[Longfic] [EXO] Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi

Tác giả hi_foggyeye

Chương 8: Phác Xán Liệt nói Ngô Thế Huân là bằng hữu của bằng hữu của bằng hữu của mình

Chọn Chương

Như thường lệ, sau khi ăn trưa xong, các học sinh lục đục rời cantin tới phòng học, thư viện hoặc kí túc xá.

Thời tiết đã chớm lạnh, nhưng nếu cởi áo khoác ra sân bóng vận động một lúc cũng sẽ rất nhanh đổ mồ hôi.

Trên sân, các nam sinh đang hò hét chuyền bóng vô cùng hào hứng. Các nữ sinh đi qua không kiềm chế được phải dừng lại xem không chỉ vì bọn họ, mà còn bởi hai người đang ngồi bên rìa sân.

Phác Xán Liệt tay dài chân dài ngồi phịch dưới bảng bóng rổ, một lúc lại bò dài úp mặt xuống đất, một lúc lại trở mình ngắm trời.

“Cậu là cái bánh rán à?” Biện Bạch Hiền ôm gối ngồi bên cạnh, nhìn biểu tình khác thường của Phác Xán Liệt. Xán Liệt lại nghiêng người nằm dài, chống tay nhìn cậu: “Bạch Hiền, mình cảm thấy cậu gần đây rất kỳ lạ.”

“Hả?” Bạch Hiền nghĩ người này đầu có vấn đề hay sao mà đột nhiên nói ra những lời này, cho nên liền vươn tay nghịch mớ tóc xoăn của Phác Xán Liệt, cười hì hì nói “Mình có chỗ nào kỳ lạ a? Liệu có phải cậu thấy mình đặc biệt ngọc thụ lâm phong đẹp trai tiêu sái?”

Phác Xán Liệt mắt trợn trắng nhẫn nhịn.

“Chính là cảm thấy cậu gần đây có chút lơ đễnh” Cậu ta thận trọng lựa chọn dùng từ, dè dặt cẩn thận nói “Tần suất ngủ trên lớp so với trước tăng lên đến hai mươi phần trăm.”

“Cảm ơn cậu đã quan tâm tới mình như vậy.” Bạch Hiền nở nụ cười, lại đưa tay lên sờ đầu Phác Xán Liệt, vừa định mở miệng nói chuyện tiếp thì nghe thấy trên sân bóng một nam sinh năm nhất hướng về phía xa hét lên: “A! Chung Nhân! Tới chơi bóng không?”

Bạch Hiền cùng Xán Liệt cùng quay mặt sang, vừa vặn thấy Kim Chung Nhân đang đứng phía biên trái sân bóng.

Cậu ta mặc áo khoác dài màu đen, bộ dạng vẫn lơ đễnh, vô tư lự, nhưng rõ ràng trời sinh khí chất của người khiêu vũ, từ xa cũng thấy nổi bật thân hình cao ngất, lưng thẳng tắp.

Kim Chung Nhân vò vò mái tóc hướng về phía mấy nam sinh kia khoát khoát tay, ánh mắt vu vơ quét một vòng trên sân bóng rổ, nhìn thấy Bạch Hiền đang ngồi dưới bảng bóng rổ nhìn mình chằm chằm, biểu tình lại ngẩn ra.

Sau đó lập tức tiến về phía cậu.

Bạch Hiền lặng lẽ bò đến phía sau Phác Xác Liệt, kéo cậu ta ngã xuống đất, ý đồ muốn dùng thân hình cao lớn của cậu ta làm lá chắn.

“Ái chà, Kim Chung Nhân tới tìm cậu kìa Bạch Hiền” Phác Xán Liệt thật sự quá nặng, Bạch Hiền còn chưa nhấc được lên, cậu ta đã ngẩng đầu hướng về phía Chung Nhân gào thét, lại còn sống chết đem Bạch Hiền kéo ra ngoài.

Bạch Hiền lặng lẽ ở trong lòng nguyền rủa, biểu tình u ám suy tư vì sao Phác Xán Liệt có thể sống được đến bây giờ.

“Bạch Hiền ca” Mắt thấy Chung Nhân đi đến trước mặt, bên tai lại nghe một tiếng này, Bạch Hiền cảm thấy cả người vô lực, liền đau khổ lên tiếng “Ờ…”

“Bạch Hiền ca, em đã có thể cùng bài hát của anh phối hợp rất tốt, khi nào chúng ta chính thức cùng nhau tập luyện đi.” Kim Chung Nhân đi thẳng vào vấn đề, ngồi xổm ngay trước mặt Bạch Hiền. Bạch Hiền vừa nhìn thấy cái mặt Chung Nhân đã cảm thấy vô cùng kỳ quái, nghĩ đẩy Xán Liệt ra ngắt lời, kết quả tên kia giống như bánh nướng áp chảo, lại lật người úp mặt xuống đất.

Nhìn Phác Xán Liệt như cá muối trong chảo dầu, Bạch Hiền tức sôi máu, trong lòng nghĩ còn không bằng Độ Độ lúc ở bên cạnh mình, ít nhất Độ Độ cũng sẽ không thấy chết mà không cứu, nhưng rốt cuộc mặt ngoài vẫn cười nhe răng “Nhanh như vậy hả? Chung Nhân thật lợi hại nha. Vậy khi nào thì tập?”

“Thời gian cụ thể sẽ nhắn tin bàn sau” Kim Chung Nhân nói nghiêm túc, suy nghĩ một lúc ánh mắt đột nhiên dường như trở nên có điểm khả nghi, nhẹ giọng ho khan một chút mới nói tiếp: “Đúng rồi Bạch Hiền ca, Thế Huân nói muốn mời anh ăn cơm.”

“Thật á?” Bạch Hiền nghĩ rằng có phải cậu ta nói sai chủ ngữ không? Chẳng phải trước đây toàn là mình mời bọn nó ăn sao. Thế Huân láo toét kia từ khi có Lộc Hàm là không thèm xuất hiện trước mặt mình nữa. Đột nhiên mời mình ăn cơm chẳng lẽ là vì muốn cảm tạ mình đã giới thiệu cho ác quỷ đội lốt nai con thanh thuần thiên sứ Lộc Hàm chăng?

“Đúng vậy, là Thế Huân mời ca ăn cơm.”

“Mình có thể đi không, có thể đi không, có thể đi không…?” Trong phạm vi tầm mắt hai người đột nhiên chen vào một sinh vật tóc xoăn, mắt to răng trắng cười vô cùng sung sướng, mới vừa rồi còn cosplay cá muối, lúc này lại đang khoác vai Kim Chung Nhân rất tình cảm.

“Chung Nhân cậu xem, cậu cùng Bạch Hiền của chúng tôi quan hệ không tệ. Mà tôi với Bạch Hiền lại là bạn bè hảo huynh đệ, như vậy cậu cũng chính là bạn bè hảo huynh đệ của tôi. Nghĩa là cái cậu bạn của cậu muốn mời cơm kia cũng là bạn bè hảo huynh đệ của tôi. Mà bạn bè hảo huynh đệ thì chắc chắn sẽ mời tôi ăn cơm rồi đúng không đúng không đúng không?”

Ánh mắt Kim Chung Nhân đờ đẫn, hiển nhiên đã bị lý luận “bằng hữu của bằng hữu của bạn bè hảo huynh đệ cũng chính là bạn bè hảo huynh đệ của tôi.” của Phác Xán Liệt làm cho hồ đồ.

Bạch Hiền ngẫm lại ngộ nhỡ thằng nhãi con Ngô Thế Huân mang theo Lộc Hàm đến mời khách ăn cơm, đợi đến giờ lại không thấy đâu, bỏ lại mình và Kim Chung Nhân như lần trước. Không phải là cậu không thích Kim Chung Nhân, mà sự thật chứng minh là Kim Chung Nhân cũng không thích cậu, nhưng không khí đúng là luôn bất hòa, đại khái là do ác duyên xung khắc đi.

Bạch Hiền trong lòng nghĩ vậy, đêm ánh mắt nghi hoặc hướng về phía Kim Chung Nhân. Kim Chung Nhân hiển nhiên còn đang phân tích “phác thị chập chờn đại pháp” tinh thâm của Phác Xán Liệt. Cậu ta đem ánh mắt ngây ngốc nhìn Bạch Hiền chằm chằm, sau một lúc lâu mới chậm chạp gật gật đầu, lịch sự nói với Phác Xán Liệt: “Xán Liệt ca nếu như muốn đương nhiên có thể cùng đi…”

Dù sao cũng không phải mình trả tiền. Đứa nhỏ Ngô Thế Huân này dùng gương mặt dễ thương đi khắp nơi ăn ăn uống uống, tiền tiêu vặt để dành được một món lớn chẳng dùng làm gì. Nhân dịp này để nó tiêu pha một chút cũng tốt.

Chọn Chương