[Kuroko No Basket Đồng Nhân] Đẳng Phong Đích Nhật Tử

Tác giả Tiểu Đạm

Chương 14

Chọn Chương

Q14

Chỉ cần hơi hoạt động một chút, có thể chạm vào cơ thể đối phương.

Chỉ cần nhẹ nhàng vươn tay sờ soạng một chút, có thể nắm chặt tay của đối phương.

“Ngủ ngon, Kuroko-kun.”

“… Ngủ ngon, Sei… Akashi-kun.”

Đêm lạnh như nước.

Akashi thay đồ ngủ, liếc mắt nhìn người chiến đấu hăng hái trong biển sách, có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Đi đến phía sau Kuroko, nhìn hắn dùng tay chống cằm, cái đầu màu xanh da trời không ngừng gục xuống phía dưới, lại dựa vào nghị lực chống đỡ ngẩng lên.

Lặp lại động tác nhỏ, khiến cho hắn thoạt nhìn rất giống một chim gõ kiến màu lam…

“Mệt liền đi ngủ.”

Akashi ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nói nhỏ, người sau mệt mỏi nhu nhu đôi mắt màu băng lam tràn đầy đầy vây ý, qua một hồi lâu, đồng tử mới có thể tập trung lại.

“… Vừa mới mơ màng một chút, hiện tại đã không sao.”

Tỉnh lại một chút a, chính mình.

Tại sao có thể đủ ở phía sau chống đỡ không trụ…

Dưới đáy lòng vì mình cổ vũ, Kuroko cường bách chính mình tỉnh táo lại, vỗ vỗ hai gò má mình.

Akashi hơi hơi nheo lại mắt, khóe môi cũng gợi lên một độ cung.

Người biết hắn ai cũng hiểu, người này, có chút sinh khí.

“Một nhân một bằng ba, đúng không?”

Hơi thở kề sát vào bên tai thiếu niên, ở bên tai của hắn nhẹ nhàng nói, nhìn vành tai trắng nõn kia nhiễm một chút đỏ ửng…

“A? Phải… Đúng vậy…”

Bị Akashi đột nhiên tới gần hoảng sợ, sau lưng truyền đến ấm áp cùng tê dại làm cho hắn không kìm lòng nổi mà rụt cổ.

Muốn từ loại không khí ái muội không hợp thời này thoát ra…

Độ cung khóe miệng Akashi tăng lên, Kuroko ngơ ngác nhìn hắn.

Rõ ràng là nụ cười có chút ác liệt, trên gương mặt tinh xảo, gần như tà mị của người này bày ra, có loại khí chất thần bí cùng thâm trầm.

“Đáp sai rồi, Kuroko.”

Tay phải chậm rãi vòng quanh thắt lưng thiếu niên, không an phận sờ tới sờ lui.

“Trạng thái này mà ôn tập hết cái đống này, sao có thể hữu hiệu?”

Thanh âm Akashi trầm tĩnh lại bình thản, như lúc hắn ở giải thi đấu cấp quốc gia, chỉ huy toàn đội tiến hành tấn công ngắn gọn hữu hiệu, bình tĩnh tự nhiên lại nắm chắc phần thắng.

Nhưng, Kuroko lại không tự chủ được,cứng còng thân thể.

Người kia khớp xương phân minh, lòng bàn tay mang có vết chai dày, giống như rắn, đột nhiên từ khe hở bên hông quần áo chui vào, chuẩn xác cầm phân thân xinh xắn của hắn.

Hô hấp thiếu niên chợt hỗn loạn.

“Cái kia… Akashi…kun…”

Có chút can đảm nắm chặt bàn tay tác loạn, màu lam nhạt trong mắt, không lý giải, có ngượng ngùng, còn có… Vài phần cầu xin.

“Trêu cợt tôi, tôi sẽ rất khó xử…”

Akashi trước đây, đã từng dưới tình huống như vậy, bởi vì Kuroko kêu vài tiếng đều không đáp lại, đương nhiên tiến hành cực kỳ tàn ác 【 trừng phạt 】.

Không chút do dự đem hắn đặt trên bàn học, đem hai tay của hắn bắt chéo sau lưng, kéo hắn từ trong trọng điểm sách vở không kịp phản ứng, xả chiếc quần lấp lỏng lẻo che lấp hạ thân, hung hăng mà chiếm hữu, thật sâu ra vào.

Toàn bộ quá trình, thậm chí không có cởi bỏ một viên nút áo của hắn.

Mỗi một lần ra vào, đều sẽ chạm vào chỗ sâu nhất, trong lòng Kuroko cảm thấy rất mất thể diện lại phóng túng.

Lý trí bị dục vọng đánh sâu vào mà hội bất thành quân, nguyên bản tính toán nói lời kháng nghị ra khỏi miệng, cũng biến thành mảnh nhỏ mà khàn khàn cầu xin tha thứ.

Kuroko toàn thân cứng ngắc vẫn không nhúc nhích.

Dị sắc trong đôi mắt người bên cạnh ẩn chứa nhiều thứ, chính mình vô pháp phân biệt, suy nghĩ phức tạp trong đôi mắt dị sắc kia lắng đọng lại, vô pháp lý giải.

Nếu như là Akashi của lúc trước, Kuroko có thể xác định đêm nay chính mình chỉ có thể gian nan một kiếp, hơn nữa ngày mai rất chỉ có thể làm tổ trên giường trong phòng ngủ mà tiếp tục ôn tập…

Nhưng mà, Akashi của hiện tại, dù sao cũng là, bất đồng.

Vô pháp dự đoán hành động tiếp theo của hắn.

Akashi không hề động.

“Ngoan ngoãn đi ngủ, đối với việc ôn tập của cậu như vậy là tốt nhất. Nếu không…”

Kuroko nhắm mắt lại, hơi hơi thở dốc.

Người kia đặt tay trên phân thân hắn, không nhẹ không nặng đụng vào một chút.

“Nếu không, tôi không cam đoan sẽ làm ra sự tình gì…”

Lời nói uy hiếp còn chưa nói xong, Kuroko liền vọt nhanh lên giường, hoả tốc trốn vào đệm chăn tuyết trắng mềm mại, từ đầu đến chân, chôn đến nghiêm nghiêm thực thực.

Tiếng cười thấp thấp truyền đến, thanh âm Akashi rõ ràng mang theo ý cười.

“Tốt xấu gì cũng phải có lỗ để hít thở chứ.”

Đi đến bên giường, Akashi cấp người bên cạnh dịch chuyển góc chăn chưa cuốn chặt, động tác cực nhẹ, làm cho góc chăn nghiêm nghiêm mật mật, kéo ra một ỗ nhỏ.

“Ngu ngốc.”

“Xin thứ cho tôi nói thẳng, đây đều là lỗi của Akashi-kun.”

Giọng của thiếu niên trong suốt từ chăn trong truyền đến, rầu rĩ.

Akashi tâm tình rất tốt đứng dậy tắt đèn.

Bên trong nháy mắt tạo thành một mảnh hắc ám.

Độ ấm người bên cạnh, cách chăn truyền đến, biểu hiện sự tồn tại của nhau.

Chỉ cần hơi hoạt động một chút, có thể chạm vào cơ thể đối phương.

Chỉ cần nhẹ nhàng vươn tay sờ soạng một chút, có thể nắm chặt tay của đối phương.

“Ngủ ngon, Kuroko-kun.”

“… Ngủ ngon, Sei… Akashi-kun.”

Mọi âm thanh ban đêm đều an nhàn yên tình, rõ ràng thân tâm câu bì, Kuroko lại mở to đôi mắt màu băng lam.

Chỉ cần vây ý thổi quét toàn thân, hắn sẽ gặp không lưu tình chút nào hung hăng nhéo lên phần da cánh tay trần trụi của mình, mặc cho móng tay da thịt sáp nhập non mịn, chảy ra vết máu nhè nhẹ.

Vẫn không thể ngủ.

Thật lâu sau, lâu đến hô hấp người bên cạnh trở nên lâu dài mà đều đều, Kuroko mới thật cẩn thận đứng dậy, mỗi một động tác, đều sợ kinh động người bên cạnh.

Ánh mắt đã quen với bóng tối.

Kuroko lấy ra một đoạn dây màu đỏ nhỏ sớm đã chuẩn bị, kéo qua tay Akashi lộ ở bên ngoài, nhẹ nhàng nắm trong tay mình.

Xem xét gương mặt bình tĩnh ngủ của người kia, Kuroko lúc này mới phóng tâm, đem sợi dây đỏ quấn một vòng cái trên ngón áp út, làm một ký hiệu nhỏ nhỏ tiếp theo.

Hoàn thành động tác nhỏ, Kuroko liền nhanh chóng đem tay kia thả lại trong chăn.

Do dự vài giây, thiếu niên vẫn là cúi người xuống, hôn xuống trán của người bên cạnh.

“Seijuurou, mộng đẹp.”

Tận lực không phát ra âm thanh đứng dậy, Kuroko đi tới bên cạnh bàn, đốt sáng một cây đèn hình chén, màu đỏ nho nhỏ.

Từ dưới cùng của đống biển sách, Kuroko rút ra một xấp giấy viết thật dày.

Trong đó, có một nửa đã chi chít, chữ viết Kuroko đặc biệt tinh tế thanh tú.

“Đại khái, còn có hai trăm ngàn từ… Đêm nay cũng phải cố gắng mới được.”

Không tiếng động vì mình bơm hơi, Kuroko mở ra giấy viết bản thảo, đặt bút, hạ xuống.

Ngòi bút sáng bạc, màu trắng, trên bản thảo hơi hơi ố vàng bay nhanh mà nhảy, lưu lại chữ viết chuỗi chuỗi xinh đẹp, tựa như âm nhạc gia nhắm mắt diễn tấu những nốt nhạc một cách khéo léo, mỗi một yếu tố thật nhỏ, đều ngưng tụ ái tình không hề che giấu.

Đáp ứng Suzuki, giúp tạp chí viết tùy bút, không nghĩ tới nổi tiếng khen ngợi. Nếu như có thể xuất một tập truyện dài, tạp chí đáp ứng sẽ trả tiền nhuận bút rất khả quan.

Vô luận như thế nào, đều muốn vì người kia làm mọi thứ.

Ánh mắt màu trời toát ra quang huy chờ đợi, không chói mắt, lại phi thường ấm áp.

Nghĩ đến người mình kính trọng lại yêu sâu đậm, Kuroko nhẹ nhàng trên giấy hạ xuống một hàng chữ ——

“Hắn không nhận ra tôi.”

“Cùng tôi không quan hệ.”

“Càng không liên quan đến trái tim hắn.”

Thiếu niên chuyên tâm viết nên không cảm thấy người trên giường hơi hơi mở mắt ra, ánh mắt thâm thúy đang nhìn hắn.

– TBC –

Lời vô nghĩa của tá giả:

Đêm khuya nghĩ ra tới mảnh nhỏ đoạn ấm áp… Mọi người đều biết Kuroko-chan muốn mua cái gì đi?

Nói đích thân lên một chương liền đoán được rồi đó chúng ta quả nhiên không quá am hiểu tạo ra kinh hỉ =. =

Văn nghệ thần mã, Tiểu Đạm thật sự không am hiểu… Hy vọng không cần thương tổn mắt mọi người… 【 đỏ mặt

Lời vớ vẩn của editor: Có ai biết em Đen làm gì hem?:3

P/s: Dạo này không ai com nhaaa~~:”( bổn vương bỏ của chạy lấy người đó:”(

Chọn Chương