[Kojiyuu] Người Yêu Tiền Tỷ

Tác giả Duobaihe

Chương 20

Chọn Chương

Thời gian vốn trôi qua rất nhanh, thấm thoát tiết trời cũng đã sắp vào Đông. Không còn những tia nắng mặt trời gay gắt, cũng không còn cái cảm giác oi bức mỗi buổi trưa hè nữa. Những cơn gió se lạnh dần lùa tới, kéo theo một vài chiếc lá lìa cành bay một vòng trên không rồi rơi hẳn xuống đất. Yuko dựa người vào thành ghế phụ của chiếc Limo láng bóng, tầm mắt cô đặt vẩn vơ trên cảnh vật bị giật lùi theo một tốc độ nhất định bên ngoài cửa kính.

Một con mèo hoang nằm lim dim ngủ trên thành hàng rào của một ngôi nhà kiểu Nhật chính gốc. Những khi có gió lạnh thổi qua thì nó mở miệng ngáp dài lười biếng một cái, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, rồi lại cuộn tròn mình ngủ tiếp. Yuko cười, nhắm mắt nghỉ ngơi. Bình thường mọi học sinh muốn đến trường đều phải đi tàu điện ngầm, mặc dù không tiện lợi lắm nhưng đây lại là cách di chuyển nhanh nhất, nếu như nói riêng trường nữ sinh trung học Majihabara thì chỉ cần tầm khoảng ba mươi phút là sẽ đến nơi. Thế nhưng Yuko chưa bao giờ đi tàu điện ngầm, lý do là vì cô không thích lúc nào cũng phải chen chúc lên cái nơi đầy rẫy đủ mọi loại người, và cả những thứ mùi nước hoa mồ hôi hỗn tạp trộn lại với nhau.

Mặc dù đi bằng phương tiện cá nhân thì thời gian đến trường sẽ lâu hơn nhưng Yuko chưa bao giờ cảm thấy như vậy cả. Cô lúc nào cũng ngủ gật trong xe mỗi khi đến trường, và phải luôn nhờ người quản gia đánh thức. Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Tất cả học sinh đều phải vượt qua kỳ thi học kỳ hai mới được nghỉ Đông, vì vậy mà ai cũng nỗ lực học, cho dù không đạt điểm cao nhất, thì cũng phải đủ điểm qua môn. Ngay cả các giáo viên trong trường cũng ra sức mà giảng dạy, vì chỉ cần một học sinh không đạt chuẩn thôi, họ cũng sẽ phải hi sinh kỳ nghỉ của mình để ôn thi lại. Chỉ khi đến gần các kỳ nghỉ trong năm thì Yuko mới cảm nhận được cái bầu không khí học tập nghiêm túc trong lớp, nhưng có vẻ như có một người không hề chịu ảnh hưởng gì từ nó.

Tiếng chuông trường đều đều vang lên, mọi người đồng loạt cất tập sách vào rồi nhanh chóng ra khỏi lớp giải stress một chút. Suốt mấy tiết học Yuko đều chăm chú nhìn vào sách tham khảo, cộng với việc không được ngủ đủ giấc nên khi cô hướng tầm mắt ra nơi khác thì lập tức một cơn choáng nhẹ ập đến. Cô khẽ nhăn mày một cái, rồi liên tục chớp chớp đôi mắt hổ phách, một lúc sau cảm thấy đỡ hơn mới đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.

“NyanNyan, đến giờ ăn trưa rồi, dậy đi thôi.” – Yuko khom người xuống mặt ngang mặt với Haruna, khẽ lung lay đôi vai của cô mèo.

Sau cái lần ở phòng thay đồ thể dục thì Haruna và Yuko không hề nói với nhau một câu nào, chiến tranh lạnh cứ thế kéo dài cho đến khi họ tham gia vào trò chơi của ông Kojima thì kết thúc. Mặc dù mối quan hệ của họ vẫn không rõ ràng, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì.

Haruna bỉu môi rồi mở mắt, cô ngẩng đầu lên một chút để nhìn Yuko, nhưng không nói gì cả.

“Cậu có muốn ăn trưa hay không đây?” – Yuko giả vờ nghiêm khắc.

“Ăn mà...”

Cuối cùng thì Haruna cũng lười biếng ngồi dậy, vươn vai một cái rõ dài rồi từ từ thu dọn tập sách. Cuốn tập toán của cô mở toan ra trên bàn, Yuko khẽ liếc vào, trong ấy đầy ắp các hình vẽ con mèo Harunyan, nếu không nhờ cái nhãn tập bên ngoài thì chắc Yuko cũng sẽ lầm tưởng đây là tập mĩ thuật luôn ấy chứ!

“Nè, rốt cuộc thì nãy giờ trong tiết toán cậu làm gì vậy?” – Yuko nhịn không được mà thốt ra câu hỏi.

“Hm?” – Haruna gấp quyển tập lại ngay trước mắt Yuko, bỏ vào cặp, rồi ngước mặt ngu ngơ.

“Sắp thi cuối kỳ rồi đó.”

“Tôi biết mà.”

“Cậu không lo sao?”

“A~ Đói bụng quá đi, đi ăn thôi.”

Haruna đứng dậy bước ra khỏi lớp, vẫn là cái bộ dáng Nữ vương đó, Yuko nhướng mày thầm nghĩ vì sao cô nàng này có thể ung dung như thế. Không lẽ NyanNyan học quá giỏi rồi nên không cần ôn tập gì nữa? Nghĩ đi nghĩ lại, Yuko vẫn cảm thấy giả thuyết này quá mơ hồ.

Yuko vươn tay phải ra toan mở cửa lớp thì bỗng dừng lại khi trông thấy miếng băng bó quanh cổ tay. Gãy cổ tay vốn rất khó chữa trị, Yuko bây giờ hầu như chẳng thể cầm nắm đồ vật nặng, vận động cổ tay thì gần như bằng không, thậm chí viết bài cũng rất khó khăn.

Nhắc mới nhớ, phần thưởng mà Yuko muốn trong trò chơi đó, một chuyến đi chơi chỉ dành riêng cho cô và NyanNyan, sẽ được tổ chức trong kỳ nghỉ Đông này.

Sau khi đã lấy phần ăn trưa thì Yuko và Haruna tìm cho mình một chỗ ngồi thích hợp, sau đó cả hai cùng dùng bữa. Yuko húp một miếng súp miso, liếm liếm môi vẻ thỏa mãn. Vị súp lúc nào cũng ngon hết.

“NyanNyan, nếu như không qua được kỳ thi này thì sẽ không được nghỉ Đông đó.” – Bất chợt Yuko lên tiếng.

“Ừm.” – Haruna đáp lại qua loa rồi tiếp tục bữa ăn của mình.

“Không những vậy mà còn phải vào trường ôn thi lại nữa.”

“Ừm.”

“Rất là nhàm chán.”

“Sao hôm nay cậu nói nhiều quá vậy a!” – Cô mèo cuối cùng nhịn không được ngẩng mặt lên nói. Hàng lông mày hơi nhíu lại, cả hai bên má cũng ửng hồng lên một chút.

Dễ thương quá đi~ – Trong lòng Yuko không ngừng cảm thán.

“Cậu cũng không muốn vậy đúng không? Tôi cũng không muốn.” – Cô sóc cầm chiếc muỗng quơ quơ trước mặt. – “NyanNyan mà bị bắt thi lại thì xem như kỳ nghỉ Đông của tôi cũng xong luôn.”

“Vì sao?” – Haruna bỉu môi.

Yuko nhướng mày một cái, rồi đưa cổ tay phải lúc này đang quấn một lớp băng dày cho Haruna xem. Nàng há miệng như đã ngộ ra điều gì đó, rồi lại cúi đầu rầu rĩ, Yuko thật chỉ muốn ôm Haruna vào lòng mà hôn lên đôi môi đang chu chu ra kia thôi.

“Xin lỗi...”

“Không phải lỗi của cậu.” – Yuko lập tức cắt ngang. – “Nhưng nếu như cậu không nghỉ Đông cùng với tôi thì chính là lỗi của cậu đó.”

“Nhưng là tôi thực sự học không vô...” – Haruna cắn môi giận dỗi, cô vốn đã không thích học hành rồi. Mặc dù cô cũng không muốn người ta bảo mình ngốc nhưng dù cố học thế nào cũng chẳng khá hơn bao nhiêu được.

“Tôi sẽ kèm NyanNyan.” – Yuko mỉm cười tự tin hướng Haruna nói.

“Hả?”

“Từ hôm nay mỗi buổi tối tôi sẽ qua nhà kèm NyanNyan học.”

“Thật không?” – Nàng ngây ngốc hỏi lại. Phải rồi ha, Yuko rất giỏi mà.

“Ừm. Quyết định vậy đi.”

“Được. Quyết định vậy đi.”

- O0o-

9h tối. Nhà của Haruna.

Cũng đã được hai tuần kể từ lúc Yuko nhận qua kèm Haruna học, mà cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi là kỳ thi sẽ đến. Hôm nay cũng như mọi ngày, Yuko giảng bài cho Haruna, Haruna tự mình giải lại những bài tập liên quan, Yuko trong thời gian chờ đợi thì ngồi chơi đùa với UsaMimi, hoặc chỉ đơn giản là ngắm nhìn vẩn vơ xung quanh, ngắm nhìn Haruna chăm chú làm bài.

Yuko chống tay lên bàn nhìn khuôn mặt nghiêng ngiêng của Haruna. Rất quyến rũ. Dời tầm mắt xuống một chút là đến chiếc cổ trắng ngần, Yuko thật chỉ muốn đưa tay ra vuốt ve. Đang mải mê thì bỗng Haruna ngẩng mặt lên, xoay qua hỏi Yuko về bài toán đang giải. Vì mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ nên Yuko giật mình một cái, lập tức cụp mắt xuống, hai lỗ tai cũng hơi nóng lên. Cảm giác cứ như là làm việc xấu mà bị bắt quả tang ấy. Yuko gãi gãi đầu ngượng ngùng rồi cũng nhanh chóng giải đáp thắc mắc cho Haruna, Haruna chỉ ô lên một tiếng cảm thán rồi lại tiếp tục giải bài tập. Yuko hơi dịch người ra, ngồi thẳng lưng, cố đem tầm mắt mình đặt lên những nơi ‘vô hại’ khác như cái cửa sổ, chiếc tivi, phòng bếp,... Nhưng cuối cùng Yuko vẫn không điều khiển được mắt mình, nó lại như cũ tìm đến khuôn mặt Haruna.

Nhưng thật bất ngờ, khi ấy Haruna cũng vừa vặn hướng tầm nhìn về phía Yuko. Hai ánh mắt gặp nhau, có bất ngờ, có ngượng ngùng, nhưng phút đầu chẳng ai nói gì cả. Cả hai chỉ im lặng nhìn nhau, một lúc sau không hẹn mà cùng phì cười.

“Ano... Tôi muốn nghỉ một chút.” – Haruna nghiêng đầu nói.

“Được rồi. Nhìn chung thì cũng rất ổn rồi, có thể vượt qua được kỳ thi. Không ngờ NyanNyan khi tập trung cũng giỏi phết đó!” – Yuko thật lòng nói ra suy nghĩ của mình.

“Làm gì có.”

Cả hai lại tiếp tục chìm vào im lặng, Yuko thầm nghĩ không biết có phải do bản thân cô hay không mà cảm thấy hôm nay bầu không khí có chút gì đó khác lạ bất thường. Yuko đang ngồi nắm nắm vạt áo thì bỗng Haruna lên tiếng.

“Ừm... Mấy ngày nay cậu không những kèm tôi học mà còn dọn nhà dùm tôi nữa... Thật ngại quá.” – Nhưng có vẻ như câu nói này cũng không khuấy động được gì nhiều hơn.

“Có gì đâu chứ. Là tôi tự nguyện mà. Là bởi vì NyanNyan của tôi nên tôi tự nguyện hết.” – Yuko mỉm cười nói với Haruna, trong lời nói chứa đựng sự kiên định rất rõ.

“Yuko thật sự yêu tôi sao?”

Trong vô thức Haruna đã bật ra câu hỏi này. Cô cũng không biết vì sao, chỉ là lúc này cô mong nghe được điều đó từ Yuko.

Và quả nhiên, Yuko đã không làm cô thất vọng.

“Oshima Yuko yêu Kojima Haruna.”

Thậm chí Yuko còn nói rõ ra như thế.

Lời vừa dứt, Haruna lập tức chồm người đến hôn Yuko, vì không kịp đề phòng nên Yuko ngã xuống sàn nhà, kéo theo người Haruna đè lên, nhưng không vì thế mà nụ hôn bị gián đoạn.

Haruna bất ngờ chủ động khiến cho Yuko có chút chưa kịp thích ứng, nhưng rồi cô cũng không ngăn được cảm giác nhộn nhạo trong lòng mà tích cực đá lưỡi qua lại với Haruna. Trong lòng Yuko bỗng dâng lên một cỗ cảm giác khó hiểu, mong chờ có, vui vẻ có, hài lòng có, hạnh phúc có, thích thú có, không hiểu vì sao Yuko nghĩ rằng đêm nay sẽ xảy ra một chuyện mà cô đã hằng mong muốn bấy lâu.

Chọn Chương