Tối Cường Ngôn Linh Sư

Tác giả Lệ Cửu Ca

Chương 13

Chọn Chương

Không biết tại sao, khi nhìn thấy công tử tuổi trẻ tuấn mỹ bắt lấy tay Tiểu Lưu, ánh mắt sắc bén mà nhìn chằm chằm nàng, Vinh Thành trong miệng hô ra không phải “Đừng hiểu lầm” mà là “Bắt thích khách”.

Đang ý thức được mình nói cái gì, Vinh Thành khổ não mà vỗ vỗ đầu mình, đi tới một tay đè lại Mục Trường Sinh đang bắt lấy Tiểu Lưu, một tay cầm đi cây kéo trong tay Tiểu Lưu.

“Vinh ca, mau nói hắn buông tay.” Mục Trường Sinh tuy rằng thân thể gầy yếu không thể tu luyện, nhưng đến cùng cũng là nam nhân, khí lực có gầy yếu cũng hơn so với một người phụ nữ đại, Tiểu Lưu bị hắn bóp lấy không thể động đậy, không thể làm gì khác hơn là khổ sở hướng về phía Vinh Thành cầu cứu.

Vinh Thành thấy Mục Trường Sinh mặt lạnh, không hề có một chút ý tứ muốn buông tay, vội vàng nói: “Trường Sinh cậu hiểu lầm rồi, cô ấy là chuyên gia trang điểm công ty chúng ta, không phải thích khách, cô ấy lấy kéo chỉ là muốn cắt tóc cho cậu.”

Nghe vậy ánh mắt Mục Trường Sinh càng lạnh hơn, môi mỏng có chút tái nhợt sắp mân thành một đường thẳng, một lát sau, hắn mới giật giật môi, nhổ ra từng chữ như mang theo hàn băng, lạnh đến Vinh Thành cả người nổi da gà lên, hắn nói, “Các ngươi quả thật là muốn cắt tóc của ta.”

Nguyên lai trọng điểm không phải thích khách, mà là tóc! Vinh Thành thời khắc này bỗng nhiên tỉnh ngộ, chợt nhớ tới câu nói “Thân thể phát phu thụ chi phụ mẫu”, liền nghĩ tới ở cổ đại, cắt đi tóc là một loại hình phạt tương đương sỉ nhục, tên là hình phạt gì đó?

Ý thức được điểm này, Vinh Thành lập tức áy náy, “Xin lỗi a Mục công tử, chúng tôi quên mất, bởi vì chúng tôi ở đây đều là tóc ngắn, cho nên… Ha ha, cậu biết đấy.”

Vinh Thành không biết là, Mục Trường Sinh cũng không phải không hớt tóc, mà là khi hắn ở bên thế giới kia, tóc có ý nghĩa đặc thù, thậm chí có thể làm đạo cụ nguyền rủa, không có ai tùy tiện để người cắt đi tóc của chính mình.

Mục Trường Sinh cũng biết nơi này nam nhân đều có tập tục để tóc ngăn, đuôi lông mày hơi nhíu, nghe Vinh Thành giải thích, biết hắn không cố ý muốn cắt đi tóc của mình liền thả lỏng ra.

Tiểu Lưu rốt cục rút tay về, cô nhấc ống tay áo nhìn, phát hiện trên da thịt trắng nõn nhiều hơn một vòng vết hồng, đủ thấy mới vừa rồi Mục Trường Sinh bóp có bao nhiêu mạnh rồi. Cô vốn là muốn ôm oán, thế nhưng vừa nghĩ tới ánh mắt băng lãnh sắc bén mới nãy Mục Trường Sinh, ý nghĩa mới vừa nhô ra trong khoảnh khắc liền bị đè ép trở lại, cô lập tức lui về phía sau vài bước, mãi đến tận khi lùi tới an toàn phạm vi mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại một chút bộ dạng Vinh ca ăn nói khép nép theo sát hắn giải thích, tâm lý Tiểu Lưu lại có chút thấp thỏm cũng hết sức kỳ quái, ca ca này của Trường Phong tính tình kỳ quái a, cùng Trường Phong không hề giống, một nam nhân làm sao quý tóc của hắn như vậy?

Muốn Mục Trường Sinh cắt tóc hiển nhiên là không thể nào, Vinh Thành có chút phát sầu, “Quay quảng cáo tôi ngược lại thật ra có thể đọ sức với bọn họ, thế nhưng cậu thế nào cũng phải đi làm tấm thẻ căn cước, tóc này muốn là giữ lại, chụp ảnh thẻ sẽ có phiền phức.”

Vinh Thành lúc nói ra lời này, kỳ thực trong lòng vẫn còn tâm tư muốn Mục Trường Sinh cắt tóc, nhưng mà hắn mới vừa nói xong, Mục Trường Sinh liền tiếp một câu, “Dùng ảnh Trường Phong.”

Vinh Thành: Gay go, quên mất cái này!

Sự tình cắt tóc Vinh Thành không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là tiếc nuối từ bỏ, hai người ra phòng hóa trang, Vinh Thành liền mang theo Mục Trường Sinh đi thang máy.

Mộ Trường Phong trụ nhà trọ tại tầng thứ ba, không cần thang máy phát huy tác dụng, bởi vậy đây là lần đầu Mục Trường Sinh đi thang máy, Vinh Thành cũng không biết Mục Trường Sinh hấp thu ký ức một tiểu lưu manh, thấy Mục Trường Sinh tiến vào sau đó liên tục nhìn chằm chằm vào cửa thang máy, cho là cậu hiếu kỳ, liền thấp giọng giới thiệu với cậu.

Trong thang máy cũng không chỉ có hai người Vinh Thành cùng Mục Trường Sinh, còn có một người vừa mới xuất đạo, âm thanh Vinh Thành tuy rằng thấp, mà thang máy chỉ lớn có ngần ấy, ở cái không gian chật hẹp này, thanh âm hắn ép tới thấp hơn vẫn có thể khiến người nghe thấy, vừa vặn cô đứng ở sau Vinh Thành, liền nghe rõ rõ ràng ràng.

Phát hiện Vinh Thành cư nhiên giới thiệu thang máy cho Mộ Trường Phong, cô trợn to hai mắt, bất khả tư nghị nhìn Mục Trường Sinh, mà trong nháy mắt, loại này kinh dị liền biến thành đồng tình, chẳng trách công ty vẫn luôn không cho người ta đến thăm, nguyên lai Mộ Trường Phong não tàn! Thật đáng thương.

Bên tai là Vinh Thành thấp giọng giới thiệu, Mục Trường Sinh thẳng tắp nhìn chằm chằm cửa thang máy trước mặt, con ngươi đen kịt chiếu ra thân ảnh một người phụ nữ quần áo mát mẻ…

Keng! Cửa thang máy mở, người mới xuất đạo kia mới hướng Vinh Thành lên tiếng chào hỏi, đi ra ngoài trước.

Trong thang máy chỉ còn dư lại hai người bọn họ, Mục Trường Sinh nhìn chằm chằm nữ nhân trước mắt, nhìn thấy nàng kề sát đến người Vinh Thành, khẽ hừ một tiếng.

Nữ nhân kia bị một tiếng này làm sợ hết hồn, trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

“Làm sao vậy?” Vinh Thành nghiêng đầu hỏi.

“Không có chuyện gì, thang máy quá chậm.”

Vinh Thành:…

Vinh Thành mang theo Mục Trường Sinh đi gặp đại ca của anh, ông chủ Hoành Nghệ giải trí. Ông chủ Hoành Nghệ giải trí gọi Vinh Toàn, hắn nhìn qua bốn mươi tuổi, lớn lên không quá giống Vinh Thành, Vinh Thành ngũ quan đường nét rõ ràng, da dẻ là khỏe mạnh vàng nhạt, vóc người thon dài kiên cường, nhìn qua vô cùng anh tuấn ưu tú. Mà Vinh Toàn (ở đây tác giả để là Vinh Kiến, chắc nhầm) vóc dáng có chút thấp, người lại có chút phát tướng, ngũ quan phổ thông, da dẻ cũng rất trắng.

Một khắc nhìn thấy Mục Trường Sinh tiến vài, Vinh Toàn đôi mắt lập tức phát sáng.

Hắn cũng không có bởi vì tướng mạo Mục Trường Sinh cùng Mộ Trường Phong giống nhau mà thả lỏng, trái lại càng căng thẳng hơn, thậm chí ông chủ còn tự mình từ sau bàn đi tới, rót trà cho Mục Trường Sinh, thái độ vô cùng nhiệt tình hàn huyên.

Chỉ là Mục Trường Sinh chẳng hề hay nói như Trường Phong mà trời sinh dễ làm quen, mới tán gẫu vài câu bầu không khí liền nghiêm túc, cuối cùng đề tài thật sự là tiếp không nổi nữa, Vinh Toàn lúng túng ngừng lại, hắn chà xát tay, có chút lo lắng.

Mục Trường Sinh thấy thế liền hiểu, đại ca Vinh Thành chẳng hề như Vinh Thành như vậy không biết gì cả, ít nhất đối với trên thế giới này có tồn tại sức mạnh đặc thù, hắn so với Vinh Thành thấu hiểu hơn một ít, như vậy liền càng dễ làm hơn, “Có một việc ta hi vọng có thể nói rõ.”

Đối mặt Mục Trường Sinh, Vinh Toàn vô cùng nhiệt tình, thái độ vô cùng khiêm tốn, nghe vậy vội vàng nói: “Ngài nói ngài nói.”

“Sau khi quay xong lần quảng cáo này, ta sẽ không lại tham dự bất kỳ hoạt động gì của quý công ty.” Từ trước Mục Trường Sinh vô cùng thích yên tĩnh, bên người thêm một cái người hắn còn ngại ồn, sau đó hắn lại thích người nhiều một chút, nhưng không có nghĩa là hắn thích bị người vây xem, đặc biệt là đem hình của mình bày tại trong một chiếc hộp cung cấp người ta thưởng thức.

Vinh Toàn không có chút gì do dự, lập tức đồng ý. Vinh Thành nhìn đại ca mình cười đến mặt y như hoa cúc, không đành lòng nhìn thẳng mà che mắt.

Ra phòng làm việc Vinh Toàn, Mục Trường Sinh cùng Vinh Thành vẫn là đi thang máy xuống, lần này thang máy không có cái ma nữ quần áo vô cùng lớn mật kia, Mục Trường Sinh cảm giác chút khí tức âm lãnh xung quanh chu vi biến mất, mặt mày thư giãn chút.

Hắn nghiêng đầu, đứng bên cạnh Vinh Thành nói: “Nếu như ngươi phát hiện có chuyện gì không đúng, có thể nói cho ta.”

Làm xong một chuyện, Vinh Thành tâm tình không tệ, nghe nói như thế cũng chưa kịp phản ứng, cho là Mục Trường Sinh là quan tâm hắn, vội vã cười nói: “Không có chuyện gì không có chuyện gì, cảm tạ a!”

Đối với Vinh Thành khách khí, Mục Trường Sinh vẫn không để ở trong lòng.

Sau khi hai người ra công ty, Vinh Thành liền lái xe mang theo Mục Trường Sinh đi mấy cửa hàng mua quần áo.

Ngày hôm qua Mục Trường Sinh mới vừa ra bệnh viện, mặc dù bộ dáng coi như vẫn rất tinh thần, thế nhưng Vinh Thành bị tình cảnh thổ huyết đó làm sợ hãi, chỉ tùy ý mua hai cái liền trở về, ngày hôm nay có thể cơ hội tốt, không thể chậm trễ Mục Trường Sinh.

Ngoài dự liệu của anh là, độ chấp nhận của Mục Trường Sinh với quần áo hiện đại cao hơn so với anh tưởng tượng, ngoại trừ áo ngoài ống tay nhất định phải dài, không có yêu cầu gì hơn.

Chỉ có điều lúc quẹt thẻ, Mục Trường Sinh bỗng nhiên nhìn theo anh nói một câu, “Tiền ta sẽ trả lại cho ngươi.”

Trả? Làm sao trả? Thiếu thốn tri thức hiện đại, không có chứng minh thân phận không có học lực cũng không có kỹ năng công tác nào khác, một công tử ca cổ đại có thể nuôi sống chính mình sao? Chẳng lẽ muốn đi làm việc cần sức lực?

Lúc này Vinh Thành còn không ý thức được Mục Trường Sinh nắm giữ năng lực là dạng gì. Anh não bổ một chút bộ dáng Mục Trường Sinh nghiêm trang lại ở trên công trường đầu đầy mồ hôi chuyển gạch, không biết tại sao bỗng nhiên bật cười.

Nghe thấy tiếng cười Vinh Thành, Mục Trường Sinh cũng không ngoài ý muốn, hắn biết đối phương lúc này không tin, bất quá hắn cũng không nhất thời vội vã, sớm muộn Vinh Thành sẽ tìm đến hắn.

Chọn Chương