Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả Hồ ly

Chương 6: Một Ly Đã Gục

Chọn Chương

Tả Á kinh hoảng nhìn Chung Dương, cô căn bản là không có khả năng phản kháng lại anh, anh có thể vật lộn với một con chó điên như vậy thì đối phó với cô càng dễ như trở bàn tay. Tay chân Tả Á bủn rủn lại không có hơi sức để phản kháng, chỉ có thể trừng lớn hai mắt vốn đã rất to của mình.

Anh dùng cơ thể mình đè cô lọt thỏm vào lòng ghế sofa, hơi thở nồng nặc thuộc phái nam len lỏi vào hô hấp cô, trái tim khẩn trương đến nỗi quên luôn cả đập, mặt xanh không còn chút máu nhưng vẫn cố gắng trấn định hỏi: "Anh có chắc mình không mắc bệnh bậy bạ hoặc là HIV gì đó chứ? Tôi không muốn đã bị người ta cường bạo mà còn phải tốn tiền đi khám bác sĩ đâu......"

Chung Dương càng thêm giận dữ cúi đầu hôn tới tấp lên đôi môi đỏ mọng của Tả Á, cái miệng nhỏ nhắn mềm mại mang theo chút hương vị ngòn ngọt thật tuyệt vời không lời nào có thể tả được. Anh không nhịn được lè đầu lưỡi ra trêu chọc liếm láp lên môi cô, cạy ra hàm răng cô để chiếc lưỡi được trơn trượt tiến vào thưởng thức hương thơm trong miệng cô, càng hôn càng mê mẩn hận không thể vò nát thân thể ngây thơ ngờ nghệch đang ở trong ngực.

Tả Á ưỡn ẹo thân thể theo bản năng muốn tránh né cái hôn của Chung Dương, nhưng đầu lưỡi anh ngang tàng mạnh mẽ chiếm đoạt môi cô, cũng đoạt đi cả hô hấp của cô. Tả Á nóng lòng cắn chặt hàm răng cắn mạnh vào lưỡi Chung Dương, Chung Dương chỉ hít hà một hơi thật dài nhưng hoàn toàn không có ý định lùi bước, ngược lại càng hôn cô kịch liệt hơn nữa.

Hơi thở cùng với mùi vị căng đầy sức sống của phái nam, còn có mùi máu tươi thoang thoảng, cái hôn mãnh liệt này giống như rải vào trong đầu cô một làn khói hoa, làm cho cô như rơi vào mê cung không còn tinh lực để suy nghĩ gì được nữa. Ý chí dần dần rời xa cô, bản thân thật giống như cũng hoàn theo làn khói hoa ấy mà trôi đi xa, từ từ nhắm hai mắt lại.

Hơi thở của Chung Dương càng gấp rút hơn, trong lòng không ném được thần khen ngợi, hương vị đặc biệt trong cái miệng nhỏ nhắn của cô bé này thật ngọt, cơ thể cũng rất tuyệt, mềm mại y hệt như làm bằng nước vậy. Dưới bụng chợt căng thẳng, tế bào toàn thân như đang gào thét muốn có được nơi nào đó của cơ thể này. Nhưng lúc này lại nhận ra Tả Á lại không thở, thực sự anh không hề muốn kết thúc nụ hôn nóng bỏng này chút nào, đôi con ngươi như hồ sâu nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Tả Á lúc này như muốn hôn mê bất tỉnh, anh không nhin được bật cười ra tiếng, đưa tay vỗ vỗ vào gò má cô nói: "Thở đi, đồ ngốc!"

Tả Á nghe được lời Chung Dương nói, ngay lập tức há to miệng không kịp thở, đầu óc cũng tỉnh táo lại, thì ra là mình quá khẩn trương mà quên luôn cả thở.

"Tôi là người đầu tiên hôn em đúng không?" Chung Dương vì sự phát hiện này mà tim rạo rực không thôi, không ngờ mình mà cũng để ý cái loại đồ chơi này.

Tả Á không trả lời, nhưng lạnh nhạt mở miệng nói: "Tôi muốn về lại trường học, bỏ qua cho tôi được không?"

Chung Dương nhíu mày miễn cưỡng ngồi dậy, cũng thuận tay kéo luôn Tả Á đứng lên, sau đó ngang tàng ôm cô vào ngực, đôi mắt đen láy nhìn cô cười gian ác nói: "Hôm nay ngủ lại đây đi, giờ này có lẽ trường học cũng đóng cửa rồi! Ý nghĩa của câu muốn “làm” gì đó thì cũng vừa mới làm rồi."

"Tôi muốn về trường học!" Tả Á lập lại thêm một lần nữa, đứng cứng nhắc ở trong ngực Chung Dương, cô biết có phản kháng cũng chỉ vô ích chi bằng tiết kiệm lại hơi sức còn hay hơn.

Chung Dương kéo tay Tả Á đi tới chỗ bàn khi nãy, với tay cầm rượu lên chai rót ra một ly đầy, "Uống hết cái này, tôi sẽ cho em về trường học."

Tả Á cau mày, căm ghét nhìn Chung Dương, trong lòng âm thầm mắng anh là đồ thúi. Mình đâu biết uống rượu chứ!

Ngón tay thon dài của Chung Dương vuốt nhè nhẹ ở miệng ly trầm giọng nói: "Không uống hả, vậy thì chúng ta hãy tiếp tục, cùng anh đây ăn mừng sinh nhật vậy!"

Tả Á nhớ lại khi nãy có thấy mấy cô gái kia chúc mừng sinh nhật cho Chung Dương cũng có uống, thấy họ uống giống như nước trái cây vậy. Giằng co kiểu này cũng không phải là cách, nếu suốt đêm mình không về trường học lỡ bị thông báo với gia đình, chuyện này không thể đùa được, chỉ một ly nhỏ thế này cùng lắm nếu say thì mình đón xe về.

Chung Dương lay lay cô hỏi, "Sao hả? Không dám?"

Tả Á căm ghét liếc xéo Chung Dương bằng nửa con mắt, đưa tay cầm ly rượu lên, "Tôi uống nó rồi anh sẽ không làm phiền tôi nữa? Có phải không?"

"Phải!"

"Nói lời phải giữ lời!"

"Nhất ngôn cửu đỉnh!"

Tả Á ngửa đầu, nín thở, đem chất lỏng màu đỏ có mùi vị quái gỡ uống ực một phát, uống xong mới nhận ra mùi vị này cũng không tệ, để ly không xuống hất luôn tay Chung Dương ra, "Tôi uống rồi, anh đừng có phiền tôi nữa......Tôi phải về trường học!"

Chung Dương nấn ná một lúc cuối cùng cũng buông Tả Á ra, bỏ đi, thời gian còn nhiều hôm nay thế này cũng đã đủ.

Tả Á được giải thoát, cuống quít đi ra cửa, bước chân nhẹ hẫng chông chênh như đang bay, ngay khi vừa vươn tay để mở cửa thì người cũng xụi lơ ngã xuống nền đất.

Chung Dương vội nhào lên phía trước, đỡ lấy Tả Á ôm vào lòng, nhìn gương mặt xinh xắn ửng hồng của cô mà không nén được cười, chỉ là muốn trêu cô một chút không ngờ mới có một ly mà đã gục rồi.

***

Tả Á mơ mơ màng màng tỉnh lại, giấc ngủ này thật ngon mà cũng cảm thấy rất khó chịu, mở mắt ra cô hơi sững sờ nhìn tới tấm trần nhà màu trắng, lại chuyển sang cánh cửa sổ, chùm đèn treo sang trọng. Đầu như bị nổ tung, ngồi bật dậy, tấm tấm chăn mỏng bị trượt xuống, cô hô nhỏ một tiếng rồi vội vươn tay kéo lại cái chăn, mình.......Mình không có mặc quần áo?

Đầu óc rối loạn, thái dương nhảy thình thịch, trái tim cũng đang đập cuồng loạn không thôi. Đây là đâu? Ngày hôm qua, mình bị Chung Dương đưa đến Đế Đô, sau đó bị cưỡng hôn.....Uống rượu, sau đó nữa đã xảy ra chuyện gì? Sao mình không hề có chút ấn tượng nào hết vậy? Quần áo của mình đâu? Ai đã cởi quần áo mình ra? Vô số câu hỏi được đặt ra khiến cô khó chịu ôm lấy đầu, vò vò lung tung mấy cái, nếu như hắn ta thật sự dám động tới mình, mình nhất định sẽ sống chết với hắn!

"Bé yêu, tỉnh rồi sao?"

Chẳng biết Chung Dương đã đứng ở ngay cửa từ lúc nào, dáng người cao ráo tựa vào trên khung cửa, trên người mặc một bộ đồ thường mặc ở nhà, cổ áo hình chữ V để lộ ra làn da màu nâu sậm, tinh thần trông có vẻ như rất sảng khoái.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Á đều là sự tức giận, với tay tóm lấy cái gối nằm hung hăng nện thẳng tới khuôn mặt đẹp trai của ai đó, "Chung Dương, anh là đồ khốn! Tôi sẽ kiện anh, cho anh ăn cơm tù, cho anh bị mấy tên đàn ông kia áp đảo, tôi.... ..."

Chung Dương cau mày đi tới chỗ Tả Á, Tả Á bị dọa phải im miệng. Nhưng thấy trong tay Chung Dương lại đang cầm một bộ quần áo, vẻ mặt lầm lầm lì lì, tròng mắt đen lập lòe tia sáng nguy hiểm. Tả Á sợ hãi túm chặt tấm chăn quấn vào người, liên tiếp lui về phía sau.

Chung Dương cúi người xuống kề sát vào Tả Á, khuôn mặt điển trai đột nhiên phóng to trước mắt Tả Á, "Con sâu rượu này, tôi không có đụng tới em....Nếu em còn nói lung tung nữa, tôi sẽ kiện ngược lại em tội phỉ bang đó!"

"Anh không có đụng đến tôi?" Tả Á hoài nghi nhìn nhìn Chung Dương.

"Tự bản thân em không cảm giác được cơ thể của mình sao?" Chung Dương ném quần áo trong tay lên giường, "Không muốn chọc cho tôi phạm tội thì mau mặc quần áo vào đi!"

Tả Á âm thầm cảm nhận lại một chút, hình như là không có chỗ nào không ổn cả, nhưng mà cô cũng không biết như thế nào mới là có chỗ không đúng. Chuyện trước mắt cần làm nhất đó là phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, không muốn nghĩ nhiều thêm nữa, cúi đầu nhìn tới quần áo Chung Dương ném lên, một bộ váy liền thân màu trắng, kiểu dáng được cắt may rất tinh xảo, giá cả rõ ràng cũng không rẻ, "Quần áo tôi đâu?"

Chung Dương nhếch môi, tinh quái cười cười nói, "Vứt rồi!" Nói xong xoay người bỏ đi ra ngoài.

Tả Á thật không biết phải làm sao, nhưng cũng không thể để trần truồng vậy được, lúc cô mở ra bộ váy thì thấy bên trong còn có một cái áo ngực màu trắng cùng với một chiếc quần lót nhỏ rất xinh xắn. Mặt đột nhiên đỏ bừng lên như sắp nhỏ ra máu. Được một người đàn ông chuẩn bị đồ lót cho mình, thật đúng là kinh dị và xấu hổ đến không thể nào nói nên lời.

Tả Á luống cuống tay chân mặc đồ vào, sau đó mới phát hiện, quần áo từ trong ra ngoài vừa vặn đến không thể nào tin được, lớn nhỏ giống như được đo đặt may. Phản ứng đầu tiên xuất hiện trong đầu đó chính là hình ảnh Chung Dương giúp cô cởi bỏ quần áo dơ rồi vứt cô vào trong chăn. Xấu hổ lắc lắc đầu, dùng hai tay nhỏ bé vò loạn lên tóc. Cuối cùng tìm kiếm khắp nơi mới thấy căn phòng tắm để vọt vào, rồi rửa mặt chải đầu một cách qua loa.

Ra khỏi phòng tắm, muốn mau sớm rời khỏi nơi này, bỗng đâu như có một luồng gió thổi tới từ một cánh cửa khác, lại ngạc nhiên phát hiện Chung Dương hiện chỉ mặc một chiếc quần lót màu đen khêu gợi để lộ ra cơ thể màu nâu rắn rỏi, trông khỏe mạnh như người tập thể hình, hoàn mỹ như được điêu khắc. Anh ung dung đứng ở trước tủ quần áo, hình như là muốn thay đồ.

Lần đầu tiên Tả Á nhìn thấy cơ thể của đàn ông, cảm thấy xấu hổ không thôi, da mặt như sắp bốc cháy, trong lòng ảo não suy nghĩ, sao không ình chết đi, đây không phải là đi ra cửa mà là đi vào phòng ngủ của Chung Dương…...

Chọn Chương