Yêu Vật

Tác giả Quất Hoa Tán Lý

Q.2 - Chương 8

Chọn Chương

“Em bị sư phụ phạt là chuyện từ hai, ba mươi năm trước rồi thì phải? Dám mắng chửi sau lưng sư phụ nhà mình là đần độn cũng không tốt, cẩn thận anh nói cho ông ấy.”

“Tôi nói quên là quên! Mèo trí nhớ vốn không tốt! Nhắc lại là tôi đánh anh đấy!”

“Được, không nói nữa” Anh ta sảng khoái chuyển đề tài, “Thay anh chào Hồng Vũ.”

Tôi cố chấp trả lời: “Tôi và anh chẳng có quan hệ gì cả, chị ấy cũng không muốn gặp anh, không cho phép anh đến gần chị ấy.”

Lam Lăng đẩy nhẹ kính mắt, trong mắt hiện lên một tia cô đơn. Anh thở dài, bóng dáng màu trắng nhảy ra ngoài cửa sổ, nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.

Chung quanh chìm vào yên lặng. Một lúc lâu sau, William nhu nhược mở miệng hỏi: “Hồng Vũ và Lam Lăng có thù oán sao?”

Tôi: “Không, Hồng Vũ thích Lam Lăng.”

William càng hồ đồ : “Thích vì sao không gặp?”

Tôi nhìn ánh đèn sáng trưng ngoài cửa sổ, thấp giọng nói: “Hồng Vũ là chim Tất Phương duy nhất còn sót lại trong trời đất, trời sinh đã mang trên mình Liệt Diễm. Những nơi chim Tất Phương đi qua đều sẽ bị lửa thiêu đốt, nếu như cảm xúc của chị ấy dao động, toàn thân sẽ dấy lên liệt hỏa, thiêu hủy tất cả mọi vật xung quanh. Hàng năm chị ấy phải đi tìm sư phụ, xin ông gia cố phù chú để thu bớt sức mạnh của chính mình. Nhưng sức mạnh của phù chú có hạn, vậy nên cảm xúc của chị ấy không được phép dao động mạnh, lại càng không thể ở bên người trong lòng. Mỗi một cái hôn, một cái ôm của chị ấy đều là trí mạng, sẽ thiêu cháy người chị ấy yêu.”

William chớp chớp đôi mắt: “Vậy… Lam Lăng thì sao? Anh ấy không sợ lửa sao?”

“Làm sao có thể?” Tôi chán nản trả lời, “Lam Lăng là Băng yêu, anh ta thích Hồng Vũ chính là đâm đầu vào chỗ chết!”

William vui vẻ tổng kết: “Rõ ràng Dạ Đồng rất quan tâm đến Hồng Vũ và Lam Lăng, cho nên mới cố gắng chia rẽ uyên ương.”

“Nói hươu nói vượn!” Tôi nhảy dựng lên, hùng hổ khiển trách, “Tôi ghét Hồng Vũ nhất! Không thấy hôm nào tôi cũng cãi nhau với chị ta à? Bản mèo bình sinh thích làm chuyện đối nghịch với con chim thối đó nhất! Chẳng qua chị ta là sư tỷ, tôi làm chuyện xấu có thể đẩy chị ta lên gánh tội thay, dù bị sư phụ phạt hay là bị thượng giới phạt chị ta đều phải chịu tội trước! Nếu chị ta cứ nhất quyết tự phong ấn, tôi biết đi nơi nào tìm người chết thay chứ?”

“Vậy…vậy à?” William cúi đầu kéo lỗ tai, lầm bầm lầu bầu, “Chẳng lẽ tôi đoán sai sao?”

“Biết là tốt.”

Tôi kéo con chó ngốc này, mở cửa sổ sát đất, từ trên tầng 54 nhảy xuống.

Cùng tất cả các yêu quái khác đón gió đô thị mạnh mẽ, hòa vào ánh đèn.

———-♥———-

William khẽ hỏi bên tai tôi:

“Dạ Đồng, Lam Lăng nói cô nghĩ một đằng nói một nẻo, có thật không?”

“Không phải.”

“Dạ Đồng, cô nói ghét Hồng Vũ và Lam Lăng, thật ra là thích đúng không?”

“Tuyệt đối không phải!”

“Dạ Đồng, kỳ thật cô nói ghét chó, nhưng thật ra là thích chó nhất đúng không?”

“Càng không phải!”

“Lam Lăng nói đúng, cô quả thật là con mèo kỳ lạ nghĩ một đằng nói một nẻo…”

“Câm miệng! Khắp thiên hạ động vật tôi ghét nhất chính là chó! Còn dám bóp méo ý tứ của tôi, tôi sẽ đánh anh đấy.”

Chọn Chương