[Fanfic Kagamine] Chủ Nhân! Nhặt Em Về Nuôi Nhé

Tác giả _MeoQuy_

Chương 4~

Chọn Chương

Trước mặt Rin, chàng trai với mái tóc vàng lấp lánh ánh bạc, đôi mắt xanh lạnh lùng tinh tú bị tóc mái che hờ của loài ác ma, nở nụ cười như trêu ngươi, dường như dưới ánh trăng ban đêm, lại toát ra một mị lực không thể tả nổi...

... Rất đẹp...

... Rất thu hút...

... Nhưng... cũng rất nguy hiểm...

Rin biết... chàng trai này chính là một cạm bẫy... Chợt rùng mình, nó quyết cúi thấp đầu, không thể đối diện cùng không thể chạy trốn. Sao Rin lại trở nên vô dụng đến như thế này?? Len vẫn tay đút túi quần, vừa quan sát vừa tự cười trào phúng...

- Có gì muốn nói chứ??

Rin vẫn cúi đầu cắn cắn môi. Nó không muốn nhìn người con trai này, sợ rằng khi nhìn rồi... nó sẽ mãi mãi chẳng thể nào dứt ra được nữa... Len hơi nhướn mày thú vị...

- A ~!! Con mèo này... dường như bị câm!!...

Rin hơi cứng người lại, rồi thả lỏng ra. Bị câm?? Được như vậy cũng thật tốt. Chỉ là Rin biết bản thân đã hơn mấy năm không nói chuyện, cơ hồ có lẽ cũng không nhớ giọng nói của chính mình nghe như thế nào... Như vậy, cũng có thể coi là bị câm mà nhỉ??...

Len ngồi hờ xuống, đối diện nhìn Rin. Rồi lại vươn tay kéo sợi xích, lôi cả Rin lại gần mình, sóng khẽ gợn lăn tăn, soi sáng gương mặt thảng thốt của Rin, Len khẽ cười đểu cáng...

- Có cách để kiểm tra...

Chưa để Rin tiếp thu được hết lời đã nói, Len đã vươn tay giật mạnh sợi xích khiến Rin chao đảo rồi nghiêng hẳn về phía cậu. Nó rùng mình một cái, tên này đang làm cái trò gì vậy??

Len nhìn thấy vẻ thảng thốt qua đôi mắt xanh, càng mỉm cười tự mãn, áp môi mình sâu hơn vào môi nó, đưa lưỡi liếm nhẹ, thi thoảng lại cắn một cái. Rin thót người, không tự chủ một cái "phập" cắn ngay vào lưỡi cậu...

Rin thấy cậu hơi nhăn mặt, ngay lập tức vung tay đẩy mạnh cậu khiến Len ngã ùm xuống nước. Mặt sờ sờ soạng soạng. Vừa rồi... vừa rồi là cái gì vậy??...

Vừa mềm mại, vừa chiếm hữu, vừa dịu dàng, lại còn rất... nóng. Đối với loại cảm giác như vậy, Rin chưa từng trải qua bao giờ, đương nhiên cảm thấy rất lạ, rất... kích thích, mặt không tự chủ mà đỏ lên, lặp lại mãi động tác chùi môi...

Len cười cười nhìn nhìn bộ dáng mếu máo sắp khóc của nó, lưỡi khẽ nuốt nuốt máu, nhướn mai nói...

- Con mèo hung dữ... - dù sao cũng chỉ là một cái hôn, nó không cần nhất thiết phải làm quá đến như vậy chứ??...

Nhưng nó thì không nghĩ như vậy, Rin căm căm hận hận nhìn Len, cậu hôn không chọn đàn bà, lại với người mới gặp lần đầu đã tùy tiện như vậy thật không thể tha thứ... Nếu trước đây còn ở nơi đó, dù là Oliver~kun, Seto~kun hay mấy nhóc, thậm chí là tên bặm trợn và tên béo ú đó làm như vậy, cô nhất định cũng sẽ không tha...

...

Nhưng người này... lại tỏa ra hàn khí khiến nó sợ hãi không dám đụng vào...

...

- Tên??

Len nghiêng nghiêng đầu hỏi nó, nụ cười giả tạo trên môi vẫn giữ nguyên không đổi. Cái tình tiết máu chó gì đây?? Đáng lẽ ngay giờ phút này Rin đang cao chạy xa bay khỏi cái tên độc tài lần đầu như lần cuối gặp mặt này, cớ sao bây giờ lại có thể ngồi bình thản nói chuyện được cơ chứ??...

- Nói, hoặc em sẽ không thể thở tiếp ở lần tới...

Len dường như đã hơi mất kiên nhẫn, ánh mắt hàn giá dường như khoét sâu hơn nhìn nó. Riêng nó, nhìn cậu lắp bắp, những lời biến thái và "đầy tính chất ẩn dụ" như vậy, cậu cũng có thể dễ dàng nói ra sao??...

Khẽ mấp máy môi, nó lục óc nhớ lại cách phát âm... - R... Rin...

- Họ??

- Là... là tên!!...

- Không có họ??

Len nhướn mày nghi hoặc, Rin bối rối gật đầu. Thật là, nó đang xấu hổ cái gì không biết. Nó đâu phải kiểu con gái ngượng ngùng ẻo lã chứ... Len đăm chiêu nhìn Rin, rồi lại kéo mạnh sợi xích. Rin ngã nhào ra trước, nhăn mặt lầm bầm nguyền rủa, lần thứ bao nhiêu rồi không biết, cổ nó sớm muộn cũng rớt ra mất thôi...

Rin ngước mặt lên nhìn Len - người giờ đang nhìn nó bằng ánh mắt vô cùng gian tà...

- Em thuộc quyền sỡ hữu của tôi, thì đương nhiên nhé - Rin Kagamine...

Một chốc, lại vươn tay rướn người một cái, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi nó, cười nụ cười của ác ma... Rin trong lòng bỗng hơi nảy mầm một niềm vui nho nhỏ...

"Rin Kagamine?? Rin Kagamine ư??"...

Tự lẩm nhẩm cái tên trong đầu hàng nghìn lần, Rin chợt cười hạnh phúc. Lạ quá!! Cứ như là nó có một gia đình thật sự vậy. Len cứng nụ cười trên môi, đáy mắt hơi ngạc nhiên khi nhìn nó, rồi chả bao lâu đã trở lại bình thường, nói thì thầm trong đêm trăng...

..." Rin Kagamine!! Chào mừng em đến với cuộc sống mới!!"...

..........

~ Mình viết bộ truyện "Chủ nhân!! Nhặt em về nuôi nhé!!" không hề có mục đích thương mại hay câu lượt xem, vote hay cmt. Viết chỉ để thỏa mãn tình yêu của mình đối với hai bé cam chuối và mong các bọn đừng "dinh" con mình đi mà không báo cho mẹ nó một tiếng :-))

... Cuối cùng thì cảm ơn các bạn đã hóng đọc và ủng hộ ạ :-)))

Chọn Chương