[Fanfic Kagamine] Chủ Nhân! Nhặt Em Về Nuôi Nhé

Tác giả _MeoQuy_

Chương 3~

Chọn Chương

Len quấn hờ chiếc áo bông trắng mềm mại, hơi trắng mờ nhạt bốc lên xung quanh, để hờ ra một phần ngực vạm vỡ nam tính, nhếch môi khinh bỉ nhìn người con gái cạnh giường...

- Oi~ Len!! Tôi đến thăm cậu nè!!

Len xoay lưng nhìn chàng trai vừa mới bước vào, tỏ ý không hài lòng, hàn khí phút chốc tỏa ra xung quanh...

- Câm mồm!!

- Mồm tôi có thể để cậu cấm sao??

Ted cười cười trông đến tởm, đểu cáng không chịu được. Len "hừ" một tiếng, ngay lập tức thả mình xuống chiếc ghế sofa bọc nhung đỏ, tay để hờ hớp ngụm rượu...

- Tôi nghe nói cậu nhặt được một thứ thú vị!!!

- Hô!! Cập nhật thông tin nhanh đấy!!

- Quá khen!!

Ted cười tươi đắc ý, ngước mắt ngó về phía giường, xoa cằm triết lý...

- A!! "Nó" đây sao?? Trông cũng không khác lắm những hàng trước... Uê!! Chết rồi?!

Ted tặc lưỡi một cái, khẽ cầm tấm chăn dày nhấc lên, máu chảy dài thấm vào cả ga giường, tạo thành một mảng lớn màu đỏ...

- Òa!! Cậu cắt lìa đầu nhỏ ra luôn rồi à?? Con mắt trái đâu rồi??...

- Trong thùng rác dưới chân cậu đấy!!

Ted gật gù nhìn vào thùng rác, "oa" lên một tiếng kinh ngạc...

- Oa!! Màu mắt là đá ruby trắng luôn nha ~!! Thế sao lại giết?? Bán đi cũng hời đấy!!...

Len không hứng thú nhìn thằng bạn đi làm trò điên. Cạ cạ miệng ly ngay khóe môi, cười một cái thật làm người ta rùng mình...

- Đàn bà chỉ là công cụ để phát tiết, không dùng thì bỏ. Điều đơn giản vậy mà cũng không hiểu??...

Ted không nghe Len nói, ngồi mân mê con mắt đầy máu màu đá quý. Lâu lâu lại "ừm ờ" một chút cho có lệ... Lúc sau mới ngước mặt lên, kéo môi nham hiểm...

- Nè!! Thế còn "cái vật" mà cậu nhặt được đâu?? Cho tôi xem đi!!

Len hàng động mân mê ly rượu hơi cứng lại một chút, tiếp đến lại nở nụ cười ma mị...

- À!! Quên mất con mèo nhỏ hư hỏng!! Phải mau chóng bắt nó lại, chứ nhỉ??...

Ted cười gượng gạo. Khi Len cười như dọa người như thế, dám chắc "con mèo nhỏ" mà cậu nói, có vẻ sắp gặp rắc rối với vị chủ nhân này rồi đây!!...

...

.

.

.

...

Rin thở hồng hộc mệt mỏi, nó từ khi bỏ trốn đã chạy ra sát đến bìa rừng, chạy nhiều chạy lâu đến nỗi bàn chân đau nhức đến rỉ máu, sưng tấy...

Nó ngồi phịch xuống, xoa xoa cái chân, khẽ nhăn mặt một cái... Hừ!! Trốn thì trốn được rồi đó. Nhưng tiếp theo thì nó phải làm gì đây?? Việc ăn rễ cây sống qua ngày có vẻ như là một ý hay đấy chứ!!...

...

... Thịch...

Tim nó khẽ đập nhanh một cái, sống lưng lạnh buốt đến rùng mình, mồ hôi bỗng túa ra hai bên thái dương... Rin xoay đầu lại, là nó đang nhầm hay... có ai đó vừa mới nhìn nó vậy??...

Nó theo phản xạ vội bật đứng dậy, ráo riết nhìn và tìm kiếm xung quanh. Cái cảm giác lo sợ và dâng đến tận cổ họng này là gì vậy?? Trước giờ, Rin chưa bao giờ có cảm giác hãi hùng như thế này. Đây là... cảm giác ghê rợn gì vậy??

- À...!! Hóa ra là ở đây...

Giọng nói thoảng qua tai như tiếng gió, làm Rin không hết rợn sống lưng. Giọng nói vừa rồi... vừa rồi... Bất chợt, đồng tử Rin căng lớn, khiếp hãi nhìn ánh mắt bạc mê hồn của loài người từ từ hiện ra trong bóng tối. Tiếng la đến cổ họng không kịp hét lên, Rin đã mau chóng xoay lưng chạy trốn...

- À...

Len hơi nhếch môi nhìn thú cưng của mình đang chạy trốn, nhướn mày lên một cái. Thấy không?? Cậu đã nói trêu chọc con mèo nhỏ này rất thú vị cơ mà...

... Tõm tõm...

Rin hốt hoảng, chạy vội xuống bước nhanh qua con suối ngang đến ngang eo, cảm giác hãi hùng kia dường như vẫn còn đọng lại trong cuống họng. Rin không nhìn nhầm, nó chắc chắn không nhìn nhầm, nó vừa nhìn thấy một . con . quỷ...

Len không nhanh không chậm, sải từng bước chân dài đi xuống bờ suối, trên khóe môi vẫn là nụ cười đểu cáng như thường. Ánh trăng soi sáng mặt nước, tạo nên bóng mờ vàng tuyệt đẹp trên bóng trăng, từng hạt sương văng tung tóe, không khỏi làm cho người ta khẽ rướn người vì cái lạnh thấu xương của ban đêm...

Rin không thể chạy nhanh hơn được nữa, nó còn thậm chí nghe rõ tiếng lõm bõm ngay phía sau lưng mình cùng tiếng tim đập thảng thốt trong lồng ngực...

Len nhìn vẻ kinh hãi trên mặt nó, trong lòng dường như thập phần thập thấy càng thú vị... Không vội bắt Rin lại, cậu chỉ đợi khi một chân nó vừa đặt lên bờ, ngay lập tức nắm sợi dây xích rỉ nằm lòng thòng ở cổ Rin, nhẹ nhàng kéo nhẹ. Phút chốc, cả thân người ngã ùm xuống suối, nước bắn lên tung tóe, soi sáng gương mặt của cả hai...

... Cả người Rin ướt sũng, chiếc váy mỏng ôm sát thân thể gầy gò, tạo nên vòng cong tuyệt đẹp của thiếu nữ mới lớn... Rin giật thót, ngay lập tức thụp xuống, nhờ nước che lấy thân thể mình. Cắn môi uất hận, đây chính gọi là "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa" sao?? Sao nó có thể xui xẻo đến như vậy??...

Rin vẫn ánh mắt trừng trừng. Nếu như người trước mặt Rin, thật sự cũng là một "vỏ dừa" trong cuộc đời nó thì nó sẽ càng không khuất phục, không bao giờ!!!

Rin ngước mặt lên, bờ môi cắn chặt phút chốc buông lỏng, ánh mắt chứa đầy sững sờ, miệng mở hờ như nuốt được cả mấy ngụm không khí lớn...

" Ác quỷ... có thể đẹp đến nhường này sao??..."

Chọn Chương