Yêu vẫn nơi đây

Tác giả Tình Không Lam Hề

Chương 03-04

Chọn Chương

Vân Hân. Vân Hân.

Câu trả lời mới kiên quyết làm sao! Vân Trạm chẳng chút do dự mà mở miệng nói ra đáp án.

Dung Nhược im lặng nhìn gương mặt điển trai đầy quyết đoán phía trước. Trái tim như bị người dùng dao nhọn tàn nhẫn đâm thẳng vào, đau nhức đến tột độ, nhưng hai mắt lại khô khốc đến lạ kì. Khuôn mặt kia, cô đã nhìn ngắm suốt ba năm, từng đường nét đang hiển hiện rất rõ ràng trước mắt kia, chẳng thể là giả được; Người đàn ông kia, là người cô toàn tâm toàn ý yêu thương suốt ba năm trời, giờ đây, vẫn cái dáng vẻ ngạo nghễ đó, kiên định đứng ở đằng kia, bận rộn vì một cô gái khác cởi bỏ dây trói; Trong đôi mắt ấy, tràn ngập sự thương tiếc cùng dỗ dành, nhưng tất cả những điều đó, lại chẳng phải dành cho cô….

Cô vẫn đang ngồi đây, cùng một gã điên đã hoàn toàn đánh mất lý trí, tay lăm lăm khẩu súng, cô đơn một mình – cô bị vứt bỏ, bị người mình yêu nhất vứt bỏ.

Trong lòng chết lặng, ánh mắt Dung Nhược hờ hững nhìn Vân Trạm lúc này đã quay lại đối mặt bọn họ.

“Chọn thật dứt khoát! Con nhỏ này không phải bạn gái của mày sao? Mày lại có thể không chút bận tâm vứt bỏ nó như vậy!” Gã đàn ông cười nhạo, cúi người kéo Dung Nhược lên.

“Mong anh nói giữ lời.” Vân Trạm đưa mắt nhìn về phía Dung Nhược, đôi mắt lạnh như băng kia khiến lòng anh quặn thắt lại.

“Thực ra tao cũng mong mày chọn Vân Hân. Cô nàng này trông hấp dẫn hơn, tao còn muốn nó ở lại chơi với tao thêm lúc nữa.” Gã trung niên giơ súng lên, giọng lạnh lùng: “Quay người sang chỗ khác!” Gã sẽ không để Vân Trạm có cơ hội ngăn cản việc gã sắp làm, cho dù chỉ là một cơ hội mong manh nhất cũng không được.

Lén ra hiệu cho phía sau, Vân Trạm chậm rãi xoay người lại, ánh mắt lướt qua Dung Nhược, bao trùm cả khuôn mặt kia vẫn chỉ là một vẻ hững hờ, lạnh nhạt.

“Chúng ta sẽ thanh toán xong ngay thôi! Rồi mày sẽ biết thế nào là đau đến tận xương tuỷ!” Tên đàn ông vừa nói vừa lôi Dung Nhược lui về phía mép đá.

Lời nói đầy ẩn ý của kẻ mất trí làm cảm giác bất an trong Vân Trạm trào lên mãnh liệt, còn chưa kịp xoay người lại, tiếng súng nổ vang lên bên tai, đến cùng với nó là cơn đau thấu tâm can, cả người anh bị một luồng lực vô hình đẩy sấp về trước.

Phía sau là tiếng cười điên cuồng, tiếng thét chói tai, tiếng bước chân… Khi anh cố dùng nốt chút sức lực cuối cùng để xoay mình lại, bóng dáng thanh mảnh quen thuộc kia đã không thấy tăm hơi, chỉ còn khoảng chục người cảnh sát mặc thường phục đứng ở bên mép đá.

Trước khi mọi thứ chìm vào trong bóng tối, dường như anh nghe thấy tiếng Vân Hân… thật xa vọng lại… tiếng hét nghẹn ngào… là đang gọi tên Dung Nhược sao…

 

Mây đen bao phủ bầu trời, lại một cơn dông mùa hạ sắp kéo tới.

Vân Trạm ngồi trong phòng làm việc, đèn không bật, rèm cửa buông hết xuống, chỉ còn duy nhất một tia sáng yếu ớt từ bên ngoài cửa sổ chiếu hắt vào, cũng đã bắt đầu tối dần.

Tiếng gõ cửa với nhịp đều đều khẽ vang lên, ngay sau đó, cánh cửa hé mở, để lộ ra gương mặt xinh đẹp.

“Hết giờ làm rồi.”

Vì trong thời gian Vân Trạm nằm viện tĩnh dưỡng, quá trình điều trị không được tốt, khiến bệnh khuẩn xâm nhập vào trong cơ thể, dẫn tới viêm cơ tim, cũng vì thế, mà gần hai năm nay, Vân Hân đã quen với việc nói nhỏ giọng khi làm việc hay nói chuyện. Vì vậy, những lời này tuy có ý thông báo, nhắc nhở nhưng lại được nói rất khẽ.

“Tối thế này mà không thèm bật đèn, rõ là không có ý định làm việc. Nếu đã như vậy, chẳng bằng về nhà sớm một chút để uống canh ngao do em nấu đi.” Tiện tay bật công tắc bên tường, Vân Hân bước tới bàn làm việc.

“Thời tiết tệ thế này còn cố tình đến làm gì?” Ngồi tựa vào chiếc ghế da lưng cao, Vân Trạm để mặc cho cô thu dọn đống giấy tờ trên mặt bàn.

“Tới giục anh về nhà. Cao Lỗi bị Bằng Bằng giữ lại, nếu không thì anh ấy đã giành việc tới đây với em rồi.”

Dọn gọn bàn làm việc xong, Vân Hân mới với tay kéo chiếc xe lăn ở bên cạnh lại, hạ tay vịn xuống rồi lùi về một phía.

Nhấc tấm chăn lông đắp trên đùi lên, Vân Trạm cố gắng xoay người, chống lên mép bàn và tay vịn, dịch người sang xe lăn, đồng thời di chuyển đôi chân cứng ngắc của mình, đặt hai bàn chân đã chẳng còn chút sức lực nào lên trên bàn đạp. Sau khi làm xong mấy động tác đơn giản đó, cái cảm giác đau đớn truyền đến cũng đủ khiến cho anh phải thở một cách khó nhọc.

“Đi thôi, lái xe đang chờ ở bên dưới.” Sau khi thay Vân Trạm phủ tấm chăn mỏng lên đùi, Vân Hân mới xoay người, bước vòng ra phía sau đẩy xe lăn cho anh.

Dù ở trong phòng rất tối, nhưng cô vẫn sợ mình không kìm được cảm xúc mà rơi nước mắt, khiến Vân Trạm phát hiện ra.

Cứ mỗi một lần, khi cô thấy Vân Trạm từ chối tiếp nhận sự giúp đỡ của mọi người, tự mình cố gắng ngồi lên xe lăn, thấy rõ vẻ yếu ớt của đôi chân được dấu trong chiếc quần âu sang trọng kia, lòng cô lại cảm thấy thật khó chịu.

Hai năm qua, vẫn luôn như vậy.

Cô vẫn luôn nghĩ, nếu như Dung Nhược còn ở đây, thì với tính cách cao ngạo của Trạm, liệu anh có chịu phá lệ để nhận sự giúp đỡ và chăm sóc của cô ấy hay không.

Dung Nhược, không giống với mọi người.

Hai năm trước, khi nghe thấy câu nói đầu tiên sau khi tỉnh lại của Vân Trạm, Vân Hân mới thực sự hiểu được, đối với người lúc nào cũng dửng dưng lạnh lùng như Trạm, cô gái hiền lành trang nhã kia quan trọng tới mức nào.

_____ Dung Nhược đang ở đâu?

Giọng nói đầy yếu ớt và lo lắng, chẳng hề che dấu. Cô chưa từng nghe Trạm nói chuyện với giọng điệu như vậy bao giờ.

Sau đó, cô lại một lần nữa khẳng định địa vị của Dung Nhược, đồng thời cũng thấy được một mặt xa lạ của Vân Trạm mà cô tưởng như đã quen thuộc.

_____ Dung Nhược, khiến Trạm đang bệnh nặng mà vẫn mất đi sự bình tĩnh và kiềm chế, khiến Trạm chẳng hề để ý tới thân thể mình, không ăn không ngủ, không ngừng tìm kiếm tung tích của cô ấy, thậm chí sau hai năm vẫn vậy.

Dẫu lần nào cũng chỉ thu được cùng một kết quả, nhưng không lúc nào cô không hy vọng, sẽ có ngày Dung Nhược lại xuất hiện trước mắt bọn họ, mạnh khỏe bình an.

Chọn Chương