Ảo Kiếm Linh Kỳ

Tác giả Lương Vũ Sinh

Truy Tầm Mầm Họa, Biến Cố Phát Sinh

Chọn Chương

Thiên Toàn đạo nhân chậm rãi nói:

- Theo phán đoán của Tề lão tiền bối thì có khả năng Thiên Quyên sư huynh bị trúng độc mà không biết.

Thiên Cơ lạnh lùng hừ một tiếng, dường như lão muốn nói điều gì nhưng lại không nói ra.

Hàm Hư không im lặng được nên buột miệng nói:

- Nội công của tiên sư thâm hậu, trừ phi là các loại kịch độc như gan khổng tước, trứng kim tằm, nước dãi rắn lao, hắc tâm lan v.v... Nếu không thì sợ rằng cũng khó khiến cho tiên sư trúng độc. Vả lại đâu có chuyện trúng độc lâu cả nửa năm mà bản thân không biết?

Thiên Toàn nói:

- Tề lão tiền bối nói, sợ rằng đây là một phương pháp hạ độc cực kỳ cao minh, độc tinh xâm nhập từ từ khiến người trúng độc khó lòng phát giác. Trong một thời gian dài mới có cảm giác tựa như bệnh mà không phải bệnh. Dù là đại phu có y thuật cao minh mà chỉ dựa vào việc bắt mạch thì cũng không thể phát hiện được hiện tượng bị trúng độc.

Hàm Hư nói:

- Có độc dược mạn tính lợi hại như thế sao?

Vừa nói hắn vừa đưa mắt nhìn về phía Đường Hy Vũ.

Đường Hy Vũ liền nói:

- Theo tại hạ biết thì có loại độc dược này. Độc dược của Đường gia tại hạ chế luyện có thể khiến cho người trúng độc sau một năm mới tử vong mà bình thường không có dị trạng.

Nhưng về phương diện này thì độc dược Đường gia không phải là tối lợi hại, nếu dùng để đối phó với nhân vật có nội công thâm hậu thì sợ rằng khó qua mặt. Ngoài ra, còn có độc dược của hai nhà mà có thể giết người trong lúc bất giác bất tri, cao thủ võ học hàng nhất đẳng cũng không thể phòng được.

Hàm Hư vẫn còn hoài nghi, hắn truy vấn:

- Loại độc dược này cần phải hạ độc liên tục chứ không phải một lần, đúng không?

Đường Hy Vũ nói:

- Không sai, đối phó với nhân vật có nội công thâm hậu như lệnh sư thì phân lượng hạ độc mỗi lần phải thích hợp, nhiều một chút là bị phát giác ngay. Vì thế cần phải hạ độc liên tục mới được.

Hàm Hư nói:

- Nói vậy có nghĩa kẻ hạ độc tất phải tiếp cận tiên sư thường ngày?

Đường Hy Vũ nói:

- Vấn đề này, xin lượng thứ cho tại hạ miễn trả lời. Nhưng theo bệnh thái của lệnh sư mà phán đoán thì loại độc dược đó không phải là độc dược khiến người bị hại chết ngay, mà là loại độc dược làm mất dần công lực của người bị hại. Như vậy, rõ ràng là người hạ độc rất hiểu về trình độ nội công của lệnh sư và nếu dùng độc dược có thể trí mạng thì nhất định sẽ bị lệnh sư phát giác ngay.

Hàm Hư kinh ngạc không thôi, hắn nói:

- Nói vậy có nghĩa kẻ bị hiềm nghi chỉ có giới hạn mà thôi. Tại hạ sợ rằng kẻ đáng bị hoài nghi nhất chỉ có một người.

Thiên Ngộ nói:

- Hàm Hư sư điệt, ngươi chớ đa nghi, đương nhiên chúng ta không thể hoài nghi bản thân ngươi rồi.

Đường Hy Vũ nói:

- Tại hạ cũng chỉ dựa vào hiện tượng trúng độc mà phán đoán thôi, trước khi có chứng cứ thực tế, tại hạ tuyệt đối không dám nói chắc. Theo phán đoán của tại hạ thì người này tâm kế phải thâm và chuyên nắm các cơ hội của người khác.

Hàm Hư nói:

- Chuyên nắm các cơ hội là có ý gì?

Đường Hy Vũ nói:

- Đó là chọn thời cơ hạ độc rất thích hợp.

Hàm Hư truy vấn:

- Đường nhị công tử muốn nói kẻ hạ độc đã chọn thời điểm tiên sư luyện nội công tâm pháp thượng thừa để ra tay?

Đường Hy Vũ khẽ gật đầu, nói:

- Không sai, vì vậy nên khi xuất hiện trạng thái mệt mỏi, tinh thần bất thường thì lệnh sư cho rằng đó là do việc luyện công nôn nóng mà sinh bệnh, thậm chí còn hoài nghi là dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma. Nhưng lệnh sư lại không biết rằng công lực của lão đang dần dần tiêu giảm một cách vô tình.

Thiên Ngộ nói:

- Đa tạ Đường nhị công tử đã giảng giải về tính năng của độc dược này. Ta thấy phán đoán đó rất hợp lý.

Thiên Toàn tiếp lời:

- Thời cơ chọn hạ độc cũng rất thích hợp Thiên Quyền sư huynh xem xong phong thư của Tiễn đại tiên sinh thì tự nhiên tâm thần bất an mà người cũng không ngờ là kẻ đó có thể ám toán mình, vì vậykẻ đó mới có thể xuất một chiêu là thành công ngay.

Thiên Cơ cười nhạt, nói:

- Ngươi tận mắt thấy như thế chăng?

Thiên Toàn nghiêm sắc diện nói:

- Đương nhiên đệ không thấy tình hình hung thủ hành hung nhưng chúng ta đều thấy dáng vẻ của tiền chưởng môn sau khi vừa bị hại. Thần thái trên mặt người tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nếu không phải là người quen thì tại sao tiền chưởng môn lại có biểu hiện như thế?

Thiên Khu đạo nhân thận trọng nói:

- Đệ tử không dám nói phán đoán này là không hợp lý nhưng dẫu sao thì cũng chỉ là phán đoán mà thôi. Nếu tìm không ra chứng cứ thật sự mà quá tin vào phán đoán vừa rồi thì sợ rằng sẽ gây cho đồng môn nghi kỵ lẫn nhau.

Thiên Ngộ nói:

- Không sai, không có bằng chứng thì không thể phá vụ án này. Nhưng cũng may là ta còn giữ một di vật của tiền chưởng môn, thoạt tiên không ai ngờ có thể dùng di vật này làm tội chứng của hung thủ, còn bây giờ thì có thể mang ra dùng rồi. Xin mời Đường nhị công tử giám định giúp.

Hàm Cốc, Hàm Hư không hẹn mà cùng hỏi:

- Là di vật gì?

Thiên Ngộ nói:

- Đó là nửa bầu Tùng Tử Tửu mà Thiên Quyền sư huynh uống còn thừa. Thiên Quyền sư huynh không phải là tửu đồ, nhưng có thói quen uống hai chung tiểu tử trước bữa ăn. Ta bảo quản nửa bầu rượu còn thừa là nguyện sau khi tìm ra hung thủ và báo được thù cho tiền chưởng môn thì phân ra cho mọi người cùng uống mừng.

Lão nói đến đây thì đã có đệ tử môn hạ đưa nửa bầu rượu ra.

Thiên Khu lên tiếng:

- Bầu rượu này đệ tử nhớ là cũng từng uống qua.

Thiên Cơ lập tức tiếp lời:

- Không sai, ta cũng từng uống qua. Có lúc Thiên Quyền sư huynh gọi chúng ta đến cùng ăn cơm với người, nên ít nhiều chúng ta cũng uống qua vài chung.

Đường Hy Vũ lặng lẽ lấy một giọt rượu cho vào miệng thử, hồi lâu sau mới gật gật đầu.

Hàm Hư vội hỏi:

- Là độc tửu chăng?

Đường Hy Vũ nói:

- Không sai, trong rượu có loại độc dược đó.

Lời này vừa dứt thì đệ tử phái Hoa Sơn đều biến sắc.

Đường Hy Vũ chậm rãi nói tiếp:

- Loại độc tửu này nếu ngẫu nhiên uống một hai chung thì tuyệt đối không có việc gì.

Nhưng nếu hai ba ngày uống một lần, thời gian kéo dài hai ba tháng thì nhất định sẽ khác.

Người thường thì có lẽ không sao, nhưng với người luyện công thì công lực sẽ bị độc tửu hóa giải dần dần mà không hay biết.

Thiên Cơ lẩm bẩm:

- Có loại độc tửu thần kỳ như thế sao?

Đường Hy Vũ nói tiếp:

- Loại độc tửu này còn có một đặc điểm nữa là tiềm tàng càng lâu ngày thì độc tính càng lợi hại. Với nửa bầu rượu hiện tại mà nói, uống một chung tuy không sao nhưng sẽ cảm thấy tâm mạch tăng nhịp ngay.

Thiên Ngộ nhận lấy bầu rượu và rót một chung uống cạn rồi nói:

- Không sai, quả nhiên là như vậy!

Lão nhìn qua Thiên Cơ và nói tiếp:

- Ngươi có muốn thử không?

Thiên Cơ đã cảm thấy mục quang kỳ lạ của Thiên Ngộ nên lớn tiếng nói:

- Tại sao chỉ kêu một mình ta thử?

Thiên Ngộ nói:

- Không có gì, ta thấy hình như sư đệ không tin là độc tửu.

Thiên Cơ không dám phát tác nên đành nói:

- Sư huynh đã thử rồi bất tất phải thử nữa. Nhưng đệ vẫn còn một nghi vấn.

Thiên Ngộ nói:

- Mời nói tự nhiên.

Thiên Cơ nói:

- Độc tửu đã được chứng thực, vậy án chiếu theo phán đoán hợp tình hợp lý kia thì hình như hung thủ là đệ tử của bản môn?

Tính cách của Thiên Ngộ xưa nay nhu nhược bất quyết cho nên Thiên Cơ cho rằng Thiên Ngộ sẽ trả lời hàng hai, nào ngờ Thiên Ngộ nói như chém đinh chặt sắt:

- Không sai, ngoại nhân làm sao có thể hạ độc trường kỳ trong bữa ăn của tiền chưởng môn.

Thiên Cơ liền nói:

- Như vậy có lẽ hung thủ và người hạ độc là một?

Thiên Ngộ nói:

- Không sai, ta cũng cho rằng phán đoán của sư đệ rất hợp lý. Vì chuyện khi sư diệt tổ đại nghịch bất đạo này thường không dám cho người thứ hai biết nên chỉ có thể tự mình làm thôi.

Thiên Cơ trấn định tâm thần không thể run giọng, nói:

- Nghi vấn của tiểu đệ là ở chỗ này, tiền chưởng môn bị chưởng lực đánh chết, và trên người không có dấu vết thương thế, chúng ta từng nghiên cứu qua võ công của các môn phái và kết luận đó là chưởng lực hợp từ Đại Suất Bia Thủ và Miêu Cương. Đây là loại võ công độc môn của Tiễn gia, nhưng Tiễn đại tiên sinh cũng chưa luyện thành. Vì thế chúng ta đều cảm thấy khó hiểu. Đừng nói là võ công của Tiễn gia thông truyền cho ngoại nhân, dù có muốn luyện loại võ công này cũng không phải là chuyện dễ. Đệ tử bản môn e rằng không thể luyện thành môn võ công đó!

Thiên Ngộ liền nói:

- Ngươi sai rồi!

Thiên Cơ kinh ngạc kêu thất thanh:

- Vậy đệ tử bản môn đó là ai?

Lúc này lão ta đã không được bình tĩnh nữa nên giọng nói bắt đầu run lên.

Thiên Ngộ làm ra vẻ ngẩn người và hỏi lại:

- Cái gì là ai?

Thiên Cơ nói:

- Đệ muốn hỏi đệ tử bản phái luyện htành võ công độc môn của Tiễn gia là ai?

Thiên Ngộ mỉm cười, nói:

- Đừng khẩn trương, đệ tử bản môn có ai luyện thành võ công của Tiễn gia hay không thì ta không biết, ta chỉ muốn nói môn võ công hợp nhất cương nhu chưởng đó đã không còn là võ công độc môn của Tiễn gia nữa rồi.

Thiên Cơ làm ra vẻ khiêm tốn, nói:

- Lượng thứ cho tiểu đệ kiến văn hủ lậu, không biết còn có môn phái nào có loại võ công đó?

Thiên Ngộ nói:

- Theo ta biết, tối thiểu cũng có một người luyện thành môn võ công đó.

Thiên Cơ trì nghi một lúc rồi hỏi:

- Là ai vậy?

Tuy lão thừa biết Thiên Ngộ nói không phải là đệ tử bản môn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an, tim đập thình thịch.

Thiên Ngộ chậm rãi nói:

- Chuyện này tốt nhất là mời Vệ thiếu hiệp nói ra vì Vệ thiếu hiệp đã từng động thủ với kẻ đó.

Vệ Thiên Nguyên đứng lên, nói:

- Trước khi nói ra kẻ đó là ai, tại hạ muốn nói đến một chuyện. Tại hạ có một vị thế bá, tên gọi là Khương Chí Kỳ, người này cũng bị hạ độc mà chết.

Thiên Cơ không nhịn được nên nói:

- Lão ta bị hạ độc mà chết thì có liên quan gì đến chuyện của bọn ta?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Xin chớ nóng vội, người mà tại hạ muốn nói không phải vị thế bá này mà là thê tử của người. Đạo trưởng có nhẫn nại nghe được không?

Thiên Cơ đành nói:

- Ngươi nói ra xem.

Vệ Thiên Nguyên tiếp tục nói:

- Sau khi phu quân bị hại không bao lâu thì vị phu nhân này cũng bị ám toán, lúc chết không thấy huyết, cũng không thấy thương thế, chỉ thấy trán hơi lõm xuống, chẳng hay tình hình bị hại của chưởng môn quý phái có giống như vậy không?

Thiên Ngộ nói:

- Hoàn toàn giống như vậy.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Đương thời tại hạ cũng cảm thấy khó hiểu và hoài nghi có phải là hành vi của người ở Tiễn gia gây ra không. Nhưng tại hạ biết Tiễn đại tiên sinh chưa luyện thành môn võ công đó, như vậy nếu là do người của Tiễn gia ra tay thì chỉ có thể là Tiễn nhị tiên sinh mà thôi.

Nhưng Tiễn nhị tiên sinh đã bị bán thân bất toại, lão ta làm sao có thể chạy nhanh như thế?

Mối hoài nghi này mãi đến khi gặp một người ở Bí Ma Nhai thì tại hạ mới phá giải được.

Thì ra Tiễn nhị tiên sinh vì luyện công không cẩn thận nên bị tẩu hỏa nhập ma và được người kia giúp đỡ nên mới thoát nạn. Thế nhưng Tiễn nhị tiên sinh lại bị người kia dụ trao đổi võ công và sau đó thì mạo danh Tiễn nhị tiên sinh.

Chàng nói đến đây thì có mấy người đồng thanh kêu lên:

- Mộ Dung Thùy!

Nên biết, tuy phái Hoa Sơn không tham gia trận chiến ở Bí Ma Nhai nhưng chuyện Mộ Dung Thùy mạo danh Tiễn nhị tiên sinh đã sớm truyền ra khắp giang hồ.

Vệ Thiên Nguyên nói tiếp:

- Không sai, chính là Mộ Dung Thùy.

Thiên Ngộ nói:

- Khoan đã, thiếu hiệp có biết rằng lần đó Mộ Dung Thùy thi triển võ công gì đả thương Tiễn nhị tiên sinh không?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Hàn Băng Chưởng!

Thiên Ngộ nói:

- Hàn Băng Chưởng và Hỏa Diệm Lực là võ công của Bạch Đà Sơn chủ phải không?

Vệ Thiên Nguyên gật đầu, nói:

- Không sai, Mộ Dung Thùy là sư huynh của Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi. Bọn ta cùng Tiễn nhị tiên sinh quyết chiến, lão đương nhiên là không dám thi triển võ công của Tiễn gia, chỉ đành sử dụng võ công bản môn thôi.

Thiên Ngộ nói:

- Hừ, nói vậy thì sự việc có thể đã rõ một nửa rồi.

Thiên Cơ trấn định tinh thần, nói:

- Bần đạo chưa hiểu. Chuyện Vệ Thiên Nguyên nói chỉ chứng minh là Mộ Dung Thùy cũng biết thi triển võ công của Tiễn gia mà thôi. Việc đó thì có quan hệ gì đến đệ tử bản môn?

Dao Quang Tán Nhân không im lặng được nữa, bà lên tiếng:

- Tại sao lại không có quan hệ, có khả năng võ công của hung thủ là do Mộ Dung Thùy truyền thụ.

Thì ra từ chỗ ngầm quan sát thần sắc của Thiên Cơ đạo nhân, thì bà đã phán đoán ra mấy phần.

Thiên Cơ biết rõ là sẽ bị hoài nghi, nhưng lão không thể không tranh biện:

- Phán đoán này hình như không được hợp lý lắm. Võ công độc môn của Tiễn gia lại dễ dàng luyện thành như thế sao? Tối thiểu thì e rằng cũng phải mất mười năm? Đệ tử bản phái trừ phi rời khỏi Hoa Sơn, nếu không thì làm sao có thể luyện võ học của phái khác trong thời gian dài mà không bị phát hiện?

Dao Quang Tán Nhân nói:

- Nếu là trưởng lão của bản phái, đang đêm lén luyện võ công của phái khác thì có đệ tử nào dám nhìn lén? Vả lại, tuy có danh phận là trưởng lão thì đương nhiên là luyện dễ thành công hơn các đệ tử khác. Võ công chi đạo là nhất lý thông tất bách lý thông, đã có nội công thượng thừa của bản môn làm nền tảng, lại được "danh sư" chỉ giáo thì dù là luyện võ công thần ảo của phái khác cũng không cần đến mười năm.

- Lục sư muội, ngươi nói rõ một chút, rốt cuộc là ngươi hoài nghi ai?

Thiên Cơ lạnh lùng hỏi.

Dao Quang Tán Nhân cũng lạnh giọng nói:

- Muội không hoài nghi một người nào, kẻ nào đáng nghi thì muội hoài nghi thôi.

Thiên Ngộ vỗ tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh rồi nói:

- Hiện tại là lúc cần phải bình tĩnh điều tra ra hung thủ, xin mọi người chớ tranh cãi với nhau.

Thiên Cơ đỏ mặt tía tai, nói:

- Rõ ràng là Lục sư muội chỉ gà động chó?

Thiên Ngộ nói:

- Lục sư muội không chỉ rõ một người nào, nhưng ta cho rằng phán đoán của Lục sư muội là có đạo lý.

Thiên Cơ liền hỏi:

- Đạo lý gì?

Thiên Ngộ chậm rãi nói:

- Mọi người còn nhớ ngày tiền chưởng môn bị hại có một nhân vật rất khả nghi xuất hiện trên núi không? Đó là một phụ nhân trung niên mà xưa nay chúng ta chưa hề gặp, cũng may là lúc đó Ngọc Hư Tử của phái Võ Đang đến bản sơn làm khách nên Ngọc Hư Tử nhận biết được phụ nhân này.

Ngừng một lát, lão nói tiếp:

- Nhưng Ngọc Hư Tử cũng nhận lầm người. Thoạt tiên lão ta cho rằng đó là Ngân Hồ trong Tiêu Thị Song Hồ, về sau mới biết đó chính là Kim Hồ.

Chuyện này đệ tử phái Hoa Sơn đã biết nên Thiên Ngộ không cần giải thích thêm tại sao lại biết là Kim Hồ chứ không phải là Ngân Hồ.

Thế nhưng vẫn có người lên tiếng hỏi:

- Là Kim Hồ thì sao nào?

Thiên Ngộ nói:

- Kim Hồ chính là thê tử của Bạch Đà Sơn chủ!

Chuyện này thì có rất nhiều người chưa biết nên vừa nghe thấy bất giác kêu thất thanh.

Thiên Ngộ nói tiếp:

- Tổ tiên của Tiêu gia học độc công từ Đường gia ở Tứ Xuyên. Kim Hồ là nhân vật có thể nói là cao thủ dụng độc trong đương kim võ lâm, tin rằng tên tuổi không đứng dưới hàng thứ năm. Đường nhị công tử, bần đạo nói có đúng không?

Đường Hy Vũ nói:

- Không sai, bản lĩnh sử dụng độc của bà ta tuy có nguồn gốc từ Đường gia nhưng có vài cách phối chế độc dược và sự âm độc thì đã vượt qua Đường gia của tại hạ. Tỷ như loại độc dược này tại hạ hoài nghi quý chưởng môn trúng phải là một trong số đó.

Thiên Ngộ nói:

- Hiện tại không phải là hoài nghi mà đã chứng thực rồi. Cái chết của tiền chưởng môn có hai nguyên nhân, trúng độc trước rồi sau đó bị hung thủ thi triển chưởng lực cương nhu của Tiễn gia hạ thủ. Kẻ chuyên dụng độc là Kim Hồ, thê tử của Bạch Đà Sơn chủ, kẻ biết về sử dụng được võ công của Tiễn gia là Mộ Dung Thùy - sư huynh của Bạch Đà Sơn chủ.

Nhưng nuế không phải là người thân quen với tiền chưởng môn thì hung thủ không thể xuất kỳ bất ý hạ thủ. Các vị thử nói xem, hung thủ có liên quan đến Bạch Đà Sơn chủ không?

Chúng nhân hoài nghi bất định nên không ai dám lên tiếng, chỉ có Thiên Cơ nói:

- Căn cứ vào sự thực đã biết hiện tại mà nói thì nhất định việc này có quen hệ với Bạch Đà Sơn chủ chứ không hoài nghi gì nữa. Nhưng nếu nói là do đệ tử bản môn thực hiện thì chuyện nàỵ.. chuyện nàỵ..

Thiên Ngộ nói:

- Ngươi cho rằng vẫn chưa có bằng chứng xác thực chăng?

Thiên Cơ không lên tiếng nữa, mà không lên tiếng tức là mặc nhận.

Thiên Ngộ nói tiếp:

- Thượng Quan cô nương, chẳng hay cô nương có mang đến bằng chứng mà bọn bần đạo cần hay không?

Thượng Quan Phi Phụng đứng lên nói:

- Tiểu nữ đã mang đến.

Nói đoán nàng lấy trong tay áo ra hai phong thư và đưa cho một đạo sĩ mang tới cho Thiên Ngộ.

Lúc này đương trường im lặng như tờ, ngay cả tiếng động một cây kim rơi cũng có thể nghe được.

Thiên Ngộ xem qua hai phong thư rồi đưa phong thư thứ nhất lên và nói:

- Thiên Cơ sư đệ, hình như phong thư này là do Bạch Đà Sơn chủ viết cho sư đệ, xin lỗi là ta đã xem qua.

Nhất thời hàng loạt người mồm năm miệng mười tranh nhau hỏi:

- Trong thư viết gì?

Thiên Cơ không đến lấy thư mà nói:

- Đệ và Bạch Đà Sơn chủ xưa nay không qua lại, tại sao hắn lại viết thư cho đệ, xin chưởng môn sư huynh, xin cứ đọc phong thư đó cho mọi người cùng nghe.

Thiên Ngộ nói:

- Không cần phải đọc toàn bộ, ta chỉ cần giản lược ý trong thư thôi. Thiên Cơ sư đệ hình như Bạch Đà Sơn chủ rất coi trọng đệ. Hắn muốn sư đệ sớm tìim cách tiếp nhận chức vị chưởng môn phái Hoa Sơn. Còn ta vô đức vô năng, lúc đầu cũng đã nói tạm thời giữ chức chưởng môn thôị..

Thiên Cơ làm ra vẻ như người bị oan, cắt lời Thiên Ngộ và kêu lên:

- Chưởng môn sư huynh, xin chớ nghe lời thêu dệt của kẻ gian.

Lão quay lại và quát hỏi:

- Thượng Quan cô nương, làm sao cô nương có được phong thư này?

Phi Phụng bình thản nói:

- Đó là do gia phụ thu được. Bạch Đà Sơn chủ và gia phụ hiện đang đối lập nhau, lão ta ngầm theo dõi người của bọn tiểu nữ và bọn tiểu nữ cũng ngầm theo dõi người của lão. Lão ta phái người đưa phong thư này nhưng chẳng may gặp phải vị Thân đại ca đây.

Thân Hồng lên tiếng:

- Tại hạ thu được phong thư này và sau khi trình cho chủ nhân thì chủ nhân bảo lập tức đưa đến cho Thượng Quan tiểu thư.

Thiên Cơ cười nhạt, nói:

- Thế này thì chẳng rõ ràng rồi sao, thì ra là có người giả mạo thư tín của Bạch Đà Sơn chủ để hãm hại ta!

Lợi tự biện của lão khiến cho một bộ phận đệ tử Hoa Sơn phái chợt hoài nghi, những người này đều nghĩ:

- "Không sai, Thượng Quan Phi Phụng là hôn thê của Vệ Thiên Nguyên, cô ta giúp Vệ Thiên Nguyên hãm hại Thiên Cơ trưởng lão là chuyện chẳng có gì lạ.".

Hàm Cốc đứng lên nói:

- Chúng ta chưa từng xem qua bút tích của Bạch Đà Sơn chủ nên cũng chẳng biết là chân hay giả. Việc này trọng đại, xin chưởng môn sư thúc xử lý cẩn thận.

Thiên Ngộ nói:

- Đương nhiên là ta phải xử lý cẩn thận rồi. Nơi naà có một phong thư mà người nhận là Bạch Đà Sơn chủ. Tuy người gửi không ký tên nhưng bút tích hình như là của người quen với chúng ta, mời các vị sư đệ, sư muội hãy xem qua.

Án theo thứ bậc, Thiên Cơ chỉ xếp dưới Thiên Ngộ nên lão đáng được xem trước, nhưng lão không dám tiếp nhận.

Dao Quang Tán Nhân nóng lòng muốn biết thực hư nên vội nhận lấy xem trước.

Trong lúc bà ta xem thì đã có một số người vây lại xem. Chữ viết trong thư nhỏ như kiến và chỉ có vài dòng nhưng nét chữ rất rõ ràng. Nội dung thế này:

"Chuyện nhờ vả đã án theo kế hoạch mà tiến hành, tất cả đều như dự liệu. Nhưng hiện tại thời cơ chưa đến, để phòng bất trắc nên có người tiếp ứng thì càng tốt.".

Thiên Khu xem xong thì buột miệng nói:

- Này, bút tích này hình như là... như là...

Dao Quang Tán Nhân nói:

- Hình như gì nữa, rõ ràng là bút tích của lão ta rồi!

Nói đoạn bà lạnh lùng hừ một tiếng, quay qua hỏi Thiên Cơ:

- Thiên Cơ, mưu đồ của ngươi và Bạch Đà Sơn chủ là đại sự gì vậy?

Thiên Cơ nộ khí quát lại:

- Ngươi nói năng hồ đồ gì thế?

Nói đoạn lão thầm nghĩ:

- "Chỉ cần người đó không cho bọn họ biết thì ta vẫn còn có cơ hội biện giải.".

Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:

- Ngươi cầm lấy và tự xem đi, ngươi dám nói đây chẳng phải là bút tích của ngươi không?

Thiên Cơ nhận lấy phong thư xem qua rồi trợn trừng mắt làm ra vẻ tức giận cùng cực, lão kêu lên:

- Thật là bỉ ổi!

Dao Quang Tán Nhân hỏi lại:

- Ai bỉ ổi!

Thiên Cơ nói:

- Đương nhiên là gian nhân giả mạo bút tích này. Hừ, hắn giả mạo bút tích của ta rất giống nhưng đáng tiếc là câu cú chẳng ra gì.

Dao Quang Tán Nhân cười nhạt, nói:

- Khi tiền chưởng môn sư huynh bị hại, lúc bọn ta chạy vào thì ngươi đã có mặt tại hiện trường rồị..

Thiên Cơ cắt lời, nói:

- Ta nghe Thiên Quyền sư huynh hô hoán nên vội vàng chạy vào. Chung quy cũng phải có một người đến nơi trước, chuyện này có gì là kỳ lạ?

Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:

- Đối với ngươi chẳng có gì là kỳ lạ, nhưng chuyện đó mà có thêm phong thư này nữa thì quả thật là rất kỳ quặc đấy!

Hàm Hư chợt lên tiếng:

- Bút tích trên phong thư này có phải của Thiên Cơ sư thúc hay không thì đệ tử cũng không dám khẳng định. Nhưng sau khi bãi hội hôm đó thì Thiên Cơ sư thúc ở cùng một chỗ với bọn đệ tử.

Thiên Ngộ nói:

- Ngươi nói "bọn đệ tử" tức là không chỉ có hai người, vậy còn ai nữa?

Hàm Hư đáp:

- Là Hàm Cốc sư huynh ở chung với bọn đệ tử.

Hàm Cốc không thích khai khẩu nên chỉ gật đầu biểu thị lời của sư đệ hắn là thật.

Thiên Ngộ nói:

- Được, ngươi nói tiếp đi.

Hàm Hư nói tiếp:

- Bọn đệ tử nghe sư phụ hô hoán thì vội vàng chạy đi và bọn đệ tử không chạy nhanh bằng Thiên Cơ sư thúc nên đương nhiên là đến chậm hơn.

Nói như vậy chẳng khác gì đề xuất cho Thiên Cơ một phản chứng hữu lực. Nên mấu chốt của vấn đề không nằm ở chỗ sớm muộn, mà quan trọng Thiên Cơ cũng nghe tiếng hô hoán của chưởng môn rồi mới chạy đến, như vậy kẻ ám toán Thiên Quyền là một người khác.

Thiên Ngộ vốn có đủ chứng cứ để chứng minh Thiên Cơ là hung thủ, nhưng nghe sư điệt nói vậy thì bất giác lão cũng có chút hoài nghi.

Hàm Hư, Hàm Cốc là hai đệ tử của Thiên Quyền chân nhân, lòng trung thành đối với sư phụ bọn chúng là không thể nghi ngờ, nếu không phải sự thực thì bọn chúng đâu có lý nào lại biện hộ cho Thiên Cơ.

Thiên Ngộ do dự một lúc rồi quay sang hỏi Thiên Cơ:

- Vậy ngươi giải thích thế nào về phong thư đó?

Thiên Cơ cảm thấy có hy vọng nên đường hoàng bước lên trước và chỉ tay về phía Phi Phụng nói:

- Chuyện liên quan đến phong thư này, ta đang muốn mời Thượng Quan cô nương giải thích đấy.

Phi Phụng nói:

- Thế à, lão muốn tiểu nữ giải thích điều gì?

Thiên Cơ nói:

- Phong thư này không có ký tên nhưng có ngày phát thư phải không?

Phi Phụng nói:

- Tiểu nữ chỉ phụng mệnh gia phụ chuyển giao phong thư này cho quý phái nên không dám tự tiện mở xem.

Thiên Khu xem lại phong thư rồi nói:

- Không sai, ngày phát tín là ngày mồng ba tháng bảy năm ngoái. Ngày này trước ngày Thiên Quyền bị hại chừng một tháng.

Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:

- Phong thư này là cầu Bạch Đà Sơn chủ phái người đến tiếp ứng, một đi một lại là đúng một tháng. Người được phái đến cũng đã được chứng thực, đó là Kim Hồ, thê tử của Bạch Đà Sơn chủ.

Thiên Cơ thản nhiên nói:

- Kim Hồ có phải là người do Bạch Đà Sơn phái đến giúp đỡ hung thủ hay không, chuyện này chúng ta cần phải điều tra rõ ràng. Nhưng không phải là hiện tại, việc quan trọng lúc này là điều tra sự thật của phong thư. Được, cứ xem như ta đã viết phong thư đó, nhưng mật thư ta viết một năm trước cho Bạch Đà Sơn tại sao lại rơi vào tay Thượng Quan Vân Long? Bạch Đà Sơn không thể tận tay giao cho lão ta, phải không? Vả lại, nếu phong thư này đã sớm lọt vào tay Thượng Quan Vân Long thì Bạch Đà Sơn chủ làm sao biết được nội dung thư mà phái người đến?

Thiên Ngộ nghe nói cũng có lý nên bất giác đưa mắt nhìn Phi Phụng.

Phi Phụng nói:

- Tiểu nữ đã hỏi Thân Hồng. Phong thư này không phải là do người của bọn tiểu nữ thu được giữa đường.

Thiên Cơ lập tức hỏi:

- Nói vậy là chỉ còn một khả năng thôi. Phong thư này là do lệnh tôn đoạt từ tay Bạch Đà Sơn chủ?

Ai cũng thừa biết điều đó là không hợp tình lý nhưng dụng ý hỏi như vậy của Thiên Cơ là muốn đẩy Phi Phụng vào thế á khẩu vô ngôn mà thôi. Nào ngờ Phi Phụng nghiêm túc trả lời:

- Đừng nói là võ công của gia phụ vị tất đã thắng được Bạch Đà Sơn chủ, dó có thắng được lão ta thì gia phụ cũng không lấy trong tay lão ta phong thư này. Nhưng nếu muốn người ta không biết thì đừng làm, lão cho rằng chỉ có hai khả năng bí mật bị tiết lộ mà thôi sao? Thực ra không chỉ như vậy.

Thiên Cơ cười nhạt nói:

- Dựa vào điều gì mà cô nương khẳng định đó là bút tích của bần đạo, tạm thời bần đạo không truy vấn. Bần đạo chỉ hỏi cô nương, theo cách nói của cô nương thì hình như cô nương biết lệnh tôn làm thế nào để có được phong thư này, phải không?

Phi Phụng trả lời ngay:

- Không sai, tiểu nữ đã biết!

Thiên Cơ lớn tiếng nói:

- Được, vậy mau nói ra xem! Không lẽ Bạch Đà Sơn chủ tự động giao cho lệnh tôn?

Phi Phụng mỉm cười, nói:

- Lão nói đúng một nửa thôi!

Thiên Cơ bỗng sững ngươi, hỏi lại:

- Đúng một nửa, thế là có ý gì?

Phi Phụng chậm rãi nói:

- Thực không giấu gì lão, đúng là có người mang phong thư này giao cho gia phụ, nhưng không phải là Bạch Đà Sơn chủ.

Thiên Cơ thầm nghĩ:

- "Chỉ cần không phải là Bạch Đà Sơn chủ thì ta tự có biện pháp rồi.".

Nghĩ đoạn lão nói lớn:

- Người đó là ai?

Phi Phụng không trả lời ngay mà dịch mục quang nhìn ra tứ phía.

Thiên Cơ cười nhạt, nói:

- Người đó là "kẻ tưởng tượng" nên cô nương không thể nói ra, phải không?

Phi Phụng chợt mỉm cười rồi nói:

- Người này đã đến rồi, chi bằng hãy nhượng cho bà ta nói ra thì hay hơn.

Lời vừa dứt thì bỗng có một người bước ra giữa đương trường, đó là một phụ nhân trung niên, nhan sắc diễm lệ.

Hàm Cốc, Hàm Hư kinh ngạc, cả hai không hẹn mà cùng kêu thất thanh:

- Kim Hồ!

Thiên Cơ càng hồn xiêu phách tán hơn bọn chúng, nhất thời lão không thể nói nên lời.

- Phong thư này là do ta đưa ra!

Kim Hồ vừa lên tiếng.

Thiên Cơ giật thót mình và kêu lên:

- Vũ Văn phu nhân, ngươị.. ngươi làm sao có thể như thế...

Lúc này lão mới hiểu ý Phi Phụng nói "một nửa" là gì.

Kim Hồ là người trực tiếp tham dự chuyện nên biết nhiều hơn phu quân của bà ta.

Kim Hồ nói:

- Người nào làm thì người đó nhận, ngươi tự nguyện nói ra hay là chờ ta nói ra?

Thiên Cơ biết Kim Hồ đã rơi vào tay phái Hoa Sơn, vì muốn tự bảo vệ nên trút tội qua cho mình.

Bất giác lão tức khí xung thiên và quát lớn:

- Kim Hồ, nếu không phải rơi vào cạm bẫy của các ngươi thì ta cũng không đến nỗi giúp các ngươi mưu hại sư huynh. Bây giờ nếu không giết ngươi trước, thì ta chết không thể nhắm mắt.

Lão vừa nói vừa đùng đùng xông về phía Kim Hồ nhưng vừa cất bước thì đã bị Thiên Ngộ ngăn lại.

Thiên Ngộ quát lớn:

- Ngươi có thể đối chất với bà ta nhưng không được giết người diệt khẩu!

Ngay lúc đó, đột nhiên có một lão đại sĩ từ trong đám đông chạy ra, thân pháp nhanh đến độ khó hình dung, chớp mắt lão đã chạy đến trước Kim Hồ và quát lớn:

- Xú hồ ly, thì ra ngươi phản phu theo địch, ta phải giết ngươi!

Trong tiếng quát thì đơn chưởng đã phát ra.

Dường như cùng lúc đó cũng có bóng kiếm quang lóe lên, Phi Phụng nhanh như chớp ngăn chặn phía trước Kim Hồ, trường kiếm đâm thẳng vào tâm chưởng của đối phương.

Lão đạo sĩ lập tức hóa chưởng thành chỉ, "choang" một tiếng, kiếm của Phi Phụng bị búng bật ra.

Nói thì chậm nhưng diễn biến cực nhanh, Vệ Thiên Nguyên cũng phi thân lướt tới, hữu thủ xuất Long Trảo Thủ chụp vào vai đạo sĩ.

Chiêu này công vào chỗ đối phương tất phải tự cứu nên lão đạo sĩ vội lách người sang một bên, đồng thời biến chưởng lực thành đao chém vào tay phải Vệ Thiên Nguyên.

Vệ Thiên Nguyên vội trầm vai xuống, song chưởng hoa lên một vòng hóa giải chưởng lực của đối phương.

Động tác của ba người đều nhanh như chớp, Phi Phụng bám theo đối phương như hình với bóng, qua vài thế đảo người thì mũi kiếm của nàng đã chỉ vào lưng đạo sĩ. Trong bóng chưởng phong và kiếm ảnh đó, lão đạo sĩ phát ra một tiếng kêu thê thảm, thân hình lão như đại bàng gãy cánh, chớp mắt bị đẩy văng ra ngoài xa hai trượng.

Phi Phụng không đuổi theo địch mà lướt về phía Thiên Nguyên và hỏi:

- Không sao chứ?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Không sao!

Lời của chàng vừa dứt thì trước mắt đã xuất hiện biến hóa mới.

Lão đạo sĩ không lo gì đến việc mình bị thọ thương, mà vội vàng xông về phía Thiên Cơ đạo nhân. Vai trái của lão đã bị trúng một kiếm của Phi Phụng nhưng cước bộ vẫn nhanh như gió.

Lúc này đệ tử của phái Hoa Sơn đã nhìn rõ lão đạo sĩ kia là ai, nhiều kẻ kêu thất thanh:

- Này! Tại sao là lão ta?

Thiên Ngộ quát lớn:

- Thủ Chuyết, ngươi làm gì thế?

Thì ra lão đạo sĩ này không phải là đệ tử phái Hoa Sơn mà chỉ là một đạo sĩ lang bạt kỳ hồ, khi lão đến Hoa Sơn thì thân mang trọng bệnh.

Sau khi bình phục thì lão nói là rất cảm kích lòng tốt của mọi người đối với lão nên không muốn đi nữa.

Lão không có bản lĩnh gì, động tác lại chậm chạp tựa như người ngớ ngẩn nên tiền chưởng môn phái Hoa Sơn là Thiên Quyền đạo nhân ban cho một đạo hiệu kêu bằng Thủ Chuyết.

Hoa Sơn Quần Tiên Quán là một đạo quán nổi tiếng có quy mô rộng lớn, chuyện thu lưu đạo sĩ bên ngoài vân du đến là thường có, vả lại lão này chậm chạp ngơ ngẩn và bịnh hoạn nên không ai truy cứu lai lịch thật của lão.

Tiền chưởng môn Thiên Quyền chân nhân thấy lão ngớ ngẩn, không bản lĩnh gì nên cho phép lão ở bên mình làm những việc vặt vãnh như quét dọn, pha trà. Lão phục vụ Thiên Quyền ba năm và được Thiên Quyền rất ưu ái.

Vì Thiên Quyền ban cho lão đạo hiệu Thủ Chuyết nên đệ tử môn hạ đều gọi lão là Chuyết đạo nhân.

Nào ngờ hiện tại Chuyết đạo nhân không ngớ ngẩn, chậm chạp một chút nào. Vẻ già nua ngày thường không còn thấy, và bộ dạng lưng gù cũng đã biến đổi. Lão lao người phóng như bay, Long Trảo Thủ của Vệ Thiên Nguyên và ảo kiếm của Phi Phụng mà cũng ngăn không kịp, võ công cao cường đến độ khiến mọi người không tin được.

Thiên Ngộ vừa quát:

- Thủ Chuyết, ngươi làm gì vậy?

Thì lão đạo sĩ quát lại:

- Ngươi cút đi cho ta!

Lời vừa phát thì song chưởng đã tung, một chưởng đánh vào Thiên Ngộ, một chưởng đánh vào Thiên Cơ. Cũng may là có Thiên Toàn đứng sau Thiên Ngộ nên lão vội tiến lên trước tiếp chưởng đối phương. Tuy Thiên Ngộ là nhân vật có nội công thâm hậu nhất trong Hoa Sơn phái, nhưng Thiên Toàn từng bế môn luyện công nên công lực cũng xấp xỉ Thiên Ngộ, vậy mà cả hai hợp lực cũng vẫn không chống đỡ nổi chưởng lực đối phương.

Thiên Ngộ lui bước rồi kêu thất thanh:

- Hỏa Diệm Lực!

Thiên Toàn cũng kêu lên:

- Hàn Băng Chưởng!

Hỏa Diệm Lực và Hàn Băng Chưởng là võ công độc môn của Bạch Đà Sơn.

Thiên Sách, Thiên Khu, Dao Quang Tán Nhân cùng nộ khí quát lớn:

- Khá lắm, thì ra ngươi là Bạch Đà Sơn yêu nhân.

Lão đạo sĩ xuất chưởng như chớp, bọn Thiên Sách chưa đến kịp thì chưởng thứ ba của lão đã đánh về phía Thiên Cơ rồi.

Thiên Cơ quát lớn:

- Ngươi muốn giết người diệt khẩu chăng?

Vừa nói lão vừa tuốt kiếm ra khỏi vỏ, thi triển chiêu Tm Chuyển Pháp Luân đâm về phía lão đạo sĩ. Tam Chuyển Pháp Luân là chiêu kiếm pháp tối lợi hại của phái Hoa Sơn, một chiêu có ba thức, mỗi thức lại có ba đường kiếm.

Tức là trong một chiêu có thể tấn công vào chín huyệt đạo của đối phương. Thiên Cơ lại là cao thủ kiếm thuật đệ nhất của Hoa Sơn phái, giữa lúc đối đầu với cái chết thì chiêu kiếm của lão lợi hại như thế nào, có thể suy nghĩ mà biết ngay.

Trong tiếng chưởng phong và kiếm ảnh đó, hai bóng người hợp rồi phân.

Thiên Cơ tựa như pho tượng gỗ lắc lư mấy cái rồi ngã "phịch" ra đất. Lão đạo sĩ thì đầy mặt máu me và vội vã quay người bỏ chạy. Song mục của lão đã bị trường kiếm của Thiên Cơ đâm mù rồi.

Thiên Ngộ vội kêu lên:

- Sư đệ, sư muội, không được liều mạng với hắn.

Thiên Sách, Thiên Khu chỉ cảm thấy một luồng nhiệt phong lướt qua mặt và lão đạo sĩ kia đã tung người phóng đi bên cạnh bọn họ.

Vệ Thiên Nguyên kêu lên:

- Không thể bỏ qua yêu nhân này, Phụng muội, chúng ta đuổi theo!

Chàng và Phi Phụng định đuổi theo thì chợt nghe Kim Hồ nói:

- Không cần các ngươi động thủ, hắn chạy không nổi nữa đâu.

Lời chưa dứt thì thấy lão đạo sĩ đã mù mắt va phải một gốc cây, giữa lúc đó hung tính đại phát, lão quát lên:

- Kẻ nào dám ngăn cản ta!

"Vù! Vù!" hai chưởng liên tiếp phát ra, cây đại thụ phía trước như bị một trận cuồng phong quét qua, cành và lá rơi rụng như mưa.

Nhưng vì va phải thân cây nên trán lão đạo sĩ đã vọt máu tươi tuôn ra như suối, cuối cùng lão cũng bị hôn mê rồi ngã xuống, thất khiếu (hai mắt, hai mũi, hai tai, và miệng) xuất huyết, nhưng là huyết màu đen.

Đường Hy Vũ buột miệng nói:

- Thất Sát Châm của Tiêu gia quả nhiên rất lợi hại. Ôi, nhưng đây là loại ám khí tàn độc...

Kim Hồ cung thủ xá Đường Hy Vũ và nói:

- Đa ta Đường nhị công tử khen tặng và khuyên bảo. Nhưng đối phó với loại yêu nhân này cũng đành phải thi triển loại ám khí tàn độc đó thôi. Lần sau ta sẽ không tái sử dụng nữa.

Lúc này mọi người mới biết, tuy lão đạo sĩ kia sau khi đối chưởng với bọn Vệ Thiên Nguyên, Thiên Toàn, Thiên Ngộ rồi lại liên tiếp trúng thương bởi trường kiếm của Phi Phụng, Thiên Cơ nhưng điều khiến lão ta bỏ mạng lại là độc châm của Kim Hồ. Võ công cao cường của lão đạo sĩ và sự lợi hại của độc châm của Kim Hồ khiến cho mọi người kinh hãi không thôi.

Đệ tử phái Hoa Sơn vội vàng trấn an Thiên Ngộ. Thiên Ngộ gượng cười nói:

- Cũng may là có Thiên Toàn sư đệ hợp lực nên hiện tại không việc gì.

Mọi người trông thấy thủ chưởng của lão tựa như một thanh sắt bị nung đỏ, còn thủ chưởng của Thiên Toàn thì giống như một tảng băng.

Đệ tử phái Hoa Sơn thấy chưởng môn không việc gì nên bắt đầu chú ý đến Thiên Cơ đang nằm trên đất.

Thiên Khu nói:

- Hình như tên khốn kiếp này vẫn chưa chết!

Thiên Cơ khẽ động đậy, cuối cùng cũng mở miệng, ấp úng nói:

- Chưởng môn sư huynh, tội của đệ không thể dung tha, sư huynh cho phép đệ nói không?

Không nói ra được thì đệ chết cũng không thể nhắm mắt.

Thiên Ngộ đang muốn nghe lão ta nói nên vội án thủ chưởng vào giữa lưng Thiên Cơ rồi vận chân khí đẩy vào và nói:

- Ngươi nói đi, trước tiên hãy cho ta biết, yêu nhân kia là ai?

Thiên Cơ nói:

- Hắn là đại sư huynh của Bạch Đà Sơn chủ, tên gọi là Tư Không Chiếu, còn Mộ Dung Thùy là nhị sư huynh của Bạch Đà Sơn chủ. Mộ Dung Thùy biết võ công độc môn của Tiễn gia nên Tư Không Chiếu cũng biết! Đệ có phần trong việc mưu hại Thiên Quyền sư huynh, nhưng kẻ hạ thủ không phải là đệ mà chính là Tư Không Chiếu.

Nghe ra lai lịch của lão đạo sĩ thì mọi người mới vỡ lẽ và thầm nghĩ:

- "Chẳng trách khi chưởng môn bị hại thì trên sắc diện vẫn còn vẻ kinh ngạc lạ kỳ, sợ rằng lão chết rồi cũng vẫn không thể tin là lão đạo ngớ ngẩn chậm chạp này lại đột nhiên xuất sát thủ!".

Dao Quang Tán Nhân nhớ lại thảm trạng của tiền chưởng môn thì buột miệng mắng:

- Tuy ngươi không phải là hung thủ trực tiếp hành hung nhưng ngươi cấu kết với ác nhân mưu hại chưởng môn, có thể nói là lòng dạ của ngươi đã quá điên cuồng rồi đấy!

Thiên Ngộ nhỏ nhẹ nói:

- Hiện giờ hắn đã biết hối hận, sư muội chớ mắng hắn nữa!

Cơ nhục trên mặt Thiên Cơ đã biến hình, cố gắng nói:

- Đệ.... đệ đáng bị nguyền rủa, đáng bị giết ngàn vạn lần. Chưởng môn sư huynh, dù sư huynh có muốn tha thứ cho đệ hay không thì đệ cũng không thể tự tha thứ cho mình, chỉ trách là ý chí của đệ không kiên định, bây giờ hối hận thì đã muộn rồi.

Thiên Toàn nói:

- Bọn chúng dùng thứ gì để dẫn dụ ngươi?

Thiên Cơ nói:

- Bạch Đà Sơn chủ chế luyện một loại độc phẩm tên gọi là Thần Tiên Đan, ai bị dụ uống phải độc phẩm này, thân không còn tự tại mà đã bị bọn chúng khống chế. Đến khi Tư Không Chiếu đến Hoa Sơn ngầm phục thì ta chỉ có thể nghe theo sự bày trí của hắn thôi.

Thiên Toàn nói:

- Nếu ngươi không ôm ấp dã tâm thì không đến nỗi phải nghe theo sự chỉ dẫn của kẻ khác.

Thiên Cơ nói:

- Không sai, ta vì lợi mà đen tâm, vì chúng đồng ý là sẽ giúp ta làm chưởng môn. Theo ta biết, bọn chúng đã dùng thủ đoạn này khống chế nhiều bang phái khác trên giang hồ.

Mọi người vừa nghe xong thì sờn da rởn tóc gáy.

Thiên Ngộ nói:

- Trong các đại môn phái có người của bọn chúng không?

Thiên Cơ nói:

- Chuyện... chuyện này đệ không biết.

Thiên Toàn hỏi tiếp:

- Kim Hồ là người mà ngươi xin Bạch Đà Sơn chủ phái đến?

Thiên Cơ nói:

- Không sai, yêu nữ đó là người dụ ta uống độc dược, rất nhiều chủ ý bại hoại của Bạch Đà Sơn chủ là do ả đề xuất. Nếu các huynh đệ mà tha cho ả thì quả thật ta chết cũng không thể nào nhắm mắt.

Lời này khiến Thiên Ngộ khó xử.

Lão không biết tại sao Kim Hồ lại đến đây, nhưng bà ta đã làm một chứng nhân chủ yếu và đã thay phái Hoa Sơn giết Tư Không Chiếu, là hung thủ hại tiền chưởng môn của bọn họ.

Án theo đạo lý mà nói thì bà ta nên được đoái công chuộc tội.

Lúc này Hàm Hư, Hàm Cốc đã dẫn nhiều đệ tử phái Hoa Sơn vây lấy Kim Hồ, bọn chúng chỉ còn chờ mệnh lệnh của chưởng môn.

Thiên Ngộ đưa mắt nhìn qua Phi Phụng và nói:

- Thượng Quan cô nương, Kim Hồ là do cô nương mời đến, bần đạo muốn nghe ý kiến của cô nương.

Mọi người đều cho rằng Phi Phụng sẽ cầu xin cho Kim Hồ, nào ngờ nàng nói:

- Hàm Hư, Hàm Cốc, nhị vị đạo trưởng xin các vị xem cho rõ ràng. Kim Hồ mà ngày trước các vị gặp có giống người này không?

Hàm Hư, Hàm Cốc lòng đầy hoài nghi, cả hai cùng nói:

- Không sai, bà ta không phải là Kim Hồ thì là ai?

Lời vừa dứt thì "Kim Hồ" đứng trước mặt bọn chúng bỗng nhiên có sự biến đổi. Sự biến đổi không phải là diện mạo mà là "nghi thái".

Vẻ diễm tuyệt lả lơi của Kim Hồ không còn nữa, tuy vẫn chưa thể nói là đoan chính gì nhưng trông người này đã "thuận mắt" hơn trước.

Phụ nhân trung niên gỡ nốt ruồi trên mặt đi và mỉm cười, nói:

- Lúc thiếu thời gia phụ và gia mẫu còn có khi nhận lầm hai tỷ muội bọn ta, diện mạo của ta và tỷ tỷ chỉ khác nhau có một nốt ruồi mà thôi.

Đến lúc này không những dung mạo có chút thay đổi mà âm giọng cũng khác nữa.

Những trưởng lão và một số đệ tử của phái Hoa Sơn nhận ra đây là Ngân Hồ mà bọn họ từng gặp trước đấy với Tề Cẩn Minh.

Hàm Hư vẫn còn hoài nghi hỏi:

- Tề phu nhân, Kim Hồ là tỷ tỷ của phu nhân, vậy tại sao phu nhân lại giúp cho bọn bần đạo?

Ngân Hồ Tiêu Quyên Quyên hắng giọng rồi nói:

- Là vì ta nể tình Thượng Quan cô nương, nếu các ngươi thỉnh cầu thì dù có rập đầu cũng không được!

Nói ra cũng kỳ quái, Hàm Hư bị bà ta khinh miệt nhưng không tức khí mà lại hành lễ và nói:

- Tề phu nhân, lần trước tương ngộ ở kinh sư vì không biết nội tình của vụ án nên có đắc tội với phu nhân. Hôm nay phu nhân giúp bọn bần đạo tìm ra hung thủ thật sự, dù chỉ là nể tình vị Thượng Quan cô nương kia nhưng bọn bần đạo cũng phải đa tạ phu nhân.

Thiên Cơ còn thoi thóp thở nhưng vẫn cố nói:

- Thì ra ngươi là Ngân Hồ, ta cũng bị ngươi lừa rồi.

Tiêu Quyên Quyên mỉm cười, nói:

- Nếu ta không mạo danh tỷ tỷ làm sao ngươi chịu nói ra sự thật?

Thiên Cơ thở dài một hơi rồi nói tiếp:

- Tuy ta mắc lừa nhưng ta cũng phải đa tạ ngươi. Chuyện đại nghịch bất đạo ta làm nếu vĩnh viễn chôn vùi thì sợ rằng lòng ta cũng bị nỗi thống khổ dày vò, sống mà bất an. Bây giờ ta đã nói ra, dù có chết cũng khả dĩ yên lòng.

Thiên Ngộ chậm rãi nói:

- Người sắp chết thường nói việc thiện. Tuy ngươi hối hận thì cũng đã muộn, nhưng còn hơn là chết mà không hối hận. Ta có thể giảm khinh tội trạng cho ngươi, chỉ giải trừ vị trưởng lão và cho phép chôn ngươi tại bản sơn với thân phận và đệ tử của bản phái.

Thiên Cơ vui mừng nói:

- Đa tạ chưởng môn sư huynh!

Nói đoạn lão thở mạnh một hơi rồi từ từ nhắm mắt, hồn lìa khỏi xác.

Thiên Ngộ thở dài rồi nói:

- Phúc họa vô môn, duy nhân tự chuốc (phúc họa không tìm đến cửa, chỉ có con người tự chuốc lấy).

Phái Hoa Sơn đã báo được đại thù cho tiền chưởng môn và rất cảm kích đối với Tiêu Quyên Quyên, Thượng Quan Phi Phụng, Vệ Thiên Nguyên.

Đương nhiên những ân oán trước đây đều được hóa giải.

Qua ngày hôm sau, ba người tham dự đại lễ siêu độ cho tiền chưởng môn xong thì lập tức cáo biệt. Thiên Ngộ đưa tiễn một đoạn, Dao Quang Tán Nhân và đệ tử Thanh Loan của bà ta không theo chưởng môn quay về mà tiễn thêm một đoạn nữa.

Xưa nay Dao Quang Tán Nhân tính tình lạnh lùng, sự giao tình với bọn Vệ Thiên Nguyên chẳng hơn bất kỳ đệ tử bình thường nào của phái Hoa Sơn. Chính vì vậy mà sự "thân tình quá mức" của bà ta khiến cho bọn Vệ Thiên Nguyên không khỏi ngạc nhiên.

Đi đêm một đoạn đường nữa thì Dao Quang Tán Nhân nói:

- Vệ thiếu hiệp, Thượng Quan cô nương, hôm ở Sở gia vì mắc lừa kẻ xấu nên sư đồ bọn ta đã làm khó dễ các vị, nghĩ lại thật là xấu hổ. Cảm ơn các vị không nhớ hiềm khích cũ mà đến đây giúp bọn ta.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Chuyện hiểu lầm nên bỏ qua, đạo cô còn nhắc lại làm gì?

Dao Quang Tán Nhân nói:

- Nhưng nghe nói Sở gia gặp rất nhiều khó khăn, chuyện này cũng vì bọn ta mà liên lụy đến.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Dù không có chuyện các vị thì Sở đại hiệp đã sớm bị Tiêu Chí Dao để ý rồi. Lần này bọn họ chẳng qua là lánh nạn trước mà thôi, vậy hà tất phải để tâm.

Dao Quang Tán Nhân trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Thiếu hiệp có biết phụ tử bọn họ dời đi đâu không?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Đương thời mọi người đều khẩn trương bỏ đi, bọn tại hạ lại là những người đi trước nhất. Khi bọn tại hạ đi, Sở đại hiệp hình như chưa có chủ ý gì, chỉ nghe lão nói rằng dù đi đến đâu thì bọn họ cũng sẽ tìm cách liên lạc.

Dao Quang Tán Nhân tỏ ra thất vọng, nói:

- Như vậy là không biết đến khi nào chúng ta mới có cơ hội tạ tội với phụ tử Sở đại hiệp.

Đồ đệ Thanh Loan của bà ta thì mặt mày ủ dột, trông nỗi thất vọng càng nhiều hơn sư phụ.

Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:

- Sợ rằng Sở đại hiệp cũng ái ngại về việc thất lễ của lão ta với các vị hôm đó, vì thế tại hạ thấy chuyện tạ tội có thể miễn cho hai bên. Vả lại tối hôm đó lệnh đồ đã hạ thủ lưu tình với sư muội của tại hạ, điều đó tại hạ biết. Nếu phải nói đa tạ thì tại hạ cũng nên đa ta lệnh đồ mới đúng.

Thanh Loan ửng hồng hai má, nói:

- Tề cô nương không trách tiểu nữ là tốt rồi, đúng đấy, tại sao lần này lệnh sư muội lại đi chung với bọn họ?

Vệ Thiên Nguyên chưa kịp trả lời thì Tiêu Quyên Quyên đã xen vào:

- Thanh Loan cô nương, có một chuyện mà ta cũng nên cảm ơn cô nương đấy.

Thanh Loan ngạc nhiên hỏi:

- Cảm ơn tiểu nữ vì chuyện gì?

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Theo ta biết thì năm ngoói Sở Thiên Thư từng qua Hoa Sơn và hắn bị sư tỷ của ta dùng mê dược ám toán ở Thiên Xích Tràng, nhưng may mắn là có cô nương cứu giúp. Không lẽ chuyện này là giả?

Dao Quang Tán Nhân bỗng nhiên lên tiếng trả lời thay đồ đệ:

- Không sai, nhưng chuyện này tại sao Tề phu nhân phải đa tạ thay Sở Thiên Thư?

Tiêu Quyên Quyên mỉm cười, nói:

- Thiên Thư đã là nữ tế của ta, đạo cô không biết sao?

Dao Quang Tán Nhân kinh ngạc kêu lên:

- Cái gì, Thiên Thư đã là nữ tế của phu nhân? Chuyện... chuyện đó làm sao có thể...

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Bọn chúng không phải là huynh muội, phụ mẫu lại bất tương đồng thì có gì là không thể? Tề Tấu Ngọc không phải do ta sinh ra, nhưng ta là kế mẫu của cô ta, cô ta lấy Sở Thiên Thư thì Thiên Thư cũng là nữ tế của ta vậy. Hì hì, bây giờ ta lấy thân phận là nhạc kế mẫu thay nữ tế cảm ơn lệnh đồ. Đạo cô nói xem không hợp tình hợp lý sao?

Dao Quang Tán Nhân ấp úng nói:

- Ngươi thật là... thật là...

Thanh Loan đưa tay áo lau ngấn lệ vừa chợt lăn ra rồi khẽ nói:

- Sư phụ, chúng ta nên quay về thôi!

Tiêu Quyên Quyên chú mục nhìn Dao Quang Tán Nhân và hỏi lại:

- Này, ta thật là thế nào?

Dao Quang Tán Nhân vốn muốn nói bà ta thật là kẻ không biết nhục, nhưng nghĩ lại bà ta dù tốt xấu thế nào cũng có ân đối với bản phái, vì thế mới cải lời, nói:

- Phu nhân thật là tốt mệnh!

Tiêu Quyên Quyên gượng cười, nói:

- Đa tạ!

Vệ Thiên Nguyên cung thủ nói:

- Không dám phiền tiễn xa, xin nhị vị quay về cho.

Dao Quang Tán Nhân hoàn lễ, nói:

- Vệ thiếu hiệp, Thượng Quan cô nương, các vị đều là người tốt cả. Ngày sau tiểu đồ hành tẩu giang hồ, mong các vị chiếu cố cho.

Sau khi Dao Quang Tán Nhân và đồ đệ bà ta đi rồi thì Vệ Thiên Nguyên nói:

- Tại hạ biết tại sao bà ta lại tỏ ra thân thiện với chúng ta rồi, thì ra bà ta muốn hỏi thăm tung tích ý trung nhân cho đồ đệ. Kỳ quái, lẽ nào nữ đạo sĩ của phái Hoa Sơn cũng được xuất giá?

Thượng Quan Phi Phụng lên tiếng:

- Nữ đạo sĩ không thể hoàn tục sao? Chàng thật là người bảo thủ!

Vệ Thiên Nguyên phá lên cười ha ha rồi nói:

- Đúng, vậy mà ta nghĩ không ra, chẳng phải bà ta đã nói rõ là đồ đệ của bà ta phải hành tẩu giang hồ đó sao? Nếu không hoàn tục thì cô ta phải bị giữ lại đạo quán tu hành rồi.

Nói đoạn chàng quay sang hỏi Tiêu Quyên Quyên:

- Có một chuyện tại hạ nghĩ không ra, làm thế nào Tiêu tiền bối có được phong thư do Thiên Cơ viết cho Bạch Đà Sơn chủ?

Tiêu Quyên Quyên mỉm cười, nói:

- Rất đơn giản, ta dùng thuốc giải để đổi phong thư đó.

Vệ Thiên Nguyên ngạc nhiên hỏi lại:

- Thuốc giải? Đổi thuốc giải cho ai?

- Cho sanh nhi (cháu con trai của chị hoặc em gái) của ta.

- Sanh nhi của Tiêu tiền bối?

- Đúng vậy, ta chỉ có một sanh nhi, đó là độc tử Vũ Văn Hạo của Bạch Đà Sơn chủ.

- Phu phụ bọn họ đều là cao thủ dụng độc thì ai dám hạ độc đối với nhi tử bọn họ?

- Không ai sám nhưng ta dám!

Phi Phụng xen vào:

- Chàng có biết không, bà ta làm chuyện này cũng vì cứu sư muội của chàng đấy. Khi sư muội của chàng ở kinh sư đã từng lọt vào tay Bạch Đà Sơn chủ. Nếu không phải bà ta hạ độc ngay cả tỷ tỷ của bà ta cũng không thể giải thì e rằng hiện tại sư muội của chàng đã bị giam cầm ở Bạch Đà Sơn rồi.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Chuyện này ta biết, nhưng ta cho rằng sư muội là do phụ thân của cô ta cứu ra, không ngờ lại có thêm tình tiết này. Tề phu nhân, người không ngại hạ độc ngoại thích để cứu sư muội của tại hạ, thật là cảm ơn phu nhân.

Tiêu Quyên Quyên phá lên cười khanh khách rồi nói:

- Tại sao ngươi lại cảm ơn ta, sư muội của ngươi chẳng phải là nữ nhi của ta sao? Ngoại thích tuy thân nhưng làm sao sánh với nữ nhi.

Khi bà ta làm chuyện này thì giữa bà ta và Tề Cẩn Minh chưa thành danh phận phu thê, vì thế Vệ Thiên Nguyên không thể nói đến vấn đề danh phận với bà ta. Chàng nói tiếp:

- Nhưng tại hạ còn có một chuyện không rõ, phu nhân dùng sinh mạng Vũ Văn Hạo đổi sư muội, lẽ nào lúc đó không giao thuốc giải cho hắn?

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Có giao, nhưng ta cố ý không giao đủ phân lượng cho hắn. Ngươi có thể nói là ta có tâm bất chính hoặc nói chính xác là ngươi khinh ta gian trá cũng được. Nhưng ta đã sớm liệu đoán là bọn chúng còn có thủ đoạn âm độc ở phía sau. Quả nhiên, không ngoài sở liệu của ta, bọn chúng phái Mộ Dung Thùy cấu kết với Thiên Cơ đạo nhân hại chưởng môn phái Hoa Sơn. Sau đó lại bày bố nghi binh khiến đệ tử phái Hoa Sơn cho rằng sư thúc của ngươi là nghi hung. Thậm chí cả ngươi cũng bị liên lụy. Vì thế, ta muốn bọn chúng giao ta mật thư đó rồi mới giao nửa phần thuốc giải còn lại.

Vệ Thiên Nguyên thở dài, nói:

- Ngộ Văn Vương hưng lễ nhạc:

Ngộ - Kiệt - Trụ, động đao binh. Sư thẩm, người làm như thế là đúng rồi. Gần đây sư thúc có khỏe không?

Đây là lần đầu tiên chàng gọi Tiêu Quyên Quyên là sư thẩm.

Tiêu Quyên Quyên nghe thế thì rất cao hứng, nói:

- Tốt, võ công của sư thúc ngươi cũng mau chóng hồi phục rồi.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Đây thật là chuyện đại hỷ! Tại hạ.... tiểu điệt cho rằng...

Nói đến đây thì chàng chợt nhớ kẻ làm cho võ công của sư thúc chàng mất đi chính là Tiêu Quyên Quyên nên đành dừng lại.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Ngươi không cần tránh né, nội công của sư thúc ngươi là do ta dùng Hóa Cốt Tán phế bỏ. Loại dược tán này ta chỉ biết phối chế mà không thể giải, đừng nói là ngươi cho rằng sư thúc ngươi vĩnh viễn không thể hồi phục, ngay cả ta cũng cho rằng như vậy.

Nói đến đây thì bà thở dài một hơi rồi mới nói tiếp:

- Ta làm chuyện này thật là hối hận không kịp. Nhắc lại thì nên trách ta quá đa nghi, ta cho rằng sư thúc ngươi không thể quên được hiền thê, nếu không phế nội công của lão thì trước sau lão sẽ rời bỏ ta. Ta định là nếu không được lòng của lão thì cũng phải được con người của lão.

Phi Phụng mỉm cười xen vào:

- Sau đó phu nhân mới phát hiện là lòng của lão vốn đã hướng về phu nhân. Phu nhân không những được người mà được cả lòng nữa, phải không?

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Nhưng chuyện ta làm lại tổn thương quá lớn đối với lão. Tề Cẩn Minh là người mê võ công như mạng mình, một khi mất võ công thì dù lão không trách oán ta nhưng ta biết trong lòng lão rất khó chịu.

Phi Phụng nói:

- Nhưng hiện tại các vị không cần phải khó chịu trong lòng nữa rồi.

Vệ Thiên Nguyên biết bà ta đã nghiên cứu ra thuốc giải nên mỉm cười nói:

- Chuyện này ứng với câu tục ngữ:

Ai buộc chuông thì người đó cởi chuông! Chẳng qua sư thúc chỉ mất một năm để luyện công trở lại, nhưng nỗi khổ tâm của sư thẩm đối với sư thúc, tin rằng suốt đời sư thúc sẽ không thể quên.

Tiêu Quyên Quyên nói:

- Ngươi tưởng là ta đã giải cho lão chăng? Không, đến bây giờ ta cũng không hiểu loại thuốc giải đó nên phối chế như thế nàọ..

Vệ Thiên Nguyên đang đợi bà ta nói tiếp thì bỗng nhiên Tiêu Quyên Quyên dừng lại một lúc rồi mới nói:

- Ta không muốn gặp người này. Ta đi trước một bước đây. Nghi vấn của ngươi sẽ do Thượng Quan cô nương thay ta giải thích.

Khinh công của bà ta không kém Phi Phụng, nên vừa dứt lời thì thân hình đã mất hút vào trong cánh rừng.

Phi Phụng mỉm cười, nói:

- Thì ra là người này, thảo nào Ngân Hồ lại tránh né hắn.

Vệ Thiên Nguyên quét mục quang nhìn ra thấy người kia đã xuất hiện trước mặt bọn họ.

Đó chẳng phải là nhân vật võ công cao cường gì nhưng bản lĩnh khoác lác là thiên hạ đệ nhất.

Người này nguyên tính danh là Thân Công Đạt, nhưng vì hắn thích tạo nhiễu sinh, thêu dệt thị phi sự giống như Thân Công Báo trong Phong Thần Bảng nên người trong võ lâm cải danh cho hắn và cũng gọi là Thân Công Báo.

Thân Công Báo từng tham dự cuộc tập hội ở phái Ma Hoa Quyền của Mai Thanh Phong, trong lần tập hội đó hắn từng bày mưu vạch kế cho bọn Thiên Cơ làm thế nào để đối phó Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quan Phi Phụng.

Nhưng hắn không biết là Thiên Cơ đã sớm có kế hoạch của mình nên không cần hắn đưa ra chủ ý.

Trong lòng hắn ít nhiều cũng hổ thẹn, bây giờ đột nhiên lại gặp Thiên Nguyên và Phi Phụng nên kinh hãi không thôi.

Nhưng hắn cũng biết, bằng vào bản lĩnh của hắn thì tuyệt đối không thể thoát được nên đành cười xả lả, nói:

- Nhị vị vừa từ Hoa Sơn trở xuống đấy à? Hạnh ngộ! Hạnh ngộ!

Nói đoạn hắn cười hì hì một cách trơ trẽn.

Vệ Thiên Nguyên cũng đáp lễ:

- Hạnh ngộ! Nhưng các hạ có vẻ thất vọng khi thấy bọn tại hạ còn sống phải không?

Thân Công Đạt nói:

- Vệ thiếu hiệp nói đùa rồi. Tại hạ biết nhị vị phải chịu một trường kiếp nạn ở Dương Châu nhưng đã bình an vượt qua. Tại hạ còn chưa kịp chúc mừng nhị vị, há có thể vui mừng trước tai họa của người khác?

Phi Phụng nói:

- Đa tạ hảo tâm của các hạ. Xin hỏi các hạ đến đây làm gì vậy?

Thân Công Đạt cười hì hì, nói:

- Tại hạ muốn lên Hoa Sơn thăm hỏi Thiên Ngộ đạo trưởng.

Phi Phụng cười nhạt, nói:

- Thăm hỏi Thiên Ngộ là giả, muốn kể công với Thiên Cơ là thật. Đáng tiếc là các hạ đã chậm một bước, nếu không thì đã có thể uống một chung rượu mừng công của lão ta rồi.

Thân Công Đạt bị nói trúng tim đen nên dù mặt dày mày dạn hắn cũng bất giác ngại ngùng.

Vệ Thiên Nguyên cảm thấy tức cười nên nói:

- Bây giờ vẫn chưa muộn lắm, theo tại hạ biết thì lão ta còn lưu lại nửa bầu rượu chờ các hạ lên uống đấy.

Thân Công Đạt thấy đối phương không có ý giết mình nên yên tâm, hắn mỉm cười nói:

- Nhị vị thật là biết nói đùa. Tại hạ đã sớm biết sự hiềm khích giữa nhị vị và phái Hoa Sơn chỉ là một trường hiểu lầm. Không dám giấu các vị, tại hạ muốn lên núi là để giải thích cho các vị. Nhưng hiện tại cũng chẳng cần tại hạ giải thích nữa, Thiên Ngộ chưởng môn, Thiên Cơ đạo trưởng đều là người hiểu chuyện, có lẽ bọn họ đã sớm phát hiện đây là một trường hiểu lầm.

Hắn là Thiên Nguyên và Phi Phụng bình an hạ sơn bạo gan phán đoán như thế. Nói xong, lòng hắn phập phồng bất an và lưu thần nhìn sắc thái của đối phương.

Phi Phụng mỉm cười, nói:

- Xem ra tình hình như chuyện gì các hạ cũng đã biết, ngươi săn tin quả nhiên là danh bất hư truyền.

Thân Công Đạt nói:

- Đa tạ cô nương quá khen. Xin hỏi cô nương và Vệ thiếu hiệp định đi về đâu?

Phi Phụng hỏi lại:

- Các hạ hỏi thăm hành tung của bọn ta để làm gì vậy?

Thân Công Đạt nói:

- Cô nương chớ đa nghi. Nếu các vị muốn về Tề gia thì tại hạ có một tin tức để nói cho các vị đấy.

Vệ Thiên Nguyên liền hỏi:

- Tin tức gì?

Thân Công Đạt mỉm cười, nói:

- Lệnh sư tổ đã rời Vương Thất Sơn rồi, tại hạ từng đi bái phỏng lão, ngay cả Đinh Bột cũng không có ở nhà. Đã hai mươi năm qua lệnh sư tổ chưa từng hạ sơn, lần này không biết vì cớ gì mà hạ sơn. Các vị nên hỏi thăm cho rõ ràng rồi hãy quay về thì có lẽ tốt hơn đấy.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Thế à, thì ra các hạ cũng có chuyện không biết sao? Đa tạ các hạ nhắc nhở nhưng không cần phải lo lắng cho bọn tại hạ.

Thân Công Đạt nói tiếp:

- Vệ thiếu hiệp tinh minh mẫn cán, vốn không cần tại hạ phải nói nhiều. Nếu Vệ thiếu hiệp không có gì dặn dò thì tại hạ xin cáo biệt.

Vệ Thiên Nguyên hừ một tiếng rồi cười nhạt, nói:

- Muốn ngươi không nói nhiều không bịa chuyện sinh sự thì chẳng khác gì muốn những điều không tưởng, dặn dò ngươi cũng bằng thừa thôi. Ngươi mau cút xéo đi!

Lời tuy cực kỳ khó nghe, nhưng đối với Thân Công Đạt như là được nghe ân sủng, hắn vội nói:

- Phải, phải, tại hạ nhất định ghi nhớ lời chỉ giáo của Vệ thiếu hiệp, tính thích nói nhiều tuy nhất thời không thể thay đổi nhưng bịa chuyện sinh sự thì quyết không thể có rồi.

Hắn vốn cho rằng Vệ Thiên Nguyên sẽ không tha cho mình.

Nào ngờ nghe chàng bảo "cút đi", tuy hơi khó nghe nhưng cũng là đại hỷ ngoài mong đợi của hắn.

Hắn lặng lẽ chuồn đi như con chó cụp đuôi.

Vệ Thiên Nguyên lặng lẽ bước đi rất lâu mà không nói gì.

Phi Phụng không nhịn được nên mở miệng:

- Này, chàng lại nghĩ gì vậy? Vẫn còn tức Thân Công Đạt chăng?

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Loại người này làm sao đáng kể ta tức? Ta chỉ nghĩ không biết tin tức hắn nói liên quan đén gia gia là thật hay giả?

Nguyên Vương Thất Sơn chỉ cách Hoa Sơn không quá ba ngày đường nên Vệ Thiên Nguyên chợt có ý niệm không biết có nên hồi gia một chuyến thăm gia gia hay không.

Phi Phụng nói:

- Thân Công Đạt thích khoác lác nhưng tin tức của hắn cũng không nhất định là giả hoàn toàn.

Vệ Thiên Nguyên tiếp lời:

- Vậy nàng cho rằng tin tức đó là thật chăng?

Phi Phụng gật đầu, nói:

- Muội tin hắn mấy phần, vì hắn muốn bịa đặt chuyện gì tất phải có mục đích, tức là phải có ít nhiều điểm có lợi cho hắn thì hắn mới bịa đặt. Chàng không hồi gia thì muội chẳng nghĩ ra điều gì có lợi cho hắn? Nhưng nếu chàng không yên tâm mà nhất định phải hồi gia xem thử thì muội cũng không phản đối. Tuy nhiên, sợ rằng chúng ta lại phải bị cản trở mấy ngày hành trình đấy.

Vệ Thiên Nguyên nghe nàng nói miễn cưỡng như vậy thì biết trong lòng nàng thực không muốn mình hồi gia.

Chàng thầm nghĩ:

- "Gia gia và phụ thân của nàng từng có chút hiềm khích, có khả năng là nàng sợ gia gia ngăn cản hôn sự giữa ta và nàng. Vả lại, trước mắt chính là thời điểm Bạch Đà Sơn chủ khiêu khích phụ thân nàng, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phác giao tranh. Đương nhiên là nàng mong ta sớm cùng nàng trở về Côn Luân sơn rồi.".

Tâm ý đã quyết, Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:

- Chúng ta đã sớm nói là từ nay về sau vĩnh viễn không rời nhau. Nàng đang nóng lòng hồi gia nên đương nhiên ta sẽ theo nàng về tham kiến nhạc phụ trước. Nhưng nàng phải hứa với ta một điều là trong tương lai nàng phải theo ta đi tham kiến gia gia nhé.

Phi Phụng cười tươi như hoa, nàng dí ngón tay vào trán Thiên Nguyên và nói.

Vệ Thiên Nguyên nghiêm túc, nói:

- Ta bảo đảm là phụ thân của nàng sẽ tán tụng ta là hảo nam tử thế thượng vô song, chỉ có ta mới xứng đáng để phối cùng ái nữ độc sinh của lão.

Phi Phụng bĩu môi, nói:

- Hứ, bong bóng càng thổi càng to, thật là Vương bà mua dưa rồi tự khen dưa ngọt.

Vệ Thiên Nguyên nói:

- Ta nói nghiêm túc đấy, người mà phụ thân nàng thích nhất là nàng, không sai chứ?

- Thế thì sao nào?

- Phụ thân nàng thích nàng nhất, nàng lại thích ta nhất, thế nàng nói xem lão làm sao có thể không thích ta là nữ tế? Dù ta không ra gì thì sợ rằng lão cũng khuyếch trương ta thành thiên hạ đệ nhất đấy.

- Chàng mới gặp Tiêu Chí Dao mà đã học tài nói khoác của hắn. Nhưng chỉ cần chàng tốt đối với muội là muội yên tâm rồi.

Vệ Thiên Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói:

- Ta nghĩ là gia gia cũng sẽ thích nàng, vì lần này nàng đã giúp cho Tề gia một đại sự, giúp Tề sư thúc rửa sạch hiềm nghi trong vụ án Thiên Quyền chân nhân.

Phi Phụng nói:

- Đó là công lao của Ngân Hồ, muội không dám mạo nhận.

Vệ Thiên Nguyên chợt nhớ lại và nói:

- Đúng rồi, bà ta nói võ công của sư thúc ta đang hồi phục nhưng đáng tiếc là chưa nói xong đã đi. Rốt cuộc là chuyện thế nào?

Phi Phụng nói:

- Rất đơn giản, đó là dùng nội công tâm pháp của nhà muội hợp với nội công tâm pháp của Tề gia mà luyện. Trong vòng ba tháng thì công lực đã mất của Tề Cẩn Minh có thể hồi phục. Đương nhiên, việc hợp luyện công như thế nào cũng phải có người chỉ điểm mới được.

Vệ Thiên Nguyên chợt ngộ ra, hỏi:

- Ta hiểu rồi. Ngân Hồ không ngại đắc tội với tỷ tỷ bà ta để lấy mật thư đó là vốn dùng để đổi nội công tâm pháp của lệnh tôn.

Phi Phụng nói:

- Đối với Ngân Hồ mà nói thì đây là việc nhất cử lưỡng tiện. Dù phụ thân của muội không dùng nội công tâm pháp trao đổi thì bà ta cũng nên làm chuyện này.

Vệ Thiên Nguyên mỉm cười, nói:

- Đúng vậy, không ngờ kết quả lại mỹ mãn ngoài sự kỳ vọng của ta. Sư muội đã có nơi chốn, chân tướng vụ án chưởng môn phái Hoa Sơn đã được làm rõ, võ công của sư thúc sẽ được hồi phục. Ngân Hồ có thể danh chính ngôn thuận làm Tề phu nhân. Trang Anh Nam cũng có thể yên lòng làm Sở phu nhân. Mọi kết quả chẳng phải là rất lý tưởng sao?

Thật là:

"Án phá oan tiêu, gian nhân lộ diện.

Phu thê danh chánh, tình ý cánh thâm.".

Tạm dịch:

"Phá án giải oan, gian nhân lộ mặt.

Vợ chồng danh chính, tình ý càng nồng.".

Chọn Chương