Bất Diệt Truyền Thuyết

Tác giả Hắc Vũ Tán

Chương 13: Tài sản khổng lồ

Chọn Chương

Pirnie nói: "Còn, đương nhiên là còn".

Thạch Thiên trong lòng càng thêm kỳ không hiểu tại sao bọn họ lại giao Quỹ này cho mình, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, chẳng lẽ có âm mưu gì sao, mà có âm mưu mình cũng không sợ, bèn nói: "Dẫn ta đi xem".

Pirnie vội nói: "Được, mời ngài đi theo tôi".

Mười mấy người trước sau trái phải vây quanh Thạch Thiên đi vào tầng hầm đặt tủ bảo hiểm, đi tới trước cửa có số "06", trước cửa có hai vị bảo vệ dưới sự ra hiệu của Pirnie, mỗi người lấy ra một cái chìa khóa đưa vào hai lỗ khóa trên cửa, Pirnie bản thân cũng lấy ra một cái chìa khóa đưa vào lỗ khóa còn lại trên cửa, cùng nhau mới mở được cánh cửa ra. Thạch Thiên đi vào cửa, mở một cái thùng, những thứ ở bên trong quả thật vẫn còn, gật đầu nói: "Tốt lắm, hôm nay ta muốn lấy đi một phần, chỗ còn lại vẫn tiếp tục cất giữ ở đây, đúng rồi, ngươi có thể giúp ta tìm người mua chứ? Ta muốn đem mấy thứ này bán đi".

Pirnie nói: "Đương nhiên là có thể, chúng tôi cùng trung tâm đấu giá Thoseby quan hệ rất tốt, có thể ủy thác họ bán những vật phẩm trân quý nọ, bất qúa ngài nếu có nhu cầu sử dụng tiền, Quỹ TS của ngài trước mắt có thể vận dụng tài chính ước chừng hơn 30 tỷ USD, nếu còn không đủ, có thể lập tức điều động thêm".

Thạch Thiên trọng sinh cũng đã không ít ngày, biết hơn 30 tỷ USD là khái niệm gì, nghe giọng điệu là hắn có thể lập tức lấy ra nữa, cả kinh hỏi: " Quỹ TS các ngươi tổng cộng có bao nhiêu tiền?"

Pirnie nói: "Đầu tiên tôi xin phép nói rõ lại với ngài một lần nữa, Quỹ TS này không phải của chúng tôi, mà là của ngài, những người chúng tôi chỉ làm công cho ngài, đương nhiên, nếu cảm thấy công tác của chúng tôi không làm cho ngài vừa lòng, ngài có quyền đuổi bất cứ ai".

Thạch Thiên thầm nghĩ người này thật đúng là dài dòng, giống như là lão tử không chịu thu lấy cái quỹ này liền nói: "Được rồi, biết rồi, Quỹ của ta có bao nhiêu tiền?"

Pirnie nói: "Quỹ TS trước mắt đầu tư trên toàn cầu tổng cộng 13.049 hạng mục, tài sản có quyền khống chế trực tiếp ước chừng 2.600 tỷ USD, số tài sản chính thức được bộ tài vụ thống kê là hơn 62 tỷ USD, nợ là 26 tỷ USD".

Thạch Thiên hít sâu một hơi, trợn hai mắt hỏi: "Ý của ngươi chính là nói, 36 tỷ USD đó là tài sản của ta?"

Pirnie do dự một chút nói: "Đúng vậy, thật ra đây chỉ là một bộ phận của ngài mà thôi, còn có một bộ phận không thuộc tôi quản lý, trước mắt là do đệ đệ tôi thay ngài quản lý, bộ phận đó càng thêm khổng lồ".

Thạch Thiên nói: "Như vậy là chừng hơn 70 tỷ USD nữa!"

Pirnie gật đầu nói: "Đúng vậy, cũng chừng đó".

Thạch Thiên nói: "Nghe nói người giàu nhất thế giới, gọi là Bill gì đó… hắn cũng chỉ có mấy chục tỷ USD mà thôi, chẳng lẽ ta so với hắn còn nhiều hơn?"

Pirnie trên mặt thoáng qua vẻ ngạo mạn cười nói: "Trên sự thật, công ty phần mềm của vị tỷ phú này, có cổ phần của ngài trong đó, hơn nữa cổ phần mà ngài có được so với hắn còn nhiều hơn, chỉ là phân tán trong một số công ty cấp dưới của Quỹ TS, người ngoài không biết".

Thạch Thiên nói: "Vậy vì sao hắn là người giàu nhất thế giới, mà không phải là Quỹ TS này".

Pirnie nói: "Danh hiệu giàu nhất thế giới này là do giới truyền thông tặng cho hắn, trên sự thật hắn được đứng tên số tiền đó, còn Quỹ TS thì không được, vẫn một mực đợi ngài tới nhận".

Thạch Thiên nói: "Đệ đệ ngươi thế ta quản lý cái gì, một khi đã đều là của ta, vì sao còn phải phân ra quản lý?"

Pirnie nói: "Đó là một tổ chức, không thích hợp quản lý cùng Quỹ TS".

Thạch Thiên giật mình nói: "Thì ra là xã hội đen, ha ha… có ý tứ".

Pirnie nói: "Có thể xem là như vậy, bất quá tổ chức đó cho tới bây giờ cũng chưa làm chuyện thương thiên hại lí gì, ngược lại thường xuyên trợ giúp người khác".

Thạch Thiên cười nói: "Được, được, ta cũng không biết ngươi có phải là thổi phồng hay không, trước tiên nói cho ta, vì sao muốn đem Quỹ TS cùng tổ chức kia đưa cho ta?"

Pirnie nói: "Đây là quyết định khi khởi điểm của Quỹ, bất kể là ai, chỉ cần là người kế thừa gian bảo hiểm này, sẽ đồng thời là người kế thừa của Quỹ TS cùng Thiên Thạch Đồng Minh, Thiên Thạch Đồng Minh chính là tổ chức đệ đệ tôi thay ngài quản lý".

Thạch Thiên cả người chấn động nói: "Thiên Thạch Đồng Minh, các ngươi là người của tòa thành Thiên Thạch?"

Pirnie vui vẻ nói: "Đúng vậy, ngài biết tòa thành Thiên Thạch thì sẽ không sai, ông cố của tôi đang ngồi máy bay tới đây, chỉ là… ài…" Vẻ mặt của hắn trở nên có chút bi thương.

Thạch Thiên cuối cùng hiểu được mình vì sao có thể kế thừa tài phú khó có thể tưởng tượng này, không thể tưởng được qua hơn một trăm năm, hậu nhân của tòa thành còn trung thành đối với mình như thế, có chút cảm động nói không nên lời, thấy Pirnie tựa hồ có chút khó xử nên hỏi: "Chỉ là cái gì?"

Pirnie nói: "Ông cố đợi hơn một trăm năm, vẫn cho rằng lão chủ nhân của mình sẽ trở lại lấy những thứ trong ngăn bảo hiểm này, hiện tại là ngài đến lấy, không biết ông có thể chịu nổi sự thật này hay không".

Thạch Thiên ngẩn ra nói: "Ông cố của ngươi đã sống hơn một trăm năm sao? Hắn tên là gì?"

Pirnie nói: "Ông tên là Laurent".

Thạch Thiên kích động nói: "Laurent… Laurent… hắn còn sống sao?" Bỗng nhiên nhớ tới ông lão gặp ở ngoài cửa tòa thành, gương mặt tựa hồ rất quen thuộc.

Pirnie ngẩn ra nói: "Ngài biết ông cố của tôi sao? Là lão chủ nhân nói cho ngài biết sao?" Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức bản thân lại phủ định đi, người này nhìn qua cũng chỉ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, nếu là lão chủ nhân nói cho biết, thì bất quá mười mấy năm trước lão chủ nhân còn sống ở trên đời, vậy tám chín mươi năm qua vì sao không đến tòa thành một lần, có lẽ là trong di ngôn của lão chủ nhân đã nhắc tới ông cố, nên người này mới biết được. Pirnie trong lòng cho rằng, người này nhất định là thân nhân hay bằng hữu đời sau của lão chủ nhân ở Trung Quốc.

Thạch Thiên còn chưa kịp trả lời, cũng không biết nên trả lời thế nào, bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân của mấy chục người, người còn chưa vào trong ngăn bảo hiểm, thanh âm già nua của Laurent đã truyền vào: "Chủ nhân… chủ nhân… Laurent đến đây. Laurent cuối cùng đã đợi được ngài… chủ nhân" Trong giọng điệu tràn ngập sự kích động cùng tình cảm thật sự là khó có thể nói nên lời.

Thạch Thiên hốc mắt đỏ lên, trong lòng thở dài: "Hơn một trăm năm, không thể tưởng được là còn có thể gặp được cố nhân" Trong cuộc đời hơn hai ngàn năm của hắn, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy, làm sao có thể không kích động.

Pirnie lại thấp giọng thở dài, lo lắng ông cố nhìn thấy người đến lấy tài vật chính là người này, mà không phải là lão chủ nhân mà ông đã đợi hơn một trăm năm, không biết sẽ có hậu quả gì.

Chọn Chương