[Fanfic Kagamine] Chủ Nhân! Nhặt Em Về Nuôi Nhé

Tác giả _MeoQuy_

Chương 7~

Chọn Chương

Chương 7 :

Rin mò mẫm theo con suối lạnh buốt. Gruzzz!! Nó cảm thấy lạnh quá... Với việc cái quái gì khi mà một căn biệt thự to tổ chảng thế kia nằm trên một sườn đồi hẻo lánh thì quả thật nó mới thấy lần đầu...

Nó lại khịt mũi một cái. Lần này không thể bị thất bại như lần trước nữa. Chắc chắn nó sẽ thoát khỏi đây. Hoặc chí ít là giờ đây đầu óc Rin có đủ tỉnh táo để tạo ra một cuộc bỏ trốn tập thể. Hoặc sẽ rơi vào những phần trăm còn lại, nó sẽ bị bắt, bị nhốt, bị đánh và bị bỏ đói. Kinh khủng hơn là sẽ bán nó đi sang nửa kia của thế giới và rồi người ta sẽ tìm thấy xác nó nổi lềnh bềnh trên Thái Bình Dương...

Khẽ rùng mình, nó không muốn nghĩ tiếp. Không hiểu tại sao cái câu nói của tên ác ma kia lại văng vẳng trong đầu Rin... " Em còn ngây thơ trong việc lập một kế hoạch, không phải sao??"...

Và sẽ cũng chẳng mấy ngạc nhiên khi Len không bỗng nhiên bỏ ra một đống người để đi tìm một thành phần vô dụng như nó, nhỉ??... Chợt nghĩ vậy, lòng nó bỗng dưng dâng lên một cỗ chua xót không biết tên...

- Mơ màng cái gì vậy?? Mình cần phải nhanh chóng tìm ra chỗ đó...

Rin gật mạnh đầu quyết tâm... Chỉ cần ra khỏi khu rừng này một chút, chắc chắc sẽ có rừng oải hương và hoa màu đang thu hoạch... Cách đó khoảng chừng một chốc sẽ có chỗ nhà máy bị bỏ hoang. Nơi đó... chính là nơi mà Rin đang cần đặt chân đến, ngay lúc này...

...

...

.

.

.

...

- Yo!! Lenny!!... Tôi đến thăm cậu nè!!...

- Bỏ ngay cái biệt danh đó trước khi tôi cắt cổ cậu!!

Len chống cằm, mặt hầm hầm man rợ... Ted chính vì thế mà cũng sợ hãi đi vài phần, nuốt nuốt nước bọt hỏi khẽ...

- Mặt cậu đáng sợ quá!! Có chuyện gì sao??

... Rầm...

Ted giật thót, lạnh sống lưng, mấy cô hầu đứng sát vách cũng bắt đầu run cầm cập, e ngại nhìn cái bàn bị hất ngã văng xa ba mét không thương tiếc... Len mặt hầm hầm, vẫn chống cằm điềm đạm. Nhưng chính điệu bộ đó càng cho thấy cậu đang chứa đầy một ổ tức giận...

Ted khẽ rùng mình, phẩy tay cho mấy cô hầu đi ra ngoài. Mặc dù trước đây số lần Len giết người và chém nát xác của người khác, quả thật chưa bao giờ Ted cảm thấy hoảng hồn như lần này...

- Bộ dạng cậu như có ai đó vừa chém sau lưng ấy nhỉ??...

Len nghe Ted nói, cười nhạt. Hờ hững đưa tay lắc lắc ly rượu rồi nặng nề đặt xuống...

- Thứ tôi muốn, hoặc trừ phi dù tôi không muốn... - Len ngước lên đôi mắt sặc mùi dã thú... - Có chết cũng đừng mơ mà lấy đồ của tôi!!...

Len đứng dậy, lững thững đi ra phía ngoài, cười ớn xương... Hn?? Là do tôi quá xem thường em rồi, mèo con!! Gan to dám bỏ trốn, đừng mong lần này tôi nhẹ nhàng với em nữa...

- Ư~ Cho hỏi ta đang đi đâu vậy??...

Ted nghiêng đầu, ý thắc mắc. Len mặc kệ vẫn bước đi. Trên môi là một nụ cười quỷ dị, nói nhẹ...

- Đi bắt con mèo hư đốn của tôi về!!...

Phải rồi!! Rin Kagamine - còn rất nhiều hình phạt đợi em trở về đấy...

...

.

.

.

...

Rin rón rén mở cái cửa nâu sờn cũ đã rỉ và tróc sơn. Một cảm giác lùa vào tâm trí khiến nó sợ hãi. Cắn chặt môi tự cười giễu. Từ khi nào mà nó đã biết sợ thế này??...

Nó đã quyết tâm biết bao nhiêu khi quay lại nơi này. Và giờ thì nó đang run sợ cái gì chứ?? Khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt xanh láo liếc nhìn xung quanh...

Khung cảnh có vẻ như cũng chẳng khác mấy từ lần nó trốn đi. Vẫn là cái giường dài cứng ngắc hôi thối, vẫn là song sắt đằng kia cùng mẩu thuốc lá đã từng "in dấu" ở chân nó... Hay chí nhất thì vài cây gây gỗ, chùi,... từng là hung khí "chăm sóc" nó vẫn còn đấy...

... Nhưng...

... người đâu??...

Tên khốn nạn kia đâu?? Người đàn ông béo kia đâu?? Và cả... ực... bọn trẻ đâu??...

Nỗi sợ dường như lấp đầy cả tâm trí Rin. Rồi nó tự trấn an bản thân, bọn trẻ chắc chắn không sao. Hoặc là chúng đã trốn được... hoặc bị bán đi... hoặc...

...

...tất cả đã chết...

...

Rin giật thót, cái suy nghĩ vừa thoáng qua thật khiến nó rùng mình... Chết sao?? Nó đang suy nghĩ gì vậy?? Không phải đâu. Không phải!! KHÔNG PHẢI!!!

- Mọi người...!!

Rin từng bước từng bước vào cần nhà hoang trống, lên tiếng hỏi khẽ... Tất cả sự im lặng như đang trả lời câu hỏi của Rin... Lúc này, Rin thực sự rất muốn khóc... Giọng run run, Rin nói lớn hơn...

- Oliver~kun?? Yuki~chan?? Ryuto~kun?? Iroha~chan??...Mọi người có ở đây không???

Rin chân run run, sự sợ hãi lấn chiếm cả tâm trí... Bất chợt, nó dường như thấy một bóng đen to lớn phủ lấy cái bóng nhỏ bé của nó. Chỉ kịp xoay đầu lại, tiếng hét chưa kịp ra khỏi cổ họng...

... À!!...

... Nó đúng thật là ngu khi đến đây một mình...

Chọn Chương