thái độ khó hiểu của Sư Tử, cô nhất định phải tìm hiểu chuyện này.

“Mọi người về phòng nghỉ đi, tớ sẽ tìm hiểu và giải quyết chuyện này”

Đêm đó, Huyền Lam và Bạch Tiên đã có mặt tại kí túc xá của học viện Molisa để gặp Ma Kết theo lời gọi của cô.

Huyền Lam và Bạch Tiên cúi đầu chào khi Ma Kết bước tới:

“Xin chào cung chủ Ma Kết”

Ma Kết gật đầu, gương mặt thoáng lạnh lùng:

“Giúp tôi tìm hiểu việc oan hồn đang trú ngụ trong học viện Molisa”

Bạch Tiên nhíu mày nhìn Ma Kết:

“Việc này không quá khó đối với người, sao lại giao cho chúng tôi ?”

Ma Kết xoay người nhìn về phía dãy phòng kí túc xá của lớp Anh:

“Những oan hồn này không đơn giản đâu, cẩn thận khi đi tìm hiểu. Hai ngươi sẽ đi cùng Nhân Mã và Bạch Dương.”

Lúc này Yết Yết và Bảo Bảo đang lang thang khắp các dãy hành lang kí túc xá nam như những bóng ma vô chủ, gương mặt Bảo Bảo phờ phạc nhìn Yết Yết đầy khó chịu:

“Cũng do cậu thôi, đã bảo là ngồi giám sát họ bằng gương thần là được rồi, cứ phải lôi tớ xuống đây, giờ thì tốt rồi cả hai đêm phải thức trắng vì chẳng tìm được chỗ tựa lưng, tớ sắp chết rồi đây”

Yết Yết phụng phịu:

“Gì chứ ? Việc gì cũng đổ cho tớ, nhưng thật sự là học viện này có quá nhiều vấn đề, chúng ta cần theo dõi họ ở một khoảng cách gần để dễ dàng thông báo với King of Light, cậu không nghĩ đến điều đó sao ?”

Bảo Bảo gật gù:

“Thì đúng nhưng cũng không cần tự hành xác mình như thế này .. hơ hơ tớ buồn ngủ lắm rồi”

Cả hai đang nói qua lại thì Yết Yết chợt đưa tay lên miệng ra hiệu cho Bảo Bảo im lặng:

“Suỵt”

Cả hai nhìn về phía cuối hành lang của dãy ký túc xá đối diện, hình như đang xuất hiện hai bóng đen. Bảo Bảo thì thầm:

“Đúng là khu ký túc xá này không bình thường rồi và giờ thì có cả oan hồn đi lung tung thế này đây”

Yết Yết lắc đầu không đồng tình:

“Không phải oan hồn đâu, là người của bóng đêm, có lẽ là hai trợ thủ đắc lực của King of dark, Huyền Lam và Bạch Tiên”

Bảo Bảo ngẩng đầu nhìn Yết Yết:

“Có vẻ cậu cũng biết rất nhiều về họ ?”

Yết Yết nhăn mặt:

“Cũng không hẳn là biết nhiều, chút ít thôi, nhưng họ đến đây làm gì ?”

Bảo Bảo phân tích:

“Cũng không có gì lạ, những cung chủ bóng đêm của họ đang ở đây, có thể họ đến vì lời kêu gọi của những cung chủ bóng đêm”

Yết Yết gật đầu:

“Ra là đến vì nhiệm vụ”

Nhân Mã, Bạch Dương, Huyền Lam và Bạch Tiên đang đi quan sát những khu vực đáng ngờ - nơi những oán hồn đang trú ẩn. Bạch Dương dần mất kiên nhẫn khi cả buổi tối vẫn không tìm thấy được kết quả gì:

“Muỗi sắp cắn chết tớ rồi”

Nhân Mã kiên nhẫn:

“Nhẫn nại một chút đi Dương Nhi, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra người giật dây phía sau tất cả những chuyện này, nhanh chóng kết thúc chuyện này, hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ có thể quay về địa cung”

Huyền Lam cũng nói thêm:

“Cung chủ Nhân Mã nói đúng đó cung chủ Bạch Dương, người chỉ cần chịu một chút thôi, chắc chắn chúng ta sẽ sớm tìm ra những oan hồn đang trú ẩn tại học viện này mà”

Bạch Tiên chợt dừng bước, ánh mắt sắc lạnh:

“Trước hết phải vượt qua những hồn ma này”

Cả hai cung chủ và Huyền Lam nhìn về phía trước, có khoảng sáu đến bảy hồn ma đang đứng, ánh mắt đầy thù hận, chực nhào tới bốn người.

Bạch Tiên và Huyền Lam đứng chắn trước hai cung chủ nhanh chóng thi triển phép thuật về những hồn ma trước mặt. Nhưng bọn chúng có vẻ không chỉ là những hồn ma tầm thường, phép thuật của Huyền Lam và Bạch Tiên, bọn chúng đều có thể dễ dàng tránh được và hóa giải đi.

Nhân Mã quan sát xung quanh rồi nói với Huyền Lam:

“Bọn chúng có vẻ không bình thường, hai người cẩn thận đó”

Bạch Dương liếc mắt xung quanh khuôn viên đang đứng:

“Người giật dây có lẽ cũng đang ở gần đây”

Bạch Dương hằn mắt nhìn về phía những hồn ma, trong phút chốc bọn chúng đã hóa lửa đỏ và tàn rụi, nhưng như vậy vẫn chưa kết thúc. Từ đống tro tàn kia, những hồn ma lại hiện lên, lửa chiến dường như còn mạnh mẽ hơn bọn lúc nãy.

Nhân Mã rút hoa bóng đêm đặt vào lòng bàn tay, mắt nhắm lại, miệng thì thầm:

“Hoa bóng đêm, khai triển phép thuật”

Né tránh thành công, dường như bọn hồn ma này nhất quyết không để cả bốn người tiến gần hơn khu hồ bơi của học viện.

Nhân Mã thấy không thể nhanh chóng đánh thắng được lũ hồn ma này nên đành kéo Dương Nhi về phía sau:

“Bọn chúng không dễ đối phó đâu, nghĩ cách khác đi”

Bạch Dương vẫn còn lửa chiến hừng hừng quyết nhào tới giải quyết bọn hồn ma, càng đánh càng tức, vừa diệt xong đám này thì đám khá lại hiện tới, đúng là sốc mà chết mất.

Bạch Tiên chợt nghĩ ra gì đó rồi thì thầm vào tai Huyền Lam, Huyền Lam nhanh chóng thổi ra một làn khói xám che mờ mắt lũ hồn ma, trong lúc hỗn loạn, Bạch Tiên dùng thuật ảo ảnh tạo bốn người đang đứng trước mắt lũ hồn ma rồi cả bốn người cùng dùng thuật ẩn thân để tiến vào khu hồ bơi của học viện.

Vào đến khu hồ bơi, bốn người lại chia làm hai, Huyền Lam và Nhân Mã thì đi quan sát khu phía dưới gần hồ, còn Bạch Tiên và Bạch Dương thì đi quan sát xung quanh.

Huyền Lam và Nhân Mã đang đi quan sát, vừa bước đến gần khu thay đồ thì khe tiếng nói, Nhân Mã kéo Huyền Lam nấp vào một góc để lắng nghe.

Giọng nói của một cô gái lạnh lùng:

“Cô không có quyền tự chấm dứt trò chơi này”

Giọng cô gái còn lại có vẻ chần chừ:

“Nhưng tôi không muốn trò chơi này làm hại đến họ”

Cô gái lúc đầu cười lớn:

“Họ chẳng quan tâm đến suy nghĩ của cô thì việc gì cô bận lòng đến việc họ xảy ra chuyện gì, nghe lời tôi tiếp tục chơi trò chơi này, cô không có quyền kết thúc nó trừ khi thắng cuộc”

Bóng dáng cô gái ẩn mất dần trong bóng tối.

Lúc này, Nhân Mã mới sững người khi cô gái còn lại xoay người về phía mình. Cô thật không ngờ tất cả mọi chuyện đều có liên quan đến …

Huyền Lam khẽ hỏi:

“Giờ chúng ta làm sao thưa cung chủ ?”

Giọng Nhân Mã như lạc đi:

“Quay về gặp Ma Kết”

*****

Nhân Mã, Bạch Dương, Huyền Lam và Bạch Tiên bước vào, dáng vẻ vội vã. Vẫn chưa để Nhân Mã nói gì, Ma Kết đã nói:

“Huyền Lam, Bạch Tiên, vất vả cho hai ngươi rồi, hai ngươi có thể về”

Huyền Lam và Bạch Tiên cúi đầu chào Ma Kết, Nhân Mã và Bạch Dương rồi mất hút trong dòng khói đen mờ ảo.

Ma Kết quay sang Nhân Mã:

“Cậu nói đi”

Nhân Mã kể hết mọi chuyện cho Ma Kết nghe nhưng thật kì lạ, Ma Kết ngồi đó, thái độ có vẻ vẫn không thay đổi sau những gì Nhân Mã kể lại. Bạch Dương thắc mắc:

“Cậu sao vậy Kết Nhi ?”

Ma Kết vẫn như chẳng xảy ra chuyện gì, hớp một ngụm cà phê rồi quay sang hai người bạn của mình:

“Tớ không nghĩ Sư Tử chủ mưu trò chơi này, có lẽ là cậu ấy muốn biết chúng ta có thật sự quan tâm đến cậu ấy, người giật dây chính là cô gái kia. Cậu có biết gì về cô ta không ?”

Nhân Mã lắc đầu:

“Tớ không rõ lắm vì cô ta xoay người về phía tớ, lại có một tấm vải voan đen che gần hết khuôn mặt”

Ma Kết hơi cau mày:

“Vậy có gì đặc biệt ở cô ta khiến cậu chú ý không ?”

Nhân Mã suy nghĩ vài giây rồi trả lời Ma Kết:

“À có là mùi hương đặc biệt trên người cô gái đó, vừa có chút thân quen, vừa có chút xa lạ, tớ thật sự không nhớ được đã từng ngửi được mùi hương đó ở đâu nữa”

Ma Kết gật đầu:

“Uhm, hai cậu về phòng nghỉ đi, đừng nói với Sư Tử bất cứ gì về chuyện này”

Vừa lúc đó, Sư Tử vừa bước vào, cô khó chịu:

“Có gì mà tớ không thể biết chứ ?”

Vẫn không muốn làm tổn thương Sư Tử, Ma Kết cố gắng chống chế:

“Không có gì, chỉ là vài chuyện vặt vãnh ở địa cung, cậu không cần bận tâm”

Mắt Sư Tử hơi nhếch lên:

“Là không cần bận tâm hay các cậu xem thường tớ ?”

Bạch Dương khó chịu ra mặt:

“Cậu nói gì ? Sao bọn tớ lại xem thường cậu ? Từ khi nào trong đầu cậu lại mang suy nghĩ đó chứ ?”

Sư Tử cười nửa môi:

“Không sao ? Các cậu đã nghĩ như vậy, luôn xem thường tớ, tớ luôn là người cuối cùng biết được những chuyện ở địa cung, như vậy là không xem thường sao ?”

Ma Kết vẫn cố kiên nhẫn:

“Cậu đừng có suy nghĩ đó chứ”

Sư Tử quay lưng đi:

“Các cậu hãy tự nghĩ trong lòng các cậu có từng xem thường tớ”

Không để Sư Tử bước đi vội, Bạch Dương lớn tiếng:

“Cậu hơi quá đáng rồi đó Sư Tử, bọn tớ đã muốn nhịn cậu nhưng giờ thì không cần phải nhịn nữa, bấy lâu nay tớ tự hỏi bọn tớ có làm gì khiến cậu có chịu chưa hay luôn đối xử tốt với cậu, nếu xem thường cậu thì bọn tớ đã không chấp nhận cậu trở thành cung chủ ngay từ đầu chứ không phải đến hôm nay. Ngược lại, cậu hãy tự nghĩ đi, cậu có xem bọn tớ là bạn hay lại đi cấu kết với người ngoài hại bọn tớ ?”

Sư Tử mím môi, lẽ nào họ đã biết được tất cả ?

Nhân Mã kéo tay Bạch Dương:

“Dương Nhi, đừng nói nữa”

Bạch Dương gạt tay Nhân Mã:

“Để tớ nói, cậu ấy đã không tôn trọng chúng ta trong khi lại bắt chúng ta tôn trọng cậu ấy. Mức chịu đựng của tớ có giới hạn thôi”

Nói rồi Bạch Dương bước thẳng ra ngoài chẳng để tâm đến thái độ của Sư Tử. Nhân Mã cũng quay người bước nhanh theo Dương Nhi. Chỉ còn Ma Kết và Sư Tử ở lại lúc này, giọng Ma Kết trầm lắng:

“Bạch Dương hơi nóng tính, cậu đừng suy nghĩ nhiều”

Ma Kết cũng rời khỏi đó để lại Sư Tử mang đầy suy nghĩ.

Quay lại Cự Giải và Song Tử đang quay về địa cung theo lời triệu tập của King of dark …

King of dark đang đứng cùng Hắc Ma, vừa thấy Cự Giải, ông đã bước tới:

“Con đến rồi à ?”

Cự Giải gật đầu:

“Chào ông”

King of dark:

“Nhiệm vụ đó, con và những cung chủ còn lại sắp hoàn thành rồi đúng không ?”

Cự Giải hít một hơi sâu rồi trả lời:

“Sẽ hoàn thành sớm thôi thưa ông”

King of dark nở nụ cười:

“Tốt lắm, Mona sẽ rất vui khi nhìn thấy chúng ta trả thù tên King of Light đó, nhưng con không gặp bất cứ khó khăn gì chứ ? Hình như lục đại thiên thần cũng đang ở thế giới con người ?”

Cự Giải gật đầu:

“Bọn con không gặp nhiều khó khăn, sẽ xử lý nhanh thôi”

King of dark hài lòng:

“Rất tốt, không hổ danh là con gái của Mona, con thật sự rất tài giỏi Giải Nhi … còn tên Thiên Yết, hình như nó làm phiền đến con ?”

Cự Giải thoáng do dự:

“Dù hắn ta có là anh trai, con cũng không nể tình đâu, kế hoạch vẫn sẽ được tiến hành, không ai có thể ngăn cản được”

King of dark:

“Tốt lắm”

Khi chỉ còn lại mình Cự Giải và Song Tử, Song Tử mới hỏi:

“Cậu thật sự không chấp nhận Thiên Yết sao ?”

Cự Giải không nhìn sang Sư Tử, ánh mắt cô nhìn trong không gian vô định:

“Ý cậu hắn là anh trai tớ sao ? Thì sao chứ ? Điều đó chẳng có thể ngăn cản được kế hoạch trả thù của tớ”

Song Tử thở dài:

“Cậu thật sự hận họ đến vậy sao ?”

Cự Giải lắc đầu:

“Rồi sẽ có lúc cậu hiểu tại sao tớ ôm mối hận thù lâu đến vậy, đừng nói về chuyện đó nữa, nói về nhiệm vụ của chúng ta đi”

Song Tử:

“Đã được hơn bảy trăm linh hồn rồi, còn hơn hai trăm linh hồn thôi. Nhưng điều chúng ta cần lo ở đây là sáu linh hồn trong sạch và thánh thiện nhất, cậu nghĩ sao ?”

Cự Giải vén mái tóc của mình:

“Tớ sẽ lo liệu”

Hình như Song Tử đang hiểu được Giải Nhi đang nghĩ gì:

“Đừng nói rằng cậu đang nhắm vào lục đại thiên thần ?”

Cự Giải nghiêng đầu nhìn Song Tử:

“Cậu nghĩ sao ? Không có gì là không tốt, lục đại thiên thần là sáu linh hồn trong sạch và thánh thiện nhất, light và dark luôn đối đầu, nếu đã có sáu cung chủ bóng đêm như chúng ta … thì cũng không cần có lục đại thiên thần như họ”

Song Tử ngập ngừng:

“Nhưng còn .. ?”

Cự Giải quay sang Song Tử:

“Ý cậu là Thiên Yết sao ?”

Cự Giải:

“Tớ đã nói rồi, dù cho đó có là anh trai tớ thì tớ cũng không quan tâm đâu, điều quan trọng chỉ là kế hoạch trả thù đó thôi. Đừng nói nữa, chúng ta về học viện”

Học viện Molisa …

Vừa bước vào học viện, cả sáu cung chủ bóng đêm đều được lệnh triệu tập từ ban giám hiệu.

Ma Kết:

“Không biết lại là chuyện gì nữa đây”

Song Tử cười nhạt:

“Chắc là chuyện của tớ thôi”

Văn phòng …

Cốc … cốc … cốc

Hiệu trưởng:

“Vào đi”

Sáu cung chủ bóng đêm:

“Chào thầy”

Hiệu trưởng:

“Mời các em ngồi”

Ma Kết lên tiếng trước:

“Không biết thầy gọi tụi em lên đây có việc gì ?”

Hiệu trưởng gỡ kính, xoa thái dương:

“Các em cũng biết hai cái chết liên tiếp của học viên Tú Hà của lớp Văn và một nữ sinh của lớp Anh, thầy đang rất đau đầu về chuyện đó”

Song Tử ngẩng đầu lên nhìn thầy:

“Thầy đang nghĩ việc nữ sinh lớp Anh chết là do em sao ?”

Hiệu trưởng lắc đầu:

“Không, qua báo cáo pháp y thì nữ sinh đó chết là do suy tim, không liên quan đến tác động bên ngoài, việc mà thầy đang lo lắng chính là sau hai sự việc đó, các học viên còn lại đang rất hoang mang nên thầy muốn nhờ đến sáu em nói lời trấn an và động viên các em ấy trong buổi sinh hoạt vào đầu tuần tới”

Cự Giải thắc mắc:

“Nhưng sao lại là tụi em ?”

Hiệu trưởng:

“Tụi em là những học viên mới của trường nên xét về tình cảm thì các học viên còn lại sẽ nghĩ rằng các em không vì tình cảm với học viện mà nói lời trấn an, hơn nữa theo thầy biết thì các em còn là thành viên, có em còn là phó chủ tịch của hội khoa học thế giới, nên lời nói của các em có sức thuyết phục hơn hẳn”

Bạch Dương khó chịu rõ ra mặt:

“Thầy đã điều tra về tụi em sao ?”

Hiệu trưởng:

“Thầy không cố ý điều tra về các em, chỉ là một sự tình cờ thầy biết được điều đó, nhưng thầy mong rằng các em sẽ giúp thầy, học viện đã xảy ra quá nhiều chuyện, thầy không thể để một sự việc nào nữa xảy ra, các em sẽ giúp thầy chứ ?”

Sáu cung chủ vẫn còn đang phân vân, do dự thì Cự Giải đã lên tiếng:

“Vâng, tụi em sẽ giúp thầy”

Ma Kết quay sang nhìn Cự Giải tỏ ý không muốn nhưng rồi cũng nhận giúp thầy hiệu trưởng. Sau khi rời khỏi phòng thầy hiệu trưởng, Nhân Mã mới hỏi:

“Sao cậu lại đồng ý giúp thầy hiệu trưởng ?”

Cự Giải cười ẩn ý:

“Sẽ có rất nhiều thú vị sau chuyện này, tin tớ đi”

Cả sáu cung chủ bước nhanh trên hành lang đi về phía lớp học của mình mà không nhận thấy rằng ở dãy lầu đối diện có một cô gái đang đứng nhìn họ, bằng một ánh mắt đầy oán hận.

“Đừng trách tôi, cũng do các người mà thôi”
Loading...

Đọc Tiếp Chap 6 - Trở về

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc [12 Chòm Sao] Hạnh Phúc Đó, Em Không Có Chap 5 - Trò chơi của Sư Tử