[Longfic] [EXO] Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi

Tác giả hi_foggyeye

Chương 7: Vì sao cùng Kim Chung Nhân làm gì cũng đều có cảm giác khác?

Chọn Chương

Lúc Bạch Hiền đến phòng luyện vũ đạo của trường học, từ trong phòng loáng thoáng truyền đến tiếng nhạc, chính là “Two moons” -bài hát rất nổi tiếng trước đây của tiền bối Lộc Hàm, Trương Nghệ Hưng và Ngô Diệc Phàm, tiết tấu phần rap cảm giác vô cùng mạnh mẽ.

Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa vào, thấy Kim Chung Nhân đã đến, đang chuẩn bị nhạc nền luyện tập.

Bạch Hiền đối với vũ đạo căn bản là không biết gì cả, cho nên chỉ cảm thấy người này vũ đạo rất giỏi, hơi thở mạnh mẽ, di chuyển nhịp nhàng đầy sức sống, vì vậy cũng không muốn quấy rầy cậu ta, đi vào trong ngồi xuống một góc, ôm đầu gối lặng lẽ nhìn.

Kim Chung Nhân tựa hồ không nhận ra sự hiện hữu của cậu, vẫn chuyên chú nhảy, trong phòng luyện tập chỉ có tiếng nhạc, tiếng thở, cùng tiếng giày ma sát trên sàn phát ra thanh âm “Xoẹt xoẹt”

Bạch Hiền nhìn một chút đã cảm thấy chẳng biết tại sao có chút cảm thông. Chẳng trách thắt lưng đứa nhỏ này không thể nào hồi phục được, chỉ vì một buổi tập nhỏ liền luyện tập liều mạng như vậy, thật khó tưởng tượng mấy tuần mấy tháng liên tục thì thân thể sao chịu đựng được.

Đối với bản thân thật quá tàn nhẫn a, Kim Chung Nhân.

Bạch Hiền ở trong lòng lặng lẽ nói một câu.

Thế nhưng tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, tuyệt đối vẫn sẽ không nói với Chung Nhân.

Lúc tiếng nhạc cuối cùng ngưng lại, bả vai Kim Chung Nhân phập phồng lên xuống, hổn hển lấy lại nhịp thở, ánh mắt qua tấm gương phòng tập phát hiện ra Bạch Hiền.

Người sau hơi khẽ cúi đầu, không biết đang suy nghĩ vẩn vơ điều gì.

Cậu cũng không mong chờ Bạch Hiền sẽ dùng con mắt chuyên nghiệp nhìn mình tập luyện, nhưng là người duy nhất đối với kỹ năng vũ đạo của mình không chút hứng thú, cũng thật làm người ta uể oải. Kim Chung Nhân chần chừ một chút ròi tiến về phía Bạch Hiền.

Mãi đến khi khom lưng cúi xuống đứng trước mặt, người kia mới có phản ứng.

“A? A! Đã xong rồi à?” Bạch Hiền lấy lại tinh thần, vội vàng đứng lên, nhưng vì ngồi lâu quá nên chân có chút tê, đành phải tựa vào tường mới đứng vững. “A, em đã đỡ chưa?”

Kim Chung Nhân sửng sốt một chút.

“Ca là nói..Ừ, thắt lưng của em.” Ánh mắt Bạch Hiền trực tiếp hướng về phía bên hông Chung Nhân. Chung Nhân bị cậu nhìn khiến cả người cứng ngắc, chân giật giật, lại lắp bắp trả lời: “A? A…Không có gì, tốt lắm… Đã đỡ nhiều.”

Bạch Hiền hoài nghi nhìn người kia đột nhiên mặt đỏ lên cùng ngữ khí trở nên mềm nhũn, không biết có nên tin tưởng.

“Cái đó… Hay là ca hát thử cho em nghe trước một lần xem sao?” Không khí xấu hổ này lại là gì đây? Chúng ta quả nhiên không không thể thân thiết, hơn nữa tiểu tử Kim Chung Nhân này lại luôn là người kết thúc đối thoại.

Bạch Hiền nghĩ nghĩ đưa ra phương án, Kim Chung Nhân gật gật đầu, sau đó nói “Chờ một chút” rồi bắt đầu sờ sờ khắp người tìm di động.

“Làm gì thế?” Bạch Hiền nhìn cậu ta đem cả người sờ khắp đều không tìm ra lại chạy đến góc lục túi, cảm thấy vô cùng kì quái.

“Em đem bài hát của anh ghi lại, đem luyện tập trước, như vậy đến lúc phối hợp càng nhuần nhuyễn” Kim Chung Nhân giải thích, đem di động mở đến chức năng ghi âm.

Bạch Hiền nhìn cậu ta nghiêm túc như vậy trong khi cảm giác mình chỉ tập lấy lệ, vội vàng gật gật đầu đi đến góc cầm loa cùng micro lại, thuần thục điều chỉnh, đem micro giơ lên bên miệng lại buông, vì muốn giảm bớt căng thẳng liền hắng giọng một cái.

Kỳ quái, trước kia lúc hát trong tiệc đón tân sinh cũng không có căng thẳng như này a.

Bạch Hiền cho rằng lý do chính là “Bởi vì Kim Chung Nhân hiện tại nhìn mình chằm chằm, còn lấy di động ghi âm khiến người ta thật áp lực” nên hít thở sâu vài lần nhanh chóng bắt đầu.

Khúc nhạc dạo vang lên, Bạch Hiền cũng giống như Kim Chung Nhân vừa rồi tập nhảy, nhanh chóng nhập tâm vào giai điệu.

Ca hát không chỉ là sở trường của Bạch Hiền mà còn là niềm đam mê, là sinh mệnh của cậu. Chuyện này những người biết Bạch Hiền đều hiểu rõ. Giống như là Phác Xán Liệt, cho dù cậu ta bình thường cùng Bạch Hiền mỗi khi không có việc gì làm đều nghịch ngợm làm ra những chuyện kỳ quái điên rồ, nhưng thời điểm nhắc đến âm nhạc sẽ ngay lập tức khôi phục thái độ nghiêm túc.

Bài hát kết thúc cũng là lúc Bạch Hiền thoát khỏi tâm trạng say mê đắm chìm, vừa mở mắt đã thấy Kim Chung Nhân cầm điện thoại nhìn mình chằm chằm, biểu tình vô cùng phức tạp, không biết là có ý gì.

“Hát như thế nào?” Tuy rằng bản thân đối với giọng hát là rất tự tin, Bạch Hiền không hiểu sao vẫn nháy mắt nhìn Kim Chung Nhân mong đợi. Kim Chung Nhân nhìn cậu nói: “A, rất êm tai.”

Bạch Hiền có hơi thất vọng. Nếu là Phác Xán Liệt thế nào cũng nói một tràng văn vẻ hoa mỹ “Quả thực giống như là hát ra linh hồn ca khúc.” hay “Giọng hát này đúng là chỉ có ở trên trời, nói không chừng cậu chính là thiên thần đó.” Bất quá cũng biết đối với Kim Chung Nhân mà nói dùng từ miêu tả một chút cũng quá khó khăn, cho nên tuy thế cũng vẫn cười cười nói câu “Cảm ơn.”

Nghĩ nghĩ lại cảm thấy có chút nhẹ nhàng bâng quơ, vì thế lại bổ sung nói: “Em nhảy cũng rất tốt”

Bạch Hiền nhìn Kim Chung Nhân bộ dạng có điểm cao hứng, vẻ mặt hạnh phúc vì khả năng vũ đạo được công nhận, nên lại tiếp tục: “Đúng vậy, tuy ca không hiểu gì về vũ đạo, nhưng vẫn cảm thấy… ờm… vũ đạo của em rất có hồn.”

Nói xong cũng tự khinh bỉ tại sao mình đột nhiên muốn dùng cách nói của Phác Xán Liệt.

Kim Chung Nhân đương nhiên không biết cậu đang nghĩ gì, mỉm cười rạng rỡ nói: “Anh, chúng ta lại đây cùng phối hợp đi”

“Đương nhiên, đương nhiên, chúng ta còn phải giành được sự yêu mến của tất cả mọi người mà.” Bạch Hiền cảm thấy nhân cơ hội này nên cải thiện mối quan hệ, nghĩ muốn vỗ vỗ bờ vai cậu ta.

Tuy nghĩ như thế, nhưng khi chạm vào vai Chung Nhân bàn tay vẫn có chút ngượng ngùng. Lần này Kim Chung Nhân chưa kịp né tránh, cho nên Bạch Hiền dễ dàng chạm đến đầu vai đối phương.

Bàn tay chạm nhẹ vào áo đồng phục mềm mại, ẩm ướt vì mồ hôi, xương bả vai hơi nhô ra, đường nét cơ bắp phập phồng lên xuống nơi tiếp xúc ngón tay Bạch Hiền. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng bỗng nhiên cảm giác thời gian kéo dài thật lâu.

Bạch Hiền không hiểu sao cảm thấy có chút chột dạ, ho nhẹ một tiếng thu tay về, ngón tay bên hông xiết chặt rồi lại buông.

Kim Chung Nhân tựa hồ cũng bị động tác của cậu làm cho hoảng sợ, biểu tình trong chớp mắt có mất tự nhiên, nhưng chỉ là thoáng qua.

Chung Nhân bối rối giật giật bả vai, xoay người cúi xuống cầm chai nước đổ vào miệng, bộ dạng cực kỳ gấp gáp khiến nước tràn hết xuống cổ, ngực trong nháy mắt ướt sũng một mảng.

Không khí lại trở nên lúng túng.

Bạch Hiền trong lòng âm thầm gào thét. Người ta nói “trời sinh từ trường bất hòa” chính là thế này sao? Quả nhiên mình và Kim Chung Nhân không bao giờ có thể gần gũi.

*trời sinh từ trường bất hòa: đại khái là sinh ra vốn không thể hòa hợp với nhau”

Chọn Chương