[Giang Hồ Chiến Tình Lục] Tuyệt Hồn

Tác giả Vân Điêu

Chương 1

Chọn Chương

Hài tử dựa vào phản ứng người thân xung quanh mình mà học tập các loại tâm tình, cao hứng thì cười,bi thương thì khóc… Nhưng, nếu như quanh mình chỉ có tức giận, mắng chửi cùng cười nhạo thì trở nên như thế nào?

Người là loài động vật sống theo bầy, lần đầu tiên được yêu, mới hiểu thế nào là yêu người, lần đầu tiên được quan tâm, mới học được phó xuất…Nhưng nếu không có ai nguyện ý đối với ngươi giao ra chân tình, thì lại như thế nào?

Đáp án là, đem hóa thành một con dã thú đội lốt người.

Nói tiếng người, nhưng ánh mắt cũng chỉ có dã tính. Mặc quần áo giống con người, lại chỉ biết nhe nanh múa vuốt. Đúng vậy, y là người mà lại không phải là người, giống như thú lại không phải là thú, vô luận là ở đâu, đều không có chỗ cho y dung thân.

Từ nhỏ đi theo lão khất cái ăn xin, y đã sớm xem khắp thế gian ấm lạnh.

Đừng tưởng rằng đi theo lão khất cái thì có đồ ăn, đối với những tên ăn mày đáng giận kia mà nói, y bất quá chỉ là công cụ bị bọn chúng dùng để người khác đồng tình, lừa gạt đồng tiền bố thí.

Có đồ ăn, bọn chúng ăn no rồi mới có phần của y. Có quần áo, bọn chúng mặc ấm mới ném một cái phá bố (áo rách) cho y. Trong trí nhớ trước kia, kéo dài hơi tàn mỏng manh giữa sống và chết …bao nhiêu lần, y kì vọng có người tới giết bọn chúng.

Căm hận, dấu ở đáy lòng, thành ma.

Ma dưới đáy lòng phát sinh, ở trong sinh tử lớn lên, tại khuất nhục cắn nuốt hết thảy tình cảm.

Vốn y sẽ trở thành ác quỷ chỉ hiểu được giết chóc cùng căm hận nếu như không có một người đem hạt giống tên quan tâm chôn sâu trong tâm y …

Một cái bánh ngọt nho nhỏ, một đôi tay nho nhỏ, lại hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, nhu nhược mà tràn ngập chân thành quan tâm. Một mảnh tươi cười ôn nhu duy nhất…khiến cho hạt giống đóng băng ở sâu trong nội tâm, lặng lẽ nảy mầm.

Ở hồi ức, tồn tại trong trí nhớ, biểu tình ôn hòa kia như một dòng nước mát chảy trong tâm, làm y căm hận hết thảy cũng không điên cuồng, dù hủy diệt tất cả nhưng không đánh mất chính mình.

Mười hai năm sau, y chém xuống thủ cấp kẻ đã lợi dụng, trong đó kể cả cừu nhân phá hủy mắt trái của chính mình. Ở trên giang hồ chém giết gần nửa năm, y mới bất tri bất giác bước chân vào thành trấn đã sống trước kia_Thành Dương Châu!

Tại chợ náo nhiệt vài ngày, mù quáng đi dạo trong phố lớn ngõ nhỏ, chọn vài môn phái, giết vài người, y rốt cuộc cũng quen thuộc cảnh sắc.

Khi trông thấy cái miếu đổ nát hắn từng ở lúc ăn xin,y không khống chế được đứng tại chỗ nhìn xung quanh, bên người, tiếng huyên náo phảng phất trong nháy mắt rời xa, y bức thiết tìm kiếm nhưng không biết mình rốt cuộc đang tìm cái gì.

Bực bội, có lẽ còn có chút lo nghĩ, y hung hăng làm thịt bọn rắn độc dám có can đảm tìm y gây phiền toái, lại một đao chém lão khất cái khi dễ tiểu khất cái.

Sau đó nhìn xem tiểu khất cái trừng lớn mắt thấy chính mình ném vào trong chén một thỏi bạc. Trông thấy đôi mắt cảm kích không biết làm thế nào, y rốt cục cũng hiểu mình làm sao.

Y muốn tìm đến người kia, tiểu quỷ dùng ánh mắt chân thành, quan tâm y có ăn no mặc ấm không, đứa bé cho dù bị người hầu mang đi nhưng luôn quay đầu lại nhìn y…

Như thế nào tìm?!

Y đối với tiểu quỷ kia ấn tượng duy nhất, ngoại trừ vóc dáng nhỏ bé, cũng chỉ còn lại nửa miếng ngọc bội— Ngọc Linh Lung theo tiếng gió phát ra âm luật sâu kín, bị y không cẩn thận đánh vỡ.

Gia phó sau lưng tiểu quỷ tức giận đến nghĩ muốn đánh y lại bị ngăn lại. Tiểu quỷ nhặt lên mảnh dây đỏ rồi buộc trên cổ y nửa miếng ngọc, bản thân mang một nửa khác đi.

Đương nhiên, nửa miếng Ngọc Linh Lung hắn lấy được lúc tiểu quỷ kia biến mất nơi góc đường, đã bị những lão khất cái kia cướp đi rồi mang bán.

” Ngô……”

Chính mình ngẫm lại đều cảm thấy là mò kim đáy bể, Tuyệt Hồn một chưởng đập vỡ con sư tử bằng đá của cái miếu đổ nát đã bị tàn phá không chịu nổi, sau đó rầu rĩ hướng kĩ viện lớn nhất thành Dương Châu đi đến.

Y muốn đi liên lạc với tình báo linh thông nhất giang hồ, tùy tiện một tên khất cái trên đường có mấy con bọ chó đều có thể tra rõ ràng, được xưng ‘Thính Vũ Lâu’. Thính Vũ Lâu tai mắt rải nhiều nhất không phải khách *** tửu lâu, mà chính là kĩ viện sòng bạc.

Mà y hiện tại muốn tìm địa phương tẩy đi mùi máu tươi người đầy, lại muốn phát tiết buồn bưc, bực bội mấy ngày nay. Nếu như không nghĩ tới cùng tửu quỷ xung đột giết người, tốt nhất là thuê gian phòng độc lập tách biệt của kĩ viện, tiết kiệm cho y khả năng nhìn thấy kẻ phiền phức khó chịu muốn giết người.

—-

Nói tới thành Dương Châu, cơ hồ mỗi người đều nghĩ đến Liễu gia.Tám đời Liễu gia đều định cư tại thành Dương Châu, lịch đại tựa hồ cũng có kinh thương kì tài, từ lúc vừa mới bắt đầu dùng nghề dệt lập nghiệp, do một gian phưởng sa hán nho nhỏ, đã nhanh chóng lên đến tam đại Giang Nam thủ phủ, chẳng những chiếm gần một phần hai thị trường cả nước, liền cả quần áo hoàng thất đều do Liễu gia một mình ôm lấy mọi việc.

Mà dân chúng nói chuyện về Liễu gia say sưa không phải vì bọn họ tài nhiều thế đại, mà là bọn họ cơ hồ gần như di truyền đặc thù tâm tính thiện lương. Liễu gia lịch đại chủ nhân đều rất thích thiện hảo thi, từ đắp đê, trải đường giúp nạn dân thiên tai đến trợ giúp người nghèo có cuộc sống khó khăn, hoặc người già, phụ nữ và trẻ em không nơi nương tựa. Bọn họ bỏ ra hoàng kim ngân lượng tuyệt không một chút nhíu mày, bởi vậy trở thành nơi dân chúng Dương Châu kính yêu.

Liễu gia đại đương gia có tam tử, Liễu gia trưởng tử Liễu Dục Lâm năm năm trước đỗ trạng nguyên, một năm sau được hoàng thượng tứ hôn, đem công chúa Tử Tinh sủng ái nhất trong cung chỉ hôn cho hắn. Sau khi kết hôn trong ba năm lên chức hữu thừa tướng, hôm nay tại triều, thanh thế như mặt trời ban trưa, mang theo bí mật hai tư cách lớn, là phò mã gia cũng là sủng thần hoàng thượng tín nhiệm nhất, địa vị quả nhiên dưới một người, trên vạn người.

Liễu gia thứ tử Liễu Dục Dương, còn trẻ đã rời nhà hành tẩu giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, trên giang hồ có danh dự cực cao. Đã từng có kẻ ý đồ tìm Liễu gia phiền toái, tin tức vừa ra, hơn trăm người tự động tự phát chạy tới Dương Châu, bang phái khu vực đem kẻ có mắt như mù áp chế tại ngoài thành.

Đem so sánh với trưởng tử, thứ tử chói mắt, bởi vì từ nhỏ bệnh nặng một hồi mà mất đi thính giác, từ đó không nói chuyện, đứa con thứ ba Liễu Dục Hâm, so về thành tựu tựa hồ thất sắc.

Chính là, người thành Dương Châu, có thể nhận thức không ra dung mạo đương triều Tể tướng, có thể nhớ không được tướng mạo giang hồ hiệp sĩ, nhưng nhất định nhận ra Liễu thiếu chủ xinh đẹp lại thể nhược nhiều bệnh này.

Bởi vì Liễu Dục Hâm trời sinh đã có một cổ khí chất làm cho người ta trìu mến, lại thêm hắn thuở nhỏ bởi vì thể chất yếu ớt mà bị Liễu gia tầng tầng bảo vệ, trong lúc vô hình làm cho người ta một loại cảm giác yếu đuối lại điềm đạm đáng yêu.

Nghe đồn hắn hốc mắt đỏ lên, có thể làm cho người ngựa ở cả con phố đó đỏ mắt theo. Hắn rơi một giọt lệ thì vô số người nguyện ý liều mạng vì hắn tiêu trừ nhân tố dẫn đến khổ sở của hắn, dù sao hắn cũng cần được chiếu cố yêu thương như thế!

Thật là như thế?

Tại Liễu gia có một bí mật mà mọi gia nhân đều biết, thì phải là chính thức quản lý Liễu gia sinh ý kỳ thật đã sớm không phải gia chủ Liễu lão gia, mà là Liễu thiếu chủ trong truyền thuyết, gió thổi người bay.

Mà ngay cả kế hoạch mở rộng đến nghiệp đóng thuyền cùng thuyền vận một năm trước, nghe nói cũng là kế hoạch của Liễu Dục Hâm, hắn chính là một cái thương trường hãn tướng trăm năm khó gặp. Cho dù bị dị tật không cách nào trên mặt bàn ra mặt chưởng cục, nhưng thủ đoạn ngầm thao túng tất cả việc vận chuyển buôn bán của Liễu gia cũng không đơn giản.

Phẫn trư ăn lão hổ, một điểm biểu hiện nhu nhược đã có người tự nguyện hỗ trợ, chuẩn bị hết thảy, hắn làm sao mà không vui mừng?

Liễu Dục Hâm thích nhất chính là câu nói,” thương nhân, lấy lợi ích làm đầu”; còn việc tính toán đương nhiên là,”bỏ một thu mười”.

Nhưng cho dù hắn giỏi về tâm kế, đem tất cả sinh ý Liễu gia nắm giữ quản lí trong đó, thì hắn dù sao ũng bị Liễu gia quá mức bảo vệ mười tám năm.

” Nhân tâm ” đối với hắn mà nói, tựa hồ có chút phức tạp khó hiểu.

Hắn có thể đơn giản tính toán tất cả mọi người trong thiên hạ, lại đã quên ” nhân tâm khó dò “, ngày thường gia phó trung tâm như thế nào, cũng có thể bởi vì hoàng kim hoặc mũi kiếm trước mắt mà không chút do dự đưa hắn vào miệng hổ.

Đau nhức! Bụm lấy ngực khó chịu thở dốc, Liễu Dục Hâm căn bản không dám dừng lại cước bộ.

Hiếu kỳ hại chết một con mèo, hắn từ nay về sau tuyệt đối không vì lòng hiếu kỳ mà buông lỏng. Hắn ủy khuất ở trong nội tâm sám hối.

Thuở nhỏ sống tại thành thị phồn hoa xinh đẹp, toàn bộ thành Dương Châu chỉ có một địa phương hắn không có đi qua, thì phải là phố hoa, một nơi ồn ào đầy rẫy những con bạc, các gánh hát, hòa thành nơi phong hoa điểu nguyệt.

Nếu như nói thành Dương Châu có người nào chưa có thấy Liễu gia thiếu chủ, thì đại khái chỉ có người phố hoa.

Cho nên nói, hắn bởi vì nhất thời hiếu kỳ, đồng ý cho hai cái gia phó lén lút dẫn hắn đi ra ” từng trải”**, vừa mới bắt đầu còn rất thú vị, các loại biễu diễn kỳ lạ độc đáo làm hắn càng lúc càng hướng hoa phố đi đến.

Đợi cho hắn phát hiện không khí không đúng, mới chú ý tới hai cái gia phó không biết đã biến mất đến chổ nào.

Sau đó?

Sau đó hết thảy đều phi thường bi ai,cước bộ rối loạn.

Mãng phu uống say, tưởng là cô nương, loạn thân thủ tóm hắn, còn có mấy nam nhân dùng ánh mắt kỳ quái, hạ lưu nhìn hắn, muốn bắt hắn ……

” khái khái……”cảm giác được khổ sở, Liễu Dục Hâm phi thường tưởng niệm thiếp thân thị nữ Tiểu Anh, tốt xấu Tiểu Anh cơ linh, lại có chút công phu, có nàng, hắn tuyệt không chật vật như thế.

Trở về nhất định phải xin lỗi, sau đó không bao giờ … nữa làm cho Tiểu Anh rời mình nửa thước ── nếu như hắn được trở lại.

Một đôi mắt to trong veo như nước có chút không liệu, hoa phố ngõ ngách nhỏ rắc rối cùng nhai đạo ngay ngắn hắn quen thuộc hoàn toàn bất đồng, đông ngoặt tây chạy một lúc, hắn cũng không biết mình bây giờ là ở chỗ nào.

Thói quen thế giới của hắn chỉ có yên tĩnh, nhưng giờ phút này yên tĩnh tựa như một con vật với cánh tay vô hình đang nắm lấy cổ của hắn, khiến hắn cảm thấy khó thở. Hoàn cảnh lạ lẫm cùng không khí tràn ngập ác ý tựa đôi chân vô hình ở phía sau đuổi theo hắn……

Sợ, rất sợ, hắn tuyệt không thích cái loại cảm giác cái gì cũng không thể nắm giữ, tùy thời đều có thể gặp tình cảnh nguy hiểm.

Hắn từ sau buổi trưa chạy trốn tới khi mặt trời lặn, đã dùng hết thể lực từ trước đến nay làm hắn cảm thấy mình tùy thời có thể té xỉu.

Tựa hồ…… Lại phát sốt ……

Dựa vào bứctường để nghỉ ngơi, khôi phục một chút thể lực.

Cách đó không xa, cánh cửa phía sau mở, có người đi vào, cũng có người đi ra.

Đó là một gian phòng ở rất lớn, tường vây xung quanh rất lớn, xuyên qua căn phòng này, có thể hay không thông đến đường lớn a?

Sợ hãi đẩy cửa ra, phát hiện đình viện đồng dạng tráng lệ, năm ba tuấn nam mỹ nữ đứng rải rác trong sân, cũng không có ngăn trở hay có ý tứ nghênh tiếp hắn.

Như vậy hẳn là tỏ vẻ hắn có thể vào đi?

Nhớ tới khả năng người muốn bắt mình còn đang ở phụ cận, Liễu Dục Hâm vội vàng trốn sân nhỏ, đem cửa sau quan trọng, nhìn chung quanh một chút, cẩn cẩn dực dực dọc theo tường vây hướng phía cửa chính “hư hư thực thực”*đi đến.

Đợi cho có người ngăn trở chính mình lại giải thích a, nếu như có thể cái gì cũng không phát sinh thì tốt rồi……

Lão thiên gia, tứ phương thần linh, phù hộ ta có thể an toàn về nhà, năm nay nhất định dâng tặng ba trăm gia súc tế tự…… Liễu Dục Hâm trong lòng loạn nghĩ.

Vận mệnh chính là kỳ diệu, nghe không được bất kỳ thanh âm gì, hắn đương nhiên không biết sau lưng, trong sân nam nữ nói chuyện với nhau, nếu như nghe thấy được, hắn đại khái thà rằng ở bên ngoài loạn đi, tiếp tục chạy trốn mặc kệ mệt mỏi cũng không chịu tiến đến thở một cái a?

” Tên kia…… mới tới?!”

” Hẳn là? Nghe nói có đại gia vào Lôi sảnh, Thái thượng đặc biệt công đạo không được đắc tội hắn.”

” Ta còn nghe nói vị đại gia muốn gọi tiểu quan, còn chỉ định muốn sồ nhi (con chim nhỏ), Thải Linh lâu chúng ta ở đâu ra sồ nhi? Tám phần là người tổng quản đi mua người về.”

” Xem cũng đúng,khẩn trương thành như vậy.”

” Mặc kệ hắn có hay không khẩn trương, dù sao hắn cũng đi đến Lôi sảnh, thì đúng là vậy.”

Thải Linh lâu, kỹ viện lớn nhất Dương Châu, cung cấp nam linh hoặc nữ linh làm các loại phục vụ, phục vụ khách nhân các loại yêu cầu, được khắp nơi vương công quý tộc hoặc thương nhân phú cổ yêu thích, trong một năm Thính Vũ lâu tài sản thu vào lớn đến nỗi không thể tính.

Đang lúc bọn họ nói chuyện tào lao thì Liễu Dục Hâm chính là hoảng sợ nhìn đầu kia hành lang gấp khúc đi tới hai gã hắc y nhân ── hai kẻ muốn bắt người, lúc này chính là bắt người khác, thiếu niên thoạt nhìn tuổi so với hắn còn nhỏ hơn, hướng bên này đi tới.

Hắn khẩn trương đến lông tơ đều dựng đứng, bước đi từ từ qua bọn họ rồi xoay người hướng một cái tiểu biệt viện độc lập chạy vào, không chút suy nghĩ đẩy cửa phòng, thân thể nhỏ bé yếu ớt len cửa vào, sau đó, hắn chưa kịp cài chốt then cửa, một bàn tay đã đặt lên cần cổ nhu nhược, tiếp đó, sống lưng của hắn truyền đến một hồi run rẩy.

*

Lôi sảnh là sương phòng xa nhất Thải Linh lâu, cái này đúng là chỗ Tuyệt Hồn muốn.

Từ khi mắt trái bị hủy, về sau, nhĩ lực của y càng lúc càng hảo, hậu quả chính là lại làm cho y phi thường chán ghét tiếng ầm ỹ.

Mà y đến Thải Linh lâu mục đích là để phát tiết, đối với khuê phòng sự cùng người khác một điểm hứng thú cũng không có, bởi vậy hắn đặc biệt muốn một gian cùng sương phòng hoàn toàn cách biệt, độc môn biệt viện.

Thải Linh lâu chuyên môn chiêu đãi vương công quý tộc cùng phú cổ, y thưởng thức cách bài trí phòng ốc tự nhiên hoàn mỹ đến làm cho người ta tìm không ra một nhược điểm, huân hương chậm rãi lan tỏa theo lư hương tinh xảo thoát ra, phối hợp với cảnh đẹp ngoài cửa sổ, có vẻ thanh thản khiến lòng người buông lỏng.

Mà Tuyệt hồn bỏ ra một canh giờ phối hợp cùng người của Thính Vũ lâu nghe hành tung chủ nhân miếng ngọc bội năm đó chuyện, sau đó đi thẳng tới Lôi sảnh, thoải mái tắm rửa, mà bắt đầu chờ người y muốn đến.

Đuổi đi nam sủng tự động đưa tới cửa muốn phục thị y giết thời gian, tùy tiện ăn đồ ở khay điểm tâm nhỏ trên bàn, Tuyệt Hồn duy nhất không thỏa mãn chính là hiệu suất làm việc của tổng quản.

Nói muốn đi tìm cho hắn một đứa con nít tới, tìm gần một canh giờ, hắn không phải là xuống dưới địa phủ tìm quỷ đi?

Nếu không bởi vì nghĩ lung tung, không muốn chạm đến những tiểu quan đã tiếp ngàn nhân vạn khách, lại mắc cái bệnh cũ gì, y còn phải chỉ định muốn sồ nhi?!

Thính Vũ lâu a Thính Vũ lâu, tốt nhất không cần phải chạm đến lông y, bằng không cũng đừng trách y không để cho mặt mũi mà rút đao chém người.

Đầu ngón tay khẽ vuốt Khiếu Long đao gác trên bàn, Tuyệt Hồn đem ánh mắt hướng cửa ra vào. Nhĩ lực tinh xảo đã nghe ra có một tiếng bước chân rối loạn mất trật tự của người không có võ công, tại cửa do dự không tiến vào, cuối cùng rốt cục cũng tiến đến.

” Rốt cuộc đã tới.” chờ đợi một lúc, y vốn cái gì hào hứng cũng không còn.

Bước vào trong, một người thoạt nhìn phi thường nhỏ nhắn xinh xắn. Thân thể nhỏ bé và yếu ớt kia đại khái bị một chưởng sẽ bay được thật xa, làm cho Tuyệt Hồn hoài nghi hắn thừa nhận không được dục vọng của mình.

Nhưng là người mà tổng quản Thải Linh lâu tìm, duy trì như thế nào cũng không phải là chuyện của hắn.

Một tay đặt ở cổ nam hài, cần cổ mảnh khảnh cơ hồ có thể bị hắn một tay bẻ gẫy, phát hiện này làm cho Tuyệt Hồn ánh mắt càng trầm xuống.

*

Bàn tay nhẹ nhàng mà lại nóng rực đặt tại phần gáy, Liễu Dục Hâm trực giác nghĩ xoay người, nhưng chủ nhân bàn tay lập tức tăng mạnh lực đạo, làm hắn không thể động đậy, gần như có thể nói là bị xách đến bên giường.

Hảo thất lễ! Ai a?!

Từ nhỏ đến lớn còn không có người dám vô lễ như thế áp hắn đi đường……

Hắn nhịn không được bắt đầu giãy dụa.

” Như thế nào?” Tuyệt Hồn buông tay ra, làm hắn có thể xoay người lại, đập vào mắt là khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp tuyệt trần, dễ dàng câu dẫn dục hỏa của y,” Coi như là lính mới, cũng nên được phân phó đừng ngỗ nghịch với ta đi?”

Liễu Dục Hâm quay người lại đã nhìn thấy bịt mắt trên mặt Tuyệt Hồn, hé ra màu đen thuộc da hình tam giác, cơ hồ che khuất nửa bên mặt nghiêng nghiêng, vết cắt cùng khuôn mặt Tuyệt Hồn lộ vẻ cuồng ngạo, một con mắt khác tỏa ra khí tức nguy hiểm hắn chưa bao giờ thấy qua.

Còn chưa hoàn hồn, tay Tuyệt Hồn đã giật ra vạt áo của hắn.

Làm cái gì? Liễu Dục Hâm nghi hoặc nhìn Tuyệt Hồn.

Cho dù sinh khí hắn trộm đi vào trong nhà, cũng không tất yếu phải thoát quần áo hắn a!

Hay là…… y muốn cướp tiền? Cái này quần áo chất liệu là hảo, nhưng là hẳn trong ví không có ngân lượng đáng giá a?

Mờ mịt trong suy tư, quần áo đã bị cởi mất một nửa.

Đợi cho tay Tuyệt Hồn đi xuống muốn thoát đi quần dài, Liễu Dục Hâm mới vừa sợ vừa thẹn phát giác ra ý đồ của nam nhân này.

Gò má e lệ vì tức giận trướng mà đỏ bừng, hắn không chút suy nghĩ động thủ đẩy Tuyệt Hồn ra.

Nhưng lực đạo của hắn đối với Tuyệt Hồn mà nói, chỉ sợ so với tiểu miêu giãy dụa cũng không hơn là bao.

” An phận!” Tuyệt Hồn không vui quát.

Hoa ngân lượng mua tình một đêm.Còn cảm giác như mình cùng cường bạo giống nhau,chỉ sợ ai cũng phi thường khó chịu.

An phận?! Liễu Dục Hâm quả thực không thể tin chính mình đọc được thần ngữ.

Hắn là nhìn lầm rồi hay là hoa mắt? Y dám nói…… muốn hắn an phận?!

Loại chuyện này sao có thể an phận a!

Hắn đẩy bàn tay lần nữa dò xét xuống dưới thân,Tuyệt Hồn đón lấy một cái tát vung lên ──

Bên trái!

Đánh tới chưởng lực không được, nhưng lại chọc giận tới Tuyệt Hồn.

Y phi thường căm hận có người dựa vào con mắt trái nhìn không thấy mà tiếp cận hoặc công kích y.

Bắt lấy tay phải không kịp vung lên, lực đạo lớn đến nỗi Liễu Dục Hâm cơ hồ cho là y muốn bẻ gẫy tay phải của hắn.

” Ngô!” đau quá! Còn có thể tự do hoạt động, tay trái liều mạng nghĩ muốn đẩy ra bàn tay Tuyệt Hồn đang chế trụ cổ tay phải, Liễu Dục Hâm đau đến sắc mặt tái nhợt, nước mắt tại hốc mắt đảo quanh.

Chưa từng gặp phải hành vi bạo lực như thế này làm hắn cảm thấy sợ hãi.

Nếu như trước là mờ mịt cùng bối rối, vậy hắn hiện tại chính là e ngại.

Đau quá…… Đau quá…… Từ nhỏ được người nâng ở lòng bàn tay che chở lớn lên Liễu Dục Hâm liền gió lạnh thổi đều không gặp qua mấy lần,giờ chịu cái loại đối đãi này, lúc đầu còn có thể dùng sức giãy dụa kháng cự, không bao lâu đau đến co lại thành một đoàn, ủy khuất cùng sợ hãi, nước mắt không ngừng rơi ra.

Thấy bộ dáng khuôn mặt khuất phục, Tuyệt Hồn mới buông lỏng lực đạo.

Tay của y vừa buông ra, Liễu Dục Hâm nhanh chóng đưa tay ôm trở về trước ngực, cổ tay tuyết trắng bị lưu lại dấu tay sưng đỏ, đã có thể đoán được qua một hồi sẽ bắt đầu tụ huyết ô thanh.

” Ngươi ngoan một điểm, có thể ăn ít một chút khổ, hiểu không?” Tuyệt Hồn hạ giọng cảnh cáo,”còn như vậy ta một đao giết ngươi.”

Vẫn xem hiểu được ý tứ Tuyệt Hồn,Liễu Dục Hâm hai mắt rưng rưng bất lực lắc đầu.

” Ngươi không có quyền cự tuyệt, thu ngân lượng rồi thì ngoan ngoãn cho ta!”

Chính là hắn không có thu ngân lượng a!

Liễu Dục Hâm cố gắng dùng tay ra hiệu, bối rối lại đã quên cái thủ thế này ngoại trừ thân nhân trong nhà cùng lão bộc, không có một người thấy hiểu.

Tuyệt Hồn trút đi áo ngoài chính mình, đem thân hình nhỏ nhắn không ngừng hướng giữa giường đang co lại, kéo trở về.

Không cần! Ngươi hiểu lầm……

Liễu Dục Hâm phát ra tiếng thở dốc kinh hoảng, nghĩ muốn đẩy ra thân hình to lớn bao trùm, lại sợ hãi lại bị thương tổn, giữa thế khó xử, chỉ có nước mắt liều mạng rơi làm ướt cả gò má cùng bên gối, ga giường.

Hắn run rẩy đến lợi hại, đại khái có thể đem một thân xương cốt đều run tản.

Không phải tự nguyện…… Là bị người nhà bán đến hoặc bị bắt tới? Vậy cũng mặc kệ chuyện của y! Tuyệt Hồn hừ lạnh.

Bắt buộc Liễu Dục Hâm xoay người nằm ở trên giường, Tuyệt Hồn một tay giật xuống quần dài của Liễu Dục Hâm.

Đây là thói quen của y, tối thiểu cái tư thế này có thể bảo đảm người dưới thân không thể trong lúc y phát tiết thì âm thầm đâm y một đao.

Đập vào mắt là da thịt giống như loại bạch ngọc, tuyết trắng trơn mềm, nghiền nát đích nức nở nghẹn ngào sợ hãi lại không có trợ, Tuyệt Hồn trong nháy mắt chần chờ.

Bình thường gia đình nghèo đến nỗi muốn bán con có thể nuôi ra loại này, da thịt một điểm tì vết cũng tìm không thấy?!

Nói là Thải Linh lâu bồi dưỡng được tới cao cấp nam sủng, mà khóc thành như vậy còn không bằng……

Cảm giác được động tác của Tuyệt Hồn dừng lại,Liễu Dục Hâm vội vàng muốn từ dưới người y bò ra.

Không cần phải…… Hắn nghĩ về nhà…… Thật đáng sợ…… Hắn là lần đầu tiên cảm nhận được tuyệt vọng mà không có lối thoát.

Động tác của hắn đem lực chú ý của Tuyệt Hồn hấp dẫn trở về.

” Nhìn …… Tiểu tử này hẳn là bị bắt cóc hoặc trộm tới cũng không còn cái gì cùng lắm thì ……” thì thào tự nói, Tuyệt Hồn dễ dàng bắt lấy mắt cá chân Liễu Dục Hâm đưa hắn kéo trở lại.

Liếm ướt tay mình, một tay bắt lấy khe mông lạnh như băng mà run rẩy, ngón trỏ ướt át không có chút nào lưu tình trực tiếp đâm vào.

” a!”đau nhức khiến Liễu Dục Hâm theo bản năng phát ra âm thanh chính mình cũng nghe không được. trôi qua cực độ sợ hãi, thừa nhận xâm phạm.

Đau quá…… Cái gì…… Không cần……

Ngón tay xâm nhập trong cơ thể cường hãn mà hữu lực đào lấy, xâm phạm mỗi một tấc tư mật,khiến hắn đau đến toàn thân run rẩy giống như cây đèn cầy sắp tắt trong gió, hé ra khuôn mặt phù dung sớm đã khóc đến chật vật thê thảm.

Chán ghét…… Đau quá a……

Không nên cử động…… Đau quá……

Thống khổ mà khóc nức nở nghẹn ngào đến mơ hồ không rõ, Liễu Dục Hâm sợ hãi nắm chặt lấy đệm chăn, phảng phất đó là thứ nổi lên cuối cùng trong nước ── mặc dù hắn ôm chặt chăn bông cũng không thể giảm bớt đau đớn hay qua đi cơn ác mộng.

Một ngón tay, hai ngón tay…… Liễu Dục Hâm đã bị đau đớn trên nhục thể cùng khóc bức đến tâm lao lực quá độ mà hỏng mất, thân hình suy yếu bắt đầu lạnh buốt dị thường,khóc thảm thiết cũng yếu ớt dần.

Khi Tuyệt Hồn chính thức giữ lấy hắn thì, hắn đã ý thức không rõ.

Đau nhức, rất đau…… Thân thể đau nhức giống như là muốn bị xé rách……

Thật đáng sợ…… Lâm cùng Dương ở nơi nào…… Vì cái gì không cứu hắn……

Hắn sợ…… Thân thể đau quá……

Hắn muốn về nhà……

Đau quá…… Đau quá a……

Tựa hồ đau đớn vĩnh viễn không dừng lại, hắn rốt cục lâm vào một mảnh hắc ám, ngất đi.

*

“Thiên sát!” Tuyệt Hồn thấp chú một tiếng.

Y vừa mới tiến vào dũng đạo chặt căng ấm áp phát tiết không bao lâu, liền phát hiện người dưới thân đã hôn mê bất tỉnh, khí tức suy yếu đến như chỉ thấy phảng phất.

Cái này là như thế nào?!Y cũng không có hứng thú gian thi!

Ảo não tùy tiện giải quyết dục vọng, đem Liễu Dục Hâm khí nhược như tơ để qua một bên trên giường, xoay người tiến vào sau tấm bình phong bể tẩy sạch sẽ, quần áo mới mặc được một nửa, ngoài cửa truyền đến thanh âm tổng quản.

” Gia, tiểu nhân có thể vào không?”

” Tiến đến.” tiến vào y sẽ làm thịt! Tuyển đây là cái mặt hàng gì?! Suy yếu căn bản không thể chơi tận hứng!

Cửa bị đẩy ra, tổng quản cúi người tiến đến, sau lưng còn đi theo nhất danh tuấn mỹ thiếu niên.

” Gia, bởi vì ngài cần chính là trẻ, cho nên khó tìm một chút, thiếu niên này chính là người ta gọi thủ hạ đi mua trở về, thật xin lỗi làm cho ngài đợi lâu như vậy, ngài xem xem hài lòng hay không…… Gia?” tổng quản bị sắc mặt Tuyệt Hồn hù sợ.

Tuyệt Hồn lần đầu tiên có loại cảm giác kinh hãi quỷ dị.

” Tổng quản.” thanh âm của hắn nhu hòa mà nguy hiểm.

” Đúng vậy, gia, ngài có cái gì phân phó?”

Hắn biết mình không thể trêu vào cái người này, tuy thoạt nhìn ngây thơ không thoát, kì thực nhân vật đã giết người như ngóe vô cùng, bởi vậy trả lời hết sức chú ý.

” Nếu như nói người này mới là ngươi tìm vội tới cho ta,”ngón tay phải Tuyệt Hồn điểm một chút thiếu niên bên cạnh tổng quản, lại đi sau lưng chỉ vào thân thể người không biết sống chết trên giường,” trên giường kia là cái gì?!”

Tổng quản khẽ giật mình, theo ngón tay hướng Tuyệt Hồn nhìn đến.

” Tiểu nhân không biết, tiểu nhân cũng không có phân phó hạ nhân chọn những người khác cho gia……” nghi hoặc đi đến gần giường,tấm lưng tuyết trắng non mềm, không có bất kì một tia tỳ vết nào lỏa lồ trong không khí,” gia, đây không phải là người của Thải Linh lâu, người của chúng ta, tiểu quan trên lưng đều có hình xăm.”

Không phải?!

” Ngươi đang ở đây nói giỡn?!” Tuyệt Hồn tức giận hừ lạnh,” không phải là người của Thải Linh lâu có thể bước vào Lôi sảnh?!”

” Cái này…… có thể là nam sủng khách nhân khác mang đến……” tổng quản chần chờ suy đoán.

” Hắn là lần đầu tiên, ta khẳng định!” sát khí theo trên người Tuyệt Hồn tỏa ra, trực tiếp đến bên người tổng quản đến bây giờ còn không làm rõ được tình huống.

” Cái này, gia, tiểu nhân cũng không biết……” tổng quản vội vàng nói, kinh hoảng lui ra phía sau, chân sau cùng đá đến quần áo Liễu Dục Hâm, trong túi có một miếng ngọc bội buộc bởi sợi hồng tuyến (tơ hồng) vì vậy mà rơi trên mặt đất.

Tiếng va chạm rất nhỏ mà thanh thúy biến mất ngay khi tổng quản nói lời cầu xin tha thứ, lại bị Tuyệt Hồn chú ý tới.

Đó là một miếng ngọc bội Phỉ Thúy! đồng tử Tuyệt Hồn đột nhiên co rút lại một chút.

Thân ảnh đang ngồi ở trên ghế đột nhiên biến mất, chờ tổng quản hoàn hồn thì Tuyệt Hồn đã đến bên cạnh hắn, trên tay nắm ngọc bội.

” Gia……?” hắn chú ý khẽ gọi, sợ lại làm y tức giận.

Tuyệt Hồn không có để ý tới hắn, biểu lộ âm trầm dọa người nhìn ngọc bội trong lòng bàn tay ── chỉ có một nửa, đừơng đứt gãy đem ngọc bội điêu khắc hình con dơi chém thành một nửa, con dơi phía dưới dùng chữ triện khắc hai chữ an khang……

Y nhớ rõ khối ngọc này, hay là nên nói y đã thấy qua một nửa khác của miếng ngọc bội kia?!

Y đã xem qua miếng ngọc bội cũng chỉ có một nửa con dơi, chỉ là chữ triện khắc chính là hai chữ bình an.

Bình an an khang, đồng dạng con dơi màu xanh biếc……

Nắm chặt ngọc bội, mặt đứt gãy đâm vào hắn lòng bàn tay chảy ra máu tươi.

Tổng quản sắc mặt xám ngoét, bởi vì hắn trông thấy mắt phải Tuyệt Hồn màu đỏ.

Trên giang hồ nghe đồn, nếu Tuyệt Hồn giết người đỏ cả mắt rồi, không giết đến người cuối cùng, tuyệt đối sẽ không dừng tay.

” Chết tiệt!” Tuyệt Hồn quát.

Phác thông! Tổng quản quỳ rạp xuống mặt đất, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ.

” Gia, tha mạng a, là tiểu nhân không đúng……”

” Nói nhảm!” Tuyệt Hồn một cước đá hắn ra ngoài,” nếu không phải ngươi kéo dài thời gian lâu như vậy, làm sao có loại quỷ sự này! đi tìm đại phu đến cho ta, hắn nếu nguy hiểm tánh mạng, lão tử diệt Thải Linh lâu của ngươi!”

” Dạ dạ, tiểu nhân ngay lập tức đi……” tổng quản vội vàng chạy ra ngoài.

Thiếu niên bị mang đến mặt mũi cũng tràn đầy kinh hoảng theo tổng quản lui ra.

Tuyệt Hồn khắc chế không được lửa giận, toàn thân sát khí đứng tại chỗ, thẳng đến trên giường truyền đến tiếng rên rỉ yếu ớt mới làm cho y bừng tỉnh.

Trở lại bên giường, nhìn「 chuyện tốt 」mình làm, Tuyệt Hồn trong miệng thì thào chửi bới hết thảy, mắt phải lộ ra phức tạp cùng phẫn nộ.

Cái này vừa vặn rất tốt, hắn vốn là muốn tìm người trong trí nhớ, chỉ là muốn nhìn xem người kia quả thật sống có được hay không.

Hôm nay, người đã thấy được, tựa hồ hết thảy đều quả thật phi thường tốt ── chỉ cần không có gặp phải hắn!

—–

*见世面: nhìn thế giới

**: nghi ngờ

Chọn Chương