Yêu Vợ Như Mạng

Tác giả Lê Tiêm

Chương 6

Chọn Chương

Edit: meo phuong_mk

Beta: hướng dương xanh

Tâm trạng trống trải, nặng nề, cả người không chút sức lực cô vẫn như trước cố gắng tiếp tục kiên cường nguyên lai hạnh phúc vẫn là không đến được với cô.

Khấu San Dung từ sớm đã biết, mình không giống chị gái cùng papa có thiên phú về kinh doanh lại rất thoải mái đối mặt với truyền thông, chỉ có duy nhất việc thiết kế là gây cho cô nhiều hứng thú có lẽ vì vậy mà mẹ cô không thể chấp nhận cùng ủng hộ cho sở thích của cô.

Ở thế giới thiết kế cô công tác rất tốt không chỉ dựa vào thực lực mà đôi khi còn cần đến vận khí.

Hoàn cảnh làm việc chủ động ở chung với đồng sự dễ gần, thân thiện có thể được như vậy nhận được công tác này không còn cầu gì hơn nữa..

Cô có vận khí tốt lại có hậu thuẫn là Văn Nhân Chấn giới thiệu tiến vào công ty thiết kế nổi tiếng số một toàn cầu ít lâu liền nhận được lời mời hợp tác của một đại sư nổi tiếng mở cuộc triển lãm cá nhân theo đẳng cấp quốc tế. Hơn nữa công tác lại hoàn thành mỹ mãn ở trước giới truyền thông khuôn mặt xinh đẹp đầy rạng rỡ và tự tin của cô liền thu hút, nhận được tin tưởng trực tiếp chỉ định cô tham gia vào các kế hoạch, dự án lớn, may mắn ồ ạt kéo tới bên người cô.

Cô bắt đầu có chút tiếng tăm, được đăng báo, được cập nhật tin tức cũng không phải vì bị bọn chụp lén tố cáo hành vi bạo lực mà là đường đường chính chính trong sạch trên mặt báo.

Công tác hài lòng cô cảm thấy thoải mái và vui sướng, ở trong giới thiết kế chậm rãi phát huy năng lực cùng danh tiếng.

Nhiều cố gắng như vậy vẫn không thể làm ẹ cô hài lòng.

“ Những người đó bất quá cũng vì cảm giác mới lạ nên mới để con thiết kế, còn không thì là con mang họ Khấu! Con nghĩ mình có bao nhiêu cân lượng, không phải vì vài câu khen ngợi liền thoải mãn tận trời xanh.”

Cô từ Nhật Bản trở về, mẹ cô hẹn đến nhà hàng dùng cơm trưa, vừa mới ngồi xuống, lòng tràn đầy vui mừng nghĩ nói cho bà biết cô lần này sang Nhật Bản công tác không nghĩ đến hình ảnh cô được các tòa soạn đăng trên mặt báo liền bị quăng đến trước mặt mình, hảo tâm tình của cô bị mẹ mình chỉ trích gay gắt nhất thời tan theo mây khói.

“ Mẹ xem rồi, con vẫn là nhanh chút đem cái công việc bát nháo của mình xin từ chức, con thật không giống với chị gái mình chút nào, vì sao không thích kinh doanh, tính tình lại không tốt con như thế nào có thể giúp A Chấn làm được chuyện gì? Công tác nhanh chấm dứt ngay trở về nhà sớm sinh một đứa trẻ!”

Mẹ đối với cô không có nửa điểm kỳ vọng bởi chị gái rất vĩ đại chưa từng làm ẹ thất vọng, cho nên cô luôn làm ẹ không có vui vẻ, nở mặt vì có đứa con gái như cô, bà chỉ biết được thành công không đủ, bại sự có thừa.

Cô thích cái gì, làm cái gì, thật tâm điều gì. Bà tất cả đều cảm thấy chướng mắt.

“Mẹ, con hiện tại đang cộng tác đều là nhà thiết kế quốc tế….” Khấu San Dung mỏi mệt giải thích. Công việc của cô rất có tính khiêu chiến, có thể học được nhiều điều hay so với trước kia làm một trợ lý nho nhỏ hoàn toàn không giống, ở đây cô mỗi ngày đều có những bước phát triển mới.

Nhưng là bà cũng không có đem lời giải thích của cô mà chú tâm, chỉ dùng một câu ngăn lại lời cô “Việc đó có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”

Cô trước mắt mới chỉ đi làm tiền lương, tiền trợ cấp, hơn nữa tiền thưởng đối với người mới như cô mới bắt đầu thiết kế nếu được nhiều người đề nghị hợp tác mức lương sẽ không tệ trên hết không phải vì tiền nên dù phải thức trắng đêm cô cũng cam tâm tình nguyện.

Nhưng cô là tiểu thư Khấu gia tiền lương căn bản không đáp ứng mẹ cô mua một cái túi xách hàng hiệu, một bộ lễ phục dạ hội tham dự xã giao, nếu nhanh chóng tích luỹ nhiều tiền chính là không có khả năng.

“ Con không phải rất lý sự sao? Như thế nào hiện tại lại không nói? Con xem, bị mẹ nói trúng đi! Con nha sao không để mẹ bớt lo lắng một chút muốn mẹ dạy bảo đến bao giờ, con với chị gái không giống nhau, không cần suy nghĩ nhiều an phận chút đi giúp Văn Nhân gia sinh một đứa bé nối dõi thì tốt rồi, tuy rằng hiện tại trưởng bối người ta chưa nói gì, khó chắc về sau….”

Bởi vì cô không giống chị gái vĩ đại của mình cho nên không có tư cách làm việc mình yêu thích sao? Lời cô nói không có nửa điểm quan trọng ngay cả cô có nguyện ý hay không cũng đồng dạng không quan trọng sao?

Mẹ có hay không nghĩ tới cô vì chị mà bị ép gả? Giúp Văn Nhân Chấn sinh một đứa bé, loại sự tình này mẹ như thế nào lại áp đặt như vậy?

Vì sao…. Không chịu nhìn nhận sự cố gắng của cô? Cô chỉ muốn một lần được mẹ mình thừa nhận năng lực của bản thân mà thôi, có khó như vậy sao?

Một cảm giác chua xót đè nén ở ngực cô làm cô vô cùng khó chịu và đau lòng , không khỏi suy nghĩ cô rốt cuộc tệ hại đến như vậy sao?

Mẹ hẹn cô đi ăn cơm trưa, cô hết sức mừng rỡ mang theo quà tặng hưng phấn chạy đến chỗ hẹn, nghĩ đến mẹ đã nghĩ thông suốt muốn cùng cô đi ăn chính là muốn quan tâm đến cô.

Mẹ thật sự quan tâm cô…. Và cô cũng chỉ mong mỏi điều đó.

Liên tiếp quở trách cùng cứng rắn cô không khỏi cảm giác bản thân đã làm một việc rất sai lầm? Làm cái gì cũng không tốt duy nhất có thể làm chính là sinh ra một đứa bé sao?!

“ Con hiện tại cảm thấy mẹ nhiều lời nhưng về sau con sẽ hiểu, con đã kết hôn là con dâu nhà người ta không thể so với khi còn ở nhà, thế nào lại có thể tùy hứng như trước? Văn Nhân gia không thiếu người thiếu tiền, tốt nhất đem công việc từ bỏ, sinh một đứa trẻ bụ bẫm nếu là chị cả con…”

Chị, chị, chị bỏ đi gần nửa năm trời không có tin tức nhưng mẹ vẫn tâm niệm chị cô thật vĩ đại hiện tại ở chỗ này nhận hết ủy khuất cũng không phải là chị vậy bà có nghĩ đến tâm trạng của cô không?

Khấu Dung San không thể giả bộ liền bĩu môi, cô không thể kiềm nén được nữa quyết định nhanh chóng trở về nhà.

“ Con đương nhiên biết mình và chị không giống nhau, chị so với con thì thông minh.” Cô buông dao nĩa nhìn bàn thức ăn được chế biến tỉ mỉ, công phu mà nuốt không trôi, tiếp theo đứng lên cố gắng duy trì thái độ bình tĩnh nhưng là rất khốn khổ, cô vừa phẫn nộ lại thương tâm, toàn thân run rẩy: “ Chị ấy thông minh đến mức bỏ lại tất cả để chạy trốn, vĩ đại đến tận bây giờ nhờ người đi tìm mà cũng không thấy người, chỉ có con không đủ thông minh, không đủ vĩ đại vẫn còn ở tại chỗ này cùng mẹ ăn cơm!”

Một phen phơi bày tất cả ấm ức cả không khí xung quanh cũng ngột ngạt, rất tức giận cô không có liếc mắt đến bà liền xoay người bước đi.

Nào biết vừa mới quay người liền thấy Văn Nhân Chấn. Hắn như thế nào cũng đến đây?

“ Mẹ vợ khi nãy tới tìm tôi nhưng bởi vì phải tiếp nhận công việc từ tay trợ lý xong mới có thể rời khỏi công ty cho nên tôi mới đến trễ.” Văn Nhân Chấn liếc mắt một cái liền nhìn ra biểu tình của cô không thích hợp mà vừa rồi khi cô phát giận mẹ vợ, hắn đương nhiên cũng nghe thấy. “ Chờ thật lâu?” Hắn cầm cánh tay của cô nhẹ nhàng kéo cô ngồi lại vị trí cũ.

Khấu San Dung lạnh lùng một câu cũng không nói.

“ Con xem con bé kìa thái độ như vậy!” Khấu phu nhân gặp con rể, ngay tức thì mở miệng quở trách con gái.

Văn Nhân Chấn không có trả lời, chỉ là khẽ nhếch môi cười.

Mà Khấu Dung San cố ý xoay người, không để ý tới bà, nói thật là cô hối hận – xem cô còn ngoan ngoãn ở chỗ này không có rời đi sẽ biết.( Rùa xanh:bật ngón cái San Dung tỷ thật là một cô gái hiếu thuận, ngoan ngoãn, rùa xanh phải học tập chị^..^)

“ A Chấn, con đừng có cười, Dung Dung chính là bị cha nó làm cho hư! Một chút đạo lý đối nhân xử thế cũng đều không hiểu, cũng không có suy nghĩ chín chắn! Con a, đừng có luôn yêu chiều nó, làm theo ý muốn của con bé nên bảo nó nghỉ việc ở nhà.”

“Cô ấy giỏi lắm ạ!” Nghe ra vấn đề mấu chốt Văn Nhân Chấn qua lời nhắc nhở lần nữa của mẹ vợ tới công việc của San Ding, hắn lập tức nói giúp cô. “Sếp của Dung Dung là bạn học với con, chính con giới thiệu Dung Dung đi làm ở đấy, cô ấy biểu hiện rất khá, làm cho con ở trước mặt bạn học cũng rất hãnh diện.”

“ Là…… Là như vậy a.” Vừa nghe con rể nói công việc là do hắn đáp ứng, Khấu phu nhân khí thế liền bớt đi phân nửa. ‘ Con làm công việc kia có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ ? Còn không bằng về nhà nhanh chút sinh ra một đứa trẻ.

‘ Không vội, Dung Dung còn trẻ, còn nhiều thời gian’. Khấu phu nhân ‘ Đặc biệt’ quan tâm tới việc này, Văn Nhân Chấn đều đã có cách thức đối phó.

Khấu phu nhân nghe xong, thái độ dịu đi vài phần ‘ Cậu như vậy là sủng vợ, không sợ người khác cười chê ?’

‘ Đâu có gì là không tốt ? Cha vợ con có tiếng yêu thương vợ so với ông ấy con còn kém xa, con cảm thấy đây mới chân chính là một người đàn ông mẹ vợ người nói đúng không ?’Văn Nhân Chính cười cười, trả lời như đang nói bông đùa kỳ thực còn có hàm ý khác.

Nếu mẹ vợ thật sự đem lời hắn nói để trong lòng về lý cũng nên nhớ chính mình thân là mẹ ruột luôn mong ước con gái hạnh phúc mới chính là khoái hoạt lớn nhất.

‘ Đã muộn con muốn dẫn Dung Dung đi trước, mẹ sẽ không phiền lòng ? Cô ấy vừa đi công tác Nhật Bản một tuần, con bây giờ mới nhìn thấy vợ có thể hay không cho lão bà về với con?’

‘ Đi đi, phiền chết a !’ Khấu phu nhân nở nụ cười, vội vàng vẫy tay chào bọn họ.

Văn Nhân Chấn nhanh chóng nắm bàn tay nhỏ bé của cô ở trước mặt mẹ vợ nắm tay nhau diễn một màn cảm tình tốt đẹp rời đi. Thẳng đến ra khỏi nhà hàng, ngồi vào xe của hắn, cô lập tức bỏ tay ra khỏi hắn.

Tuy rằng không phải lần đầu tiên cô như vậy nhưng hắn vẫn cảm thấy có điểm sững sờ, nhìn lòng bàn tay trống trải, trên mặt ngây ngốc rất nhanh liền lấy lại biểu tình như trước…

Tay nắm thành quyền cô lưu lại cho hắn cảm giác gần gũi nhưng cũng là biến mất quá nhanh. ( Tội nghiệp anh quá ! Huhu..huhu Tỷ Dung ơi quay đầu nhìn anh đi mà !)

‘ Hiện tại muốn tôi đưa cô đi làm hay là đưa cô đi thư giãn đâu đó một ngày ?’ Không nghĩ tạo cho cô thêm áp lực về phương diện khác hắn đã sớm thành thói quen nhìn cô lãnh đạm, kiên cường rất nhanh liền muốn an ủi, che chở cho cô.

Khấu San Dung ngồi ở ghế bên cạnh hướng mặt ra ngoài của sổ lắc đầu, không nhìn hắn rầu rĩ nói một câu, ‘ Vừa rồi… cảm ơn anh.’

Vừa rồi là cô không khống chế được tâm trạng mới ăn nói thiếu thận trọng như vậy giờ thật sự cảm thất rất hối hận.

Thấy biểu tình của mẹ, cô biết hành động chính mình không tốt là cô vẫn sẽ đau lòng nhưng lời nói đã ra khỏi miệng thu không trở lại, giờ hối hận cũng không kịp.

Cô chưa từng ngỗ nghịch chống đối thái quá, cho dù đối cô nói chuyện khó nghe nhưng cô biết kỳ thật bà không có ác ý, chính là quan niệm không giống nhau mà thôi.

Từ khi chị bỏ đi, mẹ muộn phiền nhiều thêm, nghĩ như thế nào cũng muốn so sánh cô cùng chị, đối với cô có phần quản giáo nghiêm khắc hơn.

Cô hiểu rõ bởi vì bà không có cảm giác an toàn, bởi vì mất đi một đứa con hoàn mỹ cho nên sợ hãi mất thêm một cái khác người thân, tất cả cô đều có thể thông cảm nhưng hôm nay cô vì sao không có biện pháp nhẫn nhịn.

Là Văn Nhân Chấn hóa giải cục diện bế tắc, làm ẹ nhoẻn miệng cười, còn giúp cô giải vây, mang cô ra khỏi nơi ngôt ngạt kia cho nên cô muốn đối với hắn nói tiếng cảm ơn, về phần mẹ…. Để gặp mặt lần sau, khi hai người bĩnh tĩnh trở lại mới nói chuyện đi.

‘ Như vậy hiện tại là ?’ Văn Nhân Chấn nhíu mày, đối cô đưa ra thiện ý quan tâm.

‘ Phiền anh đưa tôi trở lại công ty.’ Xe của cô còn đang bảo dưỡng, mới vừa rồi nhờ quản gia đưa cô tới nhà hàng gặp mẹ cô cũng định sau đó đi nhờ xe bà về công ty, kết quả hiện tại chỉ có thể làm phiền Văn Nhân Chấn.

Hẳn là thấy kì lạ cô đối hắn tỏ thái độ, giống như chậm rãi mềm hóa.

Bất quá… về công ty ? Mọi người thấy được xe hắn, có dễ dàng bình yên như vậy ?

‘ Có nhiều việc để làm lắm à ?’ Văn Nhân Chấn hỏi giống như không chút để ý, ngối trên ghế lái mở động cơ xe.

‘ Không có.’ Kỳ thật không vội, vừa chấm dứt dự án, trở lại công ty cũng không có chuyện gì cần phải khẩn cấp xử lý.

Văn Nhân Chấn nghe cô nói như vậy đã muốn có ý định bắt người ! ( bắt đi xanh xanh ủng hộ anh đốp đốp)

‘ Như vậy… là không có vội ? Một khi đã như vậy, đi theo tôi đến một chỗ đi.’

Cô bắt đầu từ khi nào cảm thấy đối mặt Văn Nhân Chấn sẽ làm cô cảm thấy khó xử ?

Nguyên bản chán ghét tên này đến tột đỉnh, nhưng một lần kia hắn thần kỳ xuất hiện ở buổi triển lãm của cô, bù lại tiếc nuối mẹ cô không đến dự, cô đối hắn cảm giác liền trở nên thực phức tạp.

Nhiều năm qua, cô đã có theo thói quen không thuận theo bất luận kẻ nào, thói quen mạnh mẽ đó là bởi vì cô biết không có người nào đáp lại mong mỏi của cô vì thế cô không còn hi vọng nhiều – - nhưng lúc này cô đặt tay lên ngực tự hỏi thật sự đã hết hi vọng sao ?

Cô chẳng lẽ thật sự một chút mong chờ cũng không có, sẽ xuất hiện một người giống papa cô nhìn thấu tâm cô, luôn ở bên cạnh cô, đem đến yêu thương cùng sủng nịnh ?

Cho tới lúc này đây một ý niệm vớ vẩn thỉnh thoảng hiện lên trong suy nghĩ của cô – - người kia, sẽ là Văn Nhân Chấn sao ?

Không, không thể nào là Văn Nhân Chấn ! Hắn không phải là đối tượng nếu chị không có đào hôn, cô cũng không có gả cho hắn mà thực danh nghĩa cô nên gọi hắn là anh rể mới đúng.

Vì thế cô lại bắt đầu bấn loạn cùng phiền chán, dùng thái độ lãnh đạm che giấu chính mình, vẫn là không nghĩ buông tay lại giống như trước bướng bỉnh dùng sức bỏ ra tay hắn.

Văn Nhân Chấn là anh rể của cô không phải để cô có thể đặt tình cảm của mình vào.

‘ Anh dẫn tôi tới chỗ này làm cái gì ?’

Văn Nhân gia đầu tư trung tâm thương mại hàng hóa trong đó đều là hàng hiệu nổi tiếng thế giới, nhưng chỉ toàn hàng hiệu thôi không phải như vậy sao ? Cô đối với mấy cửa hàng thời trang này thực không có hứng thú, ngược lại có vẻ tò mò lịch chiếu của rạp hát ở trung tâm này.

Có nhiều phòng chiếu cô thật sự thích chưa từng có ý nghĩ từ bỏ sở thích xem phim, cô hiện tại ở trong một phòng chiếu lớn có thể chứa trăm người, mỗi một chỗ ngồi đều thật rộng rãi thoải mái, ghế ngồi hạng nhất theo cấp bậc, không gian của mỗi chỗ ngồi rất lớn sẽ không gây ảnh hưởng cho nhau, ghế ngồi còn có thể điều chỉnh cho dù nằm xem cũng có thể a.

‘ Xem phim’

Văn Nhân Chấn trả lời bằng ánh mắt rõ ràng, hắn đã chuẩn bị tâm lý, nhịn không được bật cười, nắm tay cô đi vào phòng chiếu phim chính giữa, để cô ngồi xuống ghế, sau đem bỏng ngô nóng, đầy ngọt nhét vào tay cô.

‘ Cho tôi cái này làm chi…’ Đáng giận, cô thích nhất là bỏng ngô thật ngọt, mùi vị kia thật hảo mê người !

Văn Nhân Chấn này thật chán ghét, mở ra một gian chiếu phim nàng phi thường yêu thích, theo chiếu phim thính, đồ ăn, đến chiếu phim điện ảnh, đều làm cho nàng không thể soi mói.

Cô vẫn chưa ăn gì, bỏng ngô lại mê người như vậy phát ra mùi thơm Khấu Dung San cảm giác không nhịn được, nắm lấy một nắm đưa lên miệng ăn.

‘ Cô không phải rất thích ăn sao ? Ngồi xuống, phim đã bắt đầu chiếu.’ Ngay cả nước khoáng giải khát hắn cũng giúp cô chuẩn bị thật tốt, đặt nó ở gần tay vịn trên ghế cho cô, lúc khát cô có thể nhất thời tự lấy uống.

‘ Sao lại vào xem phim a ? Anh không phải muốn tôi đi cùng đến một chỗ nào đó sao ? Nha – đáng chết, này là nói dối….’ Nguyên bản còn muốn truy cứu một chút thắc mắc, kết quả đèn trong phòng tối sầm lại, rèm màn ảnh to kéo xuống, cô có muốn nói tiếp cũng không được.

Thật sự buồn ngủ rồi….á á không làm tiếp nỗi..đành cắt tại đây nha các tềnh yêu…

Văn Nhân Chấn đầu tư vào rạp chiếu phim này có một chút tiếng tăm, ở đây lại có nhiều phòng chiếu vừa rộng vừa khang trang, hiện có những bộ phim đoạt giải tại các liên hoan phim Châu Âu, với hầu hết các thể loại hắn đều đã đáp ứng sự chờ mong của người hâm mộ, bất kể số tiền đầu tư vào bộ phim nhiều hay ít khiến cho người xem rất thỏa mãn và ưa thích, rất nhiều diễn viên điện ảnh đã được mời đến đây để quảng bá, tuyên truyền cho các bộ phim được công chiếu.

Hiện tại rạp đang chiếu bộ phim Pháp có nội dung rất lạ kể về một câu chuyện thời xưa, là sự tự thuật của một người đàn ông trở về nhà để kế thừa gia nghiệp, tổ tiên ông ấy nằm trong mười lăm gia tộc quyền quý, ông phải tiếp quản việc hậu sự mai táng của người thân khi trở về nhà.

Nội dung chặt chẽ hài hước, cái kết phim nhân vật chính cùng người thân giải tỏa mọi hiểu lầm, tiếp quản gia nghiệp an hưởng niềm vui cuộc sống bình dị làm cho phòng chiếu ai cũng mắt đẫm lệ lưng tròng.

Một tiếng bốn mươi phút kích thích nhoáng một cái liền trôi qua.

Màn ảnh hiện lên hàng chữ The end, cả phòng chiếu phim rất rộng có thể chứa hơn trăm nguời hiện tại chỉ có cô cùng Văn Nhân Chấn.( lảng mạn quá chỉ có hai người mà thui)

Cô ngồi tại chỗ theo thói quen của bản thân hồi tưởng lại những thước phim vừa xem trong tâm trí, có điều rất kì lạ vẫn là không được tập trung cho lắm bởi vì hôm nay không giống với mọi khi Văn Nhân Chấn…. ngay bên cạnh cô.

Mà cô lại vì bộ phim kia xúc động mà khóc, hắn có thể hay không cảm thấy cô thực yếu đuối, mít ướt ? Nhưng là bộ phim thật sự làm cô cảm động ô… ô…..

‘ Lau đi.’ Hắn không nói thêm gì chỉ yên lặng nhìn cô, sau đó Văn Nhân Chấn lấy ra khăn tay sạch sẽ nhét vào trong lòng bàn tay cô.

Khấu San Dung cảm thấy xấu hổ xoay người đưa lưng về phía hắn, lau sạch nước mắt nước mũi, đem khăn dơ nhét vào trong túi xách sau đó ra vẻ thản nhiên quay đầu lại chờ hắn cười nhạo.

‘ Rất là cảm động”

Gì ? Cứ như vậy….

‘ Hiện tại mới ra mắt một bộ phim Thụy Điển rất hay muốn xem không ?’ Văn Nhân Chấn không có nhìn vào cái mũi hồng hồng đang phập phồng mãnh liệt của cô không biết từ lúc nào lấy từ trong túi áo tờ rơi giới thiệu phim đặt trong tay cô.

Cô muốn xem ! Bộ phim này cô cũng muốn xem nhưng phim này ngay kia buổi tối mới có suất chiếu… ‘ Ngày kia tôi không rảnh.’ Cô đã nhận lời đồng sự làm trợ thủ, không thể thất hứa.

‘ Hiện tại cùng xem – - thì thế nào ? Cô có việc gấp ?’

Văn Nhân Chấn gấp gáp đưa ra quyết định làm cho Khấu Dung San trừng lớn mắt kinh ngạc. ‘ Hôm nay liền xem ? Làm sao có thể ?

‘ Hôm nay tôi đã bao hết phòng chiếu phim hơn nữa tôi là chủ ở đây cô muốn hay không cùng nhau xem, một câu đồng ý ?

Hắn xem cô nửa muốn lại nửa không đang giãy dụa lưỡng lự, không tự kìm chế lộ ra vẻ mặt tươi cười sủng nịnh.

Cô đáng yêu làm cho hắn thật hào hứng muốn hảo hảo yêu cô, cái gì cũng muốn cấp cho cô…

‘ Đồng ý’ Lạm dụng đặc quyền là không đúng nhưng là cô muốn tận hưởng đặc quyền của hắn dành ình.

Văn Nhân Chấn đoán trước được đáp án, đưa tay gọi điện thoại, không đến mười phút bộ phim ngày kia mới chiếu hiện tại đã bắt đầu mở màn.

Tâm trạng vui vẻ xem phim cũng thực thoải mái, đây cũng là bộ phim tràn ngập tình cảm bi thương có chút nặng nề, làm cho người xem có chút không kiên nhẫn.

Mười phút đầu của bộ phim, Văn Nhân Chấn chợt nghe thấy bên cạnh mình phát ra tiếng khóc nức nở, hình như là rất uỷ khuất, hắn thật sự không chịu nổi không có cách nào đành đứng lên đi tới bên cạnh cô đang khóc rất bi thương.

‘ Làm sao vậy ?’ Màn ảnh to, ánh sáng nhợt nhạt khiến Khấu Dung San không thể thấy được vẻ mặt của hắn, không biết biểu tình hắn ra sao.

‘Xích ra một tí .. để cho tôi một khoảng trống.’ Hắn bảo cô nhích ra cho hắn một chỗ cùng ngồi, cũng may lúc trước khi thiết kế phòng chiếu phim này, hắn sáng suốt quyết định ghế ngồi phải thật rộng rãi, thỏai mái, hiện tại mới có thể chứa nổi một người đàn ông cao to như hắn.

Cánh tay hắn quàng qua vai cô, đem đầu cô dựa vào vai hắn, hắn cất tiếng ôn nhu hướng cô nói : ‘ Tốt lắm, cô có thể tiếp tục xem rồi’

Tay kia thì kéo qua bàn tay nhỏ bé của cô, trái tim hắn như run lên.

Thật tốt cùng nhau xem phim tuy là gần sát như thế có vẻ không tiện một chút ! Nhưng thật là thoải mái…( ôi thật lãng mạn…xanh xanh muốn đi couple xem phim ngồi hàng couple hức hức !!)

Khấu San Dung chưa phát hiện ra tình cảm của chính mình, cô thích Văn Nhân Chấn làm bạn, thích hắn thần thông quảng đại xuất hiện ở trước mặt cô, gây cho cô thích thú cùng vui mừng, hắn tựa như con giun trong bụng vĩnh viễn biết cô muốn gì, cần gì không cần phải nói ra miệng, tất cả đều vì cô mà thực hiện.( Woo..chị ơi nhận ra tấm lòng anh đi anh tốt lắm đó !)

Người như vậy bắt đầu làm cho cô mong chờ ở tương lai phía trước.

Nội dung phim làm cho cô rất phấn khích, khiến cô phải rơi nước mắt, đôi mắt vì rơi lệ mà tầm nhìn không thấy rõ lắm, cô liền trực tiếp dùng vạt áo trước của hắn lau đi, lại có thể tiếp tục xem tiếp.

Phim chấm dứt không khí lãng mạn theo tuyên cáo của hắn cũng bị cắt đứt, hắn cúi đầu nhìn dáng người đang chật vật, lộ ra nụ cười khổ ‘ Cô…. thật đúng là tình cảm phong phú, con người đa cảm.’

Làm sao bây giờ…..

Càng ở cùng Văn Nhân Chấn, càng có cảm giác, bởi vì cô đối với người này dần dần có cảm giác nghiện…

‘ Sớm một chút nghỉ ngơi, ngủ ngon.’

Xem xong hai bộ phim điện ảnh, sau đó lại đi dùng bữa tối, thời gian hẹn hò mới chấm dứt, Văn Nhân Chấn đưa cô về nhà, ở trước cửa phòng cô dịu dàng sủng nịnh chúc cô ngủ ngon, không có nụ hôn trên trán chỉ là nhìn cô mỉm cười, sau đó rời đi.

Mà cô lại có cảm giác nuối tiếc…

‘ Không, Khấu Dung San ngươi bình tĩnh chút đi !’ Cô đứng ở trước cửa phòng mình, nhịn không được dùng sức tát vào mặt nói với bản thân trăm ngàn lần phải thật bình tĩnh, không cần vì hắn ôn nhu đối đãi tốt mà bắt đầu suy nghĩ miên man.

Làm cô nằm trên chiếc giường công chúa nghĩ ngợi rất nhiều, đột nhiên phát hiện trong phòng bài trí không giống trước, nguyên lai bàn trang điểm bên cạnh giường đã thay đổi, buổi sáng trong lúc ăn sáng cô có xem qua tạp chí kiến trúc, bởi vì thực thích, còn cẩn thận nghiên cứu một chút quy cách bài trí kia.

‘ Á?’ Cô lắp bắp kinh hãi, vì sao buổi sáng mới nhìn thấy, buổi tối đã xuất hiện trong phòng cô ?

Nghĩ cũng không dám nghĩ tới – - cũng có thể nói sâu trong nội tâm cô hi vọng là Văn Nhân Chấn để ý tới cho nên mua tặng cho cô.

Nghĩ như vậy miệng cô bất giác không khỏi giơ lên, thực lòng tham lam nghĩ chị gái … chị không trở về như vậy cô thích Văn Nhân Chấn, hẳn cũng không có quan hệ gì đi ?

‘ Cái này ý niệm trong đầu thật tà ác !’ Tuy là nghĩ như vậy, nhưng đạo đức con người làm sao có thể như vậy được.

Vì tránh cho chính mình có ý nghĩ rối loạn, cô đứng lên đi tắm một cái có như vậy mới có thể nhanh một chút lên giường đi ngủ, ngày mai còn có công việc! Còn có chuyện cô không thể quên được lúc cô khóc, Văn Nhân Chấn hảo tâm cho cô mượn khăn tay.

Dùng xà phòng thơm nhanh chóng tẩy đi vết bẩn. Cầm chiếc khăn tay, cô bắt tay vào việc làm sạch nó ở trong chậu chứa đầy nước, cô như thế nào đột nhiên cảm thấy… có điểm rất quen mắt ?

‘ Dọa !’ Cô nhảy dựng lên, lao ra khỏi phòng tắm, mở ngăn kéo bàn trang điểm tìm kiếm, rốt cục tìm ra một chiếc hộp nhỏ cất chiếc khăn tay, ngay sau đó cô cầm vào trong toilet cùng cái kia đối chiếu, màu sắc, chất liệu hoàn toàn giống nhau.

‘ Trùng hợp như vậy sao ?’

Cô còn nhớ rõ rất rõ đám tang của papa, cái người xa lạ đó lại đưa cho cô chiếc khăn tay lau đi nước mắt nhưng đối phương một tiếng cũng không nói chuyện mà cô lại cận thị nặng, cũng không thấy rõ diện mạo đối phương đến nay vẫn không biết người kia là ai.

Chẳng lẽ là văn Nhân Chấn ?

‘ Làm sao có thể ?’

Nhưng trên đời này thực sự có việc ngẫu nhiên như vậy sao ? Hai cái khăn cùng đồng dạng chất liệu, hoa văn là khăn tay dành cho nam giới, đều giống nhau thật kì lạ ?

Với tinh thần ham học hỏi … không phải mà là lòng hiếu kỳ, hơn nữa cô thật sự nghi ngờ không có cách nào bình tĩnh, ý nghĩ của cô không ngừng hoạt động, thúc đẩy. Nếu không hỏi rõ ràng cô nhất định không thể ngủ được !

Nhưng là Văn Nhân Chấn lúc đó chán ghét cô làm gì có chuyện muốn an ủi cô a ?

Nhưng là hắn hôm nay cũng không có cười nhạo mình, còn ôm cô vào ngực làm cho cô ngừng khóc hơn nữa lấy thời điểm lúc đó chỉ có hắn… có khả năng nhất tới gần linh cữu papa mà không người đàn ông nào khác cũng chỉ có Văn Nhân Chấn a !

Là hắn sao ? Thật là hắn sao ?

Không được cô thật sự muốn biết chân tướng, vì thế cô quyết định chính mình tìm đáp án.

Lén lút ra khỏi phòng, đi qua phòng làm việc của hắn, cánh cửa phòng khép hờ có thể nhìn thấy hắn đang đứng ở trước bàn làm việc, vừa nghe điện thoại.

Cứ như vậy thấp thỏm lén lút cô nhanh chóng lẻn vào phòng ngủ của hắn, ở trong phòng có mùi hương nam tính của hắn, cô rất nhanh tìm thấy gian phòng thay quần áo lập tức đi thẳng vào.

Mục tiêu trước mắt là nhanh chóng tìm kiếm, mở ra ngăn kéo nhỏ, hơn nữa trong gian phòng thay đồ của hắn phát hiện một sự kiện.

‘Người này như thế nào thích mặc tây trang a ?’ Quần áo hoàn toàn giống nhau còn có rất nhiều, ngay cả dây lưng cũng giống nhau như đúc, đều có ba, bốn cái, lại càng không nói tới tây trang, áo sơ mi đều rất đồng bộ là hàng cao cấp siêu tốt.

Cô vừa tìm kết quả ở ngăn kéo tìm thấy được – - toàn bộ ngăn kéo kia đều là khăn tay có chất liệu, màu sắc đồng dạng với người đàn ông kia.

Nếu nói trùng hợp nghĩ như thế nào đều cảm thấy có vấn đề, cho nên người kia dịu dàng, ôn nhu không nói chuyện giúp cô an ủi, thật là hắn sao ?

Nguyên lai tại thời khắc đó hắn đối cô đặc biệt a… nghĩ như vậy trong lòng cô bỗng nảy lên cảm giác vui vẻ, cô không tự chủ được lộ ra mỉm cười, lại nghĩ đến chị gái của mình tươi cười lập tức liền biến mất.

‘Này… tại sao có thể như vậy ?

‘ Bác Lý, không cần chờ, tôi còn đang ở thư phòng đang đợi một cuộc gọi.’

Tránh ở phòng thay đồ Khấu San Dung nghe thấy tiếng nói của Văn Nhân Chấn càng ngày càng gần liền đó là một trận xúc động lớn, cô vội vàng che miệng sợ chính mình vì quá khẩn trương không cẩn thận phát ra âm thanh.

‘Linh… linh… linh.’Văn Nhân Chấn ở phòng bên điện thoại đột nhiên vang lên, cô lén nhìn qua cánh cửa thấy hắn cởi cavát, chậm rãi đi về phía đầu giường ấn nút trả lời – -

‘ Ngươi biến mất đủ lâu rồi.’ Không đợi đối phương nói chuyện,Văn Nhân Chấn mở miệng nghiêm khắc chỉ trích.

Nguyên lai giọng nói mềm mại từ điện thoại phát ra rất quen thuộc với Khấu San Dung.

‘ Đừng lo lắng, ta sắp về nhà.’

Cô cảm thấy toàn thân đông cứng thanh âm người kia – - là chị gái cô ?!

Chị đã trở về….

Hết chương 6

Chọn Chương